Mưa Tình [Nguyên Hằng]

Mưa Tình [Nguyên Hằng]

Chương 1

Thời tiết Tây Thành vào đầu tháng 11 mang theo chút se lạnh đặc trưng, các trường học trong khu vực cũng đồng loạt bước vào giai đoạn thi giữa kỳ căng thẳng.

Dãy bàn trong cùng cạnh cửa sổ, Trần Dịch Hằng vùi nửa khuôn mặt vào chiếc áo khoác đồng phục mùa đông, nằm gục xuống bàn, dáng vẻ uể oải như chưa tỉnh ngủ.

Tử Đông vừa từ sân bóng rổ trở về cùng đám con trai trong lớp, do Tử Đông là Alpha nên cơ thể phảng phất mùi pheromone nồng đậm.

Cậu ta bước vào từ cửa sau, nhìn thấy Trần Dịch Hằng đang ngủ thì vô thức thả nhẹ bước chân, kéo ghế ngồi xuống thật khẽ.

Trần Dịch Hằng là Beta nên chỉ thoang thoảng ngửi thấy mùi mồ hôi nhè nhẹ.

Tử Đông dựa người ra sau, cậu ta lục trong ngăn bàn tìm điện thoại, rồi nhanh chóng mở game, ánh mắt chăm chú dán chặt vào màn hình.

Khoảng mười lăm phút sau, người bên cạnh khẽ động đậy.

“Dậy rồi à? Tối qua cậu làm gì mà vào lớp là ngủ bù vậy?” Tử Đông vừa lia tay trên màn hình, vừa tiện miệng hỏi.

Trần Dịch Hằng ngẩng đầu, trên trán không biết từ lúc nào đã hằn lên một vết đỏ nhàn nhạt.

“Hết giờ nghỉ chưa?”

“Khoan đã....cứu tao với! Này Kha Vũ, mày đừng bỏ taoo.....!” Tử Đông đột nhiên gào lên, rồi mới miễn cưỡng rời mắt khỏi điện thoại, “Hả? Cậu nói gì cơ, tôi không nghe rõ.”

Trần Dịch Hằng còn ngái ngủ, lười để ý đến tên mê game bên cạnh. Cậu đưa tay xuống ngăn bàn, lấy ra cuốn "Đề Chuyên Toán", lật mở, nhanh chóng chìm vào những dòng đề bài dày đặc.

Mới làm được vài câu cơ bản, cửa lớp bỗng bị đẩy ra.

Một người đàn ông đeo kính dày, tay kẹp tài liệu, sắc mặt nghiêm nghị bước vào. Không khí trong lớp lập tức chùng xuống.

Chủ nhiệm phòng giáo vụ của Nhất Trung Tây Thành. Học sinh trong trường đều quen gọi ông là “chủ nhiệm Lâm”. Năm nay, ông trực tiếp đảm nhiệm lớp A1.

Những học sinh đang nói chuyện, chơi game hay ăn vặt đều tục lục đứng dậy.

“Các em tưởng đây là nhà mình à!!?” Ánh mắt ông quét một vòng lớp học, dừng lại ở Tử Đông. “Tử Đông, ai cho phép em mang điện thoại đến lớp? Lập tức đem xuống phòng quản lí cho tôi!”

Mặt Tử Đông lập tức xụ xuống.

Xong rồi… lần này tiêu thật rồi.

“Được rồi, ngồi xuống, giữ trật tự.” Chủ nhiệm Lâm vỗ nhẹ tập tài liệu xuống bàn, “Hôm nay thầy có hai việc muốn nói.”

Ông đẩy xấp bài kiểm tra về phía lớp trưởng: “Phát bài đi. Điểm lần này của lớp không tệ, nhưng vẫn còn nhiều em cần cố gắng. Có người chỉ sai một câu là tụt xuống dưới 60 điểm rồi.”

Sau khi lớp trưởng phát lại bài, Tử Đông vừa từ phòng quản lí học sinh về, ngồi xuống cạnh Trần Dịch Hằng. Vừa nhìn sang, cậu ta thấy con số 150 đỏ chói mắt...

“Lại điểm tối đa? Đỉnh đấy người anh em.” Nói rồi cậu ta quay sang bài mình.

(1)

Khỉ gió... Tí thì ăn cám.

(1) Điểm tối đa là thang 150, trên trung bình là thang 60. Vì Tử Đông được 60 điểm nên chỉ cần sai một câu sẽ rớt xuống điểm dưới trung bình.

Đúng lúc đó, chủ nhiệm Lâm lên tiếng:

“Việc thứ hai, lớp chúng ta sắp có một học sinh chuyển đến. Thời gian cụ thể thầy chưa xác định, nhưng khi học sinh mới đến thì các em phải giúp đỡ bạn, rõ chưa?”

Cả lớp vốn đang im lặng, lập tức xôn xao.

“Trật tự!”

“Đã nghe rõ chưa?!” Thầy nhắc lại.

Thấy không khí lớp học đã bắt đầu mất kiểm soát, chủ nhiệm Lâm cũng không tiếp tục nhắc lại, chỉ mặc kệ cho học sinh bàn tán, còn mình quay lại xử lý công việc.

“Ôi, giờ này mà còn chuyển trường à?” Cô nàng Omega - lớp trưởng Lộ Khả Khả quay xuống.

“Chắc bị đuổi học nên mới chuyển đấy.” Thừa Vũ An, người luôn đứng cuối lớp nhanh mồm nhanh miệng nói.

Lộ Khả Khả cau mày: “Cũng có thể chỉ là chuyển nhà thôi, đừng suy đoán linh tinh chứ.”

Trong lúc cả lớp bàn tán sôi nổi, ở góc bàn cạnh cửa sổ, Trần Dịch Hằng vẫn im lặng làm bài, dường như hoàn toàn tách biệt khỏi không khí sôi nổi xung quanh.

Tử Đông thấy vậy, không nhịn được vỗ một cái vào lưng cậu:

"Sao cậu chăm chỉ thế, có học sinh mới sẽ chuyển vào đấy, cậu không tò mò à?"

"Học sinh mới thì liên quan gì đến tôi."

"Được rồi được rồi, tổ tông của con ơi, cậu làm bài của cậu đi, tôi không hỏi nữa."

Tử Đông và Trần Dịch Hằng chơi thân với nhau từ nhỏ. Trần Dịch Hằng vốn không thích lo chuyện bao đồng, Tử Đông cũng đã quen với người anh em mặt cau mày có, tính tình nóng lạnh thất thường này rồi.

Do đó cậu ta không buồn ghẹo Trần Dịch Hằng nữa mà ra khỏi chỗ tụm năm tụm bảy với mọi người trong lớp.

*

Một tuần sau.

Trần Dịch Hằng ngồi làm bài tập trong ký túc xá, bình thường đến cuối tuần cậu sẽ được xe nhà đến trường đón.

Nhưng vì hiện tại trường Nhất Trung Tây Thành đang là thời điểm thi giữa kì nên cậu ở lại trường để có thêm nhiều thời gian ôn tập.

Làm được một lúc lâu, Trần Dịch Hằng cảm thấy váng đầu nên đứng dậy lấy áo khoác đồng phục mặc lên, tay vặn nắm cửa bước ra ngoài.

Ký túc xá của Nhất Trung là phòng tập thể, có hai toà một là của các bạn nam và một là của các bạn nữ.

Phòng Trần Dịch Hằng là phòng đơn vì cậu thích yên tĩnh, bố mẹ phải đến trường xin phép.

Vừa đi ra cửa, Trần Dịch Hằng bỗng dưng đâm sầm vào một người.

Người bị đâm trúng khẽ kêu lên một tiếng rồi nói: "Này bạn học, cậu đi không nhìn đường thế, vừa ngủ dậy à?" Vừa nói hắn vừa nhìn chằm chằm đối phương.

Hắn vô tình bị thu hút bởi vẻ ngoài trắng trẻo, làn da mịn màng cùng gương mặt có phần.....

...Dễ thương?

Có lẽ là một Omega, hắn nghĩ.

Do Trần Dịch Hằng thấp hơn hắn gần một cái đầu nên dù đầu cậu đang choáng cũng phải cố ngước lên nhìn xem tên nào đụng phải mình lại còn mạnh mồm thế cơ chứ.

"...Xin lỗi."

Nhìn thấy cậu bạn cao ráo đứng trước mặt, Trần Dịch Hằng không còn muốn trách móc nữa, cậu cũng chẳng hơi đâu rước phiền phức vào người.

Dù sao...cậu cũng là người sai trước.

Thấy Trần Dịch Hằng nhanh nhẻo nhận lỗi, Trương Quế Nguyên cũng không nán lại mà tiếp tục tìm kiếm phòng của mình.

Phòng hắn nằm cuối dãy phía bên phải, phòng 109.

*

Sau khi dọn dẹp sơ qua phòng mình, Trương Quế Nguyên đi tìm phòng giáo vụ để nhận đồng phục và sách vở mới.

Vừa ra khỏi toà ký túc xá, Trương Quế Nguyên gặp được một bạn nam liền đến gần hỏi: "Cho tôi hỏi phòng giáo vụ ở đâu vậy?"

Cậu bạn thấy hắn lạ lạ, chắc là vừa chuyển đến nên hứng thú chỉ đường: "Ở phía bên trái toà dạy số 1, cậu cứ đi thẳng từ canteen sang là thấy."

"Được, cảm ơn nhé." Nói rồi Trương Quế Nguyên sải bước tiến về khu dạy học số 1.

*

Tử Đông hớp một ngụm coca rồi lại cầm đũa gắp một miếng thịt gà cho vào chén.

"Trần Dịch Hằng, cậu không ăn à? Lát còn phải học 2 tiết toán của cô Lưu đấy." Cậu ta vừa nhòm nhoàm vừa hỏi, "Hay cậu muốn ăn gì? Lát tôi ghé mua cho cậu."

Trần Dịch Hằng cầm cốc nước cam uống cạn toan đứng dậy: "Không cần đâu tôi hơi mệt, về trước đây."

"Trần Dịch Hằng lạnh lùng ghê" Lộ Khả Khả cảm thán.

Tử Đông ngoạm gà đầy mồm: "Từ bé đến giờ nó đã như thế, tôi không quản được."

"Ôi đệch...Thằng Đông, mày ăn lắm thế, chừa tao một ít!!" Lớp phó thể dục Từ Vu Minh với tay sang giật lấy đĩa gà.

Phía phòng giáo vụ, Trương Quế Nguyên sau khi thành công lấy được đồng phục và sách, hắn chật vật ôm đồ trở về phòng.

Đi đến giữa sân trường, hắn chợt dừng chân nhìn bao quát trường.

Nhất Trung là một ngôi trường top đầu ở thành phố, có một khu rừng nhỏ trong trường, canteen rất to.

Thêm vào đó là sân bóng rổ luôn chi chít người xem, hắn cảm thấy môi trường ở đây khá tốt, rất lành mạnh.

Lá cây um tùm nương theo làn gió chậm chạp rơi xuống, ánh nắng chói chang len qua từng kẽ lá, dãy phòng học.

Không khí trong lành, phong cảnh hữu tình. Rất thích hợp với hắn.

*

Về đến phòng, Trương Quế Nguyên bỏ hết thảy mọi thứ lên bàn học rồi nằm vật ra giường, với lấy chiếc điện thoại nằm chỏng chơ trên giường, gọi cho bố.

"Alo, bố."

"Đã chuyển xong hết chưa?" Trương Từ Quân hỏi

"Xong hết rồi bố, ngày mai nhận lớp rồi." Trương Quế Nguyên lười biếng trả lời.

"Thế được rồi, con lo học hành cho tốt đi nhé, đừng có gây chuyện nữa đấy. Mẹ con gọi bố rồi tạm biệt."

Trương Quế Nguyên: "..."

Thôi được, có lẽ vợ quan trọng hơn...

*

Đêm qua ngủ trễ quá nên buổi sáng Trần Dịch Hằng vẫn cảm thấy trong người mệt lừ, không muốn đến lớp.

Cậu lê thân hình uể oải đánh răng rửa mặt rồi gọi Tử Đông mua cho mình một cái bánh bao.

Trần Dịch Hằng nhanh chóng mặc đồng phục, lên lớp ngủ bù.

Tử Đông vào lớp thấy cậu nằm gục trên bàn, cậu ta đem bánh để lên bàn, tay khẽ lay Trần Dịch Hằng, "Dậy, dậy ăn sáng này, cậu dạo này làm sao thế, mất ngủ à?"

Trần Dịch Hằng ngẩng đầu lên, tay nhận cái bánh bao đang còn nóng hổi. Song cậu trả lời với giọng ngái ngủ.

"Tôi bận làm chút chuyện, không để ý thời gian nên ngủ hơi trễ."

"Vậy cậu ăn đi, tối nay nhớ ngủ sớm đấy, không tôi gọi về mách mẹ cậu thì đừng trách tôi."

"Biết rồi." Trần Dịch Hằng chậm rãi ngoạm một miếng bánh bao.

Ăn sáng xong Trần Dịch Hằng vốn muốn ngủ tiếp nhưng bỗng cảm thấy lạnh sống lưng, hơi thở nặng nề.

Tử Đông để ý thấy cậu có gì đó không ổn bèn lên tiếng: "Trần Dịch Hằng cậu có sao không? Hay cậu xuống phòng y tế nghỉ đi, lát tôi xin chủ nhiệm cho."

Cậu ta vô cùng lo lắng, biết được Trần Dịch Hằng cứng đầu, cậu ta toan không khuyên nhủ nữa mà chuyển sang ép buộc cái tên "cứng đầu" này phải xin nghỉ thì cậu ta nghe thấy Trần Dịch Hằng thì thào:

"Tôi về ký túc xá, nhớ xin giúp tôi."

"Được, biết tự giác đấy!" Tử Đông hài lòng.

*

Sau khi Trần Dịch Hằng đi khỏi lớp thì chủ nhiệm Lâm đồng thời bước vào, phía sau ông còn có một học sinh nữa theo vào.

Cả lớp từ lào xào chuyển sang im bặt, rồi lập tức bùng nổ.

"Tên này là mọt sách hay thành phần tự cô lập thế, tôi cứ tưởng đẹp trai cao ráo thế nào ấy chứ?"

"Nhìn cũng cao mà, chỉ là cái mã không đẹp lắm thôi."

"Thân thiện là được mà, cần gì phải đẹp trai chứ. Không phải Hổ Lâm đã nói rồi sao? Chúng ta phải giúp đỡ cậu ấy chứ." Lộ Khả Khả lên tiếng.

Hổ Lâm là tên đầy đủ của chủ nhiệm Lâm.

"Lớp trưởng cậu ấy nói đúng ấy, tớ thấy cậu bạn này cũng được mà..." Một bạn nữ e dè nói.

"Trật tự trật tự, các em ồn ào cái gì!!?" ông cau mày, "Không cho người ta giới thiệu à?"

"Em nói đi."

Trương Quế Nguyên lúc này mới nở một nụ cười toả nắng, nhưng do tóc mái quá dài che khuất đôi mắt khiến hắn trông có phần...ngốc.

"Tôi tên Trương Quế Nguyên, đến từ Trường Trực Thuộc Đông Thành."

(Những địa danh, tên riêng có thể không có thật, chỉ để phục vụ cho cốt truyện.)

"Được rồi, bây giờ thầy sẽ đổi chỗ ngồi cho hợp lí, các em ổn định lại đi."

Tử Đông chợt nhớ ra gì đó, đứng dậy, dáng vẻ cà lơ phất phơ.

Hổ Lâm thấy thế mặt mày tối sầm lại, chuẩn bị dạy dỗ cho tên này một chập.

"Khoan đã thầy ơi, em có việc quan trọng cần nói...!" Tử Đông nói một tràng.

"Việc gì, cậu khôn hồn nói cho đàng hoàng."

Tử Đông nói tiếp: "Trần Dịch Hằng mệt nên xin nghỉ rồi ạ, cậu ấy đi trước khi thầy vào ấy."

"Bệnh à? Được rồi, vậy chỗ ngồi của em ấy thầy sẽ xếp sau."

Nói rồi ông kêu một vài học sinh đứng dậy, chỉ dẫn cho chúng tìm kiếm đúng vị trí.

Cuối cùng còn một chiếc bàn chỏng chơ ở cuối lớp, cạnh cửa sổ phía bên phải chưa có ai ngồi, ông thuận tay chỉ vào đó, quay sang Trương Quế Nguyên, "Em ngồi ở đó được không? Chiều cao của em khá nhỉnh, ngồi ở đó chắc hợp lí rồi."

"Vâng." Trương Quế Nguyên cười đáp.

Hổ Lâm đập tay lên bục giảng, "Được rồi tạm thời vậy đi, hôm nay không học các em có thể tan rồi."

Thừa Vũ An bất ngờ: "Ơ, trường mình nay tốt thế cơ á?"

Thầy nghe thế bèn mắng:

"Thế em có muốn học không?"

Cậu ta liền xua tay: "Thôi... Thôi thầy, học cái gì chứ..."

Trương Quế Nguyên ổn định vị trí xong, nhìn ra cửa sổ thấy một đám nhôn nhao choàng vai bá cổ đi về phía cổng trường.

Hồi còn ở Đông Thành hắn và đám bạn cũng vậy, có anh em bạn bè đông đúc, cùng nhau chơi đùa.

Haizzz.

Giờ thì hay rồi, chỉ sơ suất một tẹo đã bị ghi lỗi.

Đã vậy lại còn lỗi nặng!!

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play