Trần Dịch Hằng về đến kí túc xá ngủ được một giấc, lúc tỉnh dậy thì mặt trời đã chạm đỉnh.
Thời tiết bên ngoài vẫn còn khá lạnh, cậu choàng một chiếc khăn ngang cổ, mặc áo ấm rồi ra khỏi phòng. Hiện tại đám học sinh đã đi ăn trưa hoặc đi chơi đâu đó, không có mấy người ở trong kí túc.
Trần Dịch Hằng muốn đi mua một ít dụng cụ để làm một số việc.
Cậu vòng qua cổng sau trường rồi đi thẳng về phía cửa hàng tiện lợi.
Sau khi mua được đồ mình muốn Trần Dịch Hằng tính tiền song nhanh chóng quay lại trường.
*
Trương Quế Nguyên thả chậm bước chân đi vòng quanh sân trường một chốc, hắn nhìn vào rừng cây nhỏ phía bên kia.
Rất nhiều các cặp đôi yêu nhau đang nắm tay ôm ấp, Trương Quế Nguyên không khỏi nhìn thêm một chút.
Lúc chưa chuyển đến Nhất Trung, hắn tuyên bố chắc nịch với Dương Thừa Phong rằng hắn sẽ tự tìm được một Omega xinh đẹp, sẵn sàng chiều lòng hắn.
Trương Quế Nguyên rời tầm mắt, hướng về phía cổng trường.
Cùng lúc đó tiếng chuông điện thoại trong túi rung lên.
Hắn lấy điện thoại rồi tiện tay nghe máy, bên kia bỗng có một tiếng kêu thảm thiết.
"Anh Quế!! Đã nhận lớp chưa? Tự dưng anh lại chuyển trường, tụi nó nhớ anh lắm í huhu..." Dương Thừa Phong đưa điện thoại vào mồm hét toáng lên.
Nghe thấy âm thanh đinh tai nhức óc, Trương Quế Nguyên theo thói quen cầm điện thoại đưa ra xa. Chờ khi cậu ta biết điều im lặng thì hắn mới lên tiếng:
"Mày làm gì mà hét um sùm thế, ong hết cả tai." Trương Quế Nguyên nhịn lắm mới không chửi cậu ta.
"Tụi mày mà nhớ tao á? Không có người khao ăn nghe còn thuận tai hơn."
Có vẻ như trúng tim đen, Dương Thừa Phong im chốc lát rồi lèm nhèm, "Không có mà, thực sự nhớ anh đóo."
Trương Quế Nguyên nhanh chóng đi đến một tiệm cơm gần cổng trường, do sáng sớm hắn quên canh giờ nên dậy muộn, chưa kịp ăn sáng giờ bụng đã đói nhừ.
"Gọi lại sau đi, tao phải đi ăn rồi, nói chúng nó cố gắng học tập đi đấy. Đứa nào điểm kém thì biết hậu quả thế nào rồi nhỉ?"
"Biết rồi biết rồi, chúng nó cũng đang vò đầu bức tóc để ôn thi đây, anh yên tâm đê. Thế khi khác gọi, anh ăn ngon miệng nhá."
"Ừm." Trương Quế Nguyên đáp gọn lỏn.
*
Khoảng bảy giờ tối, Trần Dịch Hằng được mời dự sinh nhật của lớp trưởng Lộ Khả Khả theo lời kể của Tử Đông.
Cậu mặc một chiếc áo len đen, quần jean ống rộng đen và khoác thêm áo giữ ấm bên ngoài.
Trần Dịch Hằng đến trạm tàu điện ngầm đợi khoảng một lúc thì Tử Đông chạy đến, cậu ta thở hổn hển: "Này, tôi bên này!!"
"Thấy rồi, cậu hét lên làm gì." Trần Dịch Hằng lạnh mặt nói.
Tử Đông choàng vai dẫn Trần Dịch Hằng lên tàu điện, "Tôi chỉ sợ cậu không thấy thôi mà..."
"Đừng động lung tung." Trần Dịch Hằng chau mày.
Cậu ta liền buông thỏng cánh tay mình xuống, đoạn thở dài: "Được được, tôi quên bén chuyện cậu bài xích với Alpha bọn tôi. Sao tôi không phải Beta nhỉ, thế thì cậu sẽ không xa lánh tôi thế này..."
"Sao cậu lắm mồm thế?"
Tử Đông lập tức im bặt, suốt chặng đường chẳng ư hử câu nào.
Lúc bé Trần Dịch Hằng và cậu ta chơi rất thân với nhau, choàng vai bá cổ Tử Đông làm suốt chẳng sao.
Bỗng dưng lúc cả hai phân hoá, cậu ta là Alpha, Trần Dịch Hằng thì lúc đó không công bố. Đợi đến một năm sau đó mới được Trần gia công bố con trai lớn là Beta, nhưng Beta sẽ không bị bài xích với Alpha, vì vốn Beta không thể ngửi được pheromone.
Đến giờ cậu ta vẫn chưa lí giải được, có lẽ cậu bạn thân mình chỉ đơn giản là không thích ứng được với Alpha.
Do đó từ lúc 15 tuổi là Trần Dịch Hằng không cho Tử Đông đụng chạm tùy ý nữa.
Kể cả người khác cũng vậy, Trần Dịch Hằng không thích người khác chạm vào mình.
Vừa đến nơi Tử Đông không nhịn nổi nữa, bắt đầu mở miệng lải nhải không ngừng: "Tới rồi tới rồi, ở đằng kia, Trần Dịch Hằng chúng ta vào thôi."
Trước mặt hai người là toà KTV lấp lánh ánh đèn neon, lúc xanh lúc tím, bên ngoài rất bắt mắt và sang trọng. Rất thích hợp với những người thích sôi động.
"KTV? Tôi không vào đâu." Trần Dịch Hằng nói chắc nịch, quay đầu toan bỏ về.
Tử Đông nhanh tay túm lấy áo khoác của Trần Dịch Hằng, "Ấyy... cũng đã đến rồi mà, chi bằng vào trong ngồi thôi cũng được, bọn lớp mình cũng biết tính cậu mà, với cả còn có tôi, bọn họ không bén mảng lại gần cậu đâu."
"Vả lại mẹ cậu cũng dặn tôi đi chơi phải dắt theo cậu, học hành phải có nghỉ ngơi. Cậu bắt buộc phải vào cho tôi!"
Trần Dịch Hằng tuy không mấy tự nguyện, nhưng thời gian cũng mất rồi, đành vào ngồi một lát cũng được.
Vừa mở cửa phòng riêng, bên trong vô cùng náo nhiệt và hỗn loạn. Nào là hát hò rượu bia, nào là hút thuốc phì phèo.
Trần Dịch Hằng nhìn thấy mà phiền lòng chết đi được.
Phần lớn đám người thấy Trần Dịch Hằng đi vào liền tụt hứng.
Nhưng Trần Dịch Hằng chỉ đảo mắt một vòng phòng bao, nhìn thấy có một chiếc ghế trống trong góc tường, cậu nhanh chân sải bước rồi ngồi xuống.
Thấy tình hình cũng khá ổn, mọi người tiếp tục chơi đùa một cách cực kì "phóng khoáng".
"Cậu uống gì không, Nước lọc hay sữa?"
Trần Dịch Hằng nghĩ nghĩ đáp: "Nước lọc đi."
Ở đây đông như vậy, uống sữa thì khí chất ngời ngời thường ngày của cậu coi như tan tành!!
"Vậy cậu ngồi đây nhé, đừng chạy lung tung đấy." Tử Đông nói xong liền phóng mất dạng.
Trần Dịch Hằng chỉ đành mở điện thoại nghe từ vựng tiếng anh.
Cùng lúc đó, một nam sinh bước đến, tay cầm một ly rượu trắng, là học sinh lớp khác, người này cậu không quen.
"Trần Dịch Hằng nhỉ..., cậu có thể cho tôi ngồi cùng không?" Hắn ta dường như đang cố gắng toả mùi pheromone thoang thoảng trong không khí.
Trần Dịch Hằng cảm nhận được điều đó vì mọi người xung quanh đang đổ dồn ánh mắt về phía cậu và tên đó, mặt ai nấy đều đỏ lựng.
Cậu chưa kịp lên tiếng từ chối, hắn ta đã ngồi xuống ngay cạnh cậu.
Tử Đông thấy không ổn liền nhanh chóng cầm cóc nước tiến lại chỗ Trần Dịch Hằng, để nước xuống bàn.
"Làm sao vậy, ấy... mày làm gì thế? Tém tém cái mùi chết tiệt của mày lại đi. Ở đây đông người lắm có phát điên thì cũng biết lựa chỗ chớ!!"
Cằn nhằn xong Tử Đông đưa tay túm hắn ta khỏi ghế, "Mày mà ngồi đây chóc nữa bị đập thì đừng có kêu cha gọi má với tao, cút sang bên kia!"
Trần Dịch Hằng tiện tay cầm nước lên uống. Từ lúc ra khỏi kí túc xá đến giờ cậu chưa uống giọt nước nào, khát khô cả cổ.
Cậu vừa nuốt được một tẹo thì đầu lưỡi truyền đến cảm giác đắng đắng, sau đó từ từ nóng khát. Trần Dịch Hằng choàng tỉnh, chưa kịp nhả ra liền nuốt trọng vào bụng.
Tử Đông thấy sắc mặt cậu "biến đổi" linh hoạt liền hỏi: "Nước có vị gì à? Tôi lấy nước lọc mà.."
Cậu ta tự mình cầm lên uống một ngụm.
Tử Đông: "..."
Cái đếch gì thế?
Rượu á?
Chết tiệt!!
"Cậu đừng uống cái này nữa, bỏ đi... Này cậu ổn không vậy?" Tử Đông lo lắng xanh cả mặt.
"Đậu, thằng hồi nãy tráo ly nước lọc tôi vừa đem đến rồi!!"
"Không sao... Tôi chỉ uống một tí, chắc không say được, tôi đi vệ sinh một lát." Trần Dịch Hằng đáp.
Tử Đông nhìn cậu hỏi: "Cần tôi đi cùng không."
"Không cần." Trần Dịch Hằng đứng dậy đi thẳng ra khỏi phòng, bên ngoài yên tĩnh hơn nhiều. Trong phòng nhiều người hút thuốc quá, tí thì nghẹn khói.
Cậu đang đi thì bỗng trước mắt mờ mịt, đầu óc quay cuồng.
Khỉ gió... có lẽ mình say thật rồi... Trần Dịch Hằng ngẫm nghĩ.
Bước đi của Trần Dịch Hằng xiên xiên vẹo vẹo rồi đâm sầm vào ai đó.
Người đó thấy tình trạng Trần Dịch Hằng không ổn lắm, lịch sử hỏi han:
"Này cậu bạn, say rồi à? Có ổn không vậy?"
Trần Dịch Hằng đưa tay đập "bốp" vào đầu mình vài cái, đoạn ngước lên nhìn người đối diện.
Trương Quế Nguyên bất ngờ.
Hắn cảm thấy đây có lẽ là trùng hợp, hoặc cũng có thể là... Có duyên.
Bạn học này vô tình đâm sầm vào hắn hai lần trong mội thời gian ngắn. Có phải cố ý không nhỉ..?
"Lại là cậu?"
Trần Dịch Hằng: "Cút."
Miệng thì có vẻ hỗn hào hung dữ nhưng hai má Trần Dịch Hằng đã càng lúc càng đỏ hơn, ánh mắt cũng dần dần đờ đẫn.
Trương Quế Nguyên: "..."
"Này, cậu đụng trúng tôi còn chưa tính sổ, cậu mắng người khác không thấy thẹn à? đừng tưởng tôi không động liền cắn lung tung." Trương Quế Nguyên nóng máu bật lại cậu.
Hắn vốn rất thân thiện hoà đồng, nhưng có nhiều lúc lại cọc cằn nếu người ta làm hắn khó chịu.
Như người bạn này, trông xinh xắn cơ mà độc mồm độc miệng. Mặt mày thì cứ chình ình ra đấy.
Làm cho hắn cảm thấy cậu đang rất ngứa đòn!!
Trương Quế Nguyên định làm ngơ không quản, vừa đi được vài bước, hắn nghe thấy một câu chửi trầm đục từ phía sau.
Là câu hồi nãy hắn vừa hứng trọn.
Trần Dịch Hằng: "Cút."
Gã đàn ông bụng béo say bí tỉ nắm lấy tay Trần Dịch Hằng không buông: "Ôi... Cậu đẹp thật đấy, đi uống với ông đây vài ly, ông cho cậu tiền bo. Chậc!! cậu em ngại cái gì." Ông ta vừa bám lấy cậu vừa đưa mũi lại gần ngửi.
Trần Dịch Hằng cảm thấy buồn nôn, thuận chân đá gã một cú.
Gã ta đau đớn rên la rồi bực dọc hạ tay tát vào má trái Trần Dịch Hằng.
Trương Quế Nguyên không ưa Trần Dịch Hằng, nhưng hắn càng ghét những tên bụng phệ hám sắc hơn.
Trong không khí Trương Quế Nguyên cũng ngửi thấy mùi pheromone hôi thối của gã béo đang toả ra khắp hành lang.
Gã ta muốn Trần Dịch Hằng bị pheromone Alpha áp chế.
Hắn chạy nhanh đến, tay nắm thành quyền nện vào mặt gã béo. Gã ta vốn đang say rượu, lăn hai vòng rồi nằm chỏng chơ trên mặt đất.
Mùi hôi cũng theo đó thuyên giảm hơn phân nữa.
Vốn Trương Quế Nguyên tính dùng pheromone khiến gã phục tùng thay vì nắm đấm, nhưng hiện tại đang ở nơi đông người, không thể tùy tiện thả lung tung.
May mắn lúc này hành lang vắng người, chỉ có Trương Quế Nguyên, Trần Dịch Hằng và gã béo kia.
Trần Dịch Hằng lấy lại tinh thần, đanh mặt bước về phía nhà vệ sinh.
Trương Quế Nguyên thấy thế bèn mặc kệ gã béo, đi theo Trần Dịch Hằng.
"Có sao không... Gì nhỉ, này!" Trương Quế Nguyên lớn giọng gọi.
Trần Dịch Hằng dừng bước chân quay đầu nhìn hắn, "Trần Dịch Hằng."
"Hả..." Trương Quế Nguyên ngơ ngác.
"Tôi tên Trần Dịch Hằng."
Cậu bạn này cùng lớp với hắn, đã xin nghỉ hôm nhận lớp, Tử Đông đã nhắn đến người tên "Trần Dịch Hằng" này.
Trương Quế Nguyên ậm ừ: "Cậu có sao không? vừa nãy tên béo đó thả pheromone khá đậm, nếu cậu thấy khó chịu ở đâu thì nói với tôi."
"Tôi không sao, cảm ơn cậu." Trần Dịch Hằng đáp gọn lỏn.
Hắn âm thầm đánh giá.
Đẹp thật đấy!!
"Có thể thêm Wechat không?" Trương Quế Nguyên thình lình đề nghị.
Trần Dịch Hằng nhìn hắn đăm đăm, chẳng hiểu tên này khi nãy vừa mắng mình, bây giờ lại đòi xin wechat. Đầu kẹp vào cửa à?
Cậu không lên tiếng rồi để lại cho hắn một bóng lưng khuất dần.
Trương Quế Nguyên: "..."
Tốt.
Lần đầu tiên Trương Quế Nguyên bị người khác từ chối, đó giờ toàn hắn từ chối người ta, bây giờ bị quật rồi.
Chết tiệt.
*
Học sinh trường Nhất Trung Tây Thành bắt đầu đi học bình thường.
Hôm nay Trần Dịch Hằng đến trễ, mấy tháng nay đều như vậy.
Vừa vào lớp đã thấy sự thay đổi rõ rệt, chỗ ngồi của cậu và Tử Đông xuất hiện một người, cái tên mà Trần Dịch Hằng không muốn gặp nhất.
Hắn lại còn cùng lớp với cậu?
Đầu Trần Dịch Hằng đau như búa bổ.
Thế cậu ngồi ở đâu?
Lộ Khả Khả thấy cậu đứng lơ đễnh ở cửa lớp, cô liền lên tiếng: "Hôm trước thầy chủ nhiệm vừa đổi chỗ ngồi, cậu vắng nên thầy chưa xếp chỗ cho cậu. Bàn cuối cùng còn dư một chỗ cậu ngồi tạm nhé."
Trần Dịch Hằng nhìn về vị trí bàn cuối cùng, tên ngốc nghếch nào đó đang nhìn cậu rồi nhe răng cười.
Trông đần chết đi được...
Comments
taosaovayha
ra lẹ nangg ưiii tui hónggg(•ө•)♡
2026-06-14
0