(Fanfic) (JoongDunk) Tử Linh Lan

(Fanfic) (JoongDunk) Tử Linh Lan

_Văn án_

Văn án

Nhật Đăng vốn là con trai độc đinh của nhà họ Trần nhưng trớ trêu thay lại đem lòng yêu thương một công tử lớn hơn cậu hai tuổi. Bất chấp những định kiến khắt khe và sự khinh miệt của người đời về mối tình đồng tính, vốn cha mẹ cũng can ngăn nhưng vì thương xót con mình nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua,

Cậu bằng lòng trao đi tất cả những gì mình có, thời gian và tiền bạc, thanh xuân và sự nghiệp gia đình, tất cả cũng chỉ để vun đắp cho người thương. Thế nhưng, sự cố chấp của cậu không thắng nổi áp lực thực tế, hôn nhân kéo dài bảy năm, cuối cùng người minh thương cũng trở thành chồng người khác. Nuốt ngược cay đắng vào lòng khi nhận ra tình cảm bảy năm đã đứt gánh giữa đường, Nhật Đăng quyết định cùng thư đồng thân cận rời bỏ vùng thành thị xa hoa, ra đi với hai bàn tay trắng để trốn tránh nỗi đau lòng.

“Em nói đi là đi đâu? Em biết trong lòng tui, em mới là Mợ Hai của cái nhà này. Cô My là cha mẹ ép tui cưới, còn em là người tui cầu xin bố mẹ rước về nhà!”

“Phải. Là Cậu Hai xin cha mẹ rước em về, rước em về làm Cậu Ba.”

“Đăng!”

Nước mắt lưng tròng không giữ được bao lâu, Nhật Đăng cũng chẳng phải người nhu nhược chịu được cảnh chia sẻ tình cảm với người khác.

“Cậu Hai cho em xin phép vắng nhà một thời gian, em có việc ở tỉnh, chuyện ở xưởng may Cậu Hai đã thành thạo rồi nên có lẽ không cần em ở bên cạnh nữa đâu.”

“Ngoài tỉnh là tỉnh nào, đi là đi bao lâu?”

“Em..”

Môi run rẩy vì những lời mình sắp nói, như lời ra đến cửa miệng lại chần chừ như bao năm. Nhưng lần này đã đủ dũng cảm để có thể kết thúc.

“Em sẽ đi đến khi gặp lại Cậu Hai mà không còn thấy đau lòng nữa.”

Có lẽ là một năm, mười năm, hoặc cũng có thể là mãi mãi.

“Cậu Hai”

Nắm lấy đôi bàn tay của hắn, đôi bàn tay từng xoa đầu cậu, nựng má cậu, và nâng niu cậu. Thế nhưng cũng chính đôi bàn tay này đã nắm lấy đôi tay của một người phụ nữ khác, cùng thề non hẹn ước, cùng thắp nén hương cho ông bà vào ngày lễ thành hôn.

“Cậu đừng nói vậy, tội cô My. Em đi rồi, Cậu hãy yêu thương cô My thật tốt. Đừng quên em, nhưng mà đừng chờ em..”

Bây giờ trái tim như bị người ta cầm con dao lục không ngừng cắt cứa khiến máu chảy đến khô rồi cạn. Nhật Đăng ở lại ngôi nhà này bảy năm, nhưng những ngày hạnh phúc chỉ đếm trên đầu ngón tay. Cái ngày cậu rời đi, không ngờ lại là một trong số ít những ngày hạnh phúc đó.

Trong đêm tối cậu đã dẫn thằng hầu cùng rời khỏi căn nhà đó.

“Cậu Ba, à không, phải gọi là Cậu Đăng chứ!”

Thằng Tư lại là người vui nhất, dù tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh nhưng nó vẫn hào hứng như đi du lịch, miệng cứ líu lo suốt đường đi.

“Con vui lắm Cậu, cuối cùng Cậu cũng chịu đi rồi. Cậu định sẽ đi học hả? Hay Cậu định gầy dựng lại xưởng may? Hay Cậu sẽ khởi nghiệp bằng công việc khác?”

“Cậu định dạy chữ”

“Ở chỗ khỉ ho cò gáy này á hả Cậu? Làm gì có người, đi suốt nãy giờ chỉ có con với Cậu thôi mà”

“Cậu Đăng?”

Bỗng sau lưng có giọng nói, Nhật Đăng và thằng Tư liền xoay người lại nhìn thì giật mình đến trợn tròn đôi mắt.

“Chung…?”

Từ năm mười lăm tuổi đã không nhìn thấy người này, cậu cũng chẳng dám chắc người trước mặt liệu có phải người bạn thời thơ ấu hay không.

“Đúng là Cậu rồi Cậu Đăng.”

Vui vẻ và mong chờ trên gương mặt hắn không thể che giấu, vội lao tới nhưng khựng lại vì sực nhớ ra mình chỉ là người hầu kẻ hạ, còn Đăng là cậu chủ nhà họ Trần. Khoảng cách bạn bè lâu năm gặp lại bỗng bị kéo giãn, chính Đăng cũng giật mình.

“Chung khỏe lại từ khi nào vậy? Tui còn tưởng..”

Năm đó thằng Chung bỗng mắc bệnh lạ, chỉ trong một đêm từ thiếu niên khỏe mạnh biến thành đứa trẻ xanh xao như yểu mệnh, có người trong vùng còn nói không biết nó có đụng phải thứ gì dơ bẩn hay không. Tuy cha Đăng nói là Chung phải theo thầy lang đi tìm phương thuốc ở nơi xa, nhưng ai cũng ngầm hiểu hắn đã gần đất xa trời, tìm một chỗ chôn cất còn hơn chết trong nhà ông phú hộ họ Trần. Ấy vậy mà bây giờ gặp lại, hắn lại khỏe mạnh cứng cáp, to con lực lưỡng, vác hai bao gạo năm chục ký cũng chẳng làm sao.

“Dạ con cũng không biết. Nhưng sao bây giờ Cậu lại tới đây vậy Cậu? Con nghe nói Cậu lấy con trai nhà ông Đỗ rồi”

Mặt Đăng buồn hiu, thằng Tư đứng cạnh cũng vội xua xua tay như đang xua đuổi điều xui rủi.

“Bậy bậy bậy, đừng có nói tới mấy chuyện đó.”

“Cậu tới tìm cậu Minh đúng không? Cậu để con dẫn đường cho nha?”

Cả hai đi theo Chung, đồ đạc lỉnh kỉnh trên tay thằng Tư cũng bị Chung giành xách hộ.

Chuyển đến núi Tử Linh Lan sinh sống, người tự do tự tại nhất lại là thằng Tư, bởi nó đã tìm được cớ lười biếng, mọi việc đều do Chung giành làm, từng miếng ăn giấc ngủ của Đăng đều do hắn chăm sóc.

“Con hâm cơm cho Cậu nha”

“Con thắp đèn dầu cho Cậu nha”

“Con pha nước cho Cậu tắm nha”

“Con pha trà cho Cậu nha”

Mọi thứ đều do một tay hắn lo liệu nhưng Đăng lại không thoải mái, không phải vì hắn không hiểu ý cậu, mà bởi vì nhìn một người bạn từ thuở ấu thơ bỗng rạch ròi khoảng cách, nhìn hắn tự đặt mình ở vị trí kẻ bề tôi mà cứ mãi phiền lòng.

“Chung, lại đây nói chuyện với tui chút”

“Dạ, sao vậy Cậu?”

“Bây giờ họ Trần chỉ còn lại tui thôi, tui cũng không con không cái, Chung, thằng Tư và cậu Minh cũng như người nhà của tui, còn chia chủ tớ làm gì cho phiền lòng nhau.”

Hắn quỳ cạnh ghế, ngước mặt nhìn Đăng mà đôi mắt rưng rưng long lanh, thật thà nói, “Còn con chỉ Cậu thôi, không hầu hạ bây giờ, biết đến bao giờ mới có cơ hội nữa.”

Hot

Comments

kjmtherx721

kjmtherx721

Tự nhiên nghĩ lại ở đây có 3 người bỏ lên núi sống giống truyện Ba chú heo con quá 😇 cũng là ba nhân vật đi cùng nhau

2026-08-02

1

Yunki

Yunki

Phải nói là mong ngóng rất rất lâu rồi mới có thể loại văn Việt😭😭 cảm ơn Sa rất nhiều luôn

2026-08-07

1

kjmtherx721

kjmtherx721

Sao mới vô mà lên núi sống với khỉ hết gòi🥹

2026-08-02

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play