Rung Động Từ Ánh Nhìn Đầu Tiên
“ Aaa \~ các anh làm gì vậy? Bỏ ra! Cứu tôi! Cứu tôi! Bỏ ra! Đừng chạm vào tôi! Cứu tôi! Ưmmm! ”
Tiếng la cầu cứu nhưng đổi lại chẳng thấy bóng người ngoài hai tên biến thái đang kéo tay Khương Anh Nhã vào trong góc cây xanh lớn bên đường, sau đó đẩy ngã cô xuống nền gạch kèm chặt cả người chẳng cho cựa quậy phản kháng, một tên kia thì đang bụm chặt khuôn miệng sợ cô la hét sẽ bị phát hiện.
“ Ứmmmm! ”
Khương Anh Nhã dừng hết sức vùng vẫy giãy đạp hai tên nghiện ngập vẫn đang phê thuốc ấy, nhưng không thành công khi với sức nữ nhi không thể so sánh với sức lực của hai nam nhân, khuôn mặt đỏ bừng do cố gắng lại thêm sợ hãi trước nụ cười man rợ bệnh hoạn biến thái đó, đến ứa cả nước mắt.
“ Cô em xinh đẹp quá, phục vụ hai anh chút nha \~ Ngoan, chiều thì anh sẽ nhẹ nhàng \~ ”
“ Ứmmmm! ”
Khương Anh Nhã lắc đầu nguầy nguậy, cố gắng la hét vùng vẫy trông mong có người cứu giúp, thế nhưng táng cây quá to rộng, lại thêm có hàng cây cảnh che khuất nên căn bản những người đi xe ngang qua không thể nhìn thấy.
Xoẹt…
Chiếc áo sơ mi trắng của Khương Anh Nhã bị tên biến thái đó xé phanh đứt hết khuy áo chỉ còn chiếc áo lót che đậy nơi nhạy cảm, đèn đường không tối không sáng mờ mờ ảo ảo càng khiến hai tên ấy thêm sự kích thích vốn đang phê thuốc. Tuy nhiên, một cú đá như trời giáng vào đầu khiến hắn đang cười đê tiện bỗng dưng ngã lăn, tên kia bất ngờ chưa kịp ngẩng nhìn thì đã cùng chung số phận lê lết dưới nền gạch.
“ Dám ở ngoài đường giở trò đồi bại quấy rối xâm hại phụ nữ, khốn khiếp! ”
Khương Anh Nhã mừng rỡ quýnh quýnh kéo lại vạch áo sơ mi che đậy lập tức bật dậy, hoảng loạn sợ hãi đến cả người lẩy bẩy, theo bản năng tin tưởng nép sang phía sau lưng của người đàn ông đang cứu giúp mình, bấu víu vào vạt áo vest phẳng phiu.
Chỉ là hai tên kia không dám đôi co sợ bị báo cảnh sát, thế nên ám chỉ bằng ánh mắt rồi vội vàng bật dậy chạy đi. Và rồi, Tiêu Viết Đông xoay người nhìn lại cô gái ấy, khoảng cách gần khiến anh nhận ra cô gái này đang rất hoảng sợ, sau đó nhìn thấy cô cứ nắm chặt vạt áo sơ mi nên cởi ra áo vest đưa đến cho đối phương, giọng trầm cất lên:
“ Cô mặc vào đi! ”
“ Cảm ơn anh! ”
Khương Anh Nhã chậm chạp nhận lấy với bàn tay vẫn đang còn run rẩy, lập tức khoác lên cơ thể rồi mếu máo muốn khóc vì sợ sệt. Chỉ là thật khác lạ, đôi mắt của Tiêu Viết Đông khác thường trông thấy, cứ lay động rung chuyển khi nhìn vào cô, nhưng vốn dĩ đây là lần đầu tiên cả hai gặp nhau.
Anh lại cất tiếng:
“ Trời khuya cô là phụ nữ thì phải thật cẩn trọng khi ra đường một mình, nhất là những khúc vắng thế này. ”
Giọng Anh Nhã nghèn nghẹn cất lên:
“ Xe điện của tôi bị hư, điện thoại thì hết pin không đặt được xe nên… hic… ”
“ Theo tôi, tôi đưa cô về nhà, nếu không cô sẽ không may mắn thêm lần nữa được tôi cứu giúp kịp lúc đâu! ”
Thực sự rất trùng hợp khi xe ô tô Tiêu Viết Đông lướt ngang trên đoạn đường, anh lại tình cờ nhìn thấy khi Khương Anh Nhã bị hai tên biến thái ấy lôi kéo bụm miệng, với tính cách của anh thì không thể ngoảnh mặt làm ngơ như chưa từng nhìn thấy, hơn nữa anh cực kỳ lên án việc cưỡng hiep xâm hại phụ nữ.
“ Tôi…tôi… ”
“ Sợ tôi à? Tôi vừa cứu cô đấy! Không cần tôi đưa về cũng được, cô tự lo liệu đi! ”
Nói rồi, Tiêu Viết Đông đút tay vào túi quần thong dong bỏ đi, dáng vẻ cực kỳ uy nghiêm oai phong lịch lãm nam tính, khí chất điềm tĩnh mạnh mẽ dường như anh trưởng thành già dặn hơn so với độ tuổi, lại được ưu ái thêm một nhan sắc cực phẩm. Thế nhưng, sau ba giây suy nghĩ thì Khương Anh Nhã quyết định lon ton chạy theo nhờ vã, bởi vì có niềm tin người đàn ông này là người tốt đáng để tin tưởng.
Đẹp trai chắc không bị biến thái đâu \~
Không gian trong xe vô cùng ắng lặng suốt cả đoạn đường, chỉ duy nhất hai câu từ Ngô Phú tài xế và Khương Anh Nhã khi cô trả lời địa chỉ căn hộ chung cư đang thuê. Và rồi hơn mười lăm phút xe ô tô dừng lại trước căn hộ cô đang sinh sống, chỉ là cô không vội vàng mở cửa bước ra mà chậm chạp ngẩng nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh với khuôn mặt lãnh khốc sắc lạnh như băng, nhưng ít ai biết rằng bên trong anh vô cùng ấm áp tình cảm.
“ Lần nữa cảm ơn anh đã cứu giúp! ”
“ Ừ! ”
Tiêu Viết Đông nhìn qua, ánh mắt cả hai liên kết đột nhiên trở nên đắm chìm lạ lẫm, khiến nhịp tim bỗng dưng bất ngờ hỗn loạn trong lồng ngực hai người, khuôn mặt thiếu nữ đỏ bừng ngại ngùng trông thấy, chủ động dứt rời khi cảm thấy mình sắp bị rơi xuống ‘ hố tình ’ cướp mất trái tim.
Là anh hùng cứu mỹ nhân ngoài đời thực sao?
Sao mà nhịp tim cô bấn loạn thế?
“ Tôi…tôi xuống xe…cảm ơn anh! ”
Cánh cửa được Khương Anh Nhã đóng lại, chỉ là ai đó không có ý định níu giữ, nhưng ánh mắt lại vô tình nhìn thấy một vật dưới ghế nơi cô vừa ngồi, là một chiếc kẹp tóc nhỏ xinh xắn cô làm rơi.
Tiêu Viết Đông nắm lại giữ trong lồng bàn tay, ánh mắt ngẩng nhìn lên bóng dáng nhỏ nhắn ấy đang khuất xa khỏi tầm mắt, nụ cười nhè nhẹ nhếch lên khi kiểm tra con tim mình đột nhiên lại có sự rung động.
Anh mỗi ngày gặp biết bao nhiêu cô gái, ấy thế mà…
Trở vào căn hộ chung cư, trong lòng của Khương Anh Nhã không ngừng rộn ràng, cứ cầm nắm nhào nhĩ chiếc áo vest của người đàn ông xa lạ kia, tự nhiên lại đỏ mặt thẹn thùng tủm tỉm mỉm cười ngẫm nghĩ về người đàn ông lần đầu gặp mặt, có một cảm xúc khác thường chính cô cũng nhận ra, dường như đã quên mất mình vừa trải qua một việc khủng khiếp.
“ Người gì mà đẹp trai, galant, dũng cảm, mạnh mẽ, áo lại còn thơm nữa chứ \~ ”
“ Không biết là đã có bạn gái chưa ha, ây mình ngốc thế, sao khi nãy mình không xin số điện thoại, bây giờ làm gì gặp được nữa… ”
Và rồi, Khương Anh Nhã tự vỗ vào khuôn mặt mình mấy cái với sự xấu hổ ngập tràn, nói tiếp:
“ Sao tự dưng mình mê trai quá vậy \~ ”
Updated 32 Episodes
Comments
Thương Nguyễn
Mừng shop ra truyện mới nha
Rất giữ uy tiny nha /Rose//Rose//Rose//Rose/
2026-06-24
6
Huê Nguyễn
chào mừng 👋👋👋👋 tp mới của bạn
2026-06-29
2
Nhan Nguyen
💓💓💓❤️❤️❤️🥰🥰🥰 chào Kỳ mừng bạn ra truyện mới
2026-06-26
2