Cuộc Hôn Nhân Bất Đắc Dĩ
Từng đám mây trắng bồng bềnh trôi giữa bầu trời xanh, ánh nắng vàng ươm trải xuống khắp các con đường. Khung cảnh thiên nhiên yên bình, nhưng ở đâu đó lại như đang xảy ra giông bão.
Công ty bất động sản Thịnh Phát sáng nay đang phải đối mặt với thịnh nộ từ vị sếp ác ma mang tên Phó Mặc Ngôn.
Người ta đồn rằng, Phó Mặc Ngôn có ba nguyên tắc bất di bất dịch. Không uống cà phê quá ngọt, không được phép đi trễ, và không bao giờ để việc tư xen vào việc công.
Thế nhưng sáng hôm nay, cả ba nguyên tắc ấy đều có nguy cơ sụp đổ, và người duy nhất có thể cứu vãn bầu không khí đang đóng băng ở tầng cao nhất của tập đoàn Thịnh Phát lúc này chỉ có thể là thư ký riêng của anh - Tô Ninh.
"Rầm!"
Tiếng tập tài liệu va đập mạnh xuống mặt bàn gỗ gõ vang lên từ phòng Tổng giám đốc khiến cậu trợ lý giật nảy mình. Trợ lý Lâm mặt cắt không còn giọt máu, anh ta cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn vào vị sếp đang nổi trận lôi đình này.
"Mỗi tháng trả tiền đầy đủ cho các người mà bây giờ làm bản báo cáo chẳng ra gì như thế này à!?"
Phó Mặc Ngôn tức giận quát lớn. Bình thường dù nhân viên làm việc chưa đạt yêu cầu thì anh cũng không nổi giận đến mức ấy, cùng lắm là buông lời cay nghiệt cùng thái độ lạnh lùng chứ chẳng dư hơi để mà quát tháo. Ấy vậy mà không biết hôm nay Phó tổng của họ bì gì mà lại tức giận đến thế.
Thất tình? Đạp phải mìn? Hay vừa ăn thuốc súng??
"Xin lỗi Phó tổng, tôi sẽ yêu cầu nhân viên phụ trách làm lại bản báo cáo này ngay!" Trợ lý Lâm này tên đầy đủ là Lâm Phong, cậu ta nghe sếp gào thét mà toát mồ hôi hột, cúi người một góc chín mươi độ.
Nói xong, anh ta liền vội vã nhặt mấy tờ giấy rơi dưới đất lên, xếp gọn lại cùng xấp tài liệu trên bàn rồi chạy trối chết ra ngoài, suýt chút nữa là đâm sầm vào Tô Ninh đang bưng khay cà phê đi tới.
"Thư ký Tô... cứu mạng!" Trợ lý Lâm mếu máo, nói nhỏ như muỗi kêu: "Không hiểu sao bữa nay sếp nổi bão lớn lắm. Dự án đấu thầu khu Nam bị trục trặc, lại thêm bản báo cáo có chút sai sót... Tôi vừa vào nộp cái này liền bị mắng cho vuốt mặt không kịp."
Tô Ninh khẽ mỉm cười, thần thái vẫn vô cùng bình tĩnh và chuyên nghiệp trong bộ công sở phẳng phiu. Cô gật đầu nhẹ rồi đưa một tay lên hất tóc: "Được rồi, cậu đi làm việc tiếp đi, ở đây để tôi lo."
Trợ lý Lâm nhìn theo bóng lưng thanh mảnh nhưng vô cùng đáng tin cậy của Tô Ninh mà cứ ngỡ đang nhìn tiên nữ hạ phàm. Cậu ta dõi theo bước chân của cô tiến vào "khu vực nguy hiểm", cảm phục đến độ rưng rưng nước mắt.
Thời gian cậu vào công ty chưa lâu nên mấy chuyện này cũng hơi khó nhằn.
Vừa đẩy cửa bước vào, Tô Ninh đã ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng. Phó Mặc Ngôn đang đứng quay lưng về phía cửa, một tay đút túi quần, tay kia kẹp điếu thuốc, ánh mắt lạnh lùng nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập qua lớp kính của tòa nhà cao tầng.
Vóc dáng anh cao lớn lắm, đâu đó một mét tám bảy. Nhờ chiều cao vượt trội ấy cùng bờ vai rộng và gương mặt quyến rũ chết người nên trông anh chẳng thua kém gì người mẫu hay diễn viên cả.
Tuy nhiên, cái vẻ cao sang, huyền bí đó lúc này lại đi kèm với sự im lặng đáng sợ, khiến căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên chật chội và đầy áp lực.
Tô Ninh nhẹ nhàng đặt ly Americano đá xuống góc bàn:
"Phó tổng, cà phê của anh. Ngoài ra, đại diện bên phía đối tác khu Nam đã gọi điện giải thích, sự cố lần này là do bên thi công, họ xin hẹn anh ba giờ chiều nay để đích thân đến tạ lỗi và dâng phương án đền bù." Giọng nói của cô dịu dàng, âm lượng vừa phải, hệt như một dòng nước mát rót vào căn phòng ngột ngạt này.
Phó Mặc Ngôn không quay đầu lại, chỉ "ừm" một tiếng, giọng anh khàn khàn qua cuống họng. Vài giây sau, anh gạt tàn thuốc rồi cầm ly cà phê lên, nhậm một ngụm lớn. Vị đắng và sự mát lạnh đã phần nào giúp anh bình tĩnh trở lại.
Việc Tô Ninh chưa rời đi ngay khiến Phó Mặc Ngôn hơi tò mò, anh nâng mắt lên nhìn thẳng vào cô rồi hỏi, giọng vẫn lạnh lùng như thường lệ: "Còn việc gì nữa không?"
Tô Ninh sực nhớ ra, lật giở sổ ghi chép nhỏ của mình, ngón tay thon dài lướt trên mặt giấy rồi khựng lại một nhịp. Cô ngẩng mặt lên, nói: "Dạ, khoảng nửa tiếng trước, vì không gọi được cho anh nữa nên Chủ tịch có gọi điện riêng cho tôi. Ông ấy nhờ tôi nói lại với sếp rằng nếu tối nay anh không chịu đi xem mắt thì ông ấy cũng sẽ không đi khám bệnh nữa."
"..." Cơ mặt Phó Mặc Ngôn khẽ giật một cái, rồi một tiếng "rầm" nữa lại vang lên. Vì không biết trút cơn giận đi đâu nên anh quyết định xả vào cái bàn làm việc của mình.
Tô Ninh vẫn đứng yên đó, lưng thẳng tắp, hai tay chồng lên nhau và đặt hờ trước bụng. Cô khẽ hạ mắt xuống nhìn chằm chằm vào sàn gạch, bày ra dáng vẻ cung kính và cẩn trọng tuyệt đối.
"Cô đi làm việc tiếp đi."
"Vâng." Cô gật đầu nhẹ rồi bước ra ngoài.
Không khí bên ngoài thông thoáng hơn nhiều, dù đã quen với cái tính khí "ác ma" ấy của Phó Mặc Ngôn nhưng chưa khi nào Tô Ninh cảm thấy bớt ngột ngạt cả.
Không gian trong văn phòng Tổng giám đốc lại rơi vào tĩnh lặng, anh ngồi xuống ghế, nới lỏng cà vạt rồi ngửa đầu ra sau. Mới có gần nửa ngày thôi mà sao anh lại cảm thấy mệt mỏi thế này?
Phó Mặc Ngôn gọi cho ông nội, mục đích là để từ chối thẳng thừng với ông.
"Thằng nhóc đáng ghét! Cũng biết đường gọi cho ông rồi đấy à?" Giọng ông Phó vang lên, mang theo sự trách móc.
"Buổi hẹn tối nay con không đi đâu." Anh nói thẳng vào trọng điểm ngay lập tức.
"Thư ký Tô chưa chuyển lời à? Nếu-..."
"Cô ấy nói rồi." Anh cắt ngang.
"Nói rồi mà con còn như thế! Không lẽ muốn ông già này chết sớm đi một ngày à?" Ông Phó trách mắng xen lẫn chút giận dỗi thằng cháu đích tôn của mình. "Được, không đi thì bây giờ thân già này cũng không thèm khám nữa!"
Phó Mặc Ngôn thở dài, ngón tay day hai bên thái dương. Đúng là hết cách với ông cụ nhà anh mà!
"Được rồi, con đi, ông lo khám sức khoẻ đàng hoàng đi."
Cuộc đối thoại giữa hai ông cháu vừa kết thúc, anh liền gọi vào số máy bàn của Tô Ninh: "Gặp tôi chút."
Anh quăng cho cô một câu cụt lủn rồi ngắt máy ngay. Tô Ninh cũng không có ý kiến gì, dù sao cô cũng chỉ là người làm công ăn lương thôi mà.
Cô nhanh chóng bước vào văn phòng của Phó Mặc Ngôn, còn chưa kịp cất lời thì anh đã nói:
"Có quy định thời gian xem mắt không? Đến gặp, nói một, hai câu rồi về được không?"
"..."
"Cái quỷ gì vậy trời?" Tô Ninh thầm thốt lên trong lòng.
Đối với loại câu hỏi thế này quả thực khiến Tô Ninh có chút bối rối, hơn nữa đây cũng là lần đầu vị sếp này hỏi về vấn đề khác ngoài công việc. Song cô không biểu hiện sự lúng túng ra ngoài mà vẫn bình tĩnh. Sau vài giây để não bộ thích ứng, cô cười nhẹ, đáp:
"Theo như tôi biết là không có quy định nào. Nhưng để thể hiện sự tôn trọng, có lẽ anh nên ngồi lại khoảng nửa tiếng."
"Nửa tiếng?" Anh hỏi lại.
"Vâng, nửa tiếng."
"Được rồi, cô đi đi."
Nhưng hình như ở gần ai đó một thời gian dài, ắt sẽ gặp chuyện tương tự người kia. Chẳng hạn như... Tô Ninh vừa bước ra khỏi phòng, điện thoại trong túi cô liền rung lên.
"A lô, mẹ."
"Con gái, tối nay đi xem mắt nhé, dì Trương hàng xóm vừa giới thiệu cho mẹ một mối ngon lắm. Cậu ta là kiến trúc sư đấy!" Bà Diệp hào hứng nói qua điện thoại
"... Con không đi đâu, mẹ cũng đừng xếp cho con mấy buổi xem mắt vô nghĩa nữa. Lần trước con gái mẹ suýt bị người ta hại đời rồi đó."
"Lần này sẽ khác! Cái cậu này đàng hoàng lắm, con yên tâm. Vậy nhé, sau khi tan làm thì con ghé quán ăn gặp cậu ấy đi." Bà Diệp tắt máy ngay, quyết không để con gái từ chối thêm một câu.
Tô Ninh nhìn màn hình đã tối đen, bất lực thở dài.
Mà cảnh này vừa hay bị Phó Mặc Ngôn chứng kiến hết. Không phải anh định nghe lén người khác nói chuyện, chỉ là ban nãy vừa bảo Tô Ninh rời đi, anh liền muốn gọi cô lại để hỏi thêm một chút. Và kết quả nghe thấy cuộc trò chuyện đó.
Anh đóng cửa phòng, trở về bàn làm việc, tựa lưng vào ghế, đôi mắt sâu thẳm của anh nhìn vào khoảng không vô định. Không rõ anh đang nghĩ gì trong đầu nhưng nhìn vào vẻ mặt đăm chiêu ấy thì có lẽ anh đã nảy lên ý định gì đó rồi.
Updated 25 Episodes
Comments
xờ lờ cày lv
Đoạn truyện viết rất hay, từ khung cảnh yên bình bên ngoài đến sự căng thẳng, 'giông bão' bên trong công ty tạo ra sự tương phản cực kỳ thú vị. Mỗi chi tiết đều có ý nghĩa, khiến người đọc vừa tò mò vừa muốn đọc tiếp xem chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Đặc biệt là ba nguyên tắc bất di bất dịch của Phó tổng – chắc chắn sẽ là điểm nhấn quan trọng trong truyện!
2026-07-18
0
xờ lờ cày lv
Chỉ mới đọc vài đoạn đầu đã thấy được không khí căng thẳng đến nghẹt thở rồi Phó Mặc Ngôn đúng là kiểu sếp 'ác ma' đúng như lời đồn, nhưng lại rất có nguyên tắc. Tò mò không biết tại sao hôm nay anh ấy lại tức giận đến vậy, và liệu Tô Ninh có thực sự là người duy nhất có thể 'giải nguy' được tình huống này không?
2026-07-18
0
xờ lờ cày lv
Thấy Trợ lý Lâm vừa thương vừa buồn cười, sếp giận dữ thì run như cầy sấy, còn Tô Ninh thì lại bình tĩnh đến lạ. Chỉ có thể nói, sự khác biệt giữa 'người bình thường' và 'người có khả năng' được thể hiện rõ ràng qua hai nhân vật này. Rất mong chờ cách Tô Ninh xử lý tình huống khó khăn này, chắc chắn sẽ rất hay!
2026-07-18
0