Chương 3

Thiều Lam Uyên nhéo một cái, lại nhéo thêm cái nữa, càng nhéo càng thấy mềm. Em bị nhéo đến đỏ cả má, hai mắt rưng rưng, hai tay ôm chặt gấu bông, trông vô cùng đáng thương nhưng vẫn không giãy ra.

Ánh nắng cuối chiều đã bắt đầu ngả sang màu vàng cam nhàn nhạt, tia nắng xuyên qua tán cây bằng lăng, tạo thành từng mảng sáng tối đan xen. Rời khỏi khu nhà, Thiều Lam Uyên dẫn em đi về phía sân trước.

Em bước từng bước ngắn ngủi, đôi chân trẻ con bốn tuổi vốn không thể theo kịp một đứa trẻ tám tuổi. Ban đầu còn miễn cưỡng đuổi theo được, nhưng rất nhanh khoảng cách giữa hai người bắt đầu bị kéo dài.

Thiều Lam Uyên đi được vài mét mới phát hiện bên cạnh đã không còn ai. Cậu quay đầu, nhìn thấy em cố gắng bước đôi chân ngắn ngủn chạy theo.

Thiều Lam Uyên đứng yên đợi vài giây, thấy em có dấu hiệu mãi chưa đi tới nơi, thế là sự kiên nhẫn vốn không nhiều của cậu cả nhà họ Thiều chính thức cạn sạch.

“Chậm chết được.”

Cậu lẩm bẩm, bước ngược trở lại.

Em vừa ngẩng đầu lên, cả người em đã đột nhiên nhẹ bẫng.

“A...”

Một tiếng kêu rất nhỏ phát ra, em hoàn toàn ngây người. Thiều Lam Uyên vòng tay qua người em, trực tiếp bế bổng em lên.

Ô, nhẹ hơn cậu tưởng nhiều. Mềm mại, ấm áp như ôm một chiếc bánh sữa nhỏ.

Xe của nhà họ Thiều đỗ ngay trước cổng, Thiều Lam Uyên nhìn mẹ vẫn đang đứng nói chuyện với viện trưởng ở phía xa, có lẽ phải mất một lúc.

Cậu không muốn tiếp tục đứng chờ ngoài nắng, thế là trực tiếp bế em đi về phía xe.

Khoang xe rộng rãi, ghế da lại mềm mại, thoang thoảng hương gỗ trầm nhàn nhạt. Tấm thảm trải sàn sạch sẽ không tìm thấy một hạt bụi, nhóc con vừa được đặt xuống ghế đã ngồi im, đôi mắt mở lớn lặng lẽ nhìn xung quanh, không giấu được vẻ tò mò

Thiều Lam Uyên lập tức quay đầu.

“Chú Trương.”

Người tài xế quay đầu.

“Cậu chủ có chuyện gì?”

“Trong xe có bánh không?”

Chú Trương nhớ ra trong ngăn tủ nhỏ trên xe có chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ cho ba cậu ấm nhà họ Thiều.

“Có.”

Chú nhanh chóng lấy ra một hộp bánh nhỏ.

Thiều Lam Uyên nhận lấy mở hộp ra, bên trong là bánh sữa mềm được đầu bếp trong nhà chuẩn bị từ sáng.

Mùi sữa bò ngọt ngào lập tức lan ra, nhóc con vô thức nhìn sang, chớp đôi mắt to tròn. Mùi thơm ngọt chọc bụng em kêu lên một tiếng rất nhỏ, khuôn mặt trắng trẻo lập tức đỏ bừng, xấu hổ cúi đầu.

Thiều Lam Uyên suýt bật cười, đáng yêu chết mất.

Cậu cầm một chiếc bánh lên, đưa tới trước mặt em: “Há miệng.”

Em ngoan ngoãn hé môi, miếng bánh mềm được đút vào miệng, vị ngọt nhanh chóng lan ra trên đầu lưỡi.

Ưm, ngọt chết em rồi. Em chưa bao giờ được ăn miếng bánh nào ngọt thế này cả.

Thiều Lam Uyên cong khóe môi, tiếp tục bóc bánh đút cho em.

Em ăn cực kỳ ngoan, lúc nào cho ăn thì há miệng. Cứ thế ăn hết số bánh trong hộp, chiếc bụng nhỏ cuối cùng cũng được lấp đầy.

Thiều Lam Uyên rút khăn giấy, lau sạch kem bánh dính bên môi em.

Chẳng qua bao lâu, mí mắt của em bắt đầu trở nên nặng trĩu. Ban đầu em còn cố chống đỡ, đôi mắt to tròn chớp liên tục. Đầu nhỏ hơi nghiêng sang bên cạnh thì lập tức giật mình tỉnh dậy, tiếp tục ngồi thẳng.

Cuối cùng em thật sự không chống đỡ nổi nữa, cơ thể nhỏ bé mất hết sức lực chậm rãi nghiêng sang bên cạnh, dựa lên người Thiều Lam Uyên.

Cậu cúi đầu nhìn bé con đang tựa trên tay mình, hơi thở trẻ con nhẹ nhàng phả lên áo cậu. Thiều Lam Uyên điều chỉnh tư thế, để nhóc con dựa thoải mái hơn, còn đưa tay đỡ lưng em để em không ngã ngửa ra sau.

Cửa xe mở ra, mẹ Thiều bước lên. Sau hơn hai tiếng bàn bạc, cuối cùng mọi chuyện cũng ổn thỏa. Vừa bước vào xe, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt mà không khỏi sửng sốt vài giây. 

Nếu đổi thành người khác, chắc đã bị Thiều Lam Uyên đẩy ra lâu rồi.

Chiếc xe lăn bánh khỏi cổng trại trẻ mồ côi.

Thiều Lam Uyên lại nhìn bộ quần áo cũ và đôi giày đã rách trên người em, chân mày lại nhíu chặt.

“Mẹ.”

Mẹ Thiều nhìn sang.

“Chúng ta đi trung tâm thương mại đi, mua quần áo với đồ chơi cho em trai, em trai không có gì cả.”

“Được.”

Chiếc xe dừng lại trước trung tâm thương mại lớn nhất thành phố T. Xe vừa dừng hẳn, Thiều Lam Uyên nhẹ nhàng lay nhóc con đang say ngủ.

“Nhóc con.” Thiều Lam Uyên lại gọi thêm một lần: “Dậy thôi.”

Hàng mi dài run lên, đôi mắt to tròn từ từ mở ra, trong mắt vẫn phủ một tầng sương mù mờ mịt. Em ngơ ngác nhìn xung quanh, chưa nhận ra mình đang ở đâu.

Thiều Lam Uyên mở cửa xe, nắm tay em kéo ra ngoài, dẫn em đi vào trung tâm thương mại.

Vừa bước vào trong, nhóc con hoàn toàn choáng ngợp. Đèn pha lê sáng rực, sàn đá cẩm thạch bóng loáng có thể soi gương được luôn. Cửa hàng rộng lớn nối tiếp nhau trải dài không nhìn thấy điểm cuối, trưng bày vô số món đồ đẹp đẽ mà em chưa từng thấy.

Nhóc con cố gắng đi sát bên cạnh Thiều Lam Uyên, không dám chạy lung tung.

Một giờ sau, trong cửa hàng quần áo trẻ em cao cấp, Thiều Lam Uyên ngồi trên ghế nhỏ chờ đợi. Cậu đã chọn hơn mười bộ, bộ nào cũng cảm thấy hợp với em.

Tấm rèm phòng thay đồ được kéo ra, nhóc con bước ra ngoài. Em đã thay một chiếc áo len màu kem mềm mại cùng quần yếm xanh nhạt, đôi giày mới màu trắng sạch sẽ ôm lấy đôi chân nhỏ, mái tóc đen được nhân viên chỉnh lại gọn gàng càng làm nổi bật khuôn mặt trắng trẻo, xinh đẹp không thể rời mắt.

Thiều Lam Uyên hài lòng nhìn từ trên xuống dưới.

Lúc em mặc quần áo cũ, vóc dáng trông quá gầy. Bây giờ thay đồ mới, lại như viên ngọc bị bụi đất che phủ đã được lau sạch.

“Mẹ ơi, con mua hết nhé.”

Mua quần áo xong, Thiều Lam Uyên lại kéo tay em đi thẳng lên khu đồ chơi ở tầng trên.

Từ rất xa đã có thể nhìn thấy tủ kính đầy ắp đồ chơi đủ màu sắc. Xe mô hình, rô-bốt, thú nhồi bông, lego hay búp bê, Thiều Lam Uyên nhanh nhẹn kéo em đi tới khu thú nhồi bông.

Từng hàng gấu bông cao gần bằng người trưởng thành xếp kín cả một khu. Nhân viên bán hàng vừa nhìn thấy Thiều Lam Uyên đã lập tức tiến tới.

“Hai em muốn mua gì nào?”

Thiều Lam Uyên chỉ vào một dãy thú bông lớn.

“Dọn hết, gói lại.”

Nhân viên sửng sốt, nhìn sang mẹ Thiều.

Mà mẹ Thiều chỉ gật đầu: “Nghe nó đi.”

Thế là cửa hàng lập tức náo loạn, chỉ trong chưa đầy ba mươi phút, ba chiếc xe đẩy lớn đã chất đầy thú nhồi bông, từ nhỏ đến to, còn có con gấu cao gần bằng người em.

Nhóc con bị số lượng đồ chơi trước mắt làm cho choáng váng.

Thiều Lam Uyên vô cùng hài lòng, chống hông nhìn thành quả của mình.

Cậu nhìn con gấu bông cũ trong lòng em, đưa tay ra: “Bỏ nó đi, anh mua cho em nhiều gấu bông rồi.”

Nhưng nhóc con lại ôm chặt con gấu vào lòng, không cho Thiều Lam Uyên giật được.

Em lùi lại nửa bước, đề phòng nhìn Thiều Lam Uyên.

“Không nghe lời anh à?”

Em lắc đầu, ôm còn chặt hơn.

Thiều Lam Uyên vẫn giơ tay định lấy: “Một con gấu hỏng thôi mà, đưa anh vứt đi.”

Em mím chặt môi, đôi mắt xanh dương bỗng đỏ lên, phủ một tầng hơi nước

Thiều Lam Uyên cứng người, vội vàng rút tay về.

“Được rồi, anh không lấy.”

Em vẫn nhìn cậu, hình như không tin lắm.

Thiều Lam Uyên giơ hai tay lên.

“Cái cũ giữ lại, cái mới cũng giữ lại, được chưa?”

Nghe vậy, đôi mắt của em mới chậm rãi sáng lên. Em cúi đầu nhìn con gấu trong lòng, nhẹ nhàng vuốt vuốt hoa anh đào cài trên cổ nó.

Sau một vòng mua sắm gần như quét sạch mọi nơi đi qua, cuối cùng đoàn người cũng chuẩn bị trở về. Mấy nhân viên cửa hàng liên tục đẩy xe hàng ra bãi đỗ xe, túi lớn túi nhỏ chất lên chiếc xe phía sau.

Gấu bông, quần áo, giày dép, còn có cả chăn gối trẻ em và vài món đồ trang trí phòng ngủ mà Thiều Lam Uyên cảm thấy “nhìn cũng được”.

Em ngồi trong xe mà mắt cứ nhìn đống đồ chơi vừa được chất lên ở chiếc xe phía sau, đôi chân nhỏ đong đưa vui vẻ.

Thiều Lam Uyên nhìn mẹ: “Mẹ.”

Mẹ Thiều đang nghe điện thoại. Một tay xem tài liệu, một tay cầm điện thoại. Nghe thấy con trai gọi, bà thuận miệng đáp: “Hửm?”

“Chúng ta đặt tên gì cho em ấy giờ?”

Mẹ Thiều đang bàn chuyện công việc, vốn cũng không quá để tâm. Bà suy nghĩ vài giây, sau đó trả lời rất nhanh.

“Ngọc Khanh.”

Thiều Lam Uyên ngẩn người.

“Ngọc Khanh?”

Mẹ Thiều tiếp tục xem tài liệu: “Sau này làm xong thủ tục nhận nuôi cũng sẽ theo họ Thiều, Thiều Ngọc Khanh nghe cũng thuận tai.”

Thiều Lam Uyên lặp lại cái tên ấy trong đầu một lần, càng đọc càng thấy hợp.

Thiều Lam Uyên xoa đầu nhìn em: “Nghe thấy chưa?”

Em nghiêng đầu nhìn Thiều Lam Uyên: “Từ nay em có tên rồi, Ngọc Khanh.”

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play