Một Mặt Dịu Dàng

Một Mặt Dịu Dàng

Chương 1: Oan Gia Trên Hành Lang

“Hồ Ánh Tiên, tôi cho cô một cơ hội lần cuối!”

Nam sinh cao ráo cất giọng hét lớn, ánh mắt cậu ta cực kỳ lạnh lẽo như muốn ăn tươi nuốt sống cái người tên Hồ Ánh Tiên ấy, trên tay cậu ta là hai cây chổi, một cây chổi lông gà, và một cây chổi lông cỏ.

Trên trán cậu ta quấn một dải băng màu trắng như thể lần này rất hạ quyết tâm, gương mặt tuấn tú đang dán một miếng băng gạc vì vết thương do nguyên nhân nào đó. Bên dưới thắt lưng là chiếc áo khoác đồng phục của trường được buộc ngang eo.

“Có ngon thì cậu cứ lao vào xem, đồ ‘học sinh giỏi thất bại’.”

Đối diện Hoài An là Ánh Tiên, cô gái này có vẻ đẹp thanh tú, gương mặt tươi sáng và hai tay đang cầm một cái ghế.

“Hồ Ánh Tiên, cô đừng tưởng cô là con gái thì anh đây không dám đánh. Tôi nói cho cô biết, tôi là học sinh xuất sắc khóa đầu của thầy Cường dạy võ đấy.”

Cậu ta ngừng một chút chưa kịp để Ánh Tiên thốt lên câu khoe thành tích của mình thì cậu ta chen vào nói thêm:

“Tôi đạt được rất nhiều huy chương vàng, cho nên bây giờ cô ngoan ngoãn mà cúi đầu nhận lỗi đi.”

Trần Hoài An trưng ra vẽ mặt khinh khỉnh nhìn cô, tay cầm cây chổi lông gà chỉ vào cô rồi lại chỉ xuống đất. Ý muốn cô hãy cúi đầu nhìn đất mà nhận tội.

Hồ Ánh Tiên im lặng nãy giờ cuối cùng cũng có thể lên tiếng, cô đẩy cái ghế ngay ngắn lại vào vị trí rồi ngồi xuống, hai tay khoanh lại trước ngực, mái tóc cô phất nhẹ ra sau, đôi mắt hoa đào nhìn lên tên ngỗ nghịch ngay trước mặt.

“Cậu nghĩ cậu là ai mà tôi phải cúi đầu?” Ánh Tiên nhếch miệng nở một nụ cười hoàn mỹ.

“Bây giờ đơn giản là cậu đang cúi đầu nhìn tôi đấy thôi.”

Đôi mắt lanh lợi sáng lên vẻ thích thú nhìn Hoài An, biểu cảm của cậu ta chuyển từ tức giận sang tức giận hơn, hai tay cũng siết chặt đến trắng bệch, chắc là bây giờ đang cực kỳ tức giận mà chẳng biết nên làm thế nào mới có thể trừng trị được cô nhóc láu cá này.

Chả là Hồ Ánh Tiên và Trần Hoài An là hai học sinh giỏi nhất trường, chính là kiểu “con nhà người ta” trong mắt đa số bậc phụ huynh. Điểm thi giữa kì hay là cuối kỳ đều đứng trong top 3 toàn lớp và trong top 10 toàn khối. Hồ Ánh Tiên từng tham gia đội tuyển học sinh giỏi Văn và may mắn được đạt giải, vì thế mà được cộng điểm vào điểm thi cuối kỳ.

Còn Trần Hoài An thì do chỉ thiếu một điểm trong môn Toán là đã có thể cộng vào điểm của kỳ thi cuối kỳ. Vậy mà khi chấm bài, người mẹ ruột của Hồ Ánh Tiên - bà Phó hiệu trưởng của Hội đồng thi mà Hoài An Thi đã chấm cậu ta sai do nhầm đơn vị, đề bắt đổi sang centimet mà cậu ta để millimet. Vì thế mà cậu ta luôn tỏ ra thái độ ghét bỏ, hay thậm chí là đánh người nếu có người nhắc đến chuyện này.

Cậu ta thừa nhận lỗi sai, nhưng không có nghĩa cậu bỏ qua cho người nhắc lại lỗi sai ấy của cậu. Cái tôi của Trần Hoài An không cho phép!

Thế mà hôm nay điểm bài kiểm tra cuối kì của cậu ta chỉ thiếu 0,25 là có thể vượt mặt Hồ Ánh Tiên thì bị bạn học nói nhỏ thì thầm với nhau.

Trần Hoài An đương nhiên không nuốt được cục tức to đùng thế này.

Vậy nên cậu ta đã ngay lập tức cầm lấy cây chổi lông gà của lớp trưởng và cây chổi lông cỏ của lớp phó lao động hùng hồn đi đến lớp của Hồ Ánh Tiên để kéo cô ra gây sự.

Tiếng ồn và drama lớn thế này đương nhiên sẽ thu hút rất nhiều học sinh đến xem.

Đa phần thì ai cũng cảm thấy drama lớn giữa các học sinh giỏi thế này không hưởng tí thì quá là uổng phí .

“Trần Hoài An, chúng ta đều là học sinh giỏi, đều có suy nghĩ của riêng mình và viết cái nào đúng và cái nào không đúng, chuyện cậu thiếu 0,25 điểm không phải lỗi do tôi, cũng không phải lỗi của mấy bạn khác hay một ai đó, mà là chính cậu.” Cô dừng lại một chút rồi nói thêm. “Do cậu đi thi không chuẩn bị kỹ, chữ không rõ nét hay thế nào đó, thế nên cậu chẳng có lý do nào mà gây áp lực lên cho tôi.”

Cô điềm tĩnh mở lời, mắt vẫn không rời khỏi đôi con ngươi đen láy của Trần Hoài An như thể đang thao túng đối phương rằng chính cậu ta mới là người sai mà không phải ai khác. Mặc dù điều này là sự thật hiển nhiên.

Trần Hoài An trừng mắt nhìn cô, cậu ta thật sự tức giận, doạ mấy cô cậu học sinh sau lưng cậu ta bỏ chạy ra phía sau Hồ Ánh Tiên, vì có lẽ họ nghĩ cô sẽ bảo vệ được họ chăng?

Trần Hoài An không muốn làm lớn chuyện thêm nữa, nếu xét lại quá trình gây lên vụ lùm xùm này cậu ta coi như mất trắng. Trần Hoài An thở hắt ra một hơi để giam bớt cục tức trong lồng ngực rồi lườm Ánh Tiên một cái, thật sự khiến người khác phải rùng mình.

“Lần này tôi bỏ qua, lần sau tôi sẽ vượt qua cô, chờ đó đi, anh đây nói được làm được.”

Phun ra một câu sặc mùi cảnh cáo, Trần Hoài An rời đi, chân cậu vừa đi vừa giẫm mạnh trên nền sàn, đến mức ai nhìn vào còn tưởng cậu là khủng long tái sinh, mặc dù vậy phần lớn mọi người đều nhìn Hoài An bằng con mắt giống như nhìn một đứa trẻ đang giận dỗi vì không có được thứ mà mình muốn.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play