Tam Trung tan học vào chín giờ tối.
Các học sinh nội trú vừa đi về phía toà nhà ký túc xá vừa tám chuyện rôm rả, còn học sinh ngoại trú thì vội vã về nhà.
Trên các dãy lớp học đâu đâu cũng là tiếng cười đùa và tiếng nói chuyện huyên náo. Vài nhóm bạn đang bàn xem sau khi tan học sẽ đi ăn gì.
"Dịch Hằng, đi ăn đêm không?". Tố Chiêu Sử không biết lấy đâu ra cái quạt cầm tay siêu lớn, cứ thổi vùn vụt vào mặt Trần Dịch Hằng.
Cái thằng này phiền chết đi được!!
Trần Dịch Hằng cau mày đẩy tay cậu ta ra: "Lại còn đi ăn đêm? Không phải lúc nãy trong giờ học thằng nào cứ nằng nặc đòi về nhà hả?"
Bên tai Trần Dịch Hằng truyền đến âm thanh "Ting" kéo dài. Cậu lấy điện thoại ra nhìn.
Là một tin nhắn gửi đến từ Wechat, nhóm chat "Nhóm giao lưu vũ lực" hiện chấm đỏ trong danh sách tin nhắn.
"Nhóm giao lưu vũ lực" là tên một nhóm chat của đám bạn Trần Dịch Hằng, Tố Chiêu Sử là người đặt cái tên dở hơi này.
Trần Dịch Hằng nhấp vào cái tên "Nhóm giao lưu vũ lực".
Vu Lẫm: @Tố Chiêu Sử, @Quýt Chua các cậu tới chưa?
Vu Lẫm: Nhanh lên, tôi đói quá.
Lý Hạo Kiệt: Thằng Lẫm đói đến mức sắp chảy nước dãi đầy người tôi rồi.
Quýt Chua: Bọn tôi đến liền đây.
Trần Dịch Hằng đẩy ghế đứng dậy: "Đi thôi."
Trần Dịch Hằng và Tố Chiêu Sử đến quán ăn đã là chuyện của mười phút sau.
"Trần Dịch Hằng đăng ký ở ký túc xá á?" Vu Lẫm vừa lèm bèm vừa nhai xiên thịt nướng, miệng dính đầy dầu mỡ khiến môi cậu ta trở nên bóng bẩy.
Trần Dịch Hằng từ nãy đến giờ chẳng đụng vào món nào. Chẳng hiểu tại sao bây giờ cậu chẳng thấy đói trong khi chưa ăn gì từ lúc bắt đầu tiết học chiều.
Mắt dán điện thoại, Trần Dịch Hằng thuận tay cầm lon coca lạnh uống một ngụm: "Ừ, đỡ tốn vài khoản chi phí thôi, không có kế hoạch gì ghê gớm đâu."
"Cũng phải ha." Lý Hạo Kiệt phụ hoạ, "Tôi thấy ở lại trường cũng tiện phết mà."
"À mà hình như tôi nghe nói lớp các cậu mới có người chuyển vào à?"
Tố Chiêu Sử là "đại sứ" giao tiếp, chuyện gì cũng chỏ mỏ vào được. Thế là cậu ta bắt đầu thao thao bất diệt kể về thành viên mới đến.
"Phải phải phải, cậu ta tên Trương Quế Nguyên ấy. Là một học bá chính hiệu, nhưng tôi nhìn chẳng ưa một chút nào."
Vu Lẫm nhoài người qua hóng hớt: "Tại sao thế?"
"Tại sao ấy hả, nhìn thằng cha đó cứ như con ngoan trò giỏi trước mặt ba mẹ thầy cô nhưng mặt khác thì chẳng đơn giản chút nào."
Cậu ta chèm chẹp miệng, nói đến mức sinh nghiện: "Nhìn thảo mai cực."
"À phải rồi, hình như cái người đó còn được xếp ngồi bên cạnh Dịch Hằng nữa đấy."
Lý Hạo Kiệt: "Thật đấy à?, Trần Dịch Hằng sẽ không đấm hắn đấy chứ."
Trần Dịch Hằng đang có ấn tượng không mấy sâu đậm với cái tên chết tiệt họ Trương đó. Thế mà bọn họ từ nãy đến giờ cứ một câu Trương Quế Nguyên, hai câu Trương Quế Nguyên.
Nói thì nói đi, lại còn kêu cậu làm cái chó má gì.
Khỉ bố, thằng cha đó còn nói cậu là cún!! Càng nghĩ Trần Dịch Hằng càng nổi khùng.
Cậu á khẩu: "Chúng mày có thôi đi không."
"Một thằng mặt lạnh chảnh choẹ thì có gì hay ho."
Sau khi ngồi "ăn" cùng đám Tố Chiêu Sử, Trần Dịch Hằng mặt mày ủ rũ như đưa đám, lết cái thân xác mỏi nhừ ra khỏi quán.
Bây giờ bụng cậu mới kêu lên vài âm thanh "ọt ọt" đầy đau khổ. Thật là biết đói đúng lúc. Trần Dịch Hằng ghé sang một tiệm bánh còn sáng đèn gần đó.
Trước cửa tiệm có treo một tấm biển hiệu to tướng khắc sáu chữ màu vàng chói loá "Bánh Nướng Chiết Giang".
Trần Dịch Hằng đứng xếp hàng sau một thiếu niên cao ráo, trên người hắn khoác một chiếc áo thun đen và quần dài cùng màu. Khí chất có chút điềm đạm.
Nhân viên thấy hắn, lập tức hiếp mắt chào đón một cách quy củ: "Cậu nhóc, cậu lấy mấy cái?"
"Hai cái." Giọng hắn ồm ồm nặng nề.
Nghe thế, người nhân viên nghiêng đầu nhìn ra sau, bắt gặp ánh mắt mong chờ của Trần Dịch Hằng. Cô lúng túng chà sát hai tay vào nhau.
"Ờm...xin lỗi bên chúng tôi hiện chỉ còn lại hai cái bánh cuối cùng thôi..."
"Hay là..., cậu có thể nhường lại một cái cho cậu nhóc đằng sau không?"
Trương Quế Nguyên kinh ngạc, dần dần xoay người về phía sau. Đến khi nhìn rõ khuôn mặt Trần Dịch Hằng, hắn vẫn giữ biểu cảm lạnh lùng quay lại nói với người nhân viên.
"Không được, mèo nhà tôi tham ăn lắm, phải hai cái mới đủ."
Bây giờ đến lượt người nhân viên còn kinh ngạc hơn.
Cô gói hai chiếc bánh cuối cùng rồi đưa cho Trương Quế Nguyên.
Trần Dịch Hằng ngớ người.
Cái gì cơ? Mèo ăn không đủ?
Bánh này cậu ta mua cho mèo ăn?
Mèo nhà cậu ta ăn tận hai cái??
Được lắm, thà cho mèo ăn cả hai cái chứ nhất quyết không nhường cho cậu một cái chứ gì.
Trần Dịch Hằng nghĩ xui thật. Sao mấy nay đi đâu cũng gặp cái tên này ấy nhỉ.
Lúc thì bảo cậu là cún, bây giờ lại còn hơn thua với cậu chỉ vì một con mèo. Quá đáng thật. Trần Dịch Hằng hậm hực bỏ đi.
Về đến nhà, Trần Dịch Hằng tắm xong úp một ly mì ăn qua loa cho qua bữa rồi phi thẳng lên giường ngủ.
Dần về đêm những đoạn đường cũng không còn tiếng huyên náo ồn ào, Trương Quế Nguyên thân hình cao ráo lê bước chậm rãi. Tay vẫn cầm túi bánh nướng mua khi nãy.
Trương Quế Nguyên không thiếu tiền, nhưng đều là do hắn tự thân lăn lộn mà có. Vì thế biết con trai mình ăn no mặc đẹp, Tạ Vĩnh Điền không thể nào không đến xin xỏ.
Khi xưa Tạ Vĩnh Điền ly hôn với Trương Kiều Mẫn vì ông ta cờ bạc, nợ nần chồng chất khiến Trương Kiều Mẫn phát điên, bà quyết định đường ai nấy đi. Trương Kiều Mẫn dắt con trai bỏ đi. Đổi họ cho con trai thành họ Trương, Trương Quế Nguyên.
Ông ta bây giờ đang làm chủ của một cửa tiệm bán phụ kiện xe, nhưng thu nhập không mấy khả quan, thường xuyên xay xỉn đi kiếm con trai đòi tiền.
Trương Quế Nguyên thấy ông ta như thấy kẻ thù, vô cùng bài xích.
Vào tầm khoảng thời gian này, Trương Quế Nguyên sẽ đến quán rượu để làm việc. Hắn làm ở vị trí pha chế. Hắn có một địa vị vô cùng cao trong quán rượu [Night Owl].
Không phải vì là chủ, mà là vì hắn có nhan sắc đặc biệt thu hút nhiều khách nữ đến quán. Trong số đó cũng lấp ló đâu đó vài cậu em đồng tính luyến ái.
Các chị em phụ nữ hầu hết đến quán chỉ để ngắm hắn pha chế, hắn cũng không cần làm gì khác, chỉ đứng đó pha chế thôi cũng đủ làm tim của mọi cô gái đập loạn xạ. Nhưng khổ nỗi Trương Quế Nguyên quá lạnh lùng nên chẳng ai dám bén mảng lại gần. Cũng từ đó ông chủ cũng rất đãi ngộ Trương Quế Nguyên.
Hôm nay không phải ca làm của Trương Quế Nguyên nên hắn chỉ đến để tụ tập cùng vài người bạn ở trường cũ.
"Quế Nguyên, trường mới có tốt hơn trường chúng ta không?"
Chàng trai có tướng tá cao ráo gầy guộc, tóc đầu húi cua đang đứng dựa vào quầy pha chế. Tay cậu ta cầm điếu thuốc hít hà vài hơi, khói bay mù mịt cả một mảng.
Cậu ta là Chu Tá Đình, lúc ở trường Nhất Trung rất thân với Trương Quế Nguyên. Ngoài cậu ta ra còn có Dương Húc, Hứa Minh Khải, Từ Vũ Tịch, La Hoàn Dụ. Hôm nay Trương Quế Nguyên chuyển trường nên bọn họ tụ tập khá đầy đủ.
Trương Quế Nguyên nâng cổ tay phẩy phẩy vài cái cho bay bớt khói: "Muốn hút thuốc thì ra ngoài mà hút."
Người bên cạnh cười cười: "Được rồi, được rồi tôi dập ngay đây."
Hứa Minh Khải: "Tam Trung nghe nói cũng là một trường khá tốt."
"Hầy, nhưng mà kể cũng buồn. Tự dưng cả đám đang học chung đùng một cái Trương Quế Nguyên bị chuyển đi mất."
La Hoàn Dụ Phụ hoạ: "Đúng rồi đấy, nhà cậu có nghiêm khắc quá không?"
Trương Quế Nguyên cụp mắt. Không phải do gia đình hắn khó, dù sao thì mẹ hắn cũng không quản nổi hắn. Trương Quế Nguyên chuyển trường đột xuất là do hắn đi đánh nhau bị nhà trường phát hiện.
Có lần đang đi ăn cùng đám Chu Tá Đình, Trương Quế Nguyên vô tình nhìn thấy một đám côn đồ hung hăng đứng trong hẻm. Bọn họ ngắm vào hắn.
Chắc chắn là tìm không được Tạ Vĩnh Điền để đòi tiền nên mới tìm đến hắn.
Hắn cũng muốn ngó lơ lắm nhưng bọn họ ngày càng không biết có chừng mực. Không tìm được Trương Quế Nguyên, bọn họ gây khó dễ cho bạn học của hắn, gọi điện làm phiền. Thậm chí là chặn đường bắt nạt.
Trương Quế Nguyên không thể trơ mắt nhìn được nữa, hắn tìm đến bọn côn đồ vung vài đòn nắm đấm. Bọn côn đồ cũng không nương tay, cả hai bên đánh đến mức cảnh sát vào cuộc.
Vụ việc khi đó khá nghiêm trọng, phía bên nhà trường đã báo về cho phụ huynh Trương Quế Nguyên.
Lúc đó mẹ Trương Quế Nguyên đang ở Thành Phố Đông An, khá xa Giang Thành, đi xe cũng phải mất khoảng nửa ngày. Nghe tin mặt bà tái mét, bỏ hết công việc để chạy đến Trường Nhất Trung.
Vì không muốn con trai mình bị người ta bàn tán, Trương Kiều Mẫn hoãn lại mọi công việc, lập tức chuyển trường cho Trương Quế Nguyên vào Tam Trung học.
Từ đó không còn ai bàn tán đến vụ việc khi đó nữa. Cũng không có thêm người nào ngoài cuộc biết chuyện.
Trương Quế Nguyên đang mãi suy nghĩ, cậu bạn bên cạnh lay mấy lần hắn mới dần tỉnh ngộ.
"Lão Trương? Đang nghĩ gì vậy."
"Không có gì, mẹ tôi bà ấy không quản nổi tôi, chỉ là tôi tự muốn chuyển trường thôi." Hắn với tay cầm ly rượu đỏ trên bàn pha chế. Ly rượu đỏ lấp lánh ánh nước phản chiếu lên mặt đá cẩm thạch, hắn cầm ly rượu nhấp một miếng, trong lòng vô cùng rối ren.
Thằng nhóc La Hoàn Dụ cũng bắt trước dáng vẻ của Trương Quế Nguyên, tay cầm chai rượu đỏ rót đầy cái ly rồi đưa lên miệng nuốt cái "ực".
Cậu ta ôm bụng ho sặc sụa.
"Khụ khụ khụ... Không sao cả khụ khụ... dù sao Nhất Trung và Tam Trung cũng không cách xa nhau là mấy." Nói rồi cậu ta đặt một tay lên vai Trương Quế Nguyên, "Chỉ cần khi nào có việc cần nhờ cậu nhớ gọi bọn tôi là được, bọn tôi sẵn sàng có mặt ngay lập tức."
Dương Húc: "Phải đó, nếu có gì cần giúp đỡ bọn tôi sẽ giúp cậu hết mình."
Trương Quế Nguyên gạt tay thằng nhóc La Hoàn Dụ xuống: "Các cậu cứ làm như tôi chuyển ra nước ngoài vậy."
"À phải rồi Quế Nguyên, tôi nghe bạn tôi ở Nhất Trung nói trong trường các cậu có thằng nào tên Trần Dịch Hằng là đại ca trường đấy à?"
"Thằng nhóc đấy tính tình quái gỡ chết đi được. Cứ tưởng mình đẹp là lại chảnh hết sức." Từ Tịch Vũ ôm mặt gào lên, "Khổ nỗi nữ thần của tôi lại bị nó mê hoặc mất."
"Nghe bảo nó làm bộ làm tịch né gái vậy thôi, chứ thật ra là cái kiểu đã ngủ cùng nhiều cô rồi đấy."
Trương Quế Nguyên nghe bọn họ nói chuyện nhưng không có phản ứng gì, bỗng có người quay phắt qua hỏi hắn.
"Trương Quế Nguyên, cậu gặp cậu ta chưa?"
Trương Quế Nguyên nghe thấy cái tên khá quen tai. Tự hỏi sao bọn họ lại biết nhiều hơn hắn mặc dù hắn mới là người trong trường.
Không những đã gặp, mà thậm chí là gặp cả chục lần. Gặp lần nào là toé lửa lần đó, ấy vậy mà ông trời thật có mắt, đi đâu cũng gặp.
Hắn lấy từ trong túi ra một viên kẹo vỏ màu xanh, là kẹo vị bạc hà. Bóc vỏ bỏ vào miệng, Giọng Trương Quế Nguyên trầm ổn cất lên.
"Tôi không có hứng thú với thể loại không ra gì."
Tối hôm đó sau khi rời khỏi quán rượu, Trương Quế Nguyên trở về nhà.
Vừa mở cửa đã nghe thấy tiếng mèo kêu thoang thoảng vọng ra.
"Meo meo..."
Trương Quế Nguyên bật đèn, một con mèo Munchkin lông dài bước ra. Nó vòng ra sau chân Trương Quế Nguyên cọ cọ vào ống quần vài cái.
Đây là một giống mèo đực.
Con mèo giống Munchkin mà Trương Quế Nguyên nuôi có bộ lông trắng đen, thân trên màu đen, dưới bụng và chân màu trắng. Nó có đôi mắt màu bạc hà thanh mát. Mỗi khi về nhà vào ban đêm, đèn trong nhà không bật, thứ ánh sáng đầu tiên mà Trương Quế Nguyên nhìn thấy trong màn đêm đó chính là đôi mắt màu bạc hà của nó.
Đôi mắt phát sáng thứ ánh nước long lanh, ánh mắt ấy như muốn nói rằng nó đã chờ hắn về rất lâu rồi, và sau đó nó sẽ đi vòng quanh Trương Quế Nguyên đòi hắn vuốt ve.
Nó sẽ bò chậm rãi lại chỗ Trương Quế Nguyên và kêu "meo meo" đầy ngọt ngào.
Cũng như mọi lần, Trương Quế Nguyên bỏ đồ đang cầm trên tay xuống, vừa thay dép trong nhà vừa kêu tên nhóc mèo.
"Bạc Hà."
Nghe thấy tên mình nó chạy vòng vòng rồi kêu mấy tiếng "meo meo" vô cùng êm tai.
Trương Quế Nguyên bế Bạc Hà để nó nằm lên đùi, hai cái bóng một mèo một người giỡn với nhau ngoài huyền quan một lát rồi mới đi vào trong.
Trương Quế Nguyên lấy từ trong túi ra hai cái bánh nướng Chiết Giang, một cái để vào tô của Bạc Hà, cái còn lại hắn quẳng bừa vào tủ lạnh.
Lấy bộ đồ pijama trong tủ, Trương Quế Nguyên vào phòng tắm. Một lát sau hắn quàng khăn tắm trên cổ bước ra.
Chiếc điện thoại trên bàn kêu lên từng hồi. Trương Quế Nguyên nhăn mày nhìn tên người gọi.
Là Trương Kiều Mẫn.
Trương Quế Nguyên hơi do dự nhưng cuối cùng vẫn di chuyển ngón tay sang nút nhận cuộc gọi.
Giọng người phụ nữ lập tức truyền qua: "Alo."
"..."
Người phụ nữ không nhận được hồi âm từ phía đối diện, đành chủ động lên tiếng.
"Quế Nhi, con đã ngủ chưa?"
"Vâng con chuẩn bị ngủ."
"Có tiện nói chuyện với mẹ một lát không con?"
Trương Quế Nguyên nghĩ ngợi rồi lách người ra ban công: "Có thể ạ."
Trên tay Trương Quế Nguyên cầm hờ hững một điếu thuốc lá, khói từ điếu thuốc bay lơ lững trong không trung, tạo nên một làn khói mù mịt, hoà làm một với màn đêm u tịch thanh vắng.
Ánh mắt hắn lạnh lùng, khép hờ nhìn những toà nhà cao tầng ở đằng xa xa. Màn đêm mang theo vài cơn gió lạnh thấu xương thổi vạt áo Trương Quế Nguyên bay phấp phới.
Mái tóc mới gội chưa kịp khô cũng bị gió thổi bay một mảng, ấy thế mà trông hắn lại chẳng giống đang lạnh là bao. Ung dung gặm điếu thuốc.
"Chuyển trường thế nào rồi, trường mới có tốt không con?", Trương Kiều Mẫn mặc dù không ở cùng con trai nhưng vẫn thường xuyên quản cuộc sống của hắn.
"Tốt lắm ạ, mọi người ở đó cũng rất nhiệt tình." Dừng một lát Trương Quế Nguyên lại nói: "Mẹ không cần lo lắng, cứ giải quyết công việc của mẹ đi, con tự sắp xếp được."
Nghe con trai lâu lâu mới chịu nói nhiều với mình như vậy, Trương Kiều Mẫn cũng không còn lèm bèm nữa.
"Được, con nhớ chăm sóc tốt bản thân, ráng học nhé. Đừng gây thêm chuyện nữa, không còn trường cho con chuyển nữa đâu."
Chưa kịp để bà nói hết câu Trương Quế Nguyên đã chen vào: "Con không cố ý gây chuyện cho mẹ, đó là ngoài ý muốn."
"Muộn rồi, mai con còn phải đi học." Trương Quế Nguyên do dự dừng một lát, nhưng rồi vẫn nói: "Mẹ ngủ ngon."
"Được."
"Tút".
Tiếng cúp máy vang lên làm khuấy nhiễu sự im ắng của màn đêm. Trương Quế Nguyên thở dài quay người trở lại phòng.
Hắn nhìn vào điện thoại, hai giờ bốn mươi bảy phút. Thầm nghĩ đã trễ như vậy rồi mà mẹ hắn vẫn gọi cho bằng được.
Updated 27 Episodes
Comments