Chương 3: Nhân Duyên

“ Tiêu Viết Đông, Tiêu Viết Đông, tên nghe quen nhỉ… ”

Khương Anh Nhã thơ thẩn bước đi, đầu óc cứ ngẫm nghĩ và cứ lẩm bẩm đọc tên của ai đó, vốn là cô cảm thấy cái tên này có chút quen thuộc như đã từng nghe ở đâu.

“ Chắc có lẽ là trùng tên, anh ấy nhìn lạ thế mà \~ ”

Chỉ là đột nhiên cánh tay của Khương Anh Nhã bị kéo về trước, cô lập tức tỉnh táo tiếp nhận đối phương, đôi mắt to tròn trong sang mở to ngạc nhiên nhìn chị bác sĩ, lên tiếng:

“ Có gì sao ạ? ”

“ Em có quen với Tiêu thiếu gia sao? ”

Trong nhất thời tâm trí Khương Anh Nhã chưa kịp hồi, lại thêm chẳng rõ về thân thế của Tiêu Viết Đông nên khuôn mặt trở nên ngờ nghệch, hỏi lại:

“ Tiêu thiếu gia là ai? ”

“ Em vừa nói chuyện đấy, là Tiêu Viết Đông, em sao thế? ”

Chị bác sĩ ấy nhíu mày đưa mắt dò xét Anh Nhã, vốn là vừa nhìn thấy cả hai nói chuyện ở sảnh, điều tra xem cả hai có mối quan hệ thế nào vì nhận thấy sự chênh lệch giai cấp, bản tính căn bản tò mò.

“ Tiêu Viết Đông anh ấy là thiếu gia hả? ”

” Ủa em? ”

Cuộc trò chuyện cả hai đều mang trong đầu dấu chấm hỏi, câu hỏi nhưng chẳng ai trả lời. Sau đó, chị bác sĩ ấy lên tiếng:

“ Tiêu Viết Đông là thiếu gia của Tiêu gia, bệnh viện này là của nhà cậu ấy đấy. Đúng thật là hiếu thảo, vẫn dành thời gian đưa ông đi bệnh viện kiểm tra, chị ngưỡng mộ quá. Nhưng em có quen sao? Cả hai là mối quan hệ gì? ”

Khương Anh Nhã ngỡ ngàng bất ngờ trông thấy, nhưng rồi sự vui mừng hớn hở kia chẳng được bao lâu thì đã lụi tàn khi biết thân thế gia cảnh của Tiêu Viết Đông, thực sự một sự chênh lệch rất rõ ràng.

Cô lập tức xụ mặt rầu rĩ, thờ dài não nề, lòng hụt hẫng buông lỏng bàn tay, lên tiếng:

“ Chỉ là anh ấy hỏi em chút việc thôi, không có mối quan hệ gì hết… ”

“ Này, Tiêu thiếu gia tài giỏi lắm đó, vừa học vừa điều hành chi nhánh bên Anh, tốt nghiệp Thạc sĩ, khi trở về đã vào tập đoàn làm việc, chị nghĩ tương lai chắc sẽ là người thừa kế Tiêu Thị vì cậu ấy là cháu đích tôn mang họ Tiêu duy nhất ở Tiêu gia. Phải chi chị trẻ thêm tám tuổi, chưa chồng chưa con thì tốt biết mấy… ”

Đôi mắt Khương Anh Nhã trở nên long lanh đầy sự ngưỡng mộ, nhưng thực sự khi nhìn Tiêu Viết Đông đã thấy sự tôn quý, sang trọng, uy quyền, phong thái khí chất đỉnh đạc ngời ngời.

“ Như em thì còn cơ hội đấy Anh Nhã \~ ”

Khương Anh Nhã gượng gạo đáp lại:

“ Người ta như thế làm sao em với tới. ”

“ Nhân duyên khó nói lắm em \~ ”

“ Em thấy mình đi uống thuốc ngủ còn nhanh hơn ấy, trong mơ cái gì cũng có \~ ”

Khương Anh Nhã trêu đùa cất tiếng nhưng vốn dĩ đã tan nát cõi lòng, chậm chạp rời đi với sự buồn bã thất vọng, tự nhiên cô cảm thấy việc kết bạn đã thật vô nghĩa, với một người có điều kiện tốt như thế thì yêu cầu người đồng hành rất cao, cô thì cảm thấy bản thân thật quá tầm thường.

...----------------...

Dù ra sống riêng nhưng Tiêu Viết Đông vẫn thường xuyên trở về Tiêu gia, lúc nào nhớ ông nội Tiêu và muốn thấp hương cho ba thì anh sẽ về nhà chính, hôm nào đi làm về trễ cần được nghỉ ngơi thì anh sẽ đến nhà riêng, vốn dĩ anh rất thích sự yên tĩnh và một mình.

Ở Tiêu gia không chỉ có một mình Tiêu Viết Đông là cháu, còn có Chu Tiêu Hữu và Chu Tiêu Thành là cháu ngoại, sau khi ba của anh qua đời và bà nội Tiêu lâm bệnh tâm lý vì quá nhớ thương con trai thì bà Tiêu Dư cô anh quay về nhà chính chăm sóc an ủi động viên, hiện tại chồng bà là ông Chu Quang đang giữ chức tổng giám đốc tập đoàn.

“ Sắp đến giỗ của ba con rồi, mới đây mà đã mười lăm năm… ”

Bà Tiêu Dư nghẹn ngào trong lòng, khuôn mặt lộ rõ sự buồn bã khi nhắc về người em trai ấy. Thế nhưng, trái ngược với bà ấy thì mẹ anh bà Tiêu trông rất bình thản như đã chẳng còn nhung nhớ, yêu thương.

“ Cô đừng nhắc, ông nghe thế lại buồn ảnh hưởng sức khoẻ. ”

“ Ừ, cô biết rồi, dạo này con cũng gầy đi, làm việc nhưng cũng phải ăn uống nghỉ ngơi đầy đủ, cô rất hay nhắc Tiêu Hữu với Tiêu Thành, mấy đứa ỷ y sức khoẻ quá! ”

“ Vâng \~ ”

Chỉ là sắc mặt bà Tiêu trở nên thay đổi vô cùng khó chịu cáu kỉnh, vốn dĩ chị dâu em chồng không mấy hoà thuận, lên tiếng:

“ Em ngày nào mà không nhắc nhở Viết Đông, không ai thương con bằng mẹ đâu, với lại em còn đang định cưới vợ cho thằng bé để có người bên cạnh chăm sóc. ”

Tiêu Viết Đông nhíu mày nhìn sang có sự gay gắt, cất lời:

“ Chuyện tình cảm của con mẹ đừng xen vào, có cưới hay không là con quyết định! ”

Bà Tiêu có chút xấu hổ với bà Tiêu Dư khi bị con trai thái độ, nhưng chẳng dám găn đe vì trong lòng vốn nể sợ Tiêu Viết Đông, cái sự nghiêm khắc chuẩn mực của anh chính là điều khiến ai cũng lo sợ.

“ Di Bình dễ thương xinh gái thế mà, lại là tiểu thư danh giá có học thức, rất môn đăng hộ đối xứng đôi, mẹ thấy rất hợp với con \~ ”

“ Mẹ có cần con nhắc lại lần hai không? ”

Bà Tiêu lần nữa ngậm ngùi tức tối, quay ngoắc một bên nóng giận với Tiêu Viết Đông khi chẳng nể mặt tôn trọng bà trước mọi người, chỉ là không dám trách mắng.

Và rồi, Tiêu Viết Đông đứng lên từ trên sofa, đút tay vào túi với sự uy nghiêm quyền lực, ánh mắt lướt nhìn ông Chu Quang rồi sang Chu Tiêu Thành, lên tiếng:

“ Con lên phòng cho ông uống thuốc! ”

Hot

Comments

Thương Nguyễn

Thương Nguyễn

Tình mẹ con cảm lạnh ghê gớm

2026-06-24

5

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

hào môn này ko dễ dàng sống bình yên

2026-06-29

2

Bỉ Ngạn

Bỉ Ngạn

Bà mẹ mghe là ko ưa nổi

2026-06-25

2

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play