Vài ngày sau, bà nội Cẩm Lan đến bệnh viện thăm cháu của mình.
Nhìn Khánh Vy tội nghiệp nằm trên giường với cái đầu được băng bó, gương mặt mếu máo vì đau mà lòng người làm bà này không khỏi quặn thắt.
Mặc dù trước kia đúng là bà có định kiến với cô con dâu mới được gả về thế nhưng dù gì đứa trẻ trước mặt cũng là huyết thống nhà họ Bùi bà không thể cứ thế chẳng mảy may quan tâm được.
Khánh Vy òa khóc ôm chầm lấy bà nội bật khóc vì ấm ức:
- Ôi cháu của bà, sao lại ra nông nỗi này cơ chứ kể bà nghe xem nào.
Cô bé sụt sịt vài cái, nhớ lại vẻ mặt vênh váo của Linh Chi mà không khỏi căm tức.
Lại thêm đang ở cái độ tuổi nhỏ dại, không biết gì cô liền bày ra một vẻ mặt vô tội khiến ai nhìn vào cũng cảm thấy vô cùng đáng thương, vậy mà lại nói dối không chớp mắt:
- Bà ơi... Hu hu... Là Linh Chi, con bé đẩy cháu lúc đó cháu chỉ đùa thôi mà nó lại...
Bà cau mày, hai mắt trợn lên đầy nguy hiểm, tức giận tới nỗi hít thở còn không sâu.
Ban đầu chỉ đơn giản là suy đoán vậy mà sự thật lại thực sự xuất phát từ con bé sao chổi đó.
Không ngờ nhà họ Bùi lại vướng vào thứ xui xẻo này.
Chẳng trách mấy ngày qua trong nhà luôn gặp chuyện, thì ra là bị đứa cháu gái quý hóa kia hút sạch vận khí.
Bà ôm cô bé Khánh Vy vào lòng liên tục vỗ về, mặc dù ngoài mặt trông vô cùng bình tĩnh thế nhưng trong đầu bà ta lại đang không ngừng mưu tính, nghĩ cách để tống cổ thứ sao chổi ấy đi.
Vài ngày sau, khi mọi người cùng tụ họp đầy đủ ngoại trừ cô bé Khánh Vy đang nằm viện thì ai nấy cũng đều có mặt.
Vẻ mặt mọi người lộ rõ sự sốt ruột xen chút tò mò như thể đang chờ đợi một ai đó.
Một lúc sau một ông thầy bói bước vào bên trong, quần áo xộc xệch, ăn mặc trông vô cùng lôi thôi.
Ngược lại với sự ăn bận không mấy chỉn chu ấy nét mặt ông ta nghiêm nghị lạ thường, toát lên sự hiểu biết như một người đã dày dặn kinh nghiệm từ lâu.
Bà Cẩm Lan chán ghét kéo tay Linh Chi ra khỏi phòng mặc cho cô bé đang quấy khóc vì sợ hãi.
Bà ta không thương tiếc mà đẩy ngã cô xuống sàn trừng mắt mà quát mắng:
- Ngồi im để thầy làm lễ, còn nhúc nhích là tao đánh gãy tay!
Cô bé ngồi thụp xuống sàn, gương mặt mếu máo đáng thương, ôm lấy cánh tay đang sưng đỏ khóc thút thít đầy tủi thân.
Dù cho đang rất sợ hãi, thế nhưng trước lời đe dọa ấy Linh Chi cũng chỉ biết run rẩy ngồi xuống mà không thể phản kháng gì hơn.
Ông thầy bói lẩm nhẩm cái gì đó trong miệng, di chuyển vòng quanh nhà làm một loạt những hành động kỳ lạ mà chẳng ai có thể hiểu nổi, thậm chí còn cầm tay chân cô nắn nắn bóp bóp, xem xét kĩ càng.
Chưa đầy 5 phút sau ông ta đã đứng giữa nhà đọc vang thông tin về cô bé Linh Chi, từ tên tuổi, ngày tháng năm sinh đến số mệnh, sở thích hay thói quen hàng ngày.
Mọi người xung quanh ai nấy đều trầm trồ tới mức tới nỗi há hốc miệng kinh ngạc, những tiếng thì thầm to nhỏ liên tục vang lên không ngớt.
Mặc dù không nói ra thế nhưng mọi người đều thầm công nhận năng lực của tên thầy bói này.
Ông ta ngẫm nghĩ một lúc, vẻ mặt vô cùng suy tư khiến ai nấy đều không khỏi lo lắng, ông thầy bói lắc đầu thở dài đầy bất lực:
- Con bé mang mệnh Thiên Sát Cô Tinh, sau này khi lớn lên chỉ có mang đến cô độc. Khắc cả cha mẹ lẫn dòng họ, có phải lúc trước con bé có chút ngờ nghệch phải không? Đó chính là một trong những dấu hiệu đáng lo ngại đấy. Giữ nó lại chỉ e cả nhà này lâm vào nguy nan.
Mọi người vừa nghe xong đã lập tức bàng hoàng thậm chí còn không tin vào những gì đang xảy ra.
Lời của ông ta vậy mà lại trùng khớp từ những điều nhỏ nhặt nhất.
Từ nhỏ Linh Chi đã chậm hiểu hơn so với chị gái cộng thêm những điều xui xẻo xảy ra gần đây khiến họ trở nên vô cùng hoảng hốt:
- Thật sự không còn cách nào hay sao hả thầy, nếu được thầy giúp chúng con với ạ, bao nhiêu tiền chúng con cũng trả đủ!
Ông ta cau mày ra vẻ suy tư rồi sau đó mới cất lời:
- Tiền bạc gì! Ta giúp là do thương các người. Nhưng thật sự trường hợp này ta cũng đành bó tay. Đã vậy trên cổ nó còn có thứ ma quỷ đương bám theo, nếu muốn giữ sự an toàn cho cả nhà e là phải để con bé đi nơi khác không được phép quay lại.
Nói đến đây lòng tin của mọi người dành cho ông ta lại càng tăng lên, từ trước đến nay kẻ nào cũng giả mạo thầy bói để vòi tiền gia chủ.
Nếu là người nào khác sau khi làm lễ xong cũng đòi giá trên trời. Vậy mà người trước mặt họ đây không những thực sự có tài nói đâu trúng đó còn chẳng cần một đồng tiền nào.
Sau khi tiễn thầy bói ra ngoài, bà Cẩm Loan lao đến như phát điên mà đánh mạnh vào người cô, liên tục đay nghiến:
- Thứ chết tiệt, chẳng trách mấy ngày nay trong nhà luôn gặp chuyện thì ra là do thứ xui xẻo nhà mày gây ra!
Ông Bùi Đức Mạnh nhanh chóng đi tới cố gắng ngăn mẹ mình lại một cách bất lực:
- Mẹ bình tĩnh lại đi, con bé còn nhỏ thì biết cái gì chứ, đừng có nghe người ta nói linh tinh.
Bà Cẩm Loan hất tay con trai mình ra chỉ thẳng vào mặt cô mà hét lớn:
- Anh chỉ suốt ngày dúi mặt vào công việc thì biết cái quái gì cơ chứ, chính con quỷ cái này là người nhẫn tâm đẩy chị gái nó xuống cầu thang, gây tổn thương nghiêm trọng cho con bé. Còn khắc chết cả ông nội. Giữ nó lại là rước tai họa vào nhà!
Tất cả mọi người có mặt ở đó sửng sốt tới nỗi có người còn không đứng vững, thông tin này đối với họ quả thật như sét đánh ngang tai.
Ánh mắt dành cho cô bé dần trở nên thay đổi từ tò mò, thương hại sau cùng là ghê tởm tới mức chỉ muốn tống khứ thứ quỷ sứ này đi.
Linh Chi tội nghiệp ngồi bệt dưới sàn khóc ré lên một cách thảm thiết.
Bết bao con người đứng đấy thậm chí không những không mảy may thương xót mà ngược lại còn ra sức căm ghét, chĩa mũi dùi vào một đứa bé còn ngây thơ, non nớt chưa hiểu biết gì về sự tàn nhẫn của thế giới.
Cũng chính ngày hôm ấy, toàn bộ thế giới của cô bị đảo lộn hoàn toàn.
......................
Từ lúc mới trưởng thành, Trần Thanh Hà đã lên thành phố để mong sao có một cuộc sống mới tốt đẹp hơn, bỏ lại vùng quê nghèo nàn rách nát.
Suốt nhiều năm trời, hai ông bà già ở nhà cũng chưa được gặp con bao giờ, ngày nào cũng mong ngóng đứa con gái duy nhất quay trở lại tới mức già nua, ốm yếu cũng chẳng có bất kỳ một kỳ tích nào xảy ra.
Cho đến một ngày, bà Hồng vẫn lấy ghế ra ngoài cổng như để tìm kiếm bóng dáng quen thuộc của người con năm nào, suốt ngần ấy năm tháng thói quen ấy vẫn chưa bao giờ đổi thay.
Dù cho mai sau ở cái tuổi gần đất xa trời, trí nhớ dần dần giảm sút, bà có lẽ cũng sẽ chẳng bao giờ quên ngày ngày ngồi đợi con gái trở về.
Hệt như hành động ấy đã ăn sâu vào tiềm thức của người phụ nữ lớn tuổi, bởi lẽ bà là một người mẹ, dù năm tháng có phôi phai, bà vẫn đứng đó không thôi chờ đợi.
Trần Thanh Hà hùng hổ kéo tay Linh Chi xông tới, mặc cho cô bé đang không ngừng quấy khóc:
- Khóc lóc cái gì, tao xé rách miệng mày ra bây giờ, còn làm loạn nữa là tao cho mày ra đường mà ở!
Bà Hồng và ông Khánh bị cảnh tượng trước mặt làm cho bàng hoàng, nhất thời không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bà Thanh Hà đi tới, nhẫn tâm đẩy mạnh cô bé về phía trước.
Mấy chục năm xa cách, nay mới có thể được gặp lại con, thế nhưng lời đầu tiên Thanh Hà thốt ra lại không phải lời xin lỗi từ tận đáy lòng mà lạnh lùng tới mức hệt như người dưng:
- Chẳng phải hai người ở một mình rất cô đơn hay sao? Công việc nuôi dưỡng con bé giờ đây giao cho hai người, mỗi tháng tôi sẽ gửi tiền sinh hoạt phí nên đừng có cằn nhằn gì thêm nữa.
Bỏ lại lời nói tàn nhẫn đến xa cách ấy, Trần Thanh Hà thản nhiên bước lên xe mà lòng không một chút gợn sóng, dù cho trước mặt là người mẹ đã mang nặng đẻ đau nuôi lớn bản thân đến khi trưởng thành.
Ông Bùi Đức Mạnh đứng từ xa nhìn với ánh mắt phức tạp mà không nói gì, cũng chẳng ngăn cản, như một người dưng chỉ đứng ngoài lắng nghe.
Chiếc xe nhanh chóng lao vút đi, không một lời từ biệt mà chỉ có một đám bụi dày đặc phía sau.
Bà Hồng bật khóc nức nở, quỳ sụp xuống ôm đứa cháu ngoại vào lòng.
Ánh vàng nhàn nhạt của buổi chiều tà hắt lên gương mặt khốn khổ của hai ông bà cùng cô bé tội nghiệp.
Tiếng khóc đầy tủi thân cứ thế vang lên trong không gian yên tĩnh.
Đặt ra một câu hỏi không có lời giải đáp: đến cả chính gia đình của mình còn không yêu thương, vậy cô còn đòi hỏi gì nơi bên ngoài kia sẽ có một người nào đó sẵn sàng giúp đỡ?
Gia đình tưởng chừng là bến đỗ bình yên, là nơi ta được sống thật với bản thân mình mà không sợ ai đó phán xét.
Thế nhưng giờ đây hai chữ gia đình thiêng liêng ấy nghe sao chua chát đến thế...
Updated 32 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Người có thể tổn thương ta nhiều nhất luôn là những người thân ngay bên cạnh, họ có thể nói ra những lời độc địa cay nghiệt mà chẳng bao giờ suy nghĩ xem mức độ tổn thương đau lòng cho người nghe là bao nhiêu. Tội cho Linh Chi cũng tội cho ông bà ngoại mấy chục năm một lòng trông ngóng nhớ mong con, vậy mà tới lúc nó quay về lại ko có nổi chút ấm áp, chỉ toàn lạnh lùng xa cách. Thật đáng thương cho tấm lòng cha mẹ/Frown//Frown/
2026-06-02
19
Mai Ly
Gia đình à? Cái nơi đó mà được gọi là gia đình ấy hả, đó là địa ngục thì đúng hơn chị mà ở đó dài dài chắc chịu khổ thêm
2026-06-01
4
Mai Ly
Gia đình giàu có giờ cũng như không. Chẳng biết những người đó suy nghĩ cái thứ gì trong đầu/Shame/
2026-06-01
2