Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ

“Mau ra ngoài đi!” Lục Thiếu Quân cất tiếng nạt, có vẻ như biểu hiện của cô khiến cho anh cảm thấy chán ghét. Đỗ Hiểu Linh đang chực khóc, nhưng bởi câu nói này nước mắt lặn ngược trở lại, môi sưng vù mím lại nhanh chóng bỏ ra khỏi căn phòng.

Lục Thiếu Quân lúc này nằm vật ra ghế sô pha, đưa tay tháo cà vạt xuống ném sang một bên cũng chẳng thèm liếc đến cái bóng run rẩy vừa bỏ đi của Đỗ Hiểu Linh nữa.

Trời đã muộn, Đỗ Hiểu Linh trốn vào một góc khóc. Từng hàng nước mắt cứ thế nối nhau lăn dài. Trong đáy mắt của cô không thể nhìn thấy được chút tia sáng nào, nó dường như tối đen lại, cô hoàn toàn không có hy vọng gì trong đáy mắt mình lúc này.

Đỗ Hiểu Linh cắn chặt răng, cố để cho bản thân không phát ra âm thanh. Cô biết âm thanh từ miệng của cô khiến người khác khó chịu vô cùng, có lần người làm còn ví nó nghe như tiếng ngỗng.

Đỗ Hiểu Linh ôm lấy đầu gối, vai run lên trong góc tối. Bỗng, cô cảm thấy như có một hơi ấm đang tới gần. Khi Đỗ Hiểu Linh vừa ngước lên nhìn thì cái bóng dáng nhỏ nhắn ấy lập tức phủ lên người cô.

“Mẹ Hiểu Linh!”

Đỗ Hiểu Linh lập tức nín bặt. Lục Thiếu Thành đối với cô là tất cả, là lẽ sống của cô. Dù chịu bao nhiêu tủi cực cô cũng không muốn để cho con trai Tiểu Thành thấy cô đáng thương đến thế này.

“Mẹ cứ khóc đi!”

Bàn tay nhỏ nhắn đưa lên khuôn mặt bầm tím và tèm lem nước mắt của Đỗ Hiểu Linh. Khi làn da non mềm ấy vừa chạm tới, hơi ấm từ đó cũng truyền sang cô, Đỗ Hiểu Linh cảm thấy mọi cảm xúc trong lòng dường như vỡ òa.

Tiểu Thành ôm lấy đôi vai run rẩy của cô. Đỗ Hiểu Linh rất gầy, thân thể mỏng manh siêu vẹo nên mặc dù vòng tay Tiểu Thành không hề rộng vẫn có thể ôm lấy cô.

Trong đêm tiếng nức nở bật lên, nó chỉ đủ để Tiểu Thành nghe thấy. Nước mắt đó không biết là khóc vì thân thể đau đớn, hay khóc về những vết thương chồng chéo trong tâm hồn. Mà có lẽ cô khóc cho cả hai, bên cạnh nỗi đau, còn là sự tủi nhục, tự thương cho chính mình. Mà lúc này, còn cả cho đôi tay nhỏ nhắn mềm mại đang ôm lấy cô nữa.

“Mẹ Hiểu Linh, có Tiểu Thành đây rồi! Tiểu Thành sẽ ăn thật nhiều để mau lớn, Tiểu Thành lớn rồi sẽ bảo vệ mẹ.”

Đỗ Hiểu Linh không nói được chỉ gật gật đồng tình. Tiểu Thành là chút ánh sáng cuối cùng trong cuộc đời vốn tăm tối của cô, tựa như thằng bé mang đến một ngọn đèn nhỏ, thắp lên bóng đêm, cho dù mỏng manh yếu ớt nhưng lại khiến cho lòng người mẹ ấm áp vô cùng.

Đỗ Hiểu Linh thật sự muốn khen con trai mình một câu: “Tiểu Thành của mẹ ngoan lắm, Tiểu Thành của mẹ thật là giỏi.” Nhưng những lời này chỉ có thể trao đổi bằng ánh mắt.

Dường như tình mẫu tử là thứ gì đó đặc biệt thiêng liêng, vậy nên Tiểu Thành tựa hồ hiểu điều mẹ mình muốn gửi gắm, cậu bé vòng tay làm dấu hứa hẹn và nói:

“Chắc chắn rồi. Vì con là con của mẹ Hiểu Linh mà! Mẹ yên tâm đi, con sẽ bảo vệ mẹ.”

Vừa nói, bàn tay nhỏ ngoắc vào tay mẹ, tay còn lại nhẹn đưa lên khóe mắt mà lau nước mắt cho Đỗ Hiểu Linh.

Cô đưa bàn tay nhỏ gầy guộc, nổi cả gân xanh lên trên đó cầm lấy bàn tay nhỏ của con trai sau đó hôn nhẹ lên đó. Tiểu Thành dường như cũng cảm nhận được mẹ đang rất đỗi tự hào về mình cậu bé mỉm cười, rồi nhanh chóng ngồi vào trong lòng mẹ.

Đỗ Hiểu Linh nhìn con trai không chớp mắt. Ngay lúc đó, cậu bé đưa tay vào túi quần ngủ, dường như là ở đó giấu thứ gì đó. Đến lúc bàn tay nhỏ xòe ra thì đó là một lọ thuốc sát trùng. Cậu bé bắt đầu mở ra rồi chậm rãi thoa lên cho Đỗ Hiểu Linh.

Cô thật muốn khóc. Nhưng lần này là khóc vì hạnh phúc. Nhưng Tiểu Thành nhạy cảm đến độ có thể đoán trước được, cậu bé nói:

“Mẹ đừng khóc nữa, sẽ trôi thuốc đấy.” Nói xong thì Tiểu Thành lại tỉ mẩn làm tiếp việc còn dở dang đó.

Đỗ Hiểu Linh trong ánh sáng le lói từ cái đèn treo trên bức tường cuối hành lang nhìn thật rõ khuôn mặt non nớt của con trai.

Tiểu Thành rất đẹp, cậu bé thừa hưởng một chút phong trần lãng tử của ba và vẻ thiện lương trong sáng của Đỗ Hiểu Linh. Hai mảnh ghép tưởng như đối lập đó lại tạo nên một đứa trẻ đẹp như tạc tượng. Đỗ Hiểu Linh hơi mím môi lại, đưa tay lên vuốt lọn tóc mai phủ xuống mặt con trai.

Thật tội nghiệp, Tiểu Thành còn bé như thế mà đã buộc phải lớn. Cậu bé phải lớn để che chở cho mẹ.

“Mẹ, mẹ ăn kẹo đi!”

Tiểu Thành lấy ra từ bên chiếc túi còn lại một chiếc kẹo màu lam nhạt, tỉ mẩn bóc ra rồi đưa vào miệng cho Đỗ Hiểu Linh.

“Lúc con không vui, con thích ăn kẹo. Nhưng ba không cho con ăn nhiều vì sợ sâu răng. Vậy nên lát mẹ nhớ đánh răng nhé!”

Tiếng Tiểu Thành thì thầm bên tai như sợ trong đêm sẽ có ai đó phát giác được.

Viên kẹo mới chỉ vừa lan vị ngọt dịu trong khoang miệng thì có tiếng ồn ào:

‘Cậu chủ nhỏ biến mất rồi, người đâu? Tìm mau! Tìm mau!”

Đỗ Hiểu Linh đứng phắt dậy, như là phản xạ bản năng. Tiểu Thành ánh mắt cũng đã biến đổi, một vẻ sợ hãi xuất hiện.

Tiếng nói kia là tiếng của Tô Tố Như. Nếu như bà ta phát giác nửa đêm Tiểu Thành đi tìm Đỗ Hiểu Linh sợ rằng Đỗ Hiểu Linh sẽ không chỉ bị thêm một trận đòn trong đêm nay.

Đỗ Hiểu Linh hơi khẽ đẩy con trai ra phía sau, như là một dạng bản năng bảo vệ. Nhưng Tiểu Thành đột nhiên nhìn cô mỉm cười, cậu bé đặt lại lọ thuốc sát khuẩn vào tay cô rồi đưa tay lên làm dấu im lặng.

Xong xuôi, Tiểu Thành chạy biến vào trong bóng tối, vọt ra vườn, cách xa chỗ Đỗ Hiểu Linh vừa ngồi. Cô còn chưa hết kinh hoàng thì đã nghe thấy có tiếng từ xa hát khẽ, nó vang lên từ căn phòng của Lục Thiếu Quân.

Là tiếng của Tiểu Thành.

Ngay lập tức, không chỉ có Tô Tố Như mà người làm cũng nghe thấy. Lục Thiếu Quân lúc này nằm vật ra sô pha đột nhiên thấy tiếng con trai hát. Anh vội vàng ngồi dậy, ánh đèn từ bàn sách cho anh thấy rõ Tiểu Thành còn đang nhắm mắt, bước đi mơ hồ, miệng vẫn hát.

“Tiểu Thành! Tiểu Thành!”

Lục Thiếu Quân gọi đến hai lần Tiểu Thành vẫn không đổi. Anh gọi lớn hơn:

“Con mộng du sao?”

Vừa nói anh vừa bước lại ôm lấy con bế lên tay. Dáng anh cao lớn, Tiểu Thành lọt thỏm trong tay ba mình.  Lúc bấy giờ Tiểu Thành mới dụi mắt, miệng ngừng hát, giả bộ:

“Ba? Sao ba ở đây?”

Lục Thiếu Quân hơi nhíu mày, cùng lúc ấy Tô Tố Như, Đỗ Tuyết Kỳ chạy vào:

“Thiếu Quân, Tiểu Thành…” Lời nói của Tô Tố Như còn đang lấp lửng thì bà ta đã nhìn thấy cậu bé trên tay Lục Thiếu Quân, bà ta vội vàng chạy lại.

“Tiểu Thành, nửa đêm cháu đi đâu thế?”

“Thằng bé bị mộng du.”

Lục Thiếu Quân cất tiếng nói. Tố Tố Như không nhìn thẳng mà liếc về phía Tiểu Thành đầy nghi ngờ. Nhưng đáp lại bà ta chỉ có vẻ mặt ngây thơ như không của Tiểu Thành.

Tô Tố Như sở dĩ khẩn trương lo lắng là bởi vì cho đến lúc này Tiểu Thành là cháu trai đời thứ tư của dòng họ. Chính nhờ có Tiểu Thành mà Lục Thiếu Quân có khí thế áp đảo các chi khác trong Lục gia. Quan trọng hơn, lúc chiều Tiểu Thành bị dọa sợ, bà ta sợ thằng bé sợ quá mà bỏ đi.

Không riêng gì Tô Tố Như, bản thân Đỗ Tuyết Kỳ cũng lo ngay ngáy. Cô ta không lo Tiểu Thành xảy ra chuyện hay bỏ đi mà lúc này thấy Tiểu Thành ở trong tay Lục Thiếu Quân cô ta chột dạ, sợ cậu bé quên mất lời uy hiếp.

Đỗ Tuyết Kỳ nghi ngại trong lòng đang định tiến đến thì tiếng chuông điện thoại đổ vang. Lục Thiếu Quân vẫn ôm con trai trên tay, một bên cầm lấy cái điện thoại.

“Alo!”

“Cậu Lục, công ty có chuyện rồi! Cậu mau tới gấp đi!”

Tiếng điện thoại khá to nên không riêng gì Lục Thiếu Quân nghe được mà cả Đỗ Tuyết Kỳ và Tô Tố Như cũng nghe thấy. Cả hai không hẹn mà cùng nhướng mày.

“Mẹ bế Tiểu Thành đi, con cần đến công ty. Tuyết Kỳ, cô đi cùng tôi.”

Đỗ Tuyết Kỳ sửng sốt, vô cùng ngạc nhiên. Hai mắt mở lớn rồi mỉm cười. Cô ta nhanh chóng nói:

“Chờ em thay đồ.” Nói xong liếc Tiểu Thành một cái nhanh nhẹn trở về phòng. Lúc này đã là giữa đêm, trên người cô ta vẫn là đồ ngủ không tiện ra ngoài.

Thay đồ xong, lúc đi ngang qua hành lang, cô ta nhìn thấy bóng dáng run rẩy và hiếu kỳ của Đỗ Hiểu Linh, rõ ràng như chột dạ cái gì, Đỗ Tuyết Kỳ lập tức dừng lại, giật giọng:

“Đỗ Hiểu Linh, cô ở đây làm gì?”

Vừa nói cô ta nheo mắt tiến lại, ánh nhìn đầy nghi ngờ. Tiểu Thành chưa từng bị mộng du, tại sao hôm nay lại mộng du được?

Khoảnh khắc bàn tay cô ta đưa ra muốn túm lấy cổ áo của  Đỗ Hiểu Linh thì tiếng ô tô đã đến ngoài cổng biệt thự. Cô ta đành thu tay về nhưng không quên rít lên một câu cảnh cáo:

“Nếu như cô còn cố tình thò một ngón chân đến gần Tiểu Thành thì tôi sẽ cho hai người đoàn tụ với bà ngoại thằng bé.”

Đỗ Hiểu Linh co rúm người lại, thân thể run lẩy bẩy. Còn Đỗ Tuyết Kỳ nở một nụ cười lạnh, bước qua mặt cô đi về  phía chiếc xe đang đợi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hot

Comments

壮

thằng nào ví vậy

2022-04-12

0

Thuy Lieu Doan

Thuy Lieu Doan

ác

2021-09-25

1

ARMY

ARMY

đáng lẽ chị nữ9 nên quên mẹ cái thằng nam9 đi và sống vì tiểu thành :))

2021-07-31

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2 Chương 2: Bị ép uống thuốc
3 Chương 3: Bản năng làm mẹ
4 Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5 Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6 Chương 6: Ghen ăn tức ở
7 Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8 Chương 8: Giấy nhớ
9 Chương 9: Cướp công
10 Chương 10: Xuân dược
11 Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12 Chương 12: Bình yên trong viện
13 Chương 13: Đừng ảo tưởng
14 Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15 Chương 15: Quay đầu thì sao?
16 Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17 Chương 17: Anh xin lỗi
18 Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19 Chương 19: Trọng dụng người tài
20 Chương 20: Cơn giận
21 Chương 21: Lạc mất
22 Chương 22: Canh an thần
23 Chương 23: Dựng lều cắm trại
24 Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25 Chương 25: Sao băng
26 Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27 Chương 27: Đừng phá game
28 Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29 Chương 29: Không cần anh quản
30 Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31 Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32 Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33 Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34 Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35 Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36 Chương 36: Chiếm hữu
37 Chương 37: Mang con trở về
38 Chương 38: Tính kế
39 Chương 39: Kế lồng trong kế
40 Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41 Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42 Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43 Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44 Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45 Chương 45: Di chúc oái oăm
46 Chương 46: Toan tính
47 Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48 Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49 Chương 49: Kế hoạch thất bại
50 Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51 Chương 51: Anh biến thành một người khác
52 Chương 52: Bước ngoặt
53 Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54 Chương 54: Bão rừng
55 Chương 55: Tháng ngày bình yên
56 Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57 Chương 57: Trời nổi mây đen
58 Chương 58: Chết tâm
59 Chương 59: Tra tấn tâm lý
60 Chương 60: Đứa trẻ
61 Chương 61: Đó là trả giá!
62 Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63 Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64 Chương 64: Họa vô đơn chí
65 Chương 65: Chữ Tâm
66 Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67 Chương 67: Kẻ đứng sau
68 Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69 Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70 Chương 70: Trở mình
71 Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72 Chương 72: Báo ứng
73 Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74 Chương 74: Trần Du Lan trở về
75 Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76 Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77 Chương 77: Đặt cược
78 Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79 Chương 79: Âm thầm tính toán
80 Chương 80: Hóa kiếp
81 Chương 81: Trinh nữ
82 Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83 Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84 Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85 Chương 85: Hoa Phù Dung
86 Lời tác giả:
87 Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88 Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89 Chương 88: Học cách tôn trọng
90 Chương 89: Ghen tuông
91 Chương 90: Nơi cất giấu
92 Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93 Chương 92: Một trận gió lớn
94 Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95 Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96 Chương 95: Ai là hồ ly?
97 Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98 Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99 Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100 Chương 99: Bữa trưa
101 Chương 100: Cô bé thả diều
102 Chương 101: Tay không bắt giặc
103 Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104 Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105 Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106 Chương 105: Cá chết lưới rách
107 Chương 106: Tiểu Linh Linh
108 Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109 Chương 108: Trộm long tráo phụng
110 Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111 Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112 Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113 Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114 Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115 Chương 114: Cố nhân
116 Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117 Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118 Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119 Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120 Chương 119: Gặp lại ân nhân
121 Chương 120: Con chim sợ cành cong
122 Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123 Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124 Lời cảm ơn từ tác giả
125 Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày
Chapter

Updated 125 Episodes

1
Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2
Chương 2: Bị ép uống thuốc
3
Chương 3: Bản năng làm mẹ
4
Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5
Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6
Chương 6: Ghen ăn tức ở
7
Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8
Chương 8: Giấy nhớ
9
Chương 9: Cướp công
10
Chương 10: Xuân dược
11
Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12
Chương 12: Bình yên trong viện
13
Chương 13: Đừng ảo tưởng
14
Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15
Chương 15: Quay đầu thì sao?
16
Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17
Chương 17: Anh xin lỗi
18
Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19
Chương 19: Trọng dụng người tài
20
Chương 20: Cơn giận
21
Chương 21: Lạc mất
22
Chương 22: Canh an thần
23
Chương 23: Dựng lều cắm trại
24
Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25
Chương 25: Sao băng
26
Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27
Chương 27: Đừng phá game
28
Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29
Chương 29: Không cần anh quản
30
Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31
Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32
Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33
Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34
Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35
Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36
Chương 36: Chiếm hữu
37
Chương 37: Mang con trở về
38
Chương 38: Tính kế
39
Chương 39: Kế lồng trong kế
40
Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41
Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42
Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43
Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44
Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45
Chương 45: Di chúc oái oăm
46
Chương 46: Toan tính
47
Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48
Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49
Chương 49: Kế hoạch thất bại
50
Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51
Chương 51: Anh biến thành một người khác
52
Chương 52: Bước ngoặt
53
Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54
Chương 54: Bão rừng
55
Chương 55: Tháng ngày bình yên
56
Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57
Chương 57: Trời nổi mây đen
58
Chương 58: Chết tâm
59
Chương 59: Tra tấn tâm lý
60
Chương 60: Đứa trẻ
61
Chương 61: Đó là trả giá!
62
Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63
Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64
Chương 64: Họa vô đơn chí
65
Chương 65: Chữ Tâm
66
Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67
Chương 67: Kẻ đứng sau
68
Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69
Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70
Chương 70: Trở mình
71
Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72
Chương 72: Báo ứng
73
Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74
Chương 74: Trần Du Lan trở về
75
Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76
Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77
Chương 77: Đặt cược
78
Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79
Chương 79: Âm thầm tính toán
80
Chương 80: Hóa kiếp
81
Chương 81: Trinh nữ
82
Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83
Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84
Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85
Chương 85: Hoa Phù Dung
86
Lời tác giả:
87
Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88
Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89
Chương 88: Học cách tôn trọng
90
Chương 89: Ghen tuông
91
Chương 90: Nơi cất giấu
92
Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93
Chương 92: Một trận gió lớn
94
Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95
Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96
Chương 95: Ai là hồ ly?
97
Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98
Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99
Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100
Chương 99: Bữa trưa
101
Chương 100: Cô bé thả diều
102
Chương 101: Tay không bắt giặc
103
Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104
Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105
Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106
Chương 105: Cá chết lưới rách
107
Chương 106: Tiểu Linh Linh
108
Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109
Chương 108: Trộm long tráo phụng
110
Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111
Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112
Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113
Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114
Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115
Chương 114: Cố nhân
116
Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117
Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118
Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119
Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120
Chương 119: Gặp lại ân nhân
121
Chương 120: Con chim sợ cành cong
122
Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123
Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124
Lời cảm ơn từ tác giả
125
Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play