Thật ra bởi vì biết mình bị mù không thấy gì nên lúc vào chợ Tô Hướng Hướng đã tự giác đi chậm lại, cho nên cô cũng không có đụng quá mạnh vào người ta đâu.
Dù vậy Tô Hướng Hướng vẫn cúi đầu nhận sai: "Xin lỗi."
Lúc cô cúi đầu dáng vẻ càng thêm nhỏ bé.
Ân Trầm cứ ngỡ trước mặt mình là một cô bé, còn rụt rè nhút nhát, đó là ấn tượng đầu tiên của anh về Tô Hướng Hướng.
Nhưng nghĩ như vậy, dù anh đang có chút không vui vì loay hoay cả ngày vẫn chưa tìm được khối ngọc tốt chuẩn bị cho đại thọ của ông nội cũng không định tính toán với một cô bé, nhưng cũng không thể dịu dàng hơn được.
"Không sao. Sau này đi đứng cẩn thận một chút."
Nói xong anh xoay người đi luôn.
Cho nên anh cũng không biết "cô bé" trước mặt không thể nhìn thấy.
Dù có thấy chắc anh cũng chẳng nghĩ gì, họ chỉ là bèo nước gặp nhau, cô có bị mù cũng không liên quan đến anh. Anh còn phải đi tìm ngọc, nếu hôm nay không tìm được thì chẳng còn thời gian nữa.
Chớp mắt, bóng dáng anh đã biến mất trong khu chợ.
Thời điểm anh đi Tô Hướng Hướng bất giác ngẩng mặt, đôi mắt không có tiêu cự hơi giương về hướng anh, mang theo lưu luyến không tên mà chính cô cũng không nhận ra.
Chẳng qua trong lòng cô còn chưa kịp nảy lên ý nghĩ gì thì âm thanh của Tô Mạc Thụy đã vang lên bên tai: "Hướng Hướng!"
Tô Hướng Hướng liền dời mắt về phía Tô Mạc Thụy.
"Chú Mạc Thụy."
Nghe cô ngoan ngoãn kêu mình, Tô Mạc Thụy chẳng nỡ mở miệng dạy dỗ cô, chỉ hỏi: "Đã tìm được mèo chưa?"
"Sao cháu lại ra chợ? Nơi này đông đúc phức tạp lắm!"
"Meo meo chạy tới đây!"
Tô Hướng Hướng ngoan ngoãn tỏ rỏ.
Tô Mạc Thụy thở dài, nhưng cuối cùng cũng không nói nặng được, khẽ xoa đầu cô: "Chú tìm với cháu."
"Được ạ!"
Nghe Tô Mạc Thụy nói muốn giúp, Tô Hướng Hướng bất giác quên mất người đàn ông có giọng nói hay nhất mà cô từng nghe ra sau đầu, dẫn Tô Mạc Thụy đi vào trong chợ, lần theo tiếng mèo kêu mà tìm.
"Ân thiếu gia, tảng đá này là tốt nhất của chúng tôi hôm nay đó, đã được chuyên gia giám định qua sẽ ra lục."
Cái gọi là lục chính là ánh sáng của phỉ thúy. Phỉ thúy là cách gọi chung của tất cả các loại ngọc thạch. Nhưng mà không phải cứ phỉ thúy đều có giá trị, phỉ thúy cũng chia nhiều cấp bậc, mà Đế Vương Lục phỉ thúy chính là thứ có giá trị nhất.
Ân Trầm muốn tìm một khối ngọc, tốt nhất là trong cấp bậc Đế Vương Lục. Không chỉ vì muốn vượt qua Ân Diệu, quan trọng là muốn tìm khối ngọc cho ông nội anh dưỡng thân. Một khối ngọc tốt có thể dưỡng thân còn có thể trừ tà, cầu chúc cho ông nội sống lâu trăm tuổi. Đó là người duy nhất trong Ân gia thật lòng yêu thương anh, còn coi trọng anh. Anh cũng muốn vượt qua Ân Diệu, khiến cho cha anh biết cái nhìn của ông ta sai lầm rồi.
"Tảng đá này giá bao nhiêu?"
Chủ cửa hàng không chút do dự hét giá: "Bốn trăm vạn."
Ân Trầm nhíu mày ngay lập tức.
Bốn trăm vạn thật ra không phải con số lớn cho một khối Đế Vương Lục mà còn rất rẻ nữa, nhưng vấn đề là không phải cứ ra lục là sẽ ra Đế Vương Lục.
Nó có thể ra một khối ngọc đã phế cũng có.
Đến lúc đó không phải tiền mất tật mang.
"Ầy Ân thiếu gia đừng chê mắc, anh nhìn khối đá này đi, có hoa văn hình trứng muối rất đều đặn, phạm vi cũng lớn, có thể ra khối ngọc tốt. Tôi vẫn luôn giấu nó ở sau quầy, nếu không phải thấy Ân thiếu gia thì tôi cũng không lấy ra đâu. Đem nó đến hội đấu giá nhất định có thể có giá cao hơn."
Hoa văn trứng muối mà ông chủ nói là một sự biểu hiện khi địa chất hình thành. Đổ thạch đã tồn tại nhiều năm đã sớm có cách nhìn đá đoán lục, hoa văn trúng muối chính là đại biểu cho lục, càng nhiều hoa văn, diện tích càng rộng càng đẹp thì càng có nhiều khả năng đó là chuyện người không chuyên cũng biết.
Trong cửa hàng lúc đó cũng có không ít khách, nghe ông chủ nói vậy thì cũng phụ họa theo: "Ông chủ nói đúng đấy. Mấy hôm trước có một tảng đá còn xấu hơn cái này mà đã bán ra với giá bảy trăm vạn."
"Ông chủ, hay là ông bán cho tôi đi, tôi ra năm trăm vạn."
"Sáu trăm vạn tiền trao cháo múc."
Đột nhiên trong cửa hàng lọt ra đâu một đám người không nói mấy câu đã muốn trả giá, khiến cho nơi này nhốn nháo hết cả lên.
Sắc mặt Ân Trầm không khỏi trở nên âm trầm.
Nếu anh còn không nhận ra có người đang chơi anh thì uổng phí bao nhiêu năm lăn lộn trong giới hắc đạo được rồi.
Anh nhìn ông chủ cửa hàng, ông ta liền xoa tay đầy áy náy: "Ầy Ân thiếu gia, cái này tôi cũng không lường được..."
Ông ta có lường được hay không anh không biết, giờ anh muốn mua khối đá này với giá hợp lý là không thể nào nữa. Có kẻ muốn anh mất tiền ở đây, là ông chủ cửa hàng hay người khác nữa cũng không quan trọng, quan trọng là anh phải tìm được khối ngọc tốt...
Tảng đá kia thật sự có thể ra lục...
Thế nhưng lúc anh muốn ra quyết định thì trong cửa hàng đột nhiên vọt ra một con mèo màu cam.
Con mèo đó không biết chạy loạn thế nào mà vọt qua đám người, sau đó nhảy lên tảng đá kia.
Tảng đá mà họ đang xem khá là lớn, nặng hơn năm mươi cân đặt trên mặt đất như một ngọn núi nhỏ, con mèo gọn gàng đứng bên trên không chút trở ngại nào.
"Meo Meo!"
Đương lúc mọi người sững sờ còn chưa kịp phản ứng thì một giọng nói nhỏ nhẹ vang lên, đồng thời một thân ảnh nhỏ nhắn cẩn thận len lỏi qua đám người chạy tới ôm lấy con mèo.
Updated 35 Episodes
Comments
Phạm Tuyết Mai
mèo dẫn vợ tới cho anh đấy đừng coà phũ nữa đấy🤣🤣
2026-07-18
2
Phạm Tuyết Mai
sao mà phũ dị anh, định mệnh đời anh đó ở đó mà ko liên quan😄😄
2026-07-18
2
sweet but psycho.
mèo chọn rồi thì chắc phải ra đế vương lục thôiii
2026-07-18
2