“Cậu ba, à không, phải gọi là Cậu Đăng chứ!”
Thằng Tư lại là người vui nhất, dù tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh nhưng nó vẫn hào hứng như đi du lịch, miệng cứ líu lo suốt đường đi.
“Con vui lắm Cậu, cuối cùng Cậu cũng chịu đi rồi. Cậu định sẽ đi học hả? Hay Cậu định gầy dựng lại xưởng may? Hay Cậu sẽ khởi nghiệp bằng công việc khác?”
“Cậu định sẽ dạy chữ”
“Chữ hả? Con cũng muốn học chữ”
“Con học rồi mà”
“Con muốn học thêm nữa”
“Ừm Cậu sẽ dạy.”
Thằng Tư nó vui dù nó chẳng biết sẽ đi đâu, nó chỉ biết từ nhỏ đã theo hầu Nhật Đăng, Nhật Đăng đi đâu thì nó đi đó. Khổ cực hay sung sướng chẳng màng, vì nó nhất định không để cậu chủ nhà nó chịu thiệt thòi dù chỉ một ngày.
Hai người ngồi xe rất lâu, chuyển sang ngồi tàu rồi lại ngồi xe. Thằng Tư thấy đã đi suốt ba ngày ba đêm vẫn chưa đến nơi, nhưng đã đi đến vùng cao nên thời tiết có phần se se lạnh, liền lấy áo khoác thêm cho Nhật Đăng.
“Cậu ơi mình sắp tới chưa Cậu?”
“Sắp rồi. Ngủ một đêm là tới nơi thôi.”
“Nhưng mà mình đi đâu vậy Cậu?”
“Núi Linh Lan. Nơi đó mọc đầy Tử Linh Lan, thời tiết mát mẻ thiên lạnh, là một nơi lý tưởng dành cho Tử Linh Lan.”
“Cậu rất thích Tử Linh Lan đúng không Cậu?”
“Ừm.”
“Lên đến đó rồi con hái Tử Linh Lan mang về cho Cậu nha?”
“Không cần hái. Hoa đẹp để ngắm là được rồi. Hái rồi sẽ héo, đến lúc đó không còn gì để ngắm nữa.”
Thằng Tư hơi nghĩ ngợi một chút. Nó biết cậu chủ của nó là người có ăn có học, lời nói chắc chắn còn mang theo một tầng ý nghĩa khác. Nó theo Nhật Đăng cũng đã lâu, nhưng muốn nói chuyện sâu xa với cậu thì nó phải nghĩ hơi lâu một chút.
“Hái xong cũng có thể mang về nhà trồng tiếp mà. Chỉ cần người có lòng, hoa hái rồi cũng có thể sống tiếp. Chỉ sợ người lười chăm thôi.”
“Con đang nói hoa đúng không?”
“Con đang nói Cậu đó. Bị một tên khốn mang về nhà, không có lòng chăm, uổng hết bảy năm chết héo chết khô.”
“Thôi được rồi Tư. Cậu đi tới đây để quên những chuyện ở đó mà.”
“Dạ, Cậu. Vậy con không dám nhắc nữa, nhưng mà con không quên đâu, con thù dai lắm đó”
Chạy đến tận đây cũng chỉ vì mong có thể an yên phần đời còn lại, bảy năm sống ở nơi mình cứ ngỡ thuộc về nhưng chỉ là cái dằm trong mắt người ta, là cuộc sống cứ ngỡ bình yên nhưng trong lòng luôn phải chịu đựng từng cơn sóng dữ. Bây giờ mới thật sự cầu mong bình yên, không cầu giàu sang phú quý làm ông này bà nọ, cuộc sống gói ghém một chút cũng không sao, nhưng chỉ mong lòng không phải chịu nhiều vết xước thêm nữa.
Điểm đến là nhà của một người quen, thằng Tư nghe Nhật Đăng gọi là cậu, nhưng nó nhớ bà chủ không có anh chị em, nên người cậu này không biết từ đâu ra, nhưng mặt mũi càng nhìn lại càng quen.
“Thằng Tư quên cậu rồi đúng không?”
Nó nheo mắt nhìn người đàn ông kia cho thật kỹ, nhìn trước nhìn sau thấy quen quen nhưng lại chẳng nhớ ra đã gặp ở đâu.
“Cậu Minh hầu ông Trần đây”
“A!! Cậu Minh!!!!”
Cậu Minh tên Trần Nhật Minh, là người từng theo hầu ông Trần Nhật Tiến, cha của Đăng. Người hầu ở nhà nào thì sẽ lấy họ của nhà đó, giống như thằng Tư nó tên Trần Nhật Tư.
“Cậu đi lâu quá con nhìn không ra”
“Ừ cũng hơn mười năm rồi còn gì”
Từ khi ông Trần mất thì cậu Minh cũng đến đây làm rẫy làm vườn. Khi chủ mất, người hầu bên cạnh xem như đã trả hết nợ, có thể làm việc mình muốn. Luật này không phải ở thời đại này mà là luật của nhà họ Trần. Ông Trần chưa từng xem người theo hầu là người hầu mà chỉ là người đỡ đần chăm lo cho cuộc sống của mình, nên người ở làng đều nói người hầu nhà ông Trần là người hầu sướng nhất trên đời, biết bao người ước ao được vào hầu ở trong cái nhà đó.
Chỉ tiếc là từ khi Nhật Đăng lên làm chủ gia đình thì đã không nhận người hầu nữa, vì nhà họ Trần cũng chỉ còn một mình cậu, nhận thêm người hầu cũng chẳng để làm gì.
“Tuy trong thư Cậu Đăng có nói sẽ đến, nhưng tui vẫn không biết lý do là gì. Còn nhà mình thì sao Cậu?”
“Có chị của thằng Tư ở lại trông coi. Cậu đọc thư của tui gửi chưa?”
“Dạ tui đọc rồi. Cậu Đăng đi đường xá xa xôi chắc mệt rồi, vào nhà nghỉ ngơi chút đi, tui nói tụi nhỏ pha trà cho Cậu liền.”
“Ừm, cũng được.”
Nhật Đăng vào nhà, thằng Tư mang đồ đạc đi cất, còn cậu muốn đi một vòng nhà xem thử người từng hầu hạ bên cạnh cha mình hiện tại đang có cuộc sống thế nào. Nhà họ Trần không để ai chịu thiệt, từ trên xuống dưới, dù là chủ nhà hay phận tôi tớ đều không cần sống ốm đói.
“Cậu Đăng?”
Bỗng sau lưng có giọng nói, Nhật Đăng liền xoay người lại nhìn thì giật mình đến trợn tròn đôi mắt.
“Chung…”
“Đúng là Cậu rồi Cậu Đăng.”
Đối phương ngỡ ngàng như không dám tin vào mắt mình, vội dang tay lao tới ôm cậu thật chặt, bao thương nhớ trong lòng chỉ chờ đến giây phút tương phùng này mới có thể xoa dịu được đôi chút.
Bảy năm. vừa tròn bảy năm không dư không thiếu dù chỉ một ngày, hắn vừa gặp lại cậu đã rưng rưng nước mắt, tất thảy vẻ trầm tĩnh suốt bấy lâu nay đều biến mất, để bây giờ hắn chỉ còn là một đứa nhóc mười lăm tuổi như khi ấy được gối đầu lên đùi nghe cậu kể chuyện và hát ru. Tên của hắn cũng là do cậu đặt, một tiếng “Chung” thân thương và ngắn ngủi thế mà lại đong đầy ký ức, những ký ức đẹp nhất trong cuộc đời hắn, những ký ức thuở được ở bên cậu.
Nhưng chợt nhớ ra bây giờ đã không còn như xưa, không thể cứ như những đứa nhóc vô âu vô lo được nữa. Hắn liền kìm lại hạnh phúc trong lòng, khôi phục dáng vẻ trầm tĩnh thường ngày, lời nói ra lạnh lùng như không quen không biết.
“Lâu rồi không gặp, Cậu có khỏe không?”
“Tui khỏe. Còn Chung?”
“Dạ con vẫn vậy”
/…vẫn thương cậu như ngày đầu./
Updated 46 Episodes
Comments
Mỹ Ân
yêu đơn phương đau lắm ai ơi nặng lòng đau bước chân rã rời~~~🎶
2026-08-17
0
kjmtherx721
Hừ ư chắc có gian tình 😇 đơn phương hay gì mới có kiểu này nè
2026-08-02
0
Mỹ Ân
nghe cái mùi" yêu đơn phương đau lắm ai ơi" liền
2026-08-17
0