Cô Vợ Nhỏ Mù Của Ân Thiếu.

Cô Vợ Nhỏ Mù Của Ân Thiếu.

Tô Hướng Hướng vừa mù vừa ngốc nhận thân.

"Chú năm bị làm sao vậy không biết! Chắc gì đã là con cháu Tô gia ta, còn đòi dẫn về! Tô gia ta là chỗ từ thiện à, đúng là làm chuyện không đâu."

Tô Tĩnh San đang ngồi trong phòng khách đột nhiên nghe mẹ mình từ ngoài cửa đã mắng mỏ đi vào, vốn dĩ có điều phiền muộn lại càng phiền chán, không nhịn được giọng điệu cáu kỉnh: "Có chuyện gì mẹ không thể vào trong nhà rồi nói à!"

Bà Tô thấy con gái khó chịu thì hạ giọng xuống ngay, nhưng vẫn tiếp tục lầu bầu: "Còn không phải do chú năm con à!"

"Đi Tây Sơn không đàng hoàng làm việc mà tự nhiên nhận bừa một đứa ất ơ ở đâu, nói là con gái của chú ba. Chú ba đã chết từ hồi nào rồi, đứa nhỏ năm đó không phải cũng nói chết rồi sao, giờ tự nhiên lại kiếm đâu ra, đòi mang về. Biết là chú năm gần gũi với chú ba nhất nhưng cũng không nên nhận bừa như vậy!"

Bà Tô mãi lo nói, không nhìn thấy vẻ mặt Tô Tĩnh San hơi đổi.

Tô Tĩnh San vội cắt ngang lời càu nhàu của bà ta: "Con của chú ba? Là đứa mù kia à!?"

"Con còn nhớ à, đúng là nó đấy. Năm đó nó năm tuổi, con thì tám tuổi."

Bà Tô lại thuận miệng càm ràm: "Một đứa nhỏ năm tuổi còn bị mù thì sao sống được ở Tây Sơn chứ!"

"Tây Sơn không phải toàn đá thì toàn những kẻ ham mê đổ thạch, cờ bạc nghiện ngập, xã hội đen..."

"Mẹ!"

"Được rồi mẹ không nói nữa."

Bà Tô cười lấy lòng nhìn Tô Tĩnh San.

Tô Tĩnh San cũng không có thời gian tính toán với cái thói mồm miệng tép nhảy của mẹ mình, nghiêm mặt hỏi: "Ông nội con nói sao?"

"Còn nói sao, nếu là huyết mạch Tô gia thì ông nội con sẽ không phản đối đâu. Cô tư của con còn khó chịu hơn kìa, này không phải thêm một người là thêm một khối tài sản bị phân ra ư."

Thật ra bà ta cũng khó chịu lắm nên mới cằn nhằn nãy giờ.

"Mẹ cảm thấy người chú năm tìm được có phải đứa nhỏ đó không?"

Bà Tô khựng lại, dù khó chịu lắm nhưng vẫn nói thật: "Chú năm nói nó lớn lên rất giống vợ chồng chú ba. Hơn nữa nếu chú năm đã gọi về thì nhất định đã kiểm tra xong rồi."

"Mẹ, chuyện này mẹ đừng nói gì nữa."

"Mẹ..."

Ánh mắt Tô Tĩnh San lóe lên một tia vui sướng cùng toan tính: "Mẹ à, để chú năm mang nó về đi, đó mới là chuyện tốt với con gái mẹ."

"Con nói vậy là sao?"

Bà Tô không hiểu.

"Mẹ nhớ hôn ước của Tô gia chúng ta với Ân gia đứng đầu hắc đạo Tân thành không?"

Tô Tĩnh San không nén được kích động siết chặt tay bà ta: "Mẹ, con không muốn gả cho Ân Trầm kia!"

...

"Hướng Hướng, đây là người nhà của cháu, người nhà của cháu đến tìm cháu rồi, từ giờ cháu sẽ có gia đình rồi."

Người nhà?

Tô Hướng Hướng nghe ông Lý nói mà vẫn chưa hiểu được, ánh mắt không có tiêu cự hơi hướng về hư không, vô hồn vô định.

Không phải cô là cô nhi ư? Sao lại có người nhà?

Cho dù có người nhà cũng là bà cụ Tăng tốt bụng đã cưu mang cô mười năm, đã mất vào ba năm trước.

Tô Hướng Hướng cũng không biết vì sao mình lại là cô nhi, bà cụ Tăng nói lúc bà tìm thấy cô cô đã bị sốt rất cao. Có lẽ cơn sốt đó đã ảnh hưởng đến Tô Hướng Hướng, không chỉ không nhớ gì về quá khứ ngoài tên mình mà mắt còn mù, sau đó đầu óc cũng không đúng, cả người cứ ngốc ngốc. Mặc dù dạy cái gì cũng biết nhưng đầu óc đơn giản, tư duy ngây ngô, nói đơn giản là khờ ngốc.

Nhưng bản thân Tô Hướng Hướng không cảm thấy như vậy có vấn đề gì, rồi cô cứ thế mà sống, dần dần lớn lên như bây giờ.

Thành ra nhất thời Tô Hướng Hướng cũng không biết nên có cảm xúc gì với người xa lạ đột nhiên đến nhận là người nhà của cô. Chắc là có ngạc nhiên, sau khi bà Tăng mất cô đã chuẩn bị tinh thần sẽ cô độc cả đời. Dù sao cô đã mười tám, còn ai nhận nuôi nữa.

Cũng vì như vậy mà cô chẳng nói lời nào.

Trong mắt người khác dáng vẻ bây giờ của cô chính là có chút ngốc ngốc, đôi mắt vô hồn ngơ ngác đứng đó, tràn ngập cô độc khiến người xót xa.

Tô Mạc Thụy dường như nhìn thấy bóng dáng của anh trai và chị dâu mình trên khuôn mặt của người con gái trước mặt, trong lòng tràn ngập hoài niệm, lại bị bóng dáng lẽ loi của cô làm đau lòng, bất giác bước đến gần Tô Hướng Hướng, đưa tay ôm lấy cô, giọng nghèn nghẹn: "Hướng Hướng, chú là chú của cháu, Tô Mạc Thụy."

"Chú cứ tưởng cháu đã... Thế mà cháu vẫn còn sống."

"Chú xin lỗi, đến giờ mới tìm thấy cháu. Những năm qua cực khổ lắm phải không, cháu còn không nhìn thấy... Đáng lẽ chú nên tìm thấy cháu sớm hơn."

Tô Hướng Hướng bị người lạ ôm nhất thời có chút cứng ngắt, nhưng khi cảm nhận được cảm xúc khổ sở của người đó, cô bất giác quên mất giãy giụa, cứ thế để cho người nọ ôm.

Dường như cô cũng cảm giác được một chút quen thuộc đến từ người nọ.

Có lẽ người nọ thật sự là người nhà của cô.

Mãi lúc sau cô mới biết cô không phải bị sốt đến mù mà là lúc sinh ra đã mù sẵn rồi.

Hot

Comments

Phạm Tuyết Mai

Phạm Tuyết Mai

mới vào đầu chg thôi đấy mà có đứa lại muốn chọc tui sôi máu rồi là sao/Right Bah!//Right Bah!/

2026-07-18

2

sweet but psycho.

sweet but psycho.

tui tới dới bà r đâyy

2026-07-18

2

Hagiwara Chihaya là ck🎀

Hagiwara Chihaya là ck🎀

hé lô i'm độc giả chạy từ HDMXVACTV qua

2026-07-19

2

Toàn bộ
Chapter

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play