Rằm Tháng Bảy
Giờ nghỉ trưa tại một công ty nọ, Lý Oanh Oanh hào hứng rủ các đồng nghiệp thân thiết của mình đi ăn. Có một quán mới mở ở gần công ty và cô muốn cùng mọi người ăn thử.
"Hà Quân, Trương Như, hai cậu đi ăn với tớ nhé, tới quán mới mở xem thế nào. Hay là hai cậu có kế hoạch riêng gì với nhau rồi?" Lý Oanh Oanh vừa cười vừa nói.
"Kế hoạch riêng gì chứ? Bọn tớ cũng định rủ cậu tới đó đây. Chúng ta rủ cả Trần Tông chứ?" Trương Như đáp lại.
Hà Quân tỏ ra lo ngại "Những ngày gần đây Trần Tông không muốn ăn uống gì cả. Tớ hỏi cậu ta có bệnh gì không thì cậu ta bảo không bị gì cả. Lý Oanh Oanh, cậu thân với cậu ta nhất chẳng lẽ lại không biết gì sao?"
"Tớ mà biết thì đã không để cậu ấy tiếp tục như vậy rồi. Trần Tông cũng không nói rõ với tớ rốt cuộc có chuyện gì với cậu ấy. Hai cậu có nhớ không? Năm ngoái cũng vào khoảng này trong năm, cậu ta cũng tỏ ra lo lắng, bồn chồn không chịu ăn uống gì." Lý Oanh Oanh cảm thấy rất kì lạ.
Trương Như đoán mò "Hay là cậu ấy mắc bệnh tương tư. Ở động vật có mùa động dục thì biết đâu Trần Tông cũng có mùa rung động, cứ đến thời điểm này trong năm là lại mang lòng yêu say đắm một cô nào đó. Sau khi qua mùa thì sẽ tự động vui khỏe trở lại."
Hà Quân lắc đầu "Em nói gì nghe ghê vậy, sao lại có cái mùa đó được."
Lý Oanh Oanh cũng đồng tình "Tớ không tưởng tượng ra được Trần Tông lại tương tư ai đâu. Tên đó dường như chai sạn về cảm xúc rồi, cậu có tin nổi có người đến chừng này tuổi rồi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai không? Ngay cả gái đẹp đi ngang qua cậu ta cũng không thèm liếc nhìn một cái nữa."
"Điều đó chỉ chứng tỏ Trần Tông là người đứng đắn thôi mà, giống tớ." Hà Quân nói.
"Anh mà không nhìn gái sao? Em nhớ là mỗi khi có gái đẹp đi ngang qua thì anh muốn lòi tròng luôn cơ mà." Trương Như liếc anh ta một cái.
"Thôi đừng đoán mò nữa, chúng ta cứ thử hỏi cậu ấy đi ăn trưa cùng không đã." Lý Oanh Oanh nói.
Ba người họ đi đến bàn làm việc của Trần Tông, Hà Quân là người lên tiếng "Bọn tớ định đi ăn trưa ở quán mới mở, cậu đi cùng bọn tớ nhé."
Trần Tông với vẻ mặt mệt mỏi lắc đầu từ chối "Thôi, tớ không có tâm trạng ăn uống gì cả. Các cậu cứ đi đi, tớ uống nước dinh dưỡng cầm hơi là được rồi."
Lý Oanh Oanh nhìn thấy chai nước trên bàn Trần Tông, cô chộp lấy và nói "Uống mấy thứ này làm sao mà sống được. Vậy tớ sẽ tịch thu nó, bây giờ cậu có chịu đi ăn uống đàng hoàng hay không?"
Trần Tông lưỡng lự một lúc rồi bảo "Tớ thực sự ăn không vô. Cậu đừng ép tớ."
Trước sự cố chấp đó, Lý Oanh Oanh đành trả lại chai nước dinh dưỡng cho anh. Trương Như hỏi "Cậu có vấn đề gì đến mức không thiết tha ăn uống như thế? Công việc cũng làm một cách hời hợt. Nếu có chuyện thì nói ra để chúng ta cùng giải quyết nào."
Bốn người họ vào công ty cùng lúc và đã cùng nhau làm việc vài năm, mối liên kết của họ rất vững chắc. Bọn họ luôn chia sẻ với nhau mọi chuyện, nhưng riêng chuyện lần này thì Trần Tông không năm nào chịu nói ra.
Vẫn như những lần trước, Trần Tông lại bảo họ không cần lo cho anh, chỉ vài ngày sau mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Họ không ép được anh nên đành bỏ đi ăn trưa, không thể tiếp tục lãng phí giờ nghỉ quý giá. Khi họ đã rời đi, Trần Tông nhìn vào lịch trên máy tính và thở dài ""Vậy là lại sắp đến rằm tháng bảy."
Trong lúc ăn trưa, Lý Oanh Oanh vẫn cảm thấy khó mà chấp nhận chuyện Trần Tông cứ giữ kín bí mật này. Cô nói với hai người bạn của mình "Chúng ta phải làm gì đó thôi, không thể để việc này tiếp diễn được."
Hà Quân xua tay "Đàn ông có những bí mật riêng, nếu cậu ta không muốn nói thì chúng ta nên tôn trọng quyết định đó."
"Bí mật riêng gì cơ chứ? Cỡ như anh chắc chỉ có bí mật ve vãn cô nào đấy thôi chứ còn gì khác. Em theo phe của Lý Oanh Oanh, giữa bạn bè với nhau không nên tồn tại bí mật nào cả. Đặc biệt là khi việc đó lại có ảnh hưởng xấu đến cậu ấy như vậy." Trương Như nói.
Hà Quân chịu thua, cả hai người phụ nữ đều chung tư tưởng thì anh ta không có cách nào lay chuyển được "Vậy thì cứ theo ý hai người. Nhưng làm thế nào là làm thế nào? Cả hai cũng thấy mồm cậu ta đóng cứng như thế nào rồi đấy, hỏi không có tác dụng rồi."
Trương Như đề xuất "Em nghe nói có một loại thuốc nói thật, hay chúng ta tìm và cho cậu ta uống?"
"Em tìm loại thuốc đó ở đâu chứ?" Hà Quân phản đối và nảy ra một kế khác "Hay là dùng mỹ nhân kế? Người ta bảo anh hùng không qua ải mỹ nhân mà."
Cả Lý Oanh Oanh và Trương Như đều phản đối. Lý Oanh Oanh bảo "Cậu thích thì tự đi mà làm."
Trương Như thì bảo "Có anh là không qua nỗi ải mỹ nhân thôi."
Cuối cùng Lý Oanh Oanh chốt lại với họ "Tớ đã có kế hoạch, nhưng hai cậu phải hợp tác đấy nhé."
Updated 27 Episodes
Comments
Tử Hồng Liễu
Hà Quân đã làm gì để Trương Như có ấn tượng xấu dữ vậy 🤣🤣
2026-07-30
0