Trần Tông nhìn lên đồng hồ, đã đúng năm giờ chiều và đã có thể tan làm. Mặc dù tâm trạng đang rất tệ và làm việc không mấy hiệu quả, Trần Tông vẫn giữ kĩ luật và làm việc rất đúng giờ.
Anh nhìn sang bàn của mấy người bạn của mình, họ đều đã về sớm từ mười phút trước. Quản lý của họ khá dễ tính, nếu hoàn thành tốt công việc thì cũng không làm khó dễ gì họ. Trần Tông tự hỏi tại sao họ phải về sớm chỉ mười phút, anh vẫn đánh giá cao kỉ luật thép hơn. Trần Tông dọn dẹp đồ đạc và ra về. Từ ngày hôm qua, anh đã ăn không ngon, ngủ không yên nên đã bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Anh biết mình cần ăn uống và nghỉ ngơi nhưng anh thật sự không làm nỗi. Chỉ còn hai ngày nữa là đã tới rằm tháng bảy, cái ngày mà anh sợ nhất.
Trần Tông ra khỏi công ty và đi ngang qua một con hẻm vắng để ra tàu điện. Tuy là hẻm vắng nhưng nơi này chưa từng xuất hiện những kẻ tệ nạn, hơn nữa chỉ vừa mới giờ này nên anh không nghĩ có thể có gì nguy hiểm.
Anh đang đi thì bỗng có một kẻ từ phía sau bịt miệng anh lôi đi. Trần Tông muốn vùng vẫy thì lại có hai kẻ khác tóm lấy chân anh phối hợp nhấc lên. Ba người bọn họ lôi anh vào một căn nhà cũ bỏ hoang và ném anh lên ghế. Trước khi Trần Tông kịp hoàn hồn thì bọn họ đã nhanh chóng lấy dây trói chặt anh không cho cử động.
Trần Tông tìm cách bảo toàn tính mạng của mình "Làm ơn, đừng giết tôi. Nếu muốn lấy tiền thì cứ lấy hết đi."
Một người thò tay vào quần anh lấy ví ra và bảo "Được, mạng của cậu sẽ được bảo toàn và tớ sẽ lấy hết tiền."
Vừa rồi do trời tối và mọi chuyện diễn ra quá nhanh nên Trần Tông không nhìn được ai tấn công mình, lúc này anh mới nhận ra người vừa lấy ví là Lý Oanh Oanh. Hai người còn lại đang đứng trước mặt anh là Hà Quân và Trương Như. Cả ba người họ đều nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống.
Trần Tông rối rít nói "Tại sao các cậu lại bắt trói tớ thế này. Trương Như, có phải vì tớ đã gọi cậu là cô nàng điệu chảy nước với quản lý không? Hay là do tớ đã lén ăn mất phần bánh quy để dành của cậu hả Hà Quân? Hay là Lý Oanh Oanh, cậu đã thấy tấm hình dìm chụp lúc cậu ngủ trưa nên muốn đòi lại sao?"
Ba người họ không hẹn nhau mà cùng cốc lên đầu Trần Tông, họ không nghĩ là anh sẽ khai ra những việc này.
Hà Quân đứng tới sát trước mặt Trần Tông và gằn giọng "Các tội đó của cậu đáng chết ngàn lần, nhưng bọn tớ hôm nay bắt cậu không phải vì chuyện đó. Bọn tớ thực sự muốn biết tại sao mỗi năm một lần cậu lại trở nên ủ rũ, lo lắng như thế này."
"Các cậu thật sự cần phải biết chuyện đó sao?" Trần Tông hỏi, anh vẫn không muốn kể ra bí mật đó.
"Tất nhiên là thế, bạn bè thì không có bí mật, bạn bè phải giúp đỡ lần nhau. Cậu cứ một mình chịu khổ như thế làm bọn tớ đau lòng lắm biết không?" Trương Như vừa nói vừa gõ lên đầu Trần Tông.
"Còn tớ thì đang đau đầu quá." Trần Tông phải than vãn thì Trương Như mới dừng lại. Anh tiếp tục tìm cách tránh né "Nếu như tớ tiếp tục không chịu nói thì các cậu định làm gì chứ?"
Hà Quân đáp "Nếu cậu cứ cố chấp như vậy thì bọn tớ chỉ còn cách dùng cực hình tra tấn. Nói thật thì phải làm như vậy với cậu tớ cảm thấy khá là đau lòng đấy."
"Đau lòng mà sao cậu cười trông vui thế?" Trần Tông hỏi. Anh cảm thấy họ sẽ làm thật chứ không đùa.
Trương Như tỏ ra chần chừ "Tớ không tham gia nhé. Mấy trò rút móng tay, kẹp ngón chân hay dí sắt nung tớ không làm được đâu."
Trần Tông lạnh sống lưng khi nghe thấy những ý tưởng của cô ấy. Lý Oanh Oanh vội vàng lên tiếng "Chúng ta chưa cần đi xa đến mức đó đâu."
"Chưa cần là sao?" Trần Tông nhìn cô.
Hà Quân đưa ra ý tưởng "Trần Tông là đàn ông, mà đàn ông ai cũng có chung một điểm yếu. Chỉ cần chúng ta sút liên tục vào điểm yếu đó thì cậu ta có cứng đầu cỡ nào cũng phải chịu khai báo thôi."
Trần Tông sợ xanh cả mặt, anh thầm nghĩ chi bằng nói hết ra luôn lúc này để khỏi đau đớn. Lý Oanh Oanh lại phản đối "Đây không phải vấn đề cá nhân đâu, mà là vấn đề gia tộc đấy. Nếu cậu ấy là cháu đích tôn duy nhất của dòng tộc thì chúng ta chịu trách nhiệm không nỗi đâu "
Trần Tông liền gật đầu phụ họa. Hà Quân hỏi "Vậy chúng ta nên làm gì với cậu ấy?"
Lý Oanh Oanh cúi xuống cởi giày của Trần Tông ra và bảo "Chúng ta sẽ cù cậu ấy đến lúc cậu ấy không chịu nổi nữa mà khai ra."
Hà Quân và Trương Như gật đầu công nhận ý kiến hay. Quả nhiên kế hoạch có hiệu quả, chưa đầy mười phút sau Trần Tông đã chịu khai ra mọi chuyện "Tớ nói việc này, các cậu không được nghĩ tớ hoang tưởng đấy nhé."
Ba người họ liền gật đầu. Trần Tông bắt đầu kể "Đó là chuyện xảy ra từ khi tớ còn nhỏ."
Updated 27 Episodes
Comments
Tử Hồng Liễu
Cùng là đàn ông với nhau mà nghĩ ra ý tưởng ác ghê 🤣
2026-07-30
0
Tử Hồng Liễu
Không đánh mà khai 🤣🤣
2026-07-30
0