Làm Thiếp.
"Nhu nhi, có lẽ tỷ không thể sinh con cho tỷ phu muội được."
"Tỷ tỷ, tỷ nói gì vậy? Không thể sinh là sao?"
Nhạc Nhu đột nhiên nghe tỷ tỷ của mình nói vậy thì nhất thời không hiểu được, ngây người nhìn Nhạc Nhữ.
Qua vài giây Nhạc Nhu mới giật mình, lo lắng rối rít kéo tay Nhạc Nhữ: "Tỷ tỷ, sao có thể thế được, cơ thể tỷ vẫn luôn khỏe mạnh mà!"
"Từ nhỏ đến lớn tỷ chưa từng bị bệnh!"
"Có phải sai rồi không?"
Nhạc Nhữ bi thương lắc đầu: "Là thật, Nhu nhi."
Nhưng Nhạc Nhu không tin: "Muội không tin, chúng ta đi xem đại phu."
Nhạc Nhữ khổ sở kéo tay nàng lại, khẩn cầu: "Là thật, Nhu nhi, đại phu trong phủ đã xem cho tỷ, tỷ là thể hàn bẩm sinh, không thể có con! Cho nên Nhu nhi..."
"Nhu nhi, muội có thể giúp tỷ không?"
Nhạc Nhu đang tiêu hóa việc tỷ tỷ không thể mang thai, bị tỷ tỷ mình nắm chặt tay cầu xin mà nhất thời không hiểu được: "Tỷ tỷ, muội... Chuyện này muội có thể giúp được gì chứ..."
Nhạc Nhữ siết chặt tay nàng, trong mắt không giấu được điên cuồng: "Nhu nhi, muội gả cho tỷ phu muội, nha!"
"Tỷ tỷ, tỷ nói cái gì vậy?"
Nhạc Nhu ngây ngẩn cả người, toàn thân bất giác run lên vì kinh sợ, cũng vì chút cảm xúc gì đó đột nhiên nổi lên trong lòng, nhất thời lắp bắp: "Tỷ tỷ... Muội, muội sao có thể..."
"Không, Nhu nhi, muội có thể mà."
Nhưng Nhạc Nhữ giống như bị đè nén quá lâu, hoặc đã bị bức đến đường cùng, kích động hét lên: "Muội có thể mà!"
Nhạc Nhu sững sờ.
Nhạc Nhữ nhào tới siết chặt tay nàng van xin: "Được không Nhu nhi! Tỷ chỉ có thể cầu xin muội giúp thôi! Nhu nhi!"
"Tỷ đã hơn một năm không có con rồi, nếu còn không thể có con... Nếu còn không có con..."
Nhạc Nhữ gần như phát cuồng, vừa cười vừa khóc: "Nếu đều phải cưới thiếp cho chàng ấy thì chẳng thà để muội gả cho chàng còn hơn."
"Tỷ muội ta một nhà vẫn tốt hơn là có người ngoài vào tranh giành không phải sao?"
Dáng vẻ kia của Nhạc Nhữ trong mắt Nhạc Nhu chính là điên dại rồi, mà lời nàng ta nói cũng chẳng khác gì như thế.
Nhạc Nhu không thể tin nổi, giật mình hất tay Nhạc Nhữ ra: "Tỷ tỷ! Sao tỷ có thể nghĩ như vậy!? Muội..."
"Nhu nhi!"
Nhạc Nhữ không đợi nàng nói hết đã quát to một tiếng.
Trong mắt Nhạc Nhu, Nhạc Nhữ chính là đột nhiên bình tĩnh lại, ánh mắt lại mang chút vẻ gì đó lạnh lẽo, âm u, quắc mắt nhìn nàng, lời nói ra cũng như cây búa dọng mạnh vào tim nàng: "Nhu nhi, tỷ biết muội cũng thích tỷ phu."
Nhạc Nhu vừa giật mình vừa kinh sợ nhìn Nhạc Nhữ: "Tỷ..."
"Nhu nhi, chúng ta là tỷ muội, sao tỷ có thể không nhìn ra tâm tư của muội chứ."
Khác với Nhạc Nhu, Nhạc Nhữ lại đột nhiên trở thành dáng vẻ tỷ muội tình thâm, ôn tồn kéo tay nàng nhỏ nhẹ thủ thỉ: "Nhu nhi, chúng ta chính là tỷ muội, cũng chưa từng trách muội."
"Tỷ cũng biết, là muội thích Hầu gia trước, nếu không phải muội nhỏ tuổi hơn tỷ thì có lẽ bây giờ vị trí Hầu phủ phu nhân phải là của muội mà không phải tỷ. Tỷ đều biết cả Nhu nhi! Là tỷ ỷ mình lớn tuổi hơn, giành trước muội một bước gả cho Hầu gia! Tỷ sao có thể oán trách muội! Tỷ càng biết một năm nay vì tỷ mà muội luôn cố ý trách xa Hầu gia! Tỷ đều biết hết!!"
Nhạc Nhữ nói đến đây thì cả khuôn mặt đã là nước mắt.
Còn Nhạc Nhu thì chết lặng vì bị tỷ tỷ mình vạch trần tâm tư giấu kín trong lòng, còn sát muối vào trái tim mình: "Nếu tỷ biết mình không thể sinh thì tỷ đã không gả cho chàng ấy... Nhưng mà Nhu nhi, từ bắt đầu chỉ là ái mộ đơn thuần, tỷ đã yêu chàng ấy rồi, tỷ cũng không muốn san sẻ chàng ấy cho bất cứ ai cả! Tỷ không thể trơ mắt nhìn chàng ấy cưới người khác vào nhà!"
"Chỉ có muội, tỷ chỉ chấp nhận một mình muội thôi! Muội sẽ không cùng tỷ tranh giành tình cảm của chàng ấy. Bởi vì chúng ta chính là tỷ muội mà!"
Tỷ muội mà...
Phải, bởi vì là tỷ muội... Cho nên muội mới nhường lại cho tỷ.
Muội đã nhường cho tỷ rồi, sao tỷ còn...
Nhạc Nhữ lại không hề thấy khổ sở của Nhạc Nhu, cuồng dại nắm tay Nhạc Nhu van lơn: "Nhu nhi, chỉ có muội có thể giúp tỷ thôi!"
"Muội..."
"Tỷ tỷ."
Nhạc Nhu chợt vung tay nàng ta ra.
Trước ánh mắt ngỡ ngàng của Nhạc Nhữ, nàng bình tĩnh, hít sâu một hơi nói: "Tỷ tỷ, muội không thể giúp tỷ."
"Muội đã xem chàng là tỷ phu của mình..."
Nhạc Nhu nhịn xuống cảm giác châm chích trong tim, mím môi nói hết: "Muội... Không thể đâu, tỷ tỷ."
Nói xong nàng quay người chạy đi.
Chính là nàng không biết dáng vẻ bỏ chạy của mình có bao nhiêu vội vã như đang chạy trốn, mấy lần lảo đao suýt ngã.
Cũng không thấy Nhạc Nhữ nhìn nàng chạy, bên dưới dáng vẻ bần thần, khốn khổ là oán hận, là âm u, còn có quyết tuyệt.
"Muội muội, chỉ có muội mới có thể giúp tỷ..."
"...Tỷ chỉ có thể xin lỗi muội, tha thứ cho tỷ ích kỷ."
Updated 62 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Tỷ tỷ muội muội "tình thâm" quá cơ, ta lớn hơn muội nên ta gả trước giành mất nam nhân muội yêu. Giờ đây ta ko thể có con nối dõi lại sợ thất thế mất vị trí chính thê nên "nhờ" muội gả cho phu quân ta- cũng là người muội đặt trong lòng bấy lâu để gánh vác trách nhiệm nối dõi tông đường. Chẳng những chung ck với nữ nhân khác còn là tỷ muội chung ck. Mặn vãi😅😅😅😅
2026-06-12
5
Phạm Tuyết Mai
lại định chơi cái trò bỏ thuốc đấy hả/Speechless/
2026-06-12
1
Phạm Tuyết Mai
mới đọc đc mấy dòng mà đã thấy một đống âm mưu dương rồi thế này/Sweat/
2026-06-12
1