Sau giờ ngủ trưa, sân viện nhanh chóng tràn ngập tiếng cười nói của trẻ con, chiều nay viện trưởng đặc biệt chuẩn bị rất nhiều bánh kẹo cho đám trẻ. Khi đống kẹo đủ màu sắc được mang ra, cả sân lập tức bùng nổ trong tiếng reo hò phấn khích.
Thiều Lam Uyên ngồi trên chiếc ghế gỗ dưới mái hiên, ánh mắt lại vô thức tìm kiếm bóng người nào đó giữa đám đông, rất nhanh đã thấy cậu bé mắt xanh đang nhận được hai viên kẹo trái cây gói bọc trong lớp giấy bóng kính trong suốt.
Nhóc con cúi đầu nhìn viên kẹo vài giây, sau đó cẩn thận bỏ hai viên kẹo vào túi áo, lặng lẽ quay người định rời đi.
Ngay lúc đó, một bóng người đột nhiên lao tới.
Bịch!
Vai nhóc con bị đẩy mạnh, cơ thể nhỏ bé lảo đảo vài bước.
Một đứa trẻ lớn tuổi nhất đám nhanh tay móc lấy hai viên kẹo trong túi áo của nhóc con.
“Lấy được rồi!”
Thằng nhóc cười đắc ý, mấy đứa trẻ bên cạnh cũng hùa theo cười lớn.
Nhóc mắt xanh đứng yên, cúi đầu sờ túi áo trống không của mình. Nhóc con hơi mím môi, cuối cùng vẫn không đuổi theo.
Đứa trẻ cướp kẹo đang hí hửng bóc lớp giấy gói, đột nhiên lại thấy có bóng người xuất hiện trước mặt. Nó ngẩng đầu, giật mình nhìn gương mặt lạnh lùng của Thiều Lam Uyên, đôi mắt đen sâu thẳm khiến người khác vô thức thấy áp lực.
“Anh...”
Thằng nhóc còn chưa kịp nói hết câu, Thiều Lam Uyên đã đưa tay ra: “Đưa đây.”
Đứa trẻ ngẩn người: “Đây là kẹo của em...”
Thiều Lam Uyên ngắt lời: “Đưa, không ai dạy không được nói dối người lớn?”
Thằng nhóc mếu máo, miễn cưỡng đưa viên kẹo ra.
Thiều Lam Uyên nhận lấy, xoay người rời đi.
Nhóc con mắt xanh đã đi qua đứng dưới gốc bằng lăng quen thuộc, thấy Thiều Lam Uyên đi tới, đôi mắt xanh sâu thẳm mở to, phản chiếu rõ gương mặt của Thiều Lam Uyên.
Cậu dừng lại trước mặt nhóc con, xòe bàn tay ra: “Người ta lấy không biết đòi lại à?”
Nhóc con ngẩn người, ở đây chuyện bị giành đồ chơi, lấy mất đồ ăn hay bị cướp mất kẹo đã xảy ra không biết bao nhiêu lần, nhóc con quen lắm rồi. Nhưng đây là lần đầu tiên, có người giúp nhóc con giành lại.
Nhóc con nhìn hai viên kẹo, mãi mới đưa tay qua cầm lấy.
“Em tên gì?”
Nhóc con chớp mắt, không trả lời.
Thiều Lam Uyên nhíu mày: “Anh hỏi em tên gì.”
Lần này nhóc con có phản ứng. khẽ khàng lắc đầu.
Thiều Lam Uyên ngẩn người: “Không muốn nói?”
Cậu bé lại lắc đầu.
“Không biết nói?”
Tiếp tục lắc đầu.
Thiều Lam Uyên bắt đầu cảm thấy khó hiểu.
“Vậy rốt cuộc là có ý gì?”
Nhóc con nhìn cậu, sau đó lại cúi đầu.
“Cậu Thiều.”
Viện trưởng vừa xử lý xong công việc bên kia thì nhìn thấy hai đứa trẻ đang đứng dưới gốc bằng lăng nên lập tức đi tới. Nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu của Thiều Lam Uyên, bà ta bật cười: “Cậu có chuyện gì sao?”
Thiều Lam Uyên hất cằm về phía nhóc con: “Nhóc này không chịu nói tên.”
Viện trưởng nhìn cậu bé mắt xanh, nhăn mày hơi phiền: “Đầu óc nó chậm phát triển, không nói được mấy câu, có khi còn không hiểu cậu Thiều nói gì ấy mà.”
Thiều Lam Uyên nhìn cậu bé mắt xanh: “Thế tên em ấy là gì?”
“Hai Mươi Tám.”
Thiều Lam Uyên ngẩn người: “Hai Mươi Tám?”
Viện trưởng gật đầu: “Ngày nó được đưa tới đây là ngày hai mươi tám tháng tám, nên chúng tôi cứ gọi như vậy.”
Khóe môi Thiều Lam Uyên co giật, nghe chẳng khác nào số phòng bệnh viện hay mã số hàng hóa trong siêu thị: “Đặt tên kiểu gì vậy?”
Viện trưởng nghẹn họng: “Dù sao nó cũng quen rồi, chúng tôi gọi nhiều mà nó cũng không phản đối.”
Thiều Lam Uyên tức đến muốn trợn mắt.
Người lớn thật kỳ lạ.
Một đứa trẻ không phản đối nghĩa là đúng? Một đứa trẻ ngoan ngoãn thì có thể tùy tiện gọi nó bằng một con số sao?
Nếu có người gọi Thiều Trạch Dương là “Mười Hai”, gọi Thiều Nhược Ngôn là “Ba Mươi Sáu”, chắc chắn cả nhà họ Thiều sẽ nổi điên.
Thiều Lam Uyên đột nhiên giơ tay nhéo hai má mềm mại như bánh sữa, nhóc con ngơ ngác mở to mắt nhìn cậu, dáng vẻ ngốc nghếch khiến người ta muốn bắt nạt thêm.
“Đi.”
Thiều Lam Uyên đột ngột nắm chặt tay nhóc con, kéo người chạy thẳng về phía khu tiếp khách.
Mẹ Thiều đang trò chuyện cùng vài người quản lý, vừa nâng tách trà lên đã nhìn thấy con trai mình nắm chặt tay một đứa trẻ khác chạy đến trước mặt mình.
“Mẹ, con muốn nó.”
Phòng tiếp khách lập tức rơi vào khoảng im lặng ngắn ngủi.
Viện trưởng là người đầu tiên hoàn hồn, trong mắt bà ta thoáng qua một tia tính toán rất nhanh. Nhiều năm quản lý trại trẻ mồ côi, bà ta cũng gặp không ít gia đình đến nhận nuôi trẻ. Người ta thường thích những đứa trẻ hoạt bát, biết làm nũng không thì cũng phải thông minh. Còn Hai Mươi Tám thì không thích nói chuyện cũng không thân thiết với ai, cả ngày chỉ ngồi một mình như cái bóng, có xu hướng khép kín.
Nói thật thì viện trưởng chưa từng thích đứa trẻ này, yên lặng đến mức đôi khi khiến người khác cảm thấy khó chịu. Nếu nhà họ Thiều nhận nuôi xong muốn trả lại thì phiền phức, thế là bà ta muốn thử đẩy cơ hội này sang cho đứa trẻ khác.
“Cậu Thiều.” Viện trưởng tươi cười: “Thật ra trong viện còn rất nhiều đứa trẻ ưu tú, nếu muốn nhận nuôi, hay là bác gọi thêm vài đứa nhỏ tới gặp mặt?”
Bà ta vừa nói vừa chỉ ra ngoài sân: “Nhỏ Mai rất thông minh, học tập cũng tốt. Thằng Vũ hoạt bát lại hiểu chuyện, còn…”
Thiều Lam Uyên lạnh nhạt nhìn viện trưởng: “Là ai nói em ấy không ngoan?”
Viện trưởng nghẹn lời.
“Em ấy nhường đồ ăn, nhường kẹo cho người khác, bị cướp đồ cũng không đánh nhau. Như vậy không ngoan thì thế nào mới ngoan?”
Viện trưởng há miệng, nhất thời không biết phải trả lời thế nào.
Thiều Lam Uyên quay đầu nhìn mẹ: “Con muốn nó, đưa nó về luôn nhà mình đi mẹ.”
Thiều Lam Uyên kéo nhóc con mắt xanh lại gần mình hơn, em bị kéo đến loạng choạng, ngẩng đầu ngơ ngác nhìn Thiều Lam Uyên.
“Cậu Thiều, ý bác không phải vậy.” Bà ta nhìn sang nhóc con mắt xanh: “Đứa trẻ này thật sự không nổi bật, nó phản ứng chậm, ít nói, mà cũng không thân thiết với ai. Nếu nhận nuôi thì...”
“Cháu có hỏi ý kiến của bác à? Lắm lời, phiền chết đi được.”
Thiều Lam Uyên trực tiếp ngắt lời.
Viện trưởng: “...”
Mẹ Thiều nheo mắt lại, thật ra đối với bà mà nói, nhận nuôi ai cũng không quá quan trọng. Nhà họ Thiều đủ giàu, nuôi thêm một đứa trẻ không đáng là gì.
Bà nhìn nhóc con mắt xanh, nhìn thế nào cũng giống con lai, thật sự rất đẹp. Nếu được chăm sóc tốt, lớn lên chắc chắn sẽ là một tuyệt sắc mỹ nhân, có khi lại còn phân hóa thành Omega cũng nên…
Vậy thì càng hoàn hảo.
Mẹ Thiều bật cười: “Được thôi, con thích thì cứ mang về.”
“Ngay hôm nay.”
“Được, ngay hôm nay.”
Sau khi mẹ Thiều và viện trưởng bắt đầu bàn bạc thủ tục nhận nuôi, Thiều Lam Uyên lập tức kéo nhóc con mắt xanh rời khỏi phòng tiếp khách, muốn đưa cậu bé về phòng dọn đồ.
Con đường lát đá không dài, hành lang phủ đầy hơi ẩm, cánh cửa gỗ cũ phát ra tiếng kẽo kẹt mỗi khi gió thổi qua.
Thiều Lam Uyên nhìn xung quanh, chân mày càng lúc càng nhíu chặt. Cậu chưa từng sống trong hoàn cảnh như vậy, từ khi sinh ra đã ở biệt thự rộng lớn, phòng riêng lớn hơn cả một tầng ở đây. Mỗi ngày đều có người chuẩn bị quần áo, dọn dẹp, chăm sóc, đâu có hiểu được trẻ con ở nơi tồi tàn này sống kiểu gì cho qua ngày.
Hai người nhanh chóng dừng lại trước một căn phòng ngủ tập thể.
Hơn mười chiếc giường tầng xếp san sát chen chúc nhau, chật chội chẳng có khoảng trống riêng tư. Mùi bột giặt cũ quẩn quanh trong không khí, Thiều Lam Uyên đứng ở cửa, thật sự là không muốn bước vào.
Nhóc con mắt xanh đi vào, lập tức bước tới chiếc giường ở góc trong cùng.
Thiều Lam Uyên đứng từ xa, nghiêng đầu nhìn em lạch cạch mở chiếc tủ sắt nhỏ cạnh giường, lấy ra vài bộ quần áo cũ kỹ đã sờn cho vào một chiếc túi bóng rách.
Khóe mắt Thiều Lam Uyên co giật: “Bỏ đi, anh mua cho em áo mới.”
Em chớp chớp mắt, nghe lời bỏ quần áo xuống. Em lại lấy thêm một con gấu bông màu nâu đã bị mài mòn hết lớp lông bên ngoài. Một bên tai được khâu lại bằng chỉ trắng, đường chỉ xiêu vẹo thể hiện rõ người sửa không hề có kỹ thuật. Em ôm gấu vào lòng, ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua bông hoa anh đào bằng bông cài trên cổ nó, cánh hoa đã chuyển sang màu trắng bạc, trông em có vẻ rất trân quý nó.
“Đi thôi, anh đưa em về nhà.”
Thiều Lam Uyên không muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa. Em cẩn thận gật đầu, ngoan ngoãn đi theo sau cậu.
Đi được vài bước, Thiều Lam Uyên bỗng cảm thấy góc tay áo bị kéo lại. Cậu dừng chân, quay đầu nhìn phía sau.
Em đang một tay ôm chặt con gấu bông cũ, một bên má cọ nhẹ vào lớp lông đã sờn cũ, một tay nắm lấy góc tay áo của cậu. Đôi mắt xanh như biển sâu ngẩng lên long lanh nhìn Thiều Lam Uyên, trong đôi mắt ấy ẩn chứa chút do dự lẫn căng thẳng.
Thiều Lam Uyên chưa từng thấy biểu cảm nào đáng yêu như vậy: “Sao thế?”
Em mím môi. lại mất rất lâu mới phát ra tiếng.
“Bé...” Em ngập ngừng, hàng mi dài run run “... bé cảm ơn.”
Giọng trẻ con ngọt ngào nhỏ xíu, nghe như viên kẹo sữa vừa tan ra trong lòng người nghe. Ngọt đến mức khiến tim người ta mềm nhũn.
Thiều Lam Uyên nhìn chằm chằm đứa trẻ trước mặt.
Em biết nói?
Thiều Lam Uyên đứng yên vài giây, ánh mắt dừng trên gương mặt trắng trẻo đối diện.
Em bị nhìn đến mức ngơ ngác, đôi mắt xanh chớp nhẹ, hai giây sau nghiêng đầu nhìn cậu, dáng vẻ vô tội làm người ta không nỡ lớn tiếng.
“Nhóc con.”
“Dạ?”
Lần này đáp lại rất nhanh, không hề có dấu hiệu nào của việc chậm phát triển như viện trưởng nói.
Thiều Lam Uyên nhướng mày: “Em biết nói mà.”
Em chớp mắt.
“Thế sao anh hỏi tên em lại không nói?”
Em im lặng.
Thiều Lam Uyên chống hông: “Em không thích cái tên đó à?”
Hàng mi dài của em khẽ run lên, Thiều Lam Uyên nhìn thấy, lập tức hiểu ra.
Cậu đoán đúng rồi, đứa nhỏ này hoàn toàn không phải bị chậm phát triển, em đơn thuần không thích cái tên Hai Mươi Tám nên mới không chịu phản ứng.
Nghĩ đến cảnh viện trưởng ngày nào cũng gọi em bằng số, em lại lặng lẽ dùng cách riêng của mình để phản kháng. Thiều Lam Uyên bỗng thấy buồn cười, hóa ra mèo nhỏ ngoan ngoãn này cũng biết xù lông, chẳng qua là người ta không phát hiện mà thôi.
Thiều Lam Uyên bước tới, đưa tay nhéo má em, đôi má mềm mềm lập tức bị kéo sang một bên: “Đồ quỷ nhỏ.”
Updated 24 Episodes
Comments
mt.
Tr tr cưng chx kìa
2026-06-25
1