Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh

Ngay sau đó, hai vệ sĩ ở bên ngoài nhanh chóng tiến tới, hai tay xốc nách Đỗ Hiểu Linh mang đi. Động tác thô bạo, một chút cũng không hề thương xót.

Từ trong nhà, Hạ Quân Dao là người làm trong nhà giật mình thon thót, nhìn Đỗ Hiểu Linh bị lôi đi thương xót vô cùng mà không dám lên tiếng. Tô Tố Như là người phụ nữ cay nghiệt thế nào, hào môn thế gia đất Giang Thành này đều biết rõ, kể cả những người làm trong nhà cũng nghe tiếng mà biết thân biết phận không ai dám phật ý.

Đỗ Hiểu Linh hai mắt ầng ậng nước. Cô nhìn về phía con trai đang ra sức quẫy đạp, miệng không ngớt gọi mẹ:

“Mẹ! Con muốn mẹ cơ! Trả mẹ cho con. Con muốn mẹ. Bà nội ác lắm. Mẹ ơi! Hu hu!”

“Đánh cô ta, gia pháp đâu? Dùng gia pháp. Để xem con hồ ly này còn tác oai tác quái dậy hư Tiểu Thành nữa hay không?”

Tô Tố Như tức giận gào lớn, bà ta theo chân hai vệ sĩ vào cái hầm kho của nhà họ Lục, nơi mà mùi ẩm mốc không thể nào át đi mùi máu tanh của những trận đòn và những cuộc thanh trừng dòng tộc.

“Nhét cái giẻ vào mồm cô ta. Tôi không muốn nghe mấy tiếng ú ớ.”

Tóc của Đỗ Hiểu Linh xổ tung ra, khuôn mặt kinh hoàng. Mỗi lần bị đưa xuống đây là một lần cô thân tàn ma dại. Huống chi trận đòn đêm qua vẫn còn rớm máu trên da thịt.

Lục Thiếu Quân không có ở nhà, nếu có ở nhà anh cũng không quản nhiều. Anh cơ bản không mấy khi để ý tới cô. Đối với anh  cô chỉ là công cụ tình dục không hơn không kém. Chỉ khi có men rượu, anh mới mò vào phòng để thỏa mãn ham muốn của mình. Còn cô sống thế nào, bị đối xử tàn nhẫn ra sao, anh không hề bận tâm.

“Đánh! Đánh mạnh vào!”

Tiếng gay gắt vang lên trong căn hầm. Đỗ Hiểu Linh mặc dù bị đánh, tóc rũ xuống nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía cửa căn hầm. Cô lo sợ, lo sợ cho con trai mình, sợ thằng bé bị Đỗ Tuyết Kỳ làm tổn thương.

Nhưng, cô hoàn toàn bất lực, phó thác số phận mình vào tay người nhà họ Lục. Không biết nói, cô không thể lên tiếng đòi một tiếng công bằng, mà có biết nói, thì thân cô thế cô, mẹ đã mất từ sớm, dì ghẻ mẹ của Tuyết Kỳ coi cô còn không bằng rơm rạ sao có thể cho cô cuộc sống tốt cho được.

Cuộc đời này của cô thật sự đáng hận.

Lúc này cô đã bị đánh đến mức chính mình đau đến lịm đi không còn biết trời đất là gì nữa.

Trên tầng trên, Tiểu Thành bị Đỗ Tuyết Kỳ lôi vào bên trong phòng đóng chặt cửa lại. Tiểu Thành thấy thế càng khóc lớn:

“Trả mẹ Hiểu Linh đây! Trả mẹ Hiểu Linh cho con. Con muốn mẹ Hiểu Linh cơ...hu hu…”

Lúc này không có ai, khuôn mặt đoan trang thường thấy của Đỗ Tuyết Kỳ gần như là biến mất, thay vào đó, hai mắt trợn lên, trắng dã, miệng nghiến răng kin kít thật sự dọa người.

Cô ta ép sát Tiểu Thành vào trong góc, đôi mắt đầy hăm dọa, tiếng nói rít qua kẽ răng không hề lớn giọng nhưng mang theo ác ý:

“Im chưa? Bây giờ không có bà nội bênh mày nữa đâu! Im ngay trước khi tao nhét giẻ vào miệng mày.”

Tiểu Thành đang khóc, bị mấy lời này cùng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống kia khiến cho nín bặt. Hai mắt cậu bé mở lớn, theo bản năng tìm đường thoái lưu  vào góc tường nhưng vô vọng, ở đây chính là góc phòng rồi.

“Hức…”

Tiểu Thành khẽ nấc lên. Đỗ Tuyết Kỳ tiến sát vào hơn, hai tay đặt trên vai cậu bé, cô ta còn chẳng thèm dùng sức đã khiến cậu bé ở yên đó, cả người run lên bần bật đầy sợ hãi.

Bình thường, có sự che chở của bà nội, Đỗ Tuyết Kỳ dù không ưa gì Tiểu Thành nhưng căn bản phải diễn một vở dâu hiền, vợ thảo, là người mẹ đầy yêu thương con cái. Nhưng lúc này không có ai, lại thêm Tô Tố Như vừa mới cho phép cô ta mang Tiểu Thành lên đây, cô ta không muốn diễn nữa, mang hết sự ganh ghét của mình trút lên đứa bé. Đương nhiên, cô ta không dại mà động tay động chân, để lại dấu vết trên người Tiểu Thành vậy nên cô ta chỉ có thể dùng lời nói mà đe dọa.

“Mày nói lại tao nghe ai mới là mẹ mày?”

Ánh mắt thâm độc của Đỗ Tuyết Kỳ vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ đang run rẩy của Tiểu Thành, cậu bé lí nhí:

“Mẹ Tuyết Kỳ...còn có mẹ…”

“Gì?”

Đỗ Tuyết Kỳ lập tức trừng mắt, cô ta hỏi lại:

“Mày vừa nói gì? Còn ai nữa?”

Tiểu Thành quét ánh mắt sợ hãi một lượt trên khuôn mặt của Đỗ Tuyết Kỳ, tâm hồn non nớt của cậu bé sao có thể hiểu được dụng ý trong lời nói ấy.

“Còn...còn mẹ Hiểu Linh…”

Tiểu Thành rụt rè nói. Nhưng ngay lập tức lời nói đã bị phản bác lại:

“Câm mồm! Con câm đó chỉ là người hầu trong cái nhà này thôi mày hiểu chưa? Nó không phải mẹ mày. Mày nhớ chưa?”

Miệng Tiểu Thành méo xệch đi, lắp bắp không nói lên tiếng, cậu bé còn quá nhỏ, mới có bốn, năm tuổi không thể nào phản kháng.

Nhưng dù không phản kháng thì Tiểu Thành vẫn ương ngạnh không đồng tình. Cậu bé chỉ nấc lên mấy tiếng mà không đáp.

“Sao mày không trả lời tao? Tao hỏi mày nhớ chưa?” Đỗ Tuyết Kỳ lại hung hăng xông đến, hai bàn tay bóp chặt vào vai, nơi huyệt trung phủ (*) khiến cho Tiểu Thành đau điếng.

“Á...đau!”

Tiểu Thành kêu khẽ nhưng vẫn nhất mực không đáp lời. Đỗ Tuyết Kỳ nhăn mặt lại, hai mắt vẫn trừng trừng:

“Mày được lắm, mày cứ ương bướng như thế thì mày chỉ khiến cho Đỗ Hiểu Linh chết sớm hơn thôi!”

“Đừng, đừng mà, mẹ Hiểu Linh… Con sẽ mách ba...”

Tiểu Thành nghe thấy tên mẹ Đỗ Hiểu Linh lập tức phản ứng vừa như cầu xin, vừa như sợ hãi lại thêm một chút cảnh cáo.

Đỗ Tuyết Kỳ nghe thấy cậu bé nhắc đến Lục Thiếu Quân mặt thoáng biến sắc, thằng oắt này vậy mà cũng không phải dạng vừa, dám lấy ba ra uy hiếp cô ta. Nghĩ vậy, Đỗ Tuyết Kỳ hít một hơi thật dài, cố gắng bình tĩnh cất tiếng nhưng lời nói vẫn rít qua kẽ răng:

“Mày cũng ghê gớm đó. Được rồi, nếu muốn con Hiểu Linh đó sống thì mày phải ngoan ngoan nghe lời. Hiểu chưa?”

Đỗ Tuyết Kỳ biết cứng quá với Tiểu Thành không phải là cách, sợ sẽ phản tác dụng nên cô ta không ép Tiểu Thành phủ nhận quan hệ với Đỗ Hiểu Linh nữa. Nhưng cô ta lại dùng chính điều này thành điều kiện uy hiếp cậu bé. Đỗ Tuyết Kỳ đổi giọng.

“Được rồi, Tiểu Thành ngoan, chỉ cần con ngoan, Đỗ Hiểu Linh sẽ sống tốt. Nếu không, Đỗ Hiểu Linh sẽ bị bà nội đuổi ra khỏi nhà. Nhớ chưa?”

Thanh âm mặc dù đã bớt đi tiếng gằn nhưng vẫn lộ ý uy hiếp rất rõ. Đỗ Tuyết Kỳ đảo mắt một cái nhắc nhở:

“Tiểu Thành, nếu như con nói bất kỳ điều gì với ba thì Đỗ Hiểu Linh sẽ bị đuổi, con không muốn thế đúng không?”

Tiểu Thành mặt đã bớt trắng hơn, cậu bé gật đầu lia lịa.

Lúc này, ở dưới nhà truyền tới thông báo:

“Bà chủ, mợ chủ, có phu nhân nhà họ Lãnh tới ạ!”

Đỗ Tuyết Kỳ vừa nghe thấy thế hai mày cau lại, rồi rất nhanh cô ta buông tay Tiểu Thành ra, mắt vẫn lừ cậu bé một cái rồi nói:

“Nhớ kỹ những gì vừa rồi, nếu không Đỗ Hiểu Linh sẽ chết rất thê thảm. Giờ thì ở nguyên đây, cấm có giở trò.”

Nói rồi cô ta đóng sập cửa lại, bước xuống dưới lầu. Mà lúc này Tô Tố Như ở dưới căn hầm cũng nhận được tin Lãnh phu nhân tới bà ta nguýt dài một cái, ném cái roi da xuống đất rồi hừ lạnh:

“Tạt nước cho nó tỉnh đi.”

Nói xong thì bước lên khỏi căn hầm.

Đến tối, Đỗ Hiểu Linh đã được thả ra, toàn thân là những vết đòn còn chưa kịp tím lại, vẫn lằn đỏ rớm máu, hai má miệng sưng vù, mắt cũng thế.

Đỗ Hiểu Linh tập tễnh bước vào phòng bếp cùng Hạ Quân Dao dọn cơm cho cả nhà. Hạ Quân Dao vừa nhìn thấy cô không nhịn được xót xa nhưng chẳng dám nói gì, âm thầm giúp đỡ Đỗ Hiểu Linh những việc cần dùng sức.

Lục Thiếu Quân cũng đã về tới nhà. Anh mệt mỏi vào thẳng thư phòng. Thư phòng của anh trước giờ người ngoài không được phép vào. Trong nhà anh chỉ cho phép Đỗ Hiểu Linh, Tuyết Kỳ là có thể đi vào đó dọn dẹp thôi. Nhưng anh lại chán ghét sự phiền phức của Tuyết Kỳ nên ngồi ở ghế salon anh gọi lớn:

“Đỗ Hiểu Linh, nước!”

Đỗ Hiểu Linh vừa nghe thấy vội vàng mang trà lên, cái chân bị thương đi lại có chút khó khăn, khuôn mặt cũng đầy vết tích của trận đòn.

Khi cô xuất hiện trước mặt anh, Lục Thiếu Quân liếc qua một cái. Đỗ Hiểu Linh bắt gặp ánh mắt này, trong một khoảnh khắc cô muốn bật khóc nghĩ rằng anh bận tâm.

Nhưng anh lại nhăn mặt lại hừ một tiếng:

“Thật mất khẩu vị!”

Đỗ Hiểu Linh hai hàng nước mắt không ngăn được trào ra. Cô đau lòng không thôi, trái tim như đang có ngàn mũi tên đâm vào. Nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau từ câu nói này mang lại.

Cô đã sinh con cho anh, lẽ ra cô mới là vợ anh. Vì yêu anh, lại thương con, cô chấp nhận tới nhà họ Lục thành người hầu cơm bưng nước rót cho nhà họ Lục, là công cụ tình dục của anh, nhưng đổi lại anh lại tàn nhẫn đến vậy.

Những giọt nước mắt này của cô không qua được mắt Lục Thiếu Quân, anh quát:

“Mẹ kiếp! Khóc cái gì? Làm như oan ức lắm không bằng. Cô thử nghĩ lại xem  cô dùng cách gì bò lên giường tôi?”

Đỗ Hiểu Linh toàn thân như bị điểm huyệt, cô ngước lên nhìn vào đôi mắt chán ghét của Lục Thiếu Quân không ngừng lắc đầu. Nhưng đáp lại cô chỉ là sự lạnh lùng đến tàn nhẫn:

“Hừm… Đúng là… rác rưởi. Cút ra khỏi đây đi! Tôi đúng là úng não rồi mới mang cô về. Nếu không phải…”

Lục Thiếu Quân lấp lửng nói đến đây thì dừng lại. Cái vế sau là nỗi đau sâu kín nhất trong lòng anh mà anh chưa từng muốn bày tỏ với ai, cũng không muốn thừa nhận.

Đỗ Hiểu Linh ôm lấy lồng ngực của mình, đè nén nó lại để cổ họng không bật ra những tiếng ú ớ khó nghe. Cô vội vàng ra khỏi thư phòng với đôi chân đau đớn. thương tích.

 

 

 

 

 

 

Hot

Comments

壮

không phải cái gì , không phải cái gì , nào nào không phải cái gì cơ nói cái xem nào hay yêu rồi 😏😁

2022-04-12

1

Thuy Lieu Doan

Thuy Lieu Doan

tàn nhẫn

2021-09-25

0

Linh Giang

Linh Giang

tui đang chờ tơi ngày n9 bị quật

2021-08-26

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2 Chương 2: Bị ép uống thuốc
3 Chương 3: Bản năng làm mẹ
4 Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5 Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6 Chương 6: Ghen ăn tức ở
7 Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8 Chương 8: Giấy nhớ
9 Chương 9: Cướp công
10 Chương 10: Xuân dược
11 Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12 Chương 12: Bình yên trong viện
13 Chương 13: Đừng ảo tưởng
14 Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15 Chương 15: Quay đầu thì sao?
16 Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17 Chương 17: Anh xin lỗi
18 Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19 Chương 19: Trọng dụng người tài
20 Chương 20: Cơn giận
21 Chương 21: Lạc mất
22 Chương 22: Canh an thần
23 Chương 23: Dựng lều cắm trại
24 Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25 Chương 25: Sao băng
26 Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27 Chương 27: Đừng phá game
28 Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29 Chương 29: Không cần anh quản
30 Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31 Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32 Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33 Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34 Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35 Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36 Chương 36: Chiếm hữu
37 Chương 37: Mang con trở về
38 Chương 38: Tính kế
39 Chương 39: Kế lồng trong kế
40 Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41 Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42 Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43 Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44 Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45 Chương 45: Di chúc oái oăm
46 Chương 46: Toan tính
47 Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48 Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49 Chương 49: Kế hoạch thất bại
50 Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51 Chương 51: Anh biến thành một người khác
52 Chương 52: Bước ngoặt
53 Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54 Chương 54: Bão rừng
55 Chương 55: Tháng ngày bình yên
56 Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57 Chương 57: Trời nổi mây đen
58 Chương 58: Chết tâm
59 Chương 59: Tra tấn tâm lý
60 Chương 60: Đứa trẻ
61 Chương 61: Đó là trả giá!
62 Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63 Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64 Chương 64: Họa vô đơn chí
65 Chương 65: Chữ Tâm
66 Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67 Chương 67: Kẻ đứng sau
68 Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69 Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70 Chương 70: Trở mình
71 Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72 Chương 72: Báo ứng
73 Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74 Chương 74: Trần Du Lan trở về
75 Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76 Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77 Chương 77: Đặt cược
78 Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79 Chương 79: Âm thầm tính toán
80 Chương 80: Hóa kiếp
81 Chương 81: Trinh nữ
82 Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83 Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84 Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85 Chương 85: Hoa Phù Dung
86 Lời tác giả:
87 Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88 Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89 Chương 88: Học cách tôn trọng
90 Chương 89: Ghen tuông
91 Chương 90: Nơi cất giấu
92 Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93 Chương 92: Một trận gió lớn
94 Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95 Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96 Chương 95: Ai là hồ ly?
97 Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98 Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99 Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100 Chương 99: Bữa trưa
101 Chương 100: Cô bé thả diều
102 Chương 101: Tay không bắt giặc
103 Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104 Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105 Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106 Chương 105: Cá chết lưới rách
107 Chương 106: Tiểu Linh Linh
108 Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109 Chương 108: Trộm long tráo phụng
110 Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111 Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112 Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113 Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114 Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115 Chương 114: Cố nhân
116 Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117 Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118 Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119 Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120 Chương 119: Gặp lại ân nhân
121 Chương 120: Con chim sợ cành cong
122 Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123 Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124 Lời cảm ơn từ tác giả
125 Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày
Chapter

Updated 125 Episodes

1
Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2
Chương 2: Bị ép uống thuốc
3
Chương 3: Bản năng làm mẹ
4
Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5
Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6
Chương 6: Ghen ăn tức ở
7
Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8
Chương 8: Giấy nhớ
9
Chương 9: Cướp công
10
Chương 10: Xuân dược
11
Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12
Chương 12: Bình yên trong viện
13
Chương 13: Đừng ảo tưởng
14
Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15
Chương 15: Quay đầu thì sao?
16
Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17
Chương 17: Anh xin lỗi
18
Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19
Chương 19: Trọng dụng người tài
20
Chương 20: Cơn giận
21
Chương 21: Lạc mất
22
Chương 22: Canh an thần
23
Chương 23: Dựng lều cắm trại
24
Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25
Chương 25: Sao băng
26
Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27
Chương 27: Đừng phá game
28
Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29
Chương 29: Không cần anh quản
30
Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31
Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32
Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33
Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34
Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35
Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36
Chương 36: Chiếm hữu
37
Chương 37: Mang con trở về
38
Chương 38: Tính kế
39
Chương 39: Kế lồng trong kế
40
Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41
Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42
Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43
Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44
Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45
Chương 45: Di chúc oái oăm
46
Chương 46: Toan tính
47
Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48
Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49
Chương 49: Kế hoạch thất bại
50
Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51
Chương 51: Anh biến thành một người khác
52
Chương 52: Bước ngoặt
53
Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54
Chương 54: Bão rừng
55
Chương 55: Tháng ngày bình yên
56
Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57
Chương 57: Trời nổi mây đen
58
Chương 58: Chết tâm
59
Chương 59: Tra tấn tâm lý
60
Chương 60: Đứa trẻ
61
Chương 61: Đó là trả giá!
62
Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63
Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64
Chương 64: Họa vô đơn chí
65
Chương 65: Chữ Tâm
66
Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67
Chương 67: Kẻ đứng sau
68
Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69
Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70
Chương 70: Trở mình
71
Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72
Chương 72: Báo ứng
73
Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74
Chương 74: Trần Du Lan trở về
75
Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76
Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77
Chương 77: Đặt cược
78
Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79
Chương 79: Âm thầm tính toán
80
Chương 80: Hóa kiếp
81
Chương 81: Trinh nữ
82
Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83
Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84
Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85
Chương 85: Hoa Phù Dung
86
Lời tác giả:
87
Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88
Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89
Chương 88: Học cách tôn trọng
90
Chương 89: Ghen tuông
91
Chương 90: Nơi cất giấu
92
Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93
Chương 92: Một trận gió lớn
94
Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95
Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96
Chương 95: Ai là hồ ly?
97
Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98
Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99
Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100
Chương 99: Bữa trưa
101
Chương 100: Cô bé thả diều
102
Chương 101: Tay không bắt giặc
103
Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104
Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105
Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106
Chương 105: Cá chết lưới rách
107
Chương 106: Tiểu Linh Linh
108
Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109
Chương 108: Trộm long tráo phụng
110
Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111
Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112
Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113
Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114
Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115
Chương 114: Cố nhân
116
Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117
Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118
Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119
Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120
Chương 119: Gặp lại ân nhân
121
Chương 120: Con chim sợ cành cong
122
Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123
Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124
Lời cảm ơn từ tác giả
125
Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play