Chương 3: Tạ Hầu Cảnh

Thiệu Ung cố ý không nhìn thấy sự né tránh của nàng, hắn tiến lên một bước, đưa tay ra muốn kéo lấy nàng.

"Ta đâu thể nào để thị nữ thân cận của Bích Loan đứng hầu hạ chứ. Ta không thấy ngại, cô nương cũng không cần phải thấy ngại."

Ngại ngùng gì chứ, nàng chẳng qua không muốn cùng đối phương một chỗ thôi. Ánh mắt nàng thoáng lạnh đi, song thần sắc vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng. Tô Uyển Ân né tránh sự tiếp xúc của hắn, bất động thanh sắc đáp.

"Xin công tử đừng làm khó nô tỳ. Nô tỳ đứng đây là được rồi."

Thấy không thể ép được nàng, Thiệu Ung thu tay lại, vẻ mặt có phần mất tự nhiên, khẽ ừm một tiếng rồi trở lại chỗ ngồi. Bên dưới nghệ nhân vẫn tiếp tục xướng khúc dang dở, nàng nhìn thẳng, coi như không thấy mấy lần hắn quay đầu lại nhìn nàng.

Gia đinh của hắn đi ra ngoài không lâu thì trở về, trên tay vẫn còn cầm hộp bánh mới mua. Đây là bánh mà Tạ Bích Loan vừa rồi muốn ăn, cửa tiệm bánh này vốn xa, đi hơn nửa canh giờ mới mua về được. Mua được về rồi mà lại chẳng thấy người đâu.

Tô Uyển Ân thấy người của Thiệu Ung đã về, nàng liền nhanh chóng xin lui trở về phủ. Thiệu Ung tỏ ra luyến tiếc nàng, muốn giữ người lại nhưng ngại gia nhân bên cạnh nên đành thôi. Đến tận khi nàng ra khỏi trà lâu, hắn vẫn còn nhìn mãi.

Trên đường đi về phủ, bởi vì giữa chừng trời đổ cơn mưa nên Tô Uyển Ân nhanh chóng trú mưa vào một mái đình gần đó. Nhìn trời thì có vẻ sẽ không mưa quá lâu, nàng định chờ cho đến khi tạnh mới trở về. Nhưng nàng lại đoán sai, mây đen trên trời càng lúc càng kéo tới nhiều, mưa cũng càng nặng hạt hơn. Những hạt mưa rơi trên mái đình rồi bắn ướt vạt váy, nàng đưa tay ra hứng lấy vài hạt mưa, trong lòng chất chứa đầy tâm sự.

Kinh thành và các vùng xung quanh đây quản lý hộ tịch rất gắt gao, nếu không có lương tịch và giấy phép thông hành thì rất khó rời khỏi vùng Lữ Châu này. Thân phận hiện nay của nàng vẫn là nô tỳ phủ Tạ hầu, trừ khi có tiền chuộc thân, nếu không cả đời chỉ có thể bán mình cho nhà họ Tạ.

Tô Uyển Ân khẽ thở dài, nàng thu tay lại, những giọt nước mưa theo kẽ ngón tay rơi xuống đất. Lúc này mới hay để ý đến, ở một cái đình lớn đối diện cũng đang có một người đứng đấy. Hắn nhìn thẳng vào nàng, hai tay để sau lưng. Ánh mắt đối phương khác hoàn toàn với Tạ Hầu Nam và Thiệu Ung, trong đó chỉ có sự lạnh lùng và thờ ơ.

Dù cách một khoảng rất xa, giữa bầu trời đầy mây đen, qua tầng tầng lớp lớp những cơn mưa, ánh mắt hai người vẫn giao nhau. Tô Uyển Ân để ý thấy đối phương đang mặc quan phục, không rõ là chức quan tam phẩm hay nhị phẩm nhưng chắc chắn là vị quan lớn. Ở Lữ Châu này, kẻ có chức quan lớn như vậy liệu được mấy người.

Tô Uyển Ân không muốn suy nghĩ quá nhiều, để tránh gây ra phiền phức không đáng có sau này, sau khi do dự một lúc thì nàng vẫn hướng đối phương cúi người hành lễ. Dù ở hầu phủ được 3 tháng nhưng nàng vẫn chưa quen khom lưng uốn gối với người khác, động tác lúc nào cũng cứng đờ, lưng vẫn luôn là một bộ dáng thẳng tắp. Có ma ma ở phòng quản sự thấy vậy, còn nói đùa rằng chắc nàng trước đây là tiểu thư cành vàng lá ngọc, cốt cách đoan trang đã ăn vào máu lên khó thay đổi. Những lúc nghe thấy vậy Tô Uyển Ân chỉ cười cho qua chuyện, trong lòng thầm nghĩ làm gì có tiểu thư nào khổ như nàng chứ.

Sau khi cứng đờ hành lễ với đối phương, không có gì khác thay đổi cả. Từ đầu đến cuối nam nhân kia chỉ nhìn chằm chằm mà không có phản ứng gì, rõ ràng không để nàng vào mắt, Tô Uyển Ân cũng rất biết điều đứng im không có hành động gì nữa.

May mắn cơn mưa cũng gần tạnh, nàng rũ rũ nước ở vạt váy ngoài, trước khi rời đi không quên quay lại hành lễ với đối phương lần nữa. Sau khi nàng vừa nhấc chân rời đi không lâu thì phía xa có người phi ngựa đến cùng cỗ xe ngựa to lớn đằng sau.

Phó Thành xuống ngựa, vội vàng đến trước mặt nam nhân trong đình nhận lỗi.

"Gia, thuộc hạ đến muộn, làm gia phải chờ lâu."

Lúc này Tạ Hầu Cảnh mới thu lại ánh mắt, hắn nhìn lướt qua những người đến, lạnh nhạt ra lệnh.

"Về phủ."

Bước chân vững vàng giẫm lên mặt đất, thẳng tắp vào xe ngựa ngồi. Lúc này Phó Thành mới từ đất đứng dậy, tay vô thức lau mồ hôi, may mắn là gia không giận dữ như tưởng tượng. Chỉ là lúc nãy bọn họ đang trên đường trở về thì gặp cơn mưa lớn, hắn bảo gia ở đình đợi hắn qua phủ đình nha lấy xe ngựa, rồi lập tức quay lại. Chẳng ngờ bọn cẩu nô tài ở nha đình chậm chạp, lấy mãi mới được cỗ xe ngựa tử tế.

Rất nhanh sau đó đoàn xe ngựa nhanh chóng hướng Tạ hầu phủ đi tới, giữa đường còn đi lướt qua Tô Uyển Ân. Tô Uyển Ân cũng không để ý gì nhiều, lúc về đến phủ, nàng không đi cổng chính mà vào từ cổng phụ. Vì trên người dính nước mưa nên bộ dạng có phần nhếch nhác, nàng nhanh chóng về phòng thay đồ và chỉnh trang lại.

Nàng vừa vấn xong tóc, chưa kịp đứng dậy thì từ bên ngoài đã có người gõ cửa.

"Uyển Ân, muội có trong phòng không?"

Nàng nhanh chóng ra mở then cửa: "Xuân Chúc tỷ, có việc gì sao?"

Xuân Chúc bộ dạng có chút gấp gáp, bất đắc dĩ nói.

"Muội có thể lên gian nhà chính hầu hạ nhị tiểu thư không? Điền Vi lúc nãy đi đứng không cẩn thận mà xảy chân, có lẽ phải nằm phòng ba ngày. Nhị tiểu thư muốn ăn bánh tỷ làm, nên giờ phải xuống bếp, trên đó không có ai hầu hạ tiểu thư."

Tô Uyển Ân gật đầu: "Là việc ta nên làm mà, tỷ cứ đi đi, ta sẽ lên đó với tiểu thư."

"Vậy tỷ giao hết cho muội. Đúng rồi, hôm nay Hầu gia về, trong phủ hôm nay rất đông, muội nhớ chú ý đấy."

Nói xong Xuân Chúc vội vàng đi xuống gian nhà bếp, Tô Uyển Ân quay trở lại phòng thay một bộ y phục khác rồi nhanh chóng đi đến gian nhà chính. Phủ đệ này rộng lớn vô cùng, càng đi đến nhà chính người càng nhiều, người làm cũng bận rộn bê đồ ăn lên.

Giữa đại sảnh tiếng nói cười rất rộn ràng, đặc biệt là giọng của Tạ Bích Loan, cao hứng đến lạ thường. Tô Uyển Ân bước vào, có vài đôi mắt nhìn qua nàng, nàng nhanh chóng hành lễ với tất cả người trong phòng.

Tạ Bích Loan bình thường không ưa nàng nhất cũng vui vẻ giới thiệu.

"Biểu ca, đây là thị nữ mới của muội, tên gì ấy nhỉ... À là Tô Uyển Ân."

Tô Uyển Ân theo hướng của Tạ Bích Loan mà nâng mí mắt nhìn, khi nhìn thấy nam nhân bên cạnh nàng ta, nàng có chút sững sờ. Người này không phải người vừa nãy nàng gặp ở đình lúc trú mưa sao. Trên người hắn đã sớm thay một bộ cẩm y xanh ngọc, khác hoàn toàn với bộ quan phục kia nhưng vì vừa mới gặp nên nàng vẫn rất ấn tượng với ánh mắt của hắn. Như bây giờ vậy, đôi mắt kia rõ ràng đang nhìn nàng, nhưng lại sâu không thấy đáy.

Tô Uyển Ân chỉ sững người lại trong một khoảng khắc, ít ai nhìn ra sự thất thố của nàng. Nàng rũ mi, hành lễ với đối phương.

"Nô tỳ tham kiến Hầu gia."

Hắn không có động thái gì, chỉ có Tạ Bích Loan vẫy tay kêu nàng đứng ra phía sau, Tô Uyển Ân nhanh chóng lui về đằng sau.

"Nhị tiểu thư thật biết chọn người, đến thị nữ thân cận cũng phải có vài phần tư sắc."

Người vừa nói là Đại phu nhân Thiều Hoa - là mẫu thân của Tạ Hầu Cảnh, bình thường không thấy đả động gì, hôm nay tự nhiên trước mặt mọi người liền trách cứ nàng ta mua nữ tỳ có dung mạo quá nổi bật. Tạ Bích Loan đương nhiên trong lòng có chủ ý khi đưa Tô Uyển Ân về, nhưng ngoài mặt không tỏ rõ tâm tư.

"Đại bá mẫu quá khen rồi, người của con chỉ là trông nhìn được thôi, vẫn là thua kém Đông Nhi cô nương bên cạnh bá mẫu."

Đông Nhi là nữ tỳ hầu hạ Thiều phu nhân nhiều năm nay, dáng vẻ băng sơn ngọc khiết, hoa nhường nguyệt thẹn, Tô Uyển Ân có vài lần gặp gỡ người này, tư sắc đúng là hơn người. Vừa nhắc đến Đông Nhi, thì nàng ta đi vào, mang theo một hộp gỗ khảm xà cừ đưa cho Thiều phu nhân.

Thiều phu nhân thấy nàng ta thì mỉm cười, ánh mắt khẽ liếc sang đứa con trai mới trở về.

"Quân Dục, bên người con mấy năm nay không có thiếp thất, giờ đại cục cũng ổn định rồi, con có dự định gì không?"

Tạ Hầu Cảnh đặt chén trà xuống, nhàn nhạt đáp: "Vừa mới ổn định, con chưa vội."

Thiều Hoa mỉm cười, nắm tay Đông Nhi bên cạnh, chậm rãi nói.

"Chủ mẫu thì phải từ từ xem xét, đó là chính thê của con. Nhưng trong hậu viện cũng nên có vài thê thiếp, để họ chăm sóc con. Đông Nhi ở bên ta đã lâu, nó là người thế nào ta hiểu rõ nhất, con xem có được không."

Tạ Hầu Cảnh liếc nhìn qua nữ tỳ tên Đông Nhi, nàng ta bị hắn nhìn thì e thẹn cúi đầu, đúng là tình trong như đã mặt ngoài còn e.

Hắn cũng chỉ nhìn qua một cái, không có một chút hứng thú nào:

"Bên cạnh mẫu thân cũng chỉ có một thị nữ thân cận hầu hạ, nếu con lấy đi thì thật không phải, người cứ giữ người lại đi."

Tạ Hầu Cảnh đã nói đến thế rồi thì Thiều phu nhân cũng sẽ không cố nói thêm, dù là mẫu tử, nhưng người con trai này với bà lại không quá thân thiết, khác hoàn toàn với trưởng tỷ Tạ Uyển Nhi.

Nãy giờ họ đang nói gì Tô Uyển Ân đều nghe hết, nhưng thứ nàng để ý lại là thái độ có phần khác lạ của Tạ Bích Loan. Vừa nghe đến nạp thiếp vào hậu viện Tạ Hầu Cảnh, nàng ta đã ngồi thấp thỏm không yên, còn vô thức siết chặt khăn tay. Tô Uyển Ân khẽ nhíu mày, mong rằng không phải như những gì nàng vừa nghĩ tới.

____

Hot

Comments

Quàng thượng

Quàng thượng

ê nha ae họ đấy

2026-08-02

0

ng già khó tính

ng già khó tính

/Kiss/

2026-08-02

0

nắng 🌼

nắng 🌼

ko lẽ nào 😇

2026-08-01

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play