Mãi Mãi Ở Bên Tôi [Nguyên Hằng]
Tháng chín ở Giang Thành, bầu trời phủ một tầng xám nhạt, không quá âm u. Không khí mát mẻ len lỏi qua từng con phố, mang theo chút ẩm ướt đặc trưng của đầu thu.
Thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng nhịp sống dường như chậm lại, không còn sự ồn ào gấp gáp như những ngày hạ oi bức.
Những chiếc xe thể thao mang phong cách độc lạ lướt nhanh qua mặt đường, thân xe bóng loáng cắt ngang làn không khí tĩnh mịch, để lại phía sau những luồng gió mạnh quét qua vạt áo người đi đường. Âm thanh động cơ trầm thấp, xa dần rồi mất hút nơi cuối phố.
Bên lề đường, một thiếu niên đứng lẳng lặng. Dáng người cao ráo, gầy nhưng không yếu, tựa như một cây bạch dương thẳng tắp đơn độc giữa chiều thu.
Cậu cúi đầu, ánh mắt dán chặt vào màn hình điện thoại. Mái tóc đen rủ xuống che đi hơn nửa khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm sắc sảo và đôi môi ánh nước đang nhếch lên đầy kiêu ngạo.
Màn hình điện thoại sáng lên lần nữa.
Tên người gọi hiện rõ trên màn hình.
"Yên Khiết", Cái tên hiện lên vô cùng chói mắt.
Cậu không nhìn kỹ, ngón tay thon dài đã dứt khoát ấn tắt. Bà ta chính là vợ mới của Trần Đinh Tùng, ba cậu, cũng có thể nói là mẹ kế.
Chuông lại vang.
Tắt.
Lại vang.
Lại tắt.
Động tác lặp đi lặp lại, không chút do dự, cũng không mang theo bất kỳ cảm xúc nào. Chỉ là hàng mày của cậu theo từng tiếng chuông reo, càng lúc càng nhíu chặt.
Đến lần thứ năm, chuông điện thoại lại vang lên inh ỏi giữa không gian yên tĩnh.
Cậu đứng yên một khoảng lặng.
Rồi như thể đã mất hết kiên nhẫn, dừng lại một chút, ngón tay khẽ chuyển hướng ấn vào nút nhận cuộc gọi.
“…”
Cậu không lên tiếng, chỉ lặng lẽ đưa điện thoại lên tai. Gió thu thổi qua, làm lay động mái tóc rối, để lộ ánh mắt lạnh nhạt đến mức xa cách.
“Alo, Trần Dịch Hằng, sao giờ con mới nghe máy của mẹ?” Một lúc sau, giọng người phụ nữ mới vang lên từ đầu dây bên kia, dịu dàng mà dè dặt.
Trần Dịch Hằng khẽ cau mày, vẻ mặt lộ rõ sự mất kiên nhẫn. “Có chuyện gì thì nói nhanh, tôi rất bận.”
“Không có gì đâu… mẹ chỉ muốn hỏi thăm con thôi, Tiểu Hằng.”
Ánh mắt cậu thoáng lạnh đi. “Đừng gọi tôi như vậy, cũng đừng tự nhận mình là mẹ tôi. Tôi vẫn còn sống, không cần dì quan tâm.”
Người phụ nữ dường như không để ý đến thái độ lạnh nhạt ấy, giọng vẫn ôn hòa: “Sao con lại nói thế… tiền sinh hoạt còn đủ không? Để mẹ chuyển thêm cho con một ít nhé.”
“Không cần đâu.” Cậu đáp ngay, giọng dứt khoát. “Giữ tiền đó mà lo cho con của dì đi. Tôi không phải con dì, không có tư cách sài tiền của mấy người."
Cậu dừng lại một chút, đôi môi khô khốc khẽ mím nhưng ánh mắt thì lại càng u ám nặng nề: “Dù sao ông ta cũng chưa từng xem tôi là con. Ngay cả con ruột của mình ông ta còn chẳng quan tâm, dì giả vờ nhiệt tình làm gì chứ?”
Giọng nói rơi xuống, mang theo một chút châm biếm lạnh lẽo, khiến không khí giữa hai đầu dây bỗng trở nên ngột ngạt.
Đầu dây bên kia im lặng trong chốc lát, như thể những lời lạnh nhạt vừa rồi không hề khiến người phụ nữ kia dao động.
“Con đừng nói vậy…” Giọng bà vẫn nhẹ, mang theo chút bất lực: “Dù sao… con vẫn là—”
“Đủ rồi.” Trần Dịch Hằng cắt ngang, giọng trầm xuống: “Tôi không rảnh nghe mấy lời này của dì.”
Ngón tay cậu siết chặt chiếc điện thoại, khớp xương hơi cong lại, do dùng sức quá mạnh khiến đầu ngón tay trở nên trắng bệch. Ánh mắt vốn dĩ bình tĩnh giờ đây lại phủ một tầng u ám khó che giấu.
Bên kia đầu dây, người phụ nữ dường như thở dài một hơi.
“Tiểu Hằng, ba con dạo này—”
"Dì đừng nhắc đến ông ta trước mặt tôi nữa.” Giọng cậu đột ngột vang lên cắt ngang lời bà, từng chữ như rơi xuống đất, nặng nề mà dứt khoát.
“Tôi không có thời gian để tìm hiểu cuộc sống của ông ta, cũng không có hứng thú.”
Gió lại nổi lên, thổi tung vạt áo cậu. Trên con phố vẫn còn ánh sáng nhàn nhạt của buổi chiều, nhưng xung quanh cậu dường như lạnh đi vài phần.
Người phụ nữ im lặng thêm một lúc, rồi nhẹ giọng: “…Được, mẹ không nói nữa. Nhưng nếu con cần gì, cứ nói với mẹ, đừng tự mình chịu đựng.”
Trần Dịch Hằng cười khẽ, nhưng trong tiếng cười ấy dường như không có chút tia ấm áp nào: “Tôi chịu đựng quen rồi.”
Nói xong, cậu không chờ đối phương đáp lại, trực tiếp cúp máy. Âm thanh “tút” kéo dài vang lên, rồi chìm vào khoảng không.
Con phố vẫn vậy, xe cộ qua lại, gió thu nhè nhẹ, ánh chiều tà chưa tắt. Chỉ là cậu thiếu niên đứng đó, bóng lưng bỗng trở nên cô độc đến mức đáng thương.
Mãi đến khi hoàng hôn dần tắt, bóng tối âm thầm nuốt trọn từng góc phố, dòng xe cộ thưa thớt dần như bị màn đêm xua tan. Trần Dịch Hằng lúc này mới chậm rãi nhét điện thoại vào túi quần, động tác tùy ý mà mang vẻ bất cần.
Thân hình cao lớn gần một mét tám của cậu kéo theo vài phần uể oải, bước chân không nhanh không chậm, phảng phất như chẳng để tâm đến thế giới xung quanh. Dưới ánh đèn đường leo lét, bóng lưng thiếu niên kéo dài trên nền gạch rồi dần dần hòa tan vào màn đêm đen kịt.
──
Sáng sớm, ánh nắng nhẹ nhàng len qua khe cửa, cả khu phố đã bắt đầu chuyển mình. Người người vội vã với công việc riêng, trẻ nhỏ đeo cặp đến trường, người lớn tất bật ra ngoài, tạo nên một nhịp sống quen thuộc mà náo nhiệt.
Ở những căn hộ xung quanh, tiếng bát đũa khẽ vang, xen lẫn vài câu chuyện trò buổi sáng, không quá ồn ào nhưng đủ để khiến không khí trở nên ấm áp và có sức sống.
Trong căn phòng nhỏ của mình, Trần Dịch Hằng đứng lặng một lúc, ánh mắt lướt qua không gian quen thuộc. Nơi này không náo nhiệt như bên ngoài, nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy trống trải. Ngược lại, sự yên tĩnh vừa đủ ấy giống như một khoảng riêng, khiến cậu cảm thấy dễ chịu.
Cậu sống một mình cũng quen rồi.
Căn phòng không lớn, chỉ vừa đủ cho một người và vài món đồ cần thiết, nhưng mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng. Ánh sáng ban mai rơi vào, khiến không gian trở nên sáng sủa hơn, mang theo một chút ấm áp rất nhẹ.
Trong dãy nhà tập thể, căn hộ nhỏ của cậu nằm ở cuối hành lang. Nơi này tuy ít người qua lại hơn, cũng vì thế mà yên tĩnh, không bị làm phiền. Trần Dịch Hằng mua một căn giá rẻ, nằm giữa những căn hộ khác, đủ gần để cảm nhận được nhịp sống xung quanh, nhưng vẫn giữ được khoảng cách riêng cho mình.
Căn nhà cậu nằm trên lầu ba, phải mất vài phút để đi từ căn hộ xuống sảnh.
“Ting—”
Màn hình điện thoại trong tay khẽ sáng lên, phá vỡ khoảng yên tĩnh buổi sáng. Vài dòng tin nhắn từ WeChat liên tiếp hiện ra.
Trần Dịch Hằng chỉ liếc qua, ánh mắt lười nhác, không chút vội vã.
Tố Chiêu Sử: Tổ tông của tôi ơi, cậu có biết mấy giờ rồi không? Nhanh vào lớp đi! Lão Từ vào không thấy cậu, sắp phát điên lên rồi!
“Lão Từ” — cái tên mà cả đám học sinh âm thầm đặt cho giáo viên chủ nhiệm Từ Vu Phí, nửa kính nể, nửa… sợ hãi.
Chưa kịp để cậu phản hồi, tin nhắn tiếp theo đã bật lên, dồn dập như chủ nhân của nó đang đứng ngồi không yên, vô cùng vội vã.
Tố Chiêu Sử: Đừng nói với tôi là giờ này cậu vẫn còn đang trên đường đi đấy nhé??
Ngón tay Trần Dịch Hằng khẽ chạm màn hình, trả lời cực kỳ ngắn gọn.
Quýt Chua: không.
Người bên kia dường như thở phào, nhưng vẫn chưa yên tâm tiếp tục hỏi dồn dập.
Tố Chiêu Sử: Làm tôi hết hồn! Thế cậu đang ở cổng à? Vào lẹ đi!
Ánh mắt Trần Dịch Hằng hơi hạ xuống, giọng điệu trả lời vẫn bình thản như không liên quan gì đến mình.
Quýt Chua: Tôi đang ở nhà.
Hai chữ đơn giản rơi xuống, lại giống như một nhát búa nện thẳng vào đầu người bên kia.
Chỉ vài giây sau.
Tố Chiêu Sử: CÁI GÌ??? Cậu đùa tôi à?? Người anh em ơi, Lão Từ sắc mặt tệ lắm rồi! Cậu là vị cứu tinh của cả lớp đấy, lết nhanh lên!!!
Trần Dịch Hằng khẽ híp mắt, khóe môi hơi nhếch lên một chút, không rõ là cười hay chỉ là thói quen.
Ngón tay lướt nhẹ, cậu gửi đi một chữ:
“Ừ.”
Sau đó, cậu thong thả cất điện thoại vào túi, xoay người rời khỏi căn nhà. Bước chân không nhanh không chậm, tựa như chuyện vừa rồi hoàn toàn không đáng để cậu bận tâm.
Từ nhà cậu đến trường không quá xa, mất khoảng nửa tiếng để đi xe bus đến.
Cổng Trường Trung Học Số 3 Giang Thành hiện lên trước mắt.
Trần Dịch Hằng đứng ngoài cổng, đôi mắt hờ hững lướt qua một vòng.
Tuyệt vời, sân trường trống trơn, không có lấy một bóng ma nào.
Giờ này hẳn là đã vào tiết hai, chỉ còn bác bảo vệ ngồi trước cổng, ánh mắt thỉnh thoảng lại quét ra ngoài, nghiêm ngặt như thường lệ.
Chậc, xem ra không thể đường đường chính chính bước vào trường được rồi. Khóe môi cậu khẽ nhếch lên, mang theo chút ngông nghênh quen thuộc.
Thôi vậy, làm học sinh cá biệt thêm một lần nữa cũng chẳng sao.
Trần Dịch Hằng thở dài thườn thượt, số phận đã định như vậy rồi, cậu cũng không thay đổi được. Tất nhiên nó chắc chắn không phải lỗi của cậu.
Cứ như thế, tất cả mọi lỗi lầm đều bị cậu đổ lỗi cho số phận, ánh mắt kiên định không có lấy một chút chột dạ nào.
Vô cùng thản nhiên.
Cậu xoay người, bước chậm rãi vòng ra phía sau khu vườn nhỏ cạnh trường. Nơi này quanh năm vắng vẻ, ít giáo viên lui tới, nhất là vào giờ học lại càng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng lá xào xạc.
Trần Dịch Hằng tháo chiếc cặp đen trên lưng xuống, cổ tay khẽ dùng lực, xoay một vòng gọn gàng rồi ném thẳng qua bức tường cao.
“Bộp.”
Chiếc cặp rơi xuống bên kia, phát ra âm thanh trầm đục.
Cậu liếc mắt xác nhận xung quanh không có ai, thân hình cao ráo gần một mét tám linh hoạt bật lên. Không cần lấy đà, chỉ một động tác dứt khoát đã trèo qua bức tường như thể chuyện này đã quá quen thuộc với cậu.
Tiếp đất an toàn.
Trần Dịch Hằng cúi người nhặt cặp, khoác hờ lên một bên vai. Ánh nắng sớm len qua tán cây, rơi lác đác trên vai áo đồng phục, càng làm nổi bật dáng vẻ bất cần và kiêu ngạo của cậu.
Trần Dịch Hằng không vội, chỉ ung dung sải bước về phía dãy phòng học.
Trễ cũng đã trễ rồi, vội làm gì chứ.
“Trần Dịch Hằng.” Tố Chiêu Sử ghé sát lại, giọng hạ thấp đến mức chỉ đủ hai người nghe thấy: “Mau vào đi, Lão Từ vừa ra ngoài, chắc chưa quay lại đâu.”
Trần Dịch Hằng gật đầu đã hiểu, không nói thêm lời nào, lách người đi từ cửa sau lớp học.
Chỗ ngồi của cậu vốn gần cửa sau, chỉ cần vài bước là tới. Cặp sách bị ném xuống bàn một cách qua loa, ghế còn chưa kịp kéo hẳn ra, Trần Dịch Hằng đã ngồi phịch xuống.
Không để tâm đến những ánh mắt tò mò xung quanh, cậu trực tiếp gối hai tay lên bàn, vùi đầu xuống, mái tóc rối xù tròn trĩnh, ở giữa còn nhỉnh lên một chỏm tóc lắc qua lắc lại.
Trông vô cùng ngốc nghếch.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, hơi thở đã trở nên đều đặn, cậu là đang tranh thủ ngủ bù, như thể cả thế giới ồn ào kia chẳng liên quan gì đến cậu.
Học cái đếch, phiền chết cậu rồi.
Lớp học yên ắng đến mức có thể nghe rõ tiếng bút sượt qua mặt giấy. Thỉnh thoảng mới có vài câu trò chuyện khe khẽ của các bạn học vang lên rồi nhanh chóng tan biến trong không khí.
Trần Dịch Hằng nằm úp mặt một lúc, rốt cuộc cũng không thể ngủ tiếp. Cậu cau mày, trực tiếp rút điện thoại ra bấm vài cái, ánh sáng màn hình phản chiếu lên gương mặt lạnh nhạt.
Thấy cậu lại ngóc đầu dậy, người bên cạnh liếc sang, giọng lười biếng: “Gì đấy, mới ngủ được có chút mà dậy rồi à?”
“Ồn quá.” Trần Dịch Hằng đáp cụt ngủn, giọng mang theo chút bực bội: “Ngủ không nổi.”
Giấc ngủ bị cắt ngang, tâm trạng của cậu luôn tệ đến cực điểm.
Lướt vài cái, cảm thấy càng thêm chán, cậu tiện tay nhét điện thoại lại vào túi, quay sang thằng bạn thân: “Tao ra nhà vệ sinh một lát.”
“Ừ.”
Không chần chừ thêm, Trần Dịch Hằng đứng dậy, dáng người cao gầy lướt qua dãy bàn học, bước chân tùy ý nhưng lại mang theo chút ngông nghênh khó giấu.
Vừa đặt chân ra khỏi cửa lớp, một bóng người đột nhiên chắn ngang.
Là cậu bạn đeo kính cùng lớp.
“Trần Dịch Hằng, thầy Chương gọi cậu.”
Chương Hà, chủ nhiệm phòng giáo vụ Trường Tam Trung Giang Thành.
Chết tiệt… biết thế chuồn sớm hơn.
“Ờ, biết rồi.” Cậu đáp nhàn nhạt, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng xa cách như thường ngày.
Chưa bước được mấy bước, từ phía phòng giáo vụ đã vang lên giọng nói quen thuộc, oang oang đến mức không muốn nghe cũng phải nghe:
“Chỉ là sự cố nhỏ thôi, em đừng để ảnh hưởng đến việc học. Sức khỏe giờ ổn hơn chưa?”
Trần Dịch Hằng hơi khựng lại.
Chưa thấy người, đã nghe tiếng thì chỉ có một khả năng, đích thị là Chương Hà.
Theo phản xạ, cậu liếc nhanh về phía trước. Đứng đối diện chủ nhiệm là một thiếu niên xa lạ.
…Học sinh mới?
Thiếu niên đó cao ráo, đứng cạnh thầy Chương mà như cao hơn hẳn hai cái đầu, khiến vị chủ nhiệm vốn đã không cao lại càng thêm “lép vế”.
Đồng phục trên người hắn phẳng phiu, mới tinh, từng nếp gấp còn chưa mất hẳn, rõ ràng là vừa chuẩn bị không lâu.
Thiếu niên hơi cúi đầu, khóe môi cong lên một nụ cười nhạt, giọng nói trầm thấp, dễ nghe: “Vâng, em ổn rồi. Cảm ơn thầy.”
Thầy Chương lại tiếp tục thao thao bất tuyệt, từ dặn dò sức khỏe đến chuyện học hành, rồi nhét cho hắn một chồng sách mới.
“Cầm về mà học cho tốt, chuyển từ Nhất Trung sang đây cũng không được lơ là biết chưa."
Thiếu niên chỉ khẽ gật đầu, đáp lại vài câu “vâng” cho có lệ, rõ ràng là không mấy hứng thú kéo dài cuộc trò chuyện.
Trần Dịch Hằng tựa người vào bức tường ngoài phòng giáo vụ, lặng lẽ nghe một lúc, rồi bỗng thấy… vô nghĩa.
Rốt cuộc cậu đứng đây làm gì?
Nghĩ vậy, cậu xoay người, định rời đi.
“Này, Trần Dịch Hằng!”
Giọng Chương Hà đột ngột vang lên, to đến mức khiến tai cậu ong ong lên.
Ù hết cả một bên tai.
“Em định chuồn đi đâu? Vào đây cho tôi!”
…Bị bắt tại trận rồi.
Trần Dịch Hằng khẽ tặc lưỡi trong lòng, vẻ mặt vẫn thản nhiên như không, chỉ có bước chân là chậm lại đôi chút.
Thôi vậy.
Cùng lắm là bị mắng vài câu.
Updated 27 Episodes
Comments