Chương 2

Tối đó, Phó Mặc Ngôn canh thời gian chuẩn xác rồi tự mình lái xe đến nhà hàng đã đặt trước, rất đúng giờ. Nhưng đối phương thì khác.

Cô gái ấy là tiểu thư của nhà họ Phù tên Phù Giai Kỳ, gia tộc ấy có thế mạnh trong mảng đá quý. Xét về gia thế, có thể coi như xứng với nhà họ Phó. Đây cũng là đối tượng mà ông nội lẫn mẹ anh cực kỳ ưng ý, luôn mong muốn cưới được cô ta về làm dâu con trong nhà.

Vì vậy, có thể hiểu rằng thực chất của buổi xem mắt này chỉ mang tính chất giúp hai bên có một cuộc nói chuyện vui vẻ với nhau.

Phó Mặc Ngôn liếc nhìn kim đồng hồ đeo tay, đầu ngón tay gõ lộp bộp xuống mặt bàn. Lẽ ra anh có thể đi về luôn nhưng như vậy có lẽ ông nội Phó sẽ không đồng tình, vậy nên anh đã kiên nhẫn ngồi đợi.

Phù Giai Kỳ đến muộn mười phút. Khi vừa bước vào phòng bao liền khẽ cúi đầu, nở một nụ cười dịu dàng như hoa: "Xin lỗi anh Mặc Ngôn, trên đường đi hơi kẹt xe một chút. Để anh phải đợi rồi."

Phó Mặc Ngôn không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng. Điều này khiến nụ cười trên môi Phù Giai Kỳ có hơi cứng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục trạng thái bình thường. Mới nhiêu đó thôi mà đã gục thì sao xứng với vị trí người vợ bên cạnh Phó Mặc Ngôn được.

Suốt bữa ăn, Phó Mặc Ngôn tuyệt nhiên không nói một lời nào, anh chỉ nhanh chóng dùng bữa tối, hoàn toàn phớt lờ sự nhiệt tình của Phù Giai Kỳ. Dù vậy cô ta vẫn mỉm cười và ăn nói khôn khéo.

Khi bữa tối kéo dài được đúng ba mươi phút, anh lau miệng rồi đứng lên, lịch sự nói: "Tôi ăn xong rồi, công ty còn một số chuyện cần giải quyết, tôi đi trước. Cô ăn xong thì cũng về thẳng nhà đi."

Buổi xem mắt tối hôm đó đối với Phó Mặc Ngôn không khác gì một hình phạt tra tấn. Bên phía Tô Ninh cũng chẳng khá hơn là bao. Anh chàng kiến trúc sư ấy vừa gặp đã vào thẳng vấn đề cưới hỏi, sinh nở. Nào là phụ nữ sau khi kết hôn chỉ nên ở nhà chăm con, rồi nào là phải sinh cho anh ta hai đứa con trai.

Tô Ninh nhíu mày nhìn người đàn ông đối diện cứ thao thao bất tuyệt, đầu cảm thấy ong ong. Cô đặt mạnh ly nước xuống mặt bàn gỗ rồi đứng bật dậy, giọng hơi gằn: "Tôi không có hứng thú với một kẻ không tôn trọng phụ nữ như anh. Xin phép!"

Nói rồi, Tô Ninh dứt khoát xách túi bước đi, bỏ lại gã đàn ông kia với khuôn mặt ngơ ngác xen lẫn tức giận. Đêm hôm đó, có hai con người đều đang cảm thấy rối bời vì cứ bị đẩy vào những buổi xem mắt vô nghĩa.

Cùng lúc đó, tại căn hộ cao cấp nằm ngay trung tâm thành phố, Phó Mặc Ngôn cũng đang cảm thấy nhức đầu không kém. Anh đứng ngoài ban công, nhìn vào màn đêm tĩnh lặng, rồi một ý nghĩ nhen nhóm trong đầu.

Một ý nghĩ thoáng qua thôi nhưng lại cho anh cảm giác đó chính là đáp án cho bài Toán đang làm khó mình.

Sáng hôm sau, tập đoàn Thịnh Phát vẫn trong nhịp điệu bận rộn như thường ngày. Tô Ninh bước vào thang máy riêng cùng Phó Mặc Ngôn, cô ngước mặt lên nhìn vị Tổng giám đốc của mình. Vẻ ngoài vẫn lịch lãm và bảnh bao nhưng hôm nay lại phảng phất nét mệt mỏi. Nhìn sơ qua cũng có thể thấy quầng thâm mắt của anh.

Khi thang máy dừng ở tầng cao nhất, Phó Mặc Ngôn liếc mắt sang nhìn Tô Ninh, cất giọng trầm khàn: "Lát nữa pha cho tôi một ly cà phê đen, không đường."

Không chờ đợi câu trả lời, cửa thang máy vừa mở ra anh liền sải bước rộng đi trước.

Nửa tiếng sau, Tô Ninh bước vào phòng giám đốc với tách trà hoa cúc, hoàn toàn không đúng với yêu cầu của vị sếp ấy chút nào.

"Phó tổng, trà của anh."

Hàng lông mày rậm của Phó Mặc Ngôn nheo lại, có thể thấy anh rất không vừa ý với việc này, giọng cũng lạnh thêm vài phần.

"Tôi bảo cô pha cà phê mà."

"Trong tình trạng này thì uống trà hoa cúc sẽ tốt cho sếp hơn đấy ạ." Cô thản nhiên đáp.

Phó Mặc Ngôn nhìn tách trà hoa cúc còn đang tỏa làn khói mỏng, rồi lại ngước mắt nhìn cô thư ký đang đứng thẳng lưng trước mặt mình. Hiếm khi thấy cô cãi lời như vậy, nhưng kì lạ là anh vẫn cho qua thay vì trách mắng.

Anh im lặng vài giây, cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp mà nâng tách trà lên nhấp một ngụm. Vị thanh mát, ngọt nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi khiến anh có chút không quen lắm nhưng đúng là khá dễ chịu.

"Nếu không còn việc gì cần phó thì tôi xin phép đi làm việc tiếp."

Tô Ninh cúi người chào sếp, nhưng vừa tiến được hai bước liền bị Phó Mặc Ngôn gọi lại.

"Thư ký Tô, đợi chút."

Giọng nói trầm thấp của Phó Mặc Ngôn vang lên. Anh đặt tách trà xuống mặt bàn, dời mắt khỏi màn hình máy tính, nhìn thẳng vào cô.

Tô Ninh khựng lại, xoay người nhìn sếp: "Anh có gì cần dặn dò thêm ạ?"

Phó Mặc Ngôn thong thả tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau đặt trên đùi. Anh không vòng vo mà đi thẳng vào trọng điểm: "Tôi đã suy nghĩ cả đêm rồi. Cô nghĩ sao về việc kết hôn với tôi?"

"..."

Phòng làm việc rộng lớn lập tức rơi vào một khoảng lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy tích tắc. Tô Ninh đứng chết trân tại chỗ, đôi mắt hai mí mở to vì chấn động trước câu nói ấy. Cô hoài nghi có phải sếp mình tối qua ngủ không đủ giấc nên sáng nay đại não gặp trục trặc, hay là tai cô tiếp nhận âm thanh không tốt nên nghe nhầm chăng?

"Phó tổng... anh đang đùa... đúng không?" Sau vài giây để hồn vía trở về, Tô Ninh mới lắp bắp hỏi lại.

"Tôi không đùa." Vẻ mặt Phó Mặc Ngôn nghiêm túc đến đáng sợ, đôi mắt cứ chăm chăm vào Tô Ninh. Anh thong thả đứng dậy, từng bước chậm rãi tiến về phía cô:

"Cô cũng biết rồi đấy, nhà họ Phó đang thúc ép tôi kết hôn. Dù sao đều không có tình cảm, thay vì chọn một người tôi chưa nắm rõ thì tôi chọn thư ký Tô còn hơn. Cô đã làm việc với tôi ba năm rồi, hiểu thói quen và tính cách con người tôi, và cũng rất biết điều, dễ nói, dễ bảo."

Tô Ninh thật sự cạn lời với con người này, rốt cuộc anh ta có biết bản thân mình đang nói gì không!? Cô thầm nghĩ: "Anh ta coi mình là robot được lập trình sẵn theo ý muốn của anh ta đấy à?" Rơi vào tay mấy nhà quyền quý như vậy, phúc chưa kịp hưởng đã gánh trọn bão lũ rồi.

Cô hít sâu một hơi, phũ phàng từ chối: "Được sếp ưu ái như vậy làm tôi thấy vinh dự quá. Nhưng tôi không có nhu cầu."

"Không có nhu cầu?" Anh hơi cao giọng, nhướng mày nhìn cô, khoé môi khẽ cong lên. Gương mặt của anh lúc này như muốn nói rằng "tôi đã biết hết mọi chuyện rồi". Anh đứng đối diện với cô, cái bóng cao lớn phủ xuống che khuất đi ánh sáng hắt qua ô kính.

"Không phải thư ký Tô cũng đang gặp rắc rối vì bị gia đình ép đi xem mắt à? Buổi gặp tối qua thế nào? Tốt không?"

Tô Ninh nghẹn họng, sốc đến độ suýt nữa thì bật ra câu chửi thề. Đôi bàn tay thon nhỏ đặt hờ trước bụng bây giờ đang bấu chặt vào nhau, trong đầu thì hiện lên vô số câu hỏi vì sao. Chẳng hạn như vì sao Phó Mặc Ngôn lại biết chuyện này?

"Chắc cô cũng thắc mắc. Tôi vô tình nghe thấy cô nói chuyện với mẹ thôi."

"Sếp nghe lén nhân viên nói chuyện điện thoại!?"

"Vô tình thôi. Cũng là lỗi của cô khi đứng trước văn phòng tôi nói chuyện mà."

"..."

Phó Mặc Ngôn rút ngắn khoảng cách, chẳng biết anh căn cứ vào đâu mà cho rằng bản thân mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.

"Vậy thư ký Tô thấy sao? Kết hôn với tôi không? Cô cũng sẽ có lợi mà."

Hot

Comments

xờ lờ cày lv

xờ lờ cày lv

Đọc đến đoạn Phó Mặc Ngôn đề nghị kết hôn mà mình cũng sốc theo Tô Ninh. Thật không ngờ anh ấy lại nghĩ ra cách này! Nghe thì có vẻ hợp lý vì cả hai đều bị ép xem mặt, nhưng lại thấy anh ấy quá thực dụng, coi hôn nhân như một thỏa thuận công việc. Không biết Tô Ninh sẽ trả lời sao đây?

2026-07-18

0

xờ lờ cày lv

xờ lờ cày lv

Phù Giai Kỳ đến muộn mà vẫn giữ được vẻ lịch sự, dịu dàng, nhưng Phó Mặc Ngôn lại hoàn toàn phớt lờ, không nói một lời nào – đủ thấy anh ấy không hề có chút ấn tượng hay thiện cảm nào. Hai người xem mặt đều không vừa ý đối phương, đúng là 'đôi bạn cùng tiến' trong chuyện bị gia đình ép cưới.

2026-07-18

0

xờ lờ cày lv

xờ lờ cày lv

Thích nhất đoạn Tô Ninh dám thẳng thừng từ chối người đàn ông coi thường phụ nữ trong buổi xem mặt, rất có chính kiến và tự trọng. Còn Phó tổng thì ngược lại, dù lạnh lùng nhưng lại rất hiểu biết, thậm chí còn nghe lén được chuyện của Tô Ninh – đúng là không có gì qua mắt anh ấy được!

2026-07-18

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play