Hằng Đêm Mộng Xuân Với Anh Chồng Người Thực Vật.
"Bà Lữ, đây là con gái tôi, Trần Hiểu Huyên."
Trần Lập nở nụ cười hèn mọn, khúm núm lấy lòng người phụ nữ đã có tuổi nhưng vẫn sang trọng, quý phái trước mặt: "Bà xem, nó có được không."
"Đứa con này của tôi vẫn luôn được nuôi dưỡng ở dưới nông thôn, đảm bảo thành thật lại nghe lời, sức khỏe cũng lớn, nhất định có thể chăm sóc cho cậu Lữ."
Nhìn dáng vẻ xum xoe của ông ta ai không biết còn tưởng ông ta đang chào hàng bán con.
Mà thật ra cũng không khác bán con là mấy.
Tựa như ông ta nói, Trần Hiểu Huyên vẫn luôn được nuôi dưỡng ở nông thôn, nhưng lý do là vì cô là đứa con bị Trần Lập vứt do người vợ lớn đã mất sinh ra. Sau khi vợ đầu ông ta mất thì ông ta liền cưới người vợ hai có thân thế hơn, vì để lấy lòng nhà vợ, ông ta đã đem Trần Hiểu Huyên cho mẹ mình ở dưới quê nuôi. Trần Hiểu Huyên lớn lên cùng bà nội, sau khi bà mất cô vẫn sống một mình dưới nông thôn không người hỏi tới.
Nếu không phải hôm nay có việc cần đến thì ông ta sẽ không bao giờ nhớ tới đứa con gái này.
Mà sở dĩ ông ta cần đến cô là vì muốn kiếm được chỗ tốt từ nhà họ Lữ có tiếng tăm ở Thịnh Kinh, gia tộc mà ông ta không bao giờ nghĩ có thể bám vào được.
Chính vì thế Trần Lập rất sợ bà Lữ, chính là nữ chủ nhân của Lữ gia không vừa ý Trần Hiểu Huyên, chỉ đành cố gắng chào hàng. Ông ta nói xong còn sốt sắng đẩy người con gái đang ngồi bên cạnh ông ta một cái thật mạnh bạo: "Hiểu Huyên, mau chào bà Lữ!"
Lại nói, sở dĩ ông ta có cơ hội này là vì nhà họ Lữ quyền thế bậc nhất ở Thịnh Kinh đang cần tìm một đứa con dâu.
Có phải nghe rất hấp dẫn.
Có biết bao nhiêu người muốn bám lên Lữ gia, sao đến lượt một Trần gia làm ăn nhỏ như ông ta nắm được cơ hội.
Vấn đề chính là ở chỗ này. Lữ gia muốn tìm con dâu là vì để chăm sóc cho đứa con trai xấu số. Cậu chủ của Lữ gia, sinh ra đã ngậm thìa vàng vì một tai nạn bất ngờ mà vô tình trở thành người thực vật.
Người thực vật đấy, phàm là mấy tiểu thư nhà quyền quý ai lại muốn gả cho một kẻ gần như đã chết, chỉ có thể nằm trên giường chờ hầu hạ.
Nói thẳng ra Lữ gia không phải đang tìm con dâu, mà là tìm một người ở.
Còn là một người ở có sức khỏe, chịu thương chịu khó.
Thế là Trần Lập liền đánh bàn tính lộp bộp, lập tức đem Trần Hiểu Huyên đón từ nông thôn lên.
Bị Trần Lập không chú ý đẩy một cái chẳng dịu dàng chút nào nhưng thân hình Trần Hiểu Huyên chỉ hơi nghiêng một chút. Cô cũng không tỏ ra cáu gắt mà chỉ không tiếng động tránh xa Trần Lập một chút, trước sau vẫn là dáng vẻ yên tĩnh, thành thật dễ bị bắt nạt hướng người phụ nữ cao quý hiếm thấy ở nông thôn khiêm tốn cúi chào: "Chào ngài."
Trần Hiểu Huyên chỉ nói như vậy rồi thôi, không có một câu xum xoe nào nữa.
Trần Lập đương nhiên bất mãn, ông ta còn đang trông chờ cô nói vài câu đả động bà Lữ. Nói cho cùng ông ta vẫn sợ xuất thân nông thôn của Trần Hiểu Huyên không được yêu thích. Trong mắt ông ta cô còn hơi đen, nói thẳng ra là có chút bần, có chút xấu. Quan trọng nhất là bà Lữ, từ đầu đến cuối đều không nói gì, thái độ lạnh nhạt, cứ như không vừa ý lắm.
Vậy sao được!
Nhưng chưa đợi ông ta làm trò mèo gì nữa giọng nói uy nghiêm tôn quý của bà Lữ đã vang lên: "Được rồi, ông về đi."
Trần Lập không nghĩ tới câu đầu tiên của bà Lữ là đuổi mình, ông ta không khỏi nhất thời sững ra, không hiểu.
Đuổi ông ta đi là có vừa ý Trần Hiểu Huyên không?
Trần Lập không khỏi sốt sắng: "Thế con gái tôi..."
"Nó ở lại."
Nhưng Bà Lữ có vẻ thật sự không có kiên nhẫn giành cho ông ta, mở miệng ra đều rất lạnh nhạt ngắn gọn: "Có vừa ý hay không phải đợi qua kiểm tra."
"Được rồi, quản gia. Tiễn khách."
Có điều Trần Lập lại không so đo, ông ta còn vui vẻ thức thời đứng dậy: "Vâng vâng, bà Lữ cứ thoải mái kiểm tra con bé. Vậy tôi đi, tôi đi, chào bà."
Chỉ cần không trực tiếp từ chối thì sao cũng được hết.
Trước khi đi ông ta còn dặn dò Trần Hiểu Huyên: "Nhớ phải thành thật nghe lời bà Lữ nghe chưa."
Trần Hiểu Huyên chỉ im lặng gật đầu, thái độ với ông ta vô cùng lãnh đạm.
Trần Lập cũng không bất mãn, ông ta chỉ cần cô mang lại lợi ích cho mình, không cần tình cảm cha con phiền phức. Sợ bà Lữ không vui ông ta cũng chẳng nấn ná mà lập tức rời khỏi Lữ trạch. Lúc đi trên mặt ông ta còn mang nụ cười hớn hở như thể đã có chắc mười tỷ trong tay, hoàn toàn không cảm thấy hành vi không khác gì bán con này có gì sai.
Sau khi ông ta đi bà Lữ cũng không định nói chuyện gì với Trần Hiểu Huyên mà đứng dậy, lạnh nhạt hất cằm ra hiệu: "Đi theo tôi."
Trần Hiểu Huyên im lặng đứng dậy đi theo.
Sau đó Trần Hiểu Huyên mới biết bà Lữ muốn dẫn cô đi gặp con trai mình.
Chính là cậu chủ Lữ gia giờ đã trở thành người thực vật.
Người có khả năng nay mai thôi sẽ trở thành chồng của cô.
Updated 34 Episodes
Comments
So Lucky I🌟
Ơ thế là chúc mừng truyện mới nữa, tui tưởng mình mới ngủ dậy nên quáng gà chứ/Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm//Facepalm/
2026-07-01
6
Phạm Tuyết Mai
hôm qua đọc tên tr còn tưởng anh bị tai nạn gì đó, nay đọc văn án hoá ra anh là hậu duệ đời thứ bao nhiêu của thân vương ko biết🤣🤣🤣
2026-07-02
1
Phạm Nhung
vì tình thương ông chả có lấy đâu ra phú quý cho con gái ông😒😒
2026-07-02
1