Mẫn Nhi! Em Đừng Hòng Chạy Thoát

Mẫn Nhi! Em Đừng Hòng Chạy Thoát

Chương 1: Nhiệm vụ cuối cùng

Venetian Casino 11h đêm.

Nơi mà các cậu ấm cô chiêu hay những khách “sộp” lâu năm sẽ ghé qua mỗi khi đến. Đây là khu nghỉ mát sòng bạc lớn nhất trên thế giới, nổi bật với trung tâm mua sắm và khách sạn 3.000 phòng cùng những con phố mô phỏng theo Venice của Italy. Bên cạnh đó, nơi đây còn có không gian sòng bạc rộng hơn 50.000m² với 640 bàn chơi bạc cùng 1.760 máy đánh bạc được thiết kế riêng cho thị trường châu Á.

Trong sòng bạc, ở bàn chơi gần sảnh có một cô gái tóc dài đến thắt lưng, trên người mặc bộ sườn xám màu đỏ cách tân đang vừa chia bài vừa quan sát xung quanh. Tai vẫn luôn đeo một thiết bị nhỏ gọn, lợi dụng sự ồn ào của sòng bài mà khẽ nói nhỏ: “Thế nào rồi? Sao vẫn chưa có động tĩnh gì.”

Phía bên kia khu vực giám sát có một cô gái khác đang nhìn các camera vừa thao tác tay vừa nói qua mic nhỏ gắn trên áo: “Một phút nữa! Sau khi ngắt điện nhớ phải nhanh chân đấy.”

Cô gái mặc sườn xám nói nhỏ nhưng mắt vẫn rất cảnh giác mà nhìn xung quanh: “Ờ! Phòng 1402 phải không? Mục tiêu người Châu Á?”

Cô gái kia thao tác trên máy tính đã hoàn thành xong, trên màn hình máy vi tính là hình ảnh một người đàn ông hơi to con mở cửa phòng 1402 đi vào trong.

“Đúng vậy! Lão ta là Trần Úc, ông trùm của bến cảng Tân An.”

Cô gái mặc sườn xám nói qua mic nhỏ: “Được! Sau khi xong nhiệm vụ em sẽ rời khỏi đây.”

“A Mẫn! Nhớ cẩn thận đấy, hắn ta không phải dạng vừa đâu.”

Cô gái mặc sườn xám đang chia bài kia chính là A Mẫn, dáng vẻ nghiêng nước nghiêng thành nhưng mang một nét đẹp khó gần.

“Biết rồi! A Phấn, đây là nhiệm vụ cuối cùng em làm. Về sau bảo lão Bản đừng tìm em nữa, em rút khỏi tổ chức.”

A Phấn là người đang quan sát các camera trên màn hình, nghe A Mẫn nói vậy thì liền chần chừ: “Chuyện này…”

Chưa kịp giải thích thì thời gian đã đến, A Phấn chỉ đành miễn cưỡng nói với A Mẫn: “Xong rồi, nhanh lên đi!”

Sau câu đó thì A Phấn nhanh tay ngắt nguồn điện. A Mẫn nở nụ cười nửa miệng, bỗng chốc tất cả các đèn đều tắt. Nhân lúc hỗn loạn cô chạy lên phòng 1402 sau đó bước vào bên trong và khóa chốt lại.

Cô dùng sợi dây cước mỏng trong chiếc vòng kéo căng ra siết cổ người nằm trên giường, nhưng hắn ta quá mạnh nên vật ngược cô lại.

Hắn gầm gừ đè A Mẫn xuống giường nhìn bằng ánh mắt giận dữ: “Mày là con nào? Lại dám cả gan giết tao hả?”

A Mẫn nở nụ cười hình bán nguyệt, dùng chân đá vào hạ bộ ông ta sau đó nhanh tay siết cổ lão lại bằng sợi dây mỏng. Khi thấy lão sắp ngừng thở cô chỉ nói đúng hai chữ: “A Mẫn!”

Hắn ta chết tức tưởi, hai mắt mở to nhìn lên trần nhà. Cô bước xuống giường sau đó vội rời đi, chỉ trong năm phút mọi việc dường như diễn ra khá suôn sẻ.

Vì thời gian không nhiều nên A Mẫn không để ý điện thoại của lão ta đang ở chế độ quay video. Tuy nhiên, khi đi đến phòng 989 thì đèn sáng trở lại, tiếng bước chân lại dồn dập nên A Mẫn đành mở cửa vào bên trong.

Thấy cái áo sơ mi trắng trên giường A Mẫn liền cầm lên nhìn. Nếu cứ mặc bộ sườn xám này ra ngoài chắc chắn sẽ bị phát hiện. Ngẫm nghĩ một lúc A Mẫn bèn quyết định mượn tạm cái áo này mặc đỡ vậy.

Cô cởi bộ sườn xám ra và lấy chiếc áo sơ mi đen mặc vào, chiếc đầm sườn xám cô làm thành chân váy mặc đỡ để ngụy trang.

Tiếng cửa phòng tắm mở ra, một chàng trai tóc tai đang ướt, phía dưới chỉ quấn tạm một chiếc khăn màu trắng nhìn cô khẽ cau mày.

“Ai?”

“Tôi… Tôi đi nhầm phòng, tôi đi ngay đây.”

A Mẫn bước vài bước liền bị thân hình to lớn ấy chặn ở cửa. Anh ta nhìn cô với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Nói!”

“Tôi… Tôi đi nhầm phòng thật mà.”

A Mẫn cố thoát khỏi tên đó nhưng không được, hắn ta nhìn xuống đến ngực cô thì khẽ nhíu mày: “Cup B!”

Cô vội che ngực lại mắng một câu: “Tên biến thái, nhìn cái gì vậy hả?”

Chàng trai chỉ vào chiếc áo sơ mi nói: “Của tôi!”

Vì đang gấp nên cô liền muốn mua lại, vậy nên cô hỏi chàng trai: “Giá bao nhiêu?”

“2000$”

A Mẫn há hốc mồm, gì chứ cái áo sơ mi này lại mắc như vậy. Cô mà trả anh ta thì chẳng phải khoe thân cho anh ta rồi.

Đang không biết làm sao thì bên ngoài có tiếng gõ cửa, chàng trai mặc một bộ đồ thể thao vào sau đó mở cửa nhìn đám người bên ngoài.

Một nhân viên trong sòng bài ngó vào bên trong sau đó nói: “Xin lỗi! Làm phiền ngài giờ này rồi. Vừa có sự cố, chẳng hay có kẻ khả nghi nào chạy vào phòng ngài không?”

Anh hằn giọng, đôi mắt tựa như chim ưng nhìn đám người chỉ nói đúng một chữ: “Không!”

Một trong số đám nhân viên có người tinh mắt nhìn vào thấy bóng dáng A Mẫn, cô gái đó liền mở lời: “Tôi thấy hình như trong phòng ngài có một cô gái… Có thể để chúng tôi kiểm tra không ạ?”

Nghe đến hai từ “kiểm tra” A Mẫn có chút cau mày, nếu để họ kiểm tra chắc chắn cô sẽ bị bắt. Thấy dáng vẻ khiêm nhường và lịch sự với chàng trai kia như vậy A Mẫn đoán chắc chàng trai này có một quyền lực rất cao.

A Mẫn liền bước ra choàng tay qua ôm eo chàng trai rồi nhìn đám người kia hất mặt: “Kiểm tra sao? Thế các người có biết tôi là ai không?”

“Vậy xin hỏi vị tiểu thư đây và cậu Long Ngạo Thiên là…” Cô gái kia nhìn A Mẫn nhếch môi cười đắc ý.

Gì chứ? Là Long Ngạo Thiên sao? Hắn ta chính là tên Long Ngạo Thiên tiếng tăm lừng lẫy, nổi tiếng không gần nữ sắc. Chỉ cần là nữ nhân có ý đồ, dù là xinh đẹp hay con nhà quyền thế đều bị hắn làm cho biến mất mãi mãi.

Nghe đến đây tay A Mẫn đã run run, định rút lại thì Long Ngạo Thiên giữ chặt tay cô và nhìn đám nhân viên nói: “Bạn gái tôi!”

Đám nhân viên nghe xong liền bất ngờ hết cỡ, bọn họ có phải là nghe nhầm rồi không? Ngạo Thiên mà cũng có bạn gái sao? Xem ra cô gái trước mặt này thật không tầm thường rồi.

Hot

Comments

ocsen

ocsen

.

2024-06-10

0

Ngân Lê

Ngân Lê

yyyyyy

2024-06-09

0

Anonymous

Anonymous

ok

2024-06-09

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nhiệm vụ cuối cùng
2 Chương 2: Vì tôi là bạn gái anh
3 Chương 3: Cút khỏi người tôi
4 Chương 4: Cứu một mạng người hơn xây bảy cái chùa
5 Chương 5: Có trách thì trách số ông không may mắn
6 Chương 6: Kẻ biết nhiều, nên chết
7 Chương 7: Tô Tuyết Đồng
8 Chương 8: Đó là hôn nhân chính trị
9 Chương 9: Mục đích của anh là gì?
10 Chương 10: Vợ hợp pháp
11 Chương 11: Lính bắn tỉa
12 Chương 12: Lão Châu
13 Chương 13: Đảo Phù Hoa
14 Chương 14: Bom hẹn giờ
15 Chương 15: Người ở chỗ chúng tôi
16 Chương 16: Diệt cỏ tận gốc, san bằng tất cả
17 Chương 17: Người tốt sao?
18 Chương 18: Có ăn mới có sống
19 Chương 19: Nếu tôi không nương tay
20 Chương 20: Chiếc hộp gỗ
21 Chương 21: Vết sẹo
22 Chương 22: Nước B
23 Chương 23: Đáp án
24 Chương 24: Như vậy có đáng không?
25 Chương 25: Thật không công bằng
26 Chương 26: Người không biết sẽ có cảm xúc chân thật hơn
27 Chương 27: Mạng Long Ngạo Thiên đáng giá hơn
28 Chương 28: Xem ra cô muốn chống lại tôi rồi
29 Chương 29: Đừng lo chuyện bao đồng nữa
30 Chương 30: Hai thế lực khác nhau
31 Chương 31: Anh rất tự tin về khả năng che trời của bản thân nhỉ?
32 Chương 32: Là em chưa từng hỏi
33 Chương 33: Thành viên thứ bảy của Zero
34 Chương 34: Thập phi tiêu
35 Chương 35: Tổ chức Zero
36 Chương 36: Quy tắc vẫn có thể thay đổi
37 Chương 37: Lần này chắc A Mẫn gặp họa rồi
38 Chương 38: Đến một lúc nào đó con sẽ biết thôi
39 Chương 39: Chị không ghét bọn em
40 Chương 40: Đại Lan - Tiểu Lan
41 Chương 41: Mục đích của phu nhân và Zero giống nhau
42 Chương 42: A Tam không thích em đâu
43 Chương 43: Nếu đạn ở vai tôi, tôi sẽ không đau
44 Chương 44: Đây là nghĩa vụ của người chồng mà nhỉ?
45 Chương 45: Vừa rồi là em chủ động hôn tôi
46 Chương 46: Ông thật sự muốn truy sát cô gái đó sao?
47 Chương 47: Người như A Mẫn dây vào chỉ chết sớm thôi
48 Chương 48: Đây đâu phải nước bồn tắm
49 Chương 49: Đừng làm cô ấy sợ, bằng không mất luôn con dâu đấy
50 Chương 50: Nếu phải thì sao?
51 Chương 51: Tô Tuyết Đồng tôi mới là vợ Ngạo Thiên
52 Chương 52: Đừng quá tin tưởng vào một người tốt với mình, hiểu chưa?
53 Chương 53: Tôi sẽ bảo vệ em bằng cả mạng mình
54 Chương 54: Tốt nhất cháu nên giữ khoảng cách với cậu ta đi
55 Chương 55: 25 năm trước
56 Chương 56: Khỏi tốn công tìm cô nữa
57 Chương 57: Tạo ra hỗn loạn giữ chân A Mẫn lại
58 Chương 58: Đừng ở gần Ngạo Thiên nữa
59 Chương 59: Uổng công đi chuyến này rồi
60 Chương 60: Giúp tôi được không?
61 Chương 61: Hy vọng cô sáng suốt trong việc nhìn nhận kẻ thù
62 Chương 62: Tại sao lại bắn bà ấy?
63 Chương 63: Lần này sơ suất rồi
64 Chương 64: Tôi nghĩ Thiên sẽ tin tôi
65 Chương 65: Mẫn Nhi bắn đúng không?
66 Chương 66: Nên cẩn thận với những người mà em tiếp xúc
67 Chương 67: Em muốn đi, tôi không cho
68 Chương 68: Tạm biệt
69 Chương 69: Hiểu lầm
70 Chương 70: A Mẫn đi rồi
71 Chương 71: Tôi sẽ không buông tay cô ấy
72 Chương 72: Tên Kill đó đáng chết
73 Chương 73: Có thể hứa không?
74 Chương 74: Kiều Vy gặp nạn
75 Chương 75: Biết nhiều không tốt
76 Chương 76: Đùa không vui đâu
77 Chương 77: Hai người quen nhau?
78 Chương 78: Có duyên biết nhau thôi
79 Chương 79: Có thể phá không?
80 Chương 80: Hóa giải hiểu lầm
81 Chương 81: Năm năm sau
82 Chương 82: Đây là ba của chúng ta
83 Chương 83: Mẫn Nhi! Lâu rồi không gặp
84 Chương 84: Tâm sự cùng con
85 Chương 85: Hai đứa là chị em
86 Chương 86: Không được dụ dỗ em cháu
87 Chương 87: Mẫn An có chuyện
88 Chương 88: Em là ngoại lệ
89 Chương 89: Mẹ hứa rồi đấy
90 Chương 90: Truy sát bọn chúng
91 Chương 91: Đều là muốn tốt cho em
92 Chương 92: Là tôi không đúng
93 Chương 93: Chú có muốn theo đuổi mẹ cháu không?
94 Chương 94: Con mồi của các người ở đây
95 Chương 95: Mau đến cứu mẹ cháu đi
96 Chương 96: Tình hình này chắc không được rồi
97 Chương 97: Muốn gì thì nhắm vào tôi
98 Chương 98: Tôi có thể dùng mạng mình để đảm bảo
99 Chương 99: Không cần anh quản
100 Chương 100: Tôi không muốn dây dưa nữa
101 Chương 101: Giữ lại không đáng
102 Chương 102: Nếu có, thì chính là rước thêm kẻ thù
103 Chương 103: Em đừng nghĩ bản thân bất tử hay may mắn
104 Chương 104: Có phải là đã chạm mặt rồi không?
105 Chương 105: Đừng khiến A Mẫn bị thương thêm nữa
106 Chương 106: Tôi có điểm nào không bằng cô ta
107 Chương 107: Đừng để bị phát hiện
108 Chương 108: Tính cách này thấy quen lắm
109 Chương 109: Em vui vẻ thì tôi mới hạnh phúc
110 Chương 110: Coi như tôi quan tâm thừa thải đi
111 Chương 111: Cút ra ngoài
112 Chương 112: Từ lúc em rời đi
113 Chương 113: Coi như anh giỏi
114 Chương 114: Nếu em không phản kháng
115 Chương 115: Năm năm qua em vất vả rồi
116 Chương 116: Chồng mày đâu?
117 Chương 117: Bảo toàn cho hai đứa trẻ
118 Chương 118: Muốn cướp không dễ vậy đâu
119 Chương 119: Có thể cho anh cơ hội không?
120 Chương 120: Anh ấy đang ở cùng tôi
121 Chương 121: Giữ lại, hậu quả tất cả tôi chịu
122 Chương 122: Hai người đã làm gì chưa?
123 Chương 123: Từ khi yêu em
124 Chương 124: Tại sao Thiên lại chọn cô mà không phải tôi
125 Chương 125: A Mẫn, mày đi chết đi
126 Chương 126: Sẽ ổn thôi
127 Chương 127: Nếu như cô ấy không tính toán trước
128 Chương 128: Vì yêu mà mù quáng
129 Chương 129: Giải tán Zero
130 Chương 130: A Mẫn tỉnh lại
131 Chương 131: Chuyện này để sau đi
132 Chương 132: Quan trọng em hiểu là được
133 Chương 133: Chuyện đời trước không nên kéo theo đời sau vào
134 Chương 134: Long Gia bị tập kích
135 Chương 135: Thiên An lấy điện thoại gọi cứu trợ đi
136 Chương 136: Ba phải tuyệt đối tin tưởng mẹ
137 Chương 137: Hai người đúng là một cặp đấy
138 Chương 138: Giữ lại không đáng
139 Chương 139: Coi như cũng đáng đi
140 Chương 140: Tôi muốn suy nghĩ
141 Chương 141: Chẳng muốn phân biệt nữa
142 Chương 142: Đây chính là yêu cầu của tôi
143 Chương 143: Thích tôi vậy sao?
144 Chương 144: Mẹ bỏ chúng ta rồi
145 Chương 145: Thêm chút thời gian nữa đi
146 Chương 146: Mẫn Nhi! Em đừng hòng chạy thoát
147 Chương 147: Đừng giận anh nữa có được không?
148 Chương 148: Anh muốn bảo vệ em và con cả đời
149 Chương 149: Hai người đã chuẩn bị tâm lý chưa?
150 Chương 150: Chúc mừng cô nha
151 Chương 151: Hôn lễ của A Mẫn
152 Truyện mới
Chapter

Updated 152 Episodes

1
Chương 1: Nhiệm vụ cuối cùng
2
Chương 2: Vì tôi là bạn gái anh
3
Chương 3: Cút khỏi người tôi
4
Chương 4: Cứu một mạng người hơn xây bảy cái chùa
5
Chương 5: Có trách thì trách số ông không may mắn
6
Chương 6: Kẻ biết nhiều, nên chết
7
Chương 7: Tô Tuyết Đồng
8
Chương 8: Đó là hôn nhân chính trị
9
Chương 9: Mục đích của anh là gì?
10
Chương 10: Vợ hợp pháp
11
Chương 11: Lính bắn tỉa
12
Chương 12: Lão Châu
13
Chương 13: Đảo Phù Hoa
14
Chương 14: Bom hẹn giờ
15
Chương 15: Người ở chỗ chúng tôi
16
Chương 16: Diệt cỏ tận gốc, san bằng tất cả
17
Chương 17: Người tốt sao?
18
Chương 18: Có ăn mới có sống
19
Chương 19: Nếu tôi không nương tay
20
Chương 20: Chiếc hộp gỗ
21
Chương 21: Vết sẹo
22
Chương 22: Nước B
23
Chương 23: Đáp án
24
Chương 24: Như vậy có đáng không?
25
Chương 25: Thật không công bằng
26
Chương 26: Người không biết sẽ có cảm xúc chân thật hơn
27
Chương 27: Mạng Long Ngạo Thiên đáng giá hơn
28
Chương 28: Xem ra cô muốn chống lại tôi rồi
29
Chương 29: Đừng lo chuyện bao đồng nữa
30
Chương 30: Hai thế lực khác nhau
31
Chương 31: Anh rất tự tin về khả năng che trời của bản thân nhỉ?
32
Chương 32: Là em chưa từng hỏi
33
Chương 33: Thành viên thứ bảy của Zero
34
Chương 34: Thập phi tiêu
35
Chương 35: Tổ chức Zero
36
Chương 36: Quy tắc vẫn có thể thay đổi
37
Chương 37: Lần này chắc A Mẫn gặp họa rồi
38
Chương 38: Đến một lúc nào đó con sẽ biết thôi
39
Chương 39: Chị không ghét bọn em
40
Chương 40: Đại Lan - Tiểu Lan
41
Chương 41: Mục đích của phu nhân và Zero giống nhau
42
Chương 42: A Tam không thích em đâu
43
Chương 43: Nếu đạn ở vai tôi, tôi sẽ không đau
44
Chương 44: Đây là nghĩa vụ của người chồng mà nhỉ?
45
Chương 45: Vừa rồi là em chủ động hôn tôi
46
Chương 46: Ông thật sự muốn truy sát cô gái đó sao?
47
Chương 47: Người như A Mẫn dây vào chỉ chết sớm thôi
48
Chương 48: Đây đâu phải nước bồn tắm
49
Chương 49: Đừng làm cô ấy sợ, bằng không mất luôn con dâu đấy
50
Chương 50: Nếu phải thì sao?
51
Chương 51: Tô Tuyết Đồng tôi mới là vợ Ngạo Thiên
52
Chương 52: Đừng quá tin tưởng vào một người tốt với mình, hiểu chưa?
53
Chương 53: Tôi sẽ bảo vệ em bằng cả mạng mình
54
Chương 54: Tốt nhất cháu nên giữ khoảng cách với cậu ta đi
55
Chương 55: 25 năm trước
56
Chương 56: Khỏi tốn công tìm cô nữa
57
Chương 57: Tạo ra hỗn loạn giữ chân A Mẫn lại
58
Chương 58: Đừng ở gần Ngạo Thiên nữa
59
Chương 59: Uổng công đi chuyến này rồi
60
Chương 60: Giúp tôi được không?
61
Chương 61: Hy vọng cô sáng suốt trong việc nhìn nhận kẻ thù
62
Chương 62: Tại sao lại bắn bà ấy?
63
Chương 63: Lần này sơ suất rồi
64
Chương 64: Tôi nghĩ Thiên sẽ tin tôi
65
Chương 65: Mẫn Nhi bắn đúng không?
66
Chương 66: Nên cẩn thận với những người mà em tiếp xúc
67
Chương 67: Em muốn đi, tôi không cho
68
Chương 68: Tạm biệt
69
Chương 69: Hiểu lầm
70
Chương 70: A Mẫn đi rồi
71
Chương 71: Tôi sẽ không buông tay cô ấy
72
Chương 72: Tên Kill đó đáng chết
73
Chương 73: Có thể hứa không?
74
Chương 74: Kiều Vy gặp nạn
75
Chương 75: Biết nhiều không tốt
76
Chương 76: Đùa không vui đâu
77
Chương 77: Hai người quen nhau?
78
Chương 78: Có duyên biết nhau thôi
79
Chương 79: Có thể phá không?
80
Chương 80: Hóa giải hiểu lầm
81
Chương 81: Năm năm sau
82
Chương 82: Đây là ba của chúng ta
83
Chương 83: Mẫn Nhi! Lâu rồi không gặp
84
Chương 84: Tâm sự cùng con
85
Chương 85: Hai đứa là chị em
86
Chương 86: Không được dụ dỗ em cháu
87
Chương 87: Mẫn An có chuyện
88
Chương 88: Em là ngoại lệ
89
Chương 89: Mẹ hứa rồi đấy
90
Chương 90: Truy sát bọn chúng
91
Chương 91: Đều là muốn tốt cho em
92
Chương 92: Là tôi không đúng
93
Chương 93: Chú có muốn theo đuổi mẹ cháu không?
94
Chương 94: Con mồi của các người ở đây
95
Chương 95: Mau đến cứu mẹ cháu đi
96
Chương 96: Tình hình này chắc không được rồi
97
Chương 97: Muốn gì thì nhắm vào tôi
98
Chương 98: Tôi có thể dùng mạng mình để đảm bảo
99
Chương 99: Không cần anh quản
100
Chương 100: Tôi không muốn dây dưa nữa
101
Chương 101: Giữ lại không đáng
102
Chương 102: Nếu có, thì chính là rước thêm kẻ thù
103
Chương 103: Em đừng nghĩ bản thân bất tử hay may mắn
104
Chương 104: Có phải là đã chạm mặt rồi không?
105
Chương 105: Đừng khiến A Mẫn bị thương thêm nữa
106
Chương 106: Tôi có điểm nào không bằng cô ta
107
Chương 107: Đừng để bị phát hiện
108
Chương 108: Tính cách này thấy quen lắm
109
Chương 109: Em vui vẻ thì tôi mới hạnh phúc
110
Chương 110: Coi như tôi quan tâm thừa thải đi
111
Chương 111: Cút ra ngoài
112
Chương 112: Từ lúc em rời đi
113
Chương 113: Coi như anh giỏi
114
Chương 114: Nếu em không phản kháng
115
Chương 115: Năm năm qua em vất vả rồi
116
Chương 116: Chồng mày đâu?
117
Chương 117: Bảo toàn cho hai đứa trẻ
118
Chương 118: Muốn cướp không dễ vậy đâu
119
Chương 119: Có thể cho anh cơ hội không?
120
Chương 120: Anh ấy đang ở cùng tôi
121
Chương 121: Giữ lại, hậu quả tất cả tôi chịu
122
Chương 122: Hai người đã làm gì chưa?
123
Chương 123: Từ khi yêu em
124
Chương 124: Tại sao Thiên lại chọn cô mà không phải tôi
125
Chương 125: A Mẫn, mày đi chết đi
126
Chương 126: Sẽ ổn thôi
127
Chương 127: Nếu như cô ấy không tính toán trước
128
Chương 128: Vì yêu mà mù quáng
129
Chương 129: Giải tán Zero
130
Chương 130: A Mẫn tỉnh lại
131
Chương 131: Chuyện này để sau đi
132
Chương 132: Quan trọng em hiểu là được
133
Chương 133: Chuyện đời trước không nên kéo theo đời sau vào
134
Chương 134: Long Gia bị tập kích
135
Chương 135: Thiên An lấy điện thoại gọi cứu trợ đi
136
Chương 136: Ba phải tuyệt đối tin tưởng mẹ
137
Chương 137: Hai người đúng là một cặp đấy
138
Chương 138: Giữ lại không đáng
139
Chương 139: Coi như cũng đáng đi
140
Chương 140: Tôi muốn suy nghĩ
141
Chương 141: Chẳng muốn phân biệt nữa
142
Chương 142: Đây chính là yêu cầu của tôi
143
Chương 143: Thích tôi vậy sao?
144
Chương 144: Mẹ bỏ chúng ta rồi
145
Chương 145: Thêm chút thời gian nữa đi
146
Chương 146: Mẫn Nhi! Em đừng hòng chạy thoát
147
Chương 147: Đừng giận anh nữa có được không?
148
Chương 148: Anh muốn bảo vệ em và con cả đời
149
Chương 149: Hai người đã chuẩn bị tâm lý chưa?
150
Chương 150: Chúc mừng cô nha
151
Chương 151: Hôn lễ của A Mẫn
152
Truyện mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play