[EAOB] Chàng Vợ Enigma Nuôi Từ Bé Của Thiếu Gia Alpha

[EAOB] Chàng Vợ Enigma Nuôi Từ Bé Của Thiếu Gia Alpha

Chưong 1

Thể loại: Đam mỹ, AEOB, nuôi từ bé, Hào môn thế gia

Chú ý: Alpha công x Enigma thụ

Nhà họ Thiều là một trong những gia tộc đứng đầu thành phố T, chủ nhân của tập đoàn Hải Ngoạn nằm trong top mười doanh nghiệp công nghệ nước V.

Thiều Lam Uyên là người thừa kế được định sẵn, sinh ra đã lạnh lùng kiêu ngạo, là Alpha khiến vô số người ngưỡng mộ. Trên thế gian này tồn tại một ngoại lệ, một người mà anh nguyện dùng cả đời để dung túng, một người mà chỉ cần rơi một giọt nước mắt cũng đủ khiến anh đau lòng.

Tuyết cầu vốn thanh lãnh, mật ong vốn ngọt ngào.

Thiều Lam Uyên từ nhỏ nuôi nấng người sẽ bước vào cuộc đời mình, chiếm lấy toàn bộ ánh mắt, tình yêu và sự dịu dàng, khiến anh cam tâm tình nguyện cúi đầu.

“Anh ơi, nếu một ngày em bị người khác mang đi mất thì sao?”

“Anh sẽ tìm em.”

“Nếu không tìm thấy?”

“Thì tiếp tục tìm.”

“Nếu cả đời cũng không tìm thấy?”

“Cho dù em ở đâu, anh cũng sẽ đưa em về.”

Một người nhặt được ánh sáng trong đời mình, một người tìm thấy mái nhà thuộc về mình.

Từ trại trẻ mồ côi năm ấy đến lễ đường nhiều năm sau, hương mật ong ngọt ngào cuối cùng vẫn quấn lấy tuyết cầu thanh khiết, cả đời không rời.

Câu chuyện của thế hệ mới chính thức tiếp tục viết nên vận mệnh của riêng mình.

Năm đó có người tìm thấy tình yêu trong những lần lạc mất, có người dùng nửa đời người để chờ một tình yêu xứng đáng, có người đau đớn, đánh mất, rồi lại không thể rung động trái tim thêm một lần nào nữa.

Chàng vợ Enigma nuôi từ bé của thiếu gia Alpha thuộc EAOB Hệ Liệt [Tứ Đại Truyền Thừa] bắt đầu từ cuộc gặp gỡ đơn giản, lại trở thành khởi đầu cho một đời dây dưa không thể tách rời.

Chương 1

Nước V là một trong những quốc gia tập trung nhiều tập đoàn tài phiệt khổng lồ nắm giữ phần lớn huyết mạch kinh tế đất nước. Thành phố T có kha khá gia tộc tồn tại qua nhiều thế hệ, mà nếu thử nhắc đến lĩnh vực công nghệ, không ai không biết đến nhà họ Thiều.

Tập đoàn Hải Ngoạn được thành lập hơn ba mươi năm về trước, từ một công ty công nghệ nhỏ chuyên nghiên cứu phần mềm quản lý dữ liệu, Hải Ngoạn từng bước phát triển thành tập đoàn công nghệ trải rộng khắp trong nước, các sản phẩm bảo mật thông tin, thiết bị điện tử thông minh len lỏi vào mọi lĩnh vực đời sống.

Trong giới thương nghiệp nước V, có rất nhiều tập đoàn công nghệ lớn mạnh. Mỗi năm đều có vài cái tên mới nổi lên, cũng có tập đoàn bị đào thải giữa dòng chảy khốc liệt của thời đại số. Trong bảng xếp hạng doanh nghiệp giá trị cao nước V, Hải Ngoạn nhiều năm liên tiếp đứng vững trong top mười, cắm rễ sâu vào nền kinh tế đất nước, trở thành niềm tự hào của thành phố T.

Gia chủ hiện tại của nhà họ Thiều là Thiều Minh Triết, ông có ba đứa con trai.

Con trai trưởng của nhà họ Thiều, Thiều Lam Uyên năm nay tám tuổi. Từ nhỏ cậu đã bộc lộ khí chất vượt xa bạn bè đồng trang lứa, điềm tĩnh, lý trí và cũng ít nói, đã phân hoá thành Alpha. Giáo viên từng tiếp xúc với cậu đều có chung một nhận xét, đứa trẻ này trưởng thành quá sớm, hiếm khi nhìn thấy cảm xúc dao động rõ ràng trên gương mặt còn non nớt kia. Thiều Minh Triết cảm thấy con trai lớn giống mình nhất, chẳng qua điều khiến ông đau đầu là tính chiếm hữu bẩm sinh của Thiều Lam Uyên, chỉ cần cậu nhận định thuộc về mình thì sẽ không cho phép người khác chạm vào.

Cậu hai là Thiều Trạch Dương, bảy tuổi, giống anh cả cũng là một Alpha. Nhưng khác với anh trai, Trạch Dương là mặt trời nhỏ của gia đình, hoạt bát, nghịch ngợm mà cũng lắm lời. Mái tóc mềm hơi xoăn tự nhiên khiến gương mặt cậu bé lúc nào cũng có đáng yêu. Tính cách cởi mở giúp Thiều Trạch Dương có nhiều bạn bè nhất trong ba anh em, đồng thời cũng là người bị bố phạt nhiều nhất.

Cuối cùng là em út Thiều Nhược Ngôn, năm tuổi, là bé con nhỏ nhất nhà họ Thiều. Làn da trắng mềm, đôi mắt to tròn, hàng mi dài cong vút, tiếc là tính cách lại chẳng đáng yêu như vẻ ngoài. Thiều Nhược Ngôn cực kỳ thích tranh giành, đồ chơi, đồ ăn đến sự chú ý của cha mẹ và hai anh, cậu nhóc đều muốn giành lấy phần nhiều nhất.

Mẹ Thiều mỗi tháng đều dành vài ngày tham gia hoạt động thiện nguyện, phần lớn thời gian sẽ đến trại trẻ mồ côi rải rác ở thành phố T. Đối với giới phu nhân nhà giàu, từ thiện đôi khi là một hình thức xây dựng hình tượng.

Sáng hôm nay, mẹ Thiều chuẩn bị lên xe thì bất ngờ phát hiện phía sau mình có thêm một cái đuôi nhỏ. Thiều Lam Uyên đứng bên cạnh xe, cậu mặc áo sơ mi trắng đơn giản, khoác ba lô nhỏ trên vai, hai tay đút túi quần.

Mẹ Thiều bật cười: “Con cũng muốn đi sao?”

Thiều Lam Uyên gật đầu.

“Không ở nhà chơi với em trai à?”

“Không ạ, hai em phiền lắm.”

Mẹ Thiều bất lực lắc đầu.

Chiếc xe chậm rãi rời khỏi khu biệt thự nhà họ Thiều.

Trên đường đi, Thiều Lam Uyên ngồi bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn vô số tòa nhà cao tầng không ngừng lướt qua trước mắt. Nội thành của thành phố T náo nhiệt phồn hoa, dòng người qua lại tấp nập, nối đuôi nhau trên quốc lộ, tòa nhà chọc trời bọc kính phản chiếu ánh mặt trời rực rỡ, nối tiếp nhau vươn cao giữa nền trời xanh thẳm.

Càng dần rời xa trung tâm, tòa nhà cao tầng san sát cũng bắt đầu thưa dần, âm thanh náo nhiệt của phố thị bị bỏ lại phía sau. Khung cảnh ngoài cửa sổ chuyển sang hàng cây xanh trải dài hai bên đường, nhường chỗ cho bầu không khí cũng yên tĩnh dễ chịu hơn hẳn.

Đến khi xe chậm rãi dừng lại trước cánh cổng của trại trẻ mồ côi Ánh Dương, Thiều Lam Uyên mới thu hồi ánh nhìn.

Nơi này không lớn, thậm chí còn có phần cũ kỹ đơn sơ. Bức tường sơn trắng đã bong tróc, để lộ mảng xi măng xám màu bên dưới. Chiếc cổng sắt cũ phủ đầy dấu vết của thời gian, vài chỗ loang lổ vết rỉ sét, tấm biển treo trên cổng cũng đã ngả vàng.

Bên trong được giữ gìn vô cùng sạch sẽ, khoảng sân rộng được quét dọn gọn gàng, không nhìn thấy một chiếc lá rơi. Cầu trượt, xích đu tuy đã cũ vẫn được bảo dưỡng cẩn thận, không có dấu hiệu hư hỏng. Hai luống hoa nhỏ đủ loại sắc màu đan xen nhau trồng ven lối đi nở rộ dưới ánh nắng đầu ngày, xa xa còn có thể nghe thấy tiếng trẻ con cười đùa vui vẻ vọng ra từ khu nhà.

Một người phụ nữ trung niên nhanh chân bước ra đón tiếp, nụ cười trên gương mặt mang theo chút nhiệt tình lẫn cung kính: “Bà Thiều, cuối cùng bà cũng tới rồi.”

Mẹ Thiều bỏ kính râm xuống, gật đầu: “Lâu rồi không gặp.”

Viện trưởng nhanh chóng bắt tay bà, liên tục cảm ơn khoản tài trợ mới được Hải Ngoạn chuyển đến cách đây không lâu.

Thiều Lam Uyên đứng bên cạnh mẹ lặng lẽ quan sát, cậu không có hứng thú, nhấc chân chậm rãi đi dọc theo con đường trong sân đi sâu vào bên trong.

Cậu thong dong đút hai tay vào trong túi áo, ánh mắt chậm rãi lướt qua sân, đi được một lúc thì bỗng dừng lại, ngẩn người.

Cây bằng lăng đã nhiều năm tuổi, thân cây to cần đến ba người trưởng thành mới ôm được. Tán lá xanh rậm rạp xòe rộng như chiếc ô khổng lồ, chùm hoa tím nhạt rủ xuống thành từng dải mềm mại lay động theo gió.

Một cậu bé ngồi tựa lưng vào thân cây, nắng vàng xuyên qua kẽ lá rơi xuống gương mặt trắng trẻo. Mái tóc đen mềm mại phủ xuống trán, vài sợi tóc bị gió thổi lay động. Làn da trẻ con trắng như sứ, đôi mắt to tròn, hàng mi vừa dài vừa cong tự nhiên. Sống mũi nho nhỏ thanh tú, đôi môi hồng nhạt mềm mại như cánh hoa vừa hé nở.

Cậu nhóc mặc một chiếc áo phông trắng đã giặt đến bạc màu, phối thêm chiếc quần đùi đơn giản, quần áo chẳng hề đắt tiền nhưng không thể che lấp khí chất tao nhã đặc biệt. Dưới tán bằng lăng ngập hoa tím, nhóc con này như một thiên sứ bị thời gian bỏ quên trong góc sân, mong manh lại thuần khiết, đẹp đến mức khiến khung cảnh xung quanh cũng trở nên dịu dàng hơn.

Điều khiến Thiều Lam Uyên càng không thể rời mắt lại là đôi mắt của nhóc con. Đôi mắt sở hữu một màu xanh sâu thẳm như đại dương giữa đêm tối, tĩnh lặng, xa xăm mà ẩn chứa vô số bí mật không ai có thể nhìn thấu.

Thiều Lam Uyên bất giác đứng yên.

Từ nhỏ đến lớn, cậu đã gặp không ít đứa trẻ xuất thân danh giá được nuôi dạy cẩn thận, lại chưa từng có ai mang lại cảm giác kỳ lạ như nhóc con trước mặt. Đáng lẽ nhóc con không nên ở sân viện cũ kỹ này, trở thành một mảnh ghép vô tình bị đánh rơi vào thế giới hoàn toàn xa lạ.

Một quả bóng từ xa lăn tới, dừng lại trước chân cậu bé mắt xanh. Một nhóm trẻ con chạy tới, một cậu nhóc lớn hơn chỉ tay về phía nhóc con mà lớn tiếng: “Trả bóng đây!”

Đứa trẻ dưới gốc cây cúi đầu nhìn quả bóng, sau đó đứng dậy, lặng lẽ nhặt lên. Mấy đứa trẻ khác tưởng nhóc con sẽ ném trả, đâu ngờ nhóc con lại bước tới, đặt quả bóng xuống trước mặt họ, không nói một lời nào.

Đám trẻ con cũng chẳng buồn cảm ơn, chúng ôm bóng chạy mất. Để lại cậu bé tiếp tục quay về gốc cây ngồi xuống, làm như vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra.

Buổi trưa rất nhanh đã tới, bà Thiều được viện trưởng mời sang phòng tiếp khách nghỉ ngơi.

Nhà bếp bắt đầu phát cơm, mùi thức ăn nóng hổi lan tỏa khắp dãy hành lang cũ kỹ. Có lẽ vì hôm nay nhà họ Thiều tới tài trợ nên bữa ăn phong phú hơn ngày thường nhiều. Phần ăn của mỗi nhóc đều có thịt kho nhiều nạc, hai quả trứng và một hộp sữa lớn.

Đám trẻ ở đây xếp thành hàng dài nối đuôi nhau nhận khay cơm rồi tìm chỗ ngồi.

Thiều Lam Uyên thấy ở phòng khách quá nhàm chán nên đã xin mẹ ra ngoài, lúc này đang ngồi trên chiếc ghế gần cửa sổ trong phòng ăn, lặng lẽ quan sát đám trẻ trước mặt, ánh mắt nhanh chóng bắt gặp bóng dáng của cậu bé mắt xanh.

Cậu bé đứng cuối hàng nhận cơm, nhận lấy khay cơm rồi tránh sang một bên.

Một bé gái chừng ba tuổi vô tình vấp chân suýt ngã, khay cơm trong tay nghiêng đi, làm thịt kho rơi xuống đất.

Đôi mắt đứa trẻ lập tức đỏ hoe, còn chưa kịp khóc thành tiếng, cậu bé mắt xanh đã ngồi xổm xuống bên cạnh, lẳng lặng gắp thịt của mình bỏ sang khay của cô bé.

Cô bé ngơ ngác nhìn cậu, đôi mắt còn ngấn nước lập tức cong lên, ngọng nghịu nói: “Cảm ơn anh...”

Nhóc con lắc đầu, sau đó tiếp tục cầm khay cơm của mình rời đi.

Thiều Lam Uyên nhìn theo nhóc con mắt xanh, thấy một đứa trẻ trên mặt có vài vết xước chạy tới, ngượng ngùng nhìn hộp sữa trong tay cậu bé mắt xanh.

Không cần hỏi, nhóc mắt xanh đã đưa hộp sữa qua. Đứa trẻ vui vẻ nhận lấy, quay người chạy đi mất.

Đến lúc tìm được chỗ ngồi trong góc phòng ăn, trong khay của nhóc con chỉ còn cơm trắng, ít rau xanh và hai quả trứng. Nhóc con không hề tỏ ra bất mãn, vẫn cúi đầu bình thản ăn từng miếng cơm.

Ăn được vài miếng, một đứa trẻ khác chạy tới ngồi bên cạnh nhóc con, nhìn quả trứng trong khay cơm rồi nuốt nước miếng, thế là nhóc con lại đưa quả trứng qua.

Thiều Lam Uyên nhíu mày, đồ ngon đều dễ dàng cho đi, đứa trẻ này thật ngốc.

Hot

Comments

Ye 💫

Ye 💫

độ này motip đối với mik khc mới lạ tại vì lần đầu thấy A đè E

2026-06-23

1

mt.

mt.

Có bộ của Vân Dạ rùi vậy có bộ của Vân Ca không nàng

2026-06-25

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play