Chương 3: Lén Lút Hút Thuốc Lá

Giang Hiếu sợ nếu Hoài An làm gì quá trớn ở bên kia bị đám học sinh nhìn thấy thì chắc chắn sẽ bị gọi lên phòng hiệu trưởng.

“Oi! Có chuyện gì vậy?” Giang Hiếu thở hồng hộc, hai tay chống lên đầu gối thở đến ngực phập phồng, tưởng như đang hận mình không có bốn lá phổi làm việc cùng một lúc.

“Trường xây mấy dãy phòng xa quá, chạy mệt chết anh đây rồi.” Rủa thầm một câu xong Giang Hiếu đứng thẳng dậy nhìn Trần Hoài An.

“Tụi mày biết bản thân đã phạm vào điều thứ mấy của nội quy trường đưa ra chưa?” Trần Hoài An nghiến răng hỏi, từng chữ rít qua kẽ răng mang theo sự tức giận.

Nếu như đang ở thế giới diệu kỳ nào đó, Giang Hiếu sẽ không ngần ngại nói Trần Hoài An đang toả ra hào quang hắc ám.

Đám học sinh phía trước bị tiếng nói của Trần Hoài An doạ cho sợ chết khiếp phải vội cúi đầu cầu xin.

“Đại ca... anh An à. Tụi em chỉ nhất thời muốn thử mà thôi.”

Một người khác chen vào nói thêm: “Anh An, tụi em chỉ là hút có một chút, cũng không nhiều, hay là anh bỏ qua cho tụi này nhé?”

Thằng mập trong đám đó tiến đến vừa ngập ngừng vừa xoa hai tay cầu xin khẩn thiết với Trần Hoài An.

Thằng nhóc đứng sau lưng thằng mập cũng đang có ý định tiến đến mong Trần Hoài An rủ lòng thương không báo cáo lên hiệu trưởng.

“Hút có một chút sao? Vậy cái này là gì?”

Trần Hoài An nhanh tay lấy ra ba bốn hộp thuốc lá đã sử dụng hết sạch, bên trong một chiếc hộp đã sử dụng đang chứa đầy những đầu lọc thuốc vàng, nhìn là biết ngay đám học sinh này sợ bị phát hiện nên sau khi hút xong đã bỏ hết vào đây để tránh bị học sinh khác nhìn thấy rơi vãi trên đất.

Bằng chứng được đưa ra ngay trước mắt, hơn hết là còn được lấy trên chính người mình nên đám học sinh sợ hãi lập tức quỳ xuống khóc ĩ ôi thảm thương. Giang Hiếu đứng ngay cạnh nhìn cảnh tượng này không khỏi khinh bỉ.

“Trước khi hút thuốc tao dám cá tụi mày đều nghĩ đến hậu quả này rồi chứ nhỉ?”

Trần Hoài An chậm rãi ngồi xuống trước mặt bọn họ rồi lắc lắc mấy hộp thuốc rỗng trong tay.

“Vậy sao còn dám làm? Tụi mày thừa biết tao không ngán thằng nào, tao không giống như mấy đứa kia, tao không sợ mày doạ là sẽ im miệng.”

“Anh An... Tụi...Tụi em chỉ là nhất thời thèm một chút nên muốn hút thôi.” Thằng mập rơm rớm nước mắt ngẩn đầu xin Trần Hoài An, nhưng bị cậu trừng mắt nhìn lại, bao nhiêu can đảm cầu xin cứ thế mà bay hết.

“Không nói nữa, để tao tiễn mày đi, bây giờ khai ra, ngoài đám tụi mày thì còn những ai nữa, tao sẽ suy nghĩ về việc giảm tội khi nói cho ban giám hiệu biết.”

Nghe hai chữ “giảm tội” thì não của đám học sinh ngay lập tức trống rỗng, chỉ chừa lại những đoạn kí ức liên quan đến những đứa từng tham gia chung.

“Là mấy thằng bên A7 và A9, à có bên lớp a10 nữa...” Thằng nhỏ sợ đến nỗi lắp bắp miệng không rõ chữ. “Anh... Anh An, em khai rồi, anh giữ lời hứa giúp em được không?”

Thằng nhỏ sợ hãi đưa đôi mắt ba phần tò mò bảy phần khiêm nhường nhìn Trần Hoài An.

Nhưng đáng tiếc, thằng nhóc không nên tin người như Trần Hoài An mới phải.

“Tao chỉ nói tao sẽ suy nghĩ chứ chưa đồng ý.”

Trần Hoài An đứng thẳng dậy rồi nhếch môi cười, trong đáy mắt đều là sự đắc thắng và gian xảo. Giang Hiếu đứng bên cạnh thầm cảm thấy thằng bạn của mình rất hợp vai một thằng đểu cáng.

Trần Hoài An cầm mấy hộp thuốc quay người đi thẳng, Giang Hiếu nhìn bọn họ đúng hai giây rồi cũng quay lưng đi theo Trần Hoài An, cậu ta không ưa mấy người biết chuyện không nên làm mà vẫn nhúng tay vào.

゚✧*:・゚✧

“Xin chào? Chúng ta có gì nào?”

“Áaaaaaaaaa!!!”

Bọn nhỏ chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc với Trần Hoài An đã bị Hồ Ánh Tiên và Triệu Hải Vy xuất hiện sau lưng doạ cho khiếp vía.

Chào hỏi xong, Triệu Hải Vy không buông thừa thêm bất kì câu nói nào liền bay vào vả cho mỗi đứa một cái rồi túm cổ kéo xềnh xệch trên đất. Trường không cấm đánh nhau giữa các học sinh, nhưng là kiểu không cấm khi bắt học sinh vi phạm nội quy chứ không phải đánh nhau thông thường.

Khi đưa bọn họ đến phòng ban giám hiệu và nhận được điểm khen thưởng tích cực, gương mẫu thì cả hai rời đi.

“Chúng ta làm thế này sẽ không bị Hoài An và Giang Hiếu trả thù chứ? Dù sao cũng là do họ phát hiện trước mà?”

Triệu Hải Vy lên tiếng hỏi, trong lòng cảm thấy dường như bản thân đang làm chuyện gì xấu xa, đây cũng không phải lần đầu cô đi xen vào chuyện của hai ôn thần hung dữ đó, vậy mà chưa có chút dũng khí nào, lần nào cũng nơm nớp lo sợ.

“Bọn họ thì làm gì được chúng ta?” Hồ Ánh Tiên đảo mắt lanh lảnh cười. “Cùng lắm chúng ta nói vô tình đi ngang qua trông thấy họ hành động mờ ám và nghe mùi thuốc lá thoang thoảng nên nghi ngờ mà thôi.”

Hồ Ánh Tiên nhún vai phụ hoạ và biện minh cho lời nói của mình. Đấy là chuyện hiển nhiên, nếu đám học sinh đang đứng hóng hớt kia không sợ Trần Hoài An giống như cô thì dám chắc 90% bọn họ đều sẽ hành động giống như cô - đem cả bọn lên phòng giáo viên.

Hot

Comments

尘梦剧本馆 Hé

尘梦剧本馆 Hé

rơi vào thế hèn liền 😇

2026-08-12

10

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play