Chương 3

Trần Dịch Hằng đanh mặt đi đến chỗ ngồi, nhìn hắn đăm đăm.

"Chào buổi sáng, bạn cùng bàn!" Trương Quế Nguyên vẫn giương miệng cười tít cả mắt.

Vừa sáng sớm đã gặp phải một tên ngốc! Phiền chết đi được. Trần Dịch Hằng thầm nghĩ.

Thấy cậu vẫn đứng không nhúc nhích, Trương Quế Nguyên nhướng mày: "Cậu muốn ngồi ở trong à?"

"Tôi không thích ngồi ở ngoài." Trần Dịch Hằng đáp.

Trương Quế Nguyên nghe xong nhếch miệng cười, "Thế có khác gì đâu chứ."

Tên này sao mà còn lắm mồm hơn cả Tử Đông vậy!

Trần Dịch Hằng không trả lời hắn.

Hắn nhanh nhẹn đứng dậy nhường chỗ cho cậu vào trong.

Trần Dịch Hằng phiền muộn nằm nhoài ra bàn, úp mặt ngủ như chết, không buồn để ý tên "bạn cùng bàn" chết tiệt ngốc nghếch ấy nữa.

Phía bên kia, Lộ Khả Khả vung tay đánh Kha Vũ nghe một cái "bép".

"Cái tên đáng ghét nhà mày! bài tập của ai người nấy làm. Sao lần nào lên lớp cũng lấy bài tập của chị mày chép thế!!"

Kha Vũ bị ăn đau, vờ vịt mếu máo chấp tay cầu xin, "Chị Lộ thương tình cứu vớt em đi mà... Huhu. Chỉ nốt lần này thôi, hứa luôn ấy!"

Cô nàng nào tin cậu ta, cô lấy tay đè lên quyển bài tập toán, miệng không ngừng mắng Kha Vũ: "Lần cuối cùng của mày bà mày nghe cả trăm lần rồi đấy, ai mà tin lời mày nói là đồ ngu ấy!"

Thừa Vũ An bỗng dâng trào nghĩa khí anh em, chìa quyển bài tập về phía cậu ta, "Chép đi, tao vừa mượn của Tiểu Nhạc chép xong, đảm bảo chất lượng."

Kha Vũ lườm cậu ta: "Nếu mày muốn làm quen cậu ấy thì phải cố gắng học hành chớ, mượn của cậu ta chép thì còn lâu Nhạc Hạ mới thích mày."

"Mày nói lắm thế, không chép thì thôi!" Nói rồi cậu ta toan cầm sách bỏ vào ngăn bàn, Kha Vũ tức thì nịnh nọt, "Ấy, ấy đừng màa... Anh Thừa đẹp trai, em gái nào cũng thích, thông minh sáng sủa cho em mượn bài tập ạ!"

Thừa Vũ An hài lòng, gật đầu tăm tắp, quẳng bài tập cho cậu ta: "Biết điều thế phải nhanh hơn không, làm nhanh cái tay lên, Lâm Hói sắp vào rồi đấy."

Lâm Hói là biệt danh bọn A1 đặt cho chủ nhiệm Lâm, biệt danh này đã lan truyền hết toàn trường nên giờ đa số học sinh thích gọi ông là "Lâm Hói" thay vì "chủ nhiệm Lâm" như mấy tên mọt sách hay gọi.

Kha Vũ chia sẻ cho Tử Đông cùng chép, hai thằng múa bút như thần, chép hí hoáy cực kì nhanh nhẻo.

Thoáng cái lớp học đã trở nên ồn ào, Trần Dịch Hằng bị tiếng ồn làm cho bừng tỉnh chậm rãi ngóc đầu lên.

Hai cánh tay che đi nửa khuôn mặt phía dưới, chỉ nhìn thấy được đường cong sống mũi thẳng tấp cùng với đôi mắt to tròn vẫn còn ửng đỏ.

Trương Quế Nguyên cầm điện thoại nhắn tin với đám bạn ở trường cũ, hắn cảm nhận được người bên cạnh động đậy bèn ngoảnh lại nhìn.

Trần Dịch Hằng vốn trắng trẻo, đôi mắt ửng hồng do vừa mới ngủ dậy, tóc mái khá dài che khuất đôi lông mày.

Trương Quế Nguyên nhìn mà ngẩn người.

Song hắn đưa tay chạm nhẹ vào lọn tóc đang vểnh lên của Trần Dịch Hằng.

Trần Dịch Hằng: "..."

Một ánh mắt bén như lưỡi dao đang phi về phía Trương Quế Nguyên.

Sau đó mọi người nghe thấy một tiếng quát cực kì cáu gắt phát ra từ chiếc bàn cuối cùng kế bên cửa sổ.

"Cút."

Cả lớp đang náo nhiệt tức thì nín thở, đồng loạt im bặt không một tiếng động.

Mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía hai người họ.

Trương Quế Nguyên bị quát hồn bay phách tán, tâm treo lơ lửng. Tay như chạm phải bỏng liền rụt về.

Trần Dịch Hằng trừng hắn, "Nếu cậu còn dám động vào tôi một lần nữa, tôi sẽ chặt tay cậu."

Trương Quế Nguyên: "..."

Cái gì cơ...?

Hắn chỉ vừa nhất thời động một cái liền bị đứa nhóc chết tiệt này đe doạ!!

Hên ở đây không ai quen biết hắn, chứ nếu không thì mất mặt bỏ xừ, trùm trường Đông Thành oanh tạc lẫy lừng bỗng chốc bay sạch.

Chỉ còn một Trương Quế Nguyên "ngốc nghếch" ngơ ngác nhìn gáy bạn cùng bàn.

Lại ngủ tiếp rồi...

Tử Đông được chủ nhiệm xếp ngồi cạnh Kha Vũ, cậu ta thấy thế không khỏi lắc đầu cảm thán.

Đụng phải thú dữ rồi đấy anh bạn ạ.

Cậu ta tốt bụng quay sang gọi Trương Quế Nguyên: "Này Trương Quế Nguyên."

Trương Quế Nguyên hãy còn ngẩn ngơ, nghe thế thì giật mình ngoảnh đầu tìm kiếm người đang gọi tên hắn. Sau khi đảo mắt một vòng quanh lớp, hắn đứng dậy sải bước về phía Tử Đông và Kha Vũ đang bấm điện thoại dưới ngăn bàn.

"Cậu vào group lớp chưa? Nếu chưa thì quẳng số ra đi, tôi mời cậu vào." Tử Đông hiếm khi đồng cảm với Trương Quế Nguyên.

"Hầy... Cậu đừng chấp nhặt với Trần Dịch Hằng, tính nó đó giờ đã vậy rồi, nó không thích ai đụng vào nó đâu. Kể cả tôi cũng vậy." Cậu ta lèm nhèm.

Trương Quế Nguyên vừa phổ cập được kiến thức mới, gật đầu đã hiểu rồi nhanh chóng lấy điện thoại ra đọc một dãy số.

"Tôi thêm rồi đấy." Tử Đông nói.

Trương Quế Nguyên nhìn thấy trên thanh thông báo hiển thị: "Bạn đã được 'Hiền Và Nhiều Tài' thêm vào group."

Trương Quế Nguyên: "..."

Hắn lại nhìn vào tên nhóm chat.

"Anh Em A1, Chỉ Lấy Hạng 1."

"..." Cái lớp này không khác đám bạn hắn là mấy, toàn mấy tên khí thế hừng hực, thừa sống thiếu chết, Trương Quế Nguyên cạn lời.

Lúc Trương Quế Nguyên ngoảnh đầu về phía bàn của hắn, hắn nhìn thấy cái người vừa vào lớp đã lăn ra ngủ kia đã tỉnh giấc đang trầm tư nhìn ra cửa sổ.

Góc nghiêng của Trần Dịch Hằng rất bén, sóng mũi thẳng tắp cùng với hàng lông mi cong dài, Trương Quế Nguyên không khỏi nhìn thêm một lát.

Không lâu sau Lâm Hói đi từ cửa trước vào, cả lớp lập tức ổn định trật tự thông qua lớp trưởng Lộ Khả Khả.

Thấy lớp đã đâu vào đó, ông lên tiếng: "Các em lấy sách vở ra truy bài đi."

Bên dưới.

Trần Dịch Hằng chậm rãi lấy sách vở ra, không quá tự nguyện mở vở bài tập ôn lại bài cũ.

"Tên đần" Trương Quế Nguyên thấy thế cũng toan lấy sách ra, hắn cho tay vào balo quơ quào loạn xạ.

Trống trơn...

Hắn quên mất hôm qua lúc đi lấy sách về đã để ở bàn học trong phòng, do hắn chưa có thời khoá biểu nên trực tiếp không soạn tập.

Hôm nay lớp A1 có hai tiết văn đầu của Lâm Hói, hai tiết sau là của cô Lưu dạy toán.

Trương Quế Nguyên "..."

*

Đến hết tiết cuối, Trương Quế Nguyên - người đã ngồi không ngó chỏm tóc của bạn cùng bàn suốt bốn tiết.

Trần Dịch Hằng mười phút đầu còn ngồi làm bài, nhưng sau đó chẳng biết thế nào, cậu khịt mũi vài cái rồi lăn ra ngủ tiếp.

Khó hiểu thật sự....

Chuông tan học vừa reo lên inh ỏi, tuy giáo viên vẫn chưa ra khỏi lớp, đám học sinh học xong vốn đã đói rỗng ruột nhanh chóng chạy chậm ra khỏi phòng học, kéo nhau đi ăn trưa.

Trần Dịch Hằng vốn đã thấy trong người không khoẻ từ tiết truy bài, có lẽ do gần đây thời tiết quá lạnh. Cậu lại dễ bệnh, giờ đầu óc quay mòng mòng, cực kì khó chịu.

Tử Đông gọi với sang Trần Dịch Hằng: "Trần Dịch Hằng đi ăn trưa này!"

"Tôi không ăn." Cậu đáp với giọng mũi uể oải.

Cậu ta đang đói nên cũng không nghĩ nhiều, "Vậy tôi đi ăn trươc nhé, nếu có đói thì nhắn tôi mua cho cậu."

Trần Dịch Hằng lười nghe cậu ta lèm bèm, trả lời qua loa rồi lại ngủ.

Trương Quế Nguyên cũng được Lộ Khả Khả và Tử Đông rủ đi cùng, hắn hoà đồng dễ mến nên các bạn trong lớp cũng dần quen với cậu học sinh mới đến này.

Có thể nói là họ làm quen khá nhanh, Trương Quế Nguyên lại được lòng mọi người, dễ nói chuyện dễ gần.

Trương Quế Nguyên cùng đám Tử Đông ra canteen trường ăn trưa, tên Tử Đông hào hứng giới thiệu cho hắn mấy món ngon nên ăn, món nào không nên ăn và giá cả của chúng.

Cả bọn gọi món xong xuôi, Trương Quế Nguyên gọi hai phần. Kha Vũ thấy thế nói: "Chắn chắn vì bị hai tiết văn và hai tiết toán dày vò nên anh Quế mới đói cỡ vậy." Nói rồi cậu ta cười haha.

Lúc Trương Quế Nguyên ăn phần của mình xong, ngước lên nói: "Tôi đi trước nhé, tôi cần ra ngoài mua một ít đồ."

Hắn nhanh chóng đứng dậy, nhìn sang phần cháo gà khi nãy hắn gọi dư một phần, nói với Tử Đông, "Tôi gọi dư, lát cậu đem cho Trần Dịch Hằng đi, tôi thấy cậu ấy cũng chưa ăn gì."

Tử Đông tí thì quên bén mất, cậu ta nhoàm cái đùi gà rồi dơ like cho Trương Quế Nguyên: "Uầy, cảm ơn anh đã nhắc nhé, tí thì quên mất Trần Dịch Hằng còn nằm trên lớp."

Trương Quế Nguyên gật đầu với cậu ta rồi xoay người hướng về phía cổng sau trường.

Nhất Trung có quy định học sinh không được ra khỏi trường vào giờ nghỉ trưa. Còn nội trú thì buổi tối chỉ được ra đúng một tiếng. Trước khi cổng ký túc xá đóng cửa tầm 5 phút là phải có mặt trong trường, nếu không vào đúng thời gian còn mở cổng thì sẽ không được vào.

Chỉ có thể đi lang thang bên ngoài.

Vì thế đám học sinh mới biết điều tự mò về đúng giờ. Thầy hiệu trưởng cũng cực kì đau đầu việc cho học sinh ra ngoài, thế nên mới đưa ra quy định này.

Cổng sau buổi tối thường không có giáo viên canh cổng, có vài tên học sinh sẽ trèo ra ngoài bằng đường này.

Chủ nhiệm Lâm nếu không chứng kiến được cảnh đó cũng sẽ nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Vì hôm nay giáo viên trực phòng quản lí học sinh đi tuần ký túc xá nên không cho học sinh ra ngoài kể cả trưa lẫn tối.

Thế nên Trương Quế Nguyên phải trèo tường mới có thể ra được.

Trương Quế Nguyên cũng nhờ Tử Đông mách cho mới biết có một chỗ có thể trèo qua.

Nhờ đôi chân dài cùng chiều cao 1m87 của mình, hắn thành thục nhảy qua bức tường thấp lủng củng của trường.

Trương Quế Nguyên thành công trèo qua tường, chỉnh trang lại quần áo rồi vừa đi vừa đảo mắt quanh đoạn đường.

Sau khi mua xong đồ cần thiết, hắn nhanh chóng trèo vào trường thêm lần nữa, rồi rảo bước về phía toà dạy học số 2.

Thời tiết buổi trưa ở Tây Thành vẫn có nắng nhẹ không gắt, không khí mang một chút se lạnh báo hiệu mùa đông sắp đến.

Hầu hết học sinh trên sân trường lúc này đều mặc đồng phục mùa đông, chỉ có Trương Quế Nguyên vẫn mặc áo sơ mi.

Nhiều người quay sang nhìn hắn rồi châu đầu ghé tai thì thầm: "Ai vậy nhỉ, học sinh mới à? Tôi chưa gặp cậu ấy trong trường bao giờ." Cô bạn Omega tóc ngắn ngang vai, mặt mày dễ thương trông thấy Trương Quế Nguyên liền thắc mắc.

Cô bạn bên cạnh nói, "Hình như là học sinh mới vừa chuyển vào lớp A1, là Alpha thì phải."

"Ầy, Alpha á? Nhìn chiều cao với thân hình cậu ấy đẹp như vậy, nhưng mà mặt mày tóc tai thì.... Haiz tiếc ghê." Cô bạn nói đoạn thở dài.

Trương Quế Nguyên không mấy quan tâm mọi người đang bàn tán về mình, song hắn lại càng thả nhanh bước chân.

Trong lớp.

Trần Dịch Hằng đang ngủ thì cánh tay truyền đến cảm giác nóng hừng hực.

Tử Đông cầm hộp cháo gà áp lên tay Trần Dịch Hằng, "Cháo gà, cậu dậy ăn đi, một hồi chết đói ra đấy tôi không biết ăn nói với bố mẹ cậu thế nào đâu."

Trần Dịch Hằng thực sự có một chút đói nên đành nhổm người dậy, nhận lấy hộp cháo từ tay Tử Đông, nói cảm ơn rồi từ từ ăn.

Khi cậu ăn xong được một lúc, từ cửa sau Trương Quế Nguyên bước vào, trên tay hắn cầm một túi bóng nhỏ.

Hắn ngồi vào bàn, quẳng túi thuốc cho tên cứng đầu bên cạnh.

Trần Dịch Hằng vốn đang lơ đễnh, cậu nhìn túi thuốc rồi lại nhìn hắn.

Trần Dịch Hằng: "?"

"Không phải bệnh sao? Tôi ra ngoài mua ít đồ sẵn tiện đi ngang qua tiệm thuốc nên mua một ít." Trương Quế Nguyên giải thích.

Sao tự dưng tên này tốt bụng thế? Đa nhân cách à? Trần Dịch Hằng nghĩ nghĩ.

Trương Quế Nguyên thấy cậu ngồi đực ra đấy, ngoảnh mặt làm ngơ, "Nếu cậu không uống thì cứ vứt đi, tôi cũng chỉ tiện tay mua thôi."

Cậu thò tay cầm lấy túi thuốc, nói: "Cảm ơn."

Trương Quế Nguyên: "?"

Hắn bất ngờ tột cùng, người này cũng biết nói cảm ơn á? Trương Quế Nguyên cười trộm một cái.

"Cậu cười cái chó gì?" Trần Dịch Hằng thoáng chốc biến thành một cái "núi lửa" phun trào ghê tợn.

"Hoá ra cậu cũng biết nói cảm ơn với người khác à? Tôi tưởng cậu chỉ biết chửi "cút" thôi cơ."

Trần Dịch Hằng khó lắm mới thốt ra được hai chữ cảm ơn, thấy hắn nói thế Trần Dịch Hằng trong lòng tự nhủ biết vậy khi nãy cho hắn một đấm thì đúng hơn.

Cậu không để ý hắn nữa, quay về uống thuốc mà hắn mua cho. Thuốc cảm hạ sốt.

Tên này để ý kĩ ghê. Vừa nhìn qua đã biết cậu đang sốt, chu đáo thật.

Nhưng việc cậu vẫn muốn đấm hắn không liên quan đến thứ này.

Tên ngốc xét cho cùng thì vẫn là ngốc!

Hot

Comments

taosaovayha

taosaovayha

sớm ạ🫶

2026-06-14

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play