Chương 10: Xuân dược

Đỗ Tuyết Kỳ bối rối tự mình nhặt đũa lên. Cử chỉ này không qua được mắt Lục Tư Phàm nhưng anh ta vẫn ngồi yên một bên không nói, trái lại liếc nhìn về phía Đỗ Hiểu Linh.

Ông cố Lục nghe thấy Lục Thiếu Quân nói gật gù:

“Nên vậy. Nên vậy! Dẫu sao con bé có ý tưởng thì nhất định giám sát tốt.”

Đỗ Tuyết Kỳ một bên nín thinh không nói gì, còn Lục Thiếu Quân thì cũng gật gù theo ông nội. Anh tự tin nếu bản thiết kế đó Đỗ Tuyết Kỳ có thể chỉnh sửa được như thế vậy thì công việc sau này nhất định không có vấn đề nữa.

….

Biệt thự nhà họ Đỗ

Dưới ánh đèn mờ ảo, phòng khách được bày trí tinh xảo với những vật trang trí vô cùng đắt tiền, Vạn Như Ngọc đang ngồi bên bàn trà, đối diện là Đỗ Tuyết Kỳ đang cặm cụi với đống sổ sách.

“Tuyết Kỳ, mẹ gả con sang đấy là để hưởng phúc không phải để con phải nai lưng ra đi làm như thế!”

Đỗ Tuyết Kỳ đóng lại tập văn kiện thở dài:

“Hừm… Vốn nghĩ đi làm cho vui, có thể ở gần Thiếu Quân bồi dưỡng tình cảm, ai ngờ được bận muốn chết luôn.”

Vạn Như Ngọc nheo mắt:

“Mẹ đã tìm cho con nhà thiết kế Chu Lâm Lộ, là bạn học cùng khóa với mẹ con Hiểu Linh ấy, ông ấy hết thời rồi nhưng nền tảng thiết kế rất tốt, con cứ bí mật theo ông ấy nếu không lại lộ ra cái thiết kế đó không phải con làm.”

“Vâng. Vậy mai bảo ông ấy tới gặp con.” Đỗ Tuyết Kỳ nhăn mặt.

“Mà...thật sự là cái con câm đó làm ra ư? Nó có thể sao?” Đỗ Tuyết Kỳ đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn vào thinh không.

Vạn Như Ngọc một bên cười nói:

“Cũng bất ngờ đó. Nhưng mà mẹ nó thật sự đã từng là một nhà thiết kế giỏi, chỉ tiếc là…”

Câu nói sau cùng này của Vạn Như Ngọc mang theo sự ác ý và hiểm độc chứ không hề có một chút tiếc nuối nào.

“Hai mẹ con đang nói chuyện gì vậy?”

Từ trong nhà một người đàn ông ngồi xe lăn đi ra. Vẻ anh tuấn, góc cạnh nhưng đã bị thời gian phủ một lớp già nua trên gương mặt. Người đàn ông này là ba của Đỗ Tuyết Kỳ và Đỗ Hiểu Linh, chính là Đỗ Kính Nghiệp.

Những năm gần đây sức khỏe giảm sút, đầu óc cũng không còn minh mẫn nữa, sản nghiệp nhà họ Đỗ cũng vì lẽ đó mà sa sút hơn xưa. Đỗ Tuyết Kỳ liên hôn với nhà họ Lục mới giúp nhà họ Đỗ kéo lại được vài mối làm ăn mà duy trì cuộc sống trong giới thượng lưu.

“Ba!” Thấy ba mình xuất hiện Đỗ Tuyết Kỳ chỉ cất tiếng nhàn nhạt. Còn Vạn Như Ngọc hầu như không nói gì. Xem ra địa vị trong nhà của Đỗ Kính Nghiệp cũng chỉ ở dưới mí mắt của Vạn Như Ngọc mà thôi. Chẳng qua đã già, nhan sắc phai tàn, nếu còn trẻ trung, sợ rằng bà ta đã sớm bỏ Đỗ Kính Nghiệp để tìm một cái mối tốt hơn.

“Muộn rồi, con cũng nên về đi. Mọi việc cứ làm theo ý mẹ ấy.” Vạn Như Ngọc quay ra nói với con gái.

“Vâng, vậy con về trước, mẹ gửi cho con số của Chu tiên sinh đi.” Đỗ Tuyết Kỳ vừa thu dọn văn kiện vừa cất tiếng nói.

“Được, mẹ sẽ gửi.” Vạn Như Ngọc gật đầu, nói xong thì bà ta đứng lên tiễn chân con gái.

Đỗ Tuyết Kỳ cũng quay lại chào Đỗ Kính Nghiệp rồi về, bên ngoài cửa, xe đã chờ sẵn.

Lúc này tại nhà họ Lục, Lục Thiếu Quân đang chầm chậm xem xét những tư liệu trên máy tính mà thư ký vừa gửi cho anh, khóe môi hơi cong lên.

“Gọi cho tôi chú Lâm vào đây!”

Từ bên ngoài Lâm quản gia, người luôn đi theo Lục Thiếu Quân nhiều năm bước vào, âu phục chỉnh tề, mái tóc hoa râm phủ kín trước trán, trên mặt đeo một gọng kính trắng.

“Cậu chủ, cậu có việc gì phân phó ạ?”

Lục Thiếu Quân ngước mắt nhìn lên, Lâm Duy Kiên đang ở đó, anh thở dài một cái nói:

“Chú Lâm, giúp tôi tìm hiểu một chút.”

Lâm Duy Kiên nghe thấy Lục Thiếu Quân nói thì nhanh chóng tiến về phía anh, nhận lấy mảnh giấy từ trên tay đối phương:

“Dạ, tôi sẽ đi làm ngay thưa cậu chủ.”

“Âm thầm thôi!” Lục Thiếu Quân nói thêm trước khi xoay người rời đi.

Khi Lâm Duy Kiên đã đi ra khỏi thư phòng, vừa vặn Đỗ Hiểu Linh cũng bước tới mang theo khay trà và bánh điểm tâm. Thấy cô bước vào, Lục Thiếu Quân không nói gì, chỉ gật đầu một cái.

Đỗ Hiểu Linh nhanh nhẹn đặt bánh và trà lên chiếc bàn nhỏ gần đó, liếc nhìn anh một cái rồi xoay người rời đi.

“Đỗ Hiểu Linh!” Thanh âm trầm thấp đột nhiên cất lên.

Đỗ Hiểu Linh dừng bước lại, cô quay ra khuôn mặt lộ một chút bất ngờ.

“Sắp xếp đống văn kiện này cho tôi!”

Lục Thiếu Quân bất ngờ ra lệnh. Đỗ Hiểu Linh liếc nhìn một cái về phía cánh tay anh chỉ vào, ở đó là một đống giấy tờ lộn xộn, cô định tiến lại thì dường như Lục Thiếu Quân lại nghĩ đến chuyện gì đó, anh cất tiếng:

“Mà thôi! Cô đi ra đi! Tránh cho hỏng việc!”

Khuôn mặt mong chờ của Đỗ Hiểu Linh lập tức tắt ngay biểu cảm. Cô có phần thất vọng, mắt cụp xuống rồi mau chóng rời ra ngoài đóng cửa lại.

Trên hành lang vắng người, hơi sương từ ngoài phả vào mặt, váy áo mỏng khó tránh lạnh lẽo mà run lên.

“Ồ, có vẻ như em trai tôi không biết thương hoa tiếc ngọc.”

Một tiếng nói trầm thấp khác vang lên, mang theo một chút giễu cợt và mỉa mai.

Đỗ Hiểu Linh không quay người lại cũng đoán ra người đến là ai. Từ bên ngoài cổng, Lục Tư Phàm bước tới hành lang, vòng người đi qua đứng trước mặt Đỗ Hiểu Linh chăm chú quan sát cô.

Đỗ Hiểu Linh nhíu mày, làn mi cong cong khẽ động đậy, cô dùng tay giao tiếp bằng ngôn ngữ ký hiệu:

“Nếu anh tìm Thiếu Quân thì anh ấy ở trong phòng, có thể cho người báo, tôi đi đây!”

Lục Tư Phàm thời gian này cũng đã học chút ngôn ngữ ký hiệu, cơ bản có thể hiểu cô nói gì. Đỗ Hiểu Linh ngay sau đó lại thu người lại, bước vội đi. Cô có chướng ngại giao tiếp sau khi mẹ mất nên không muốn chuyện trò cùng người khác.

Lục Tư Phàm nhìn bóng cô bước đi nhưng lại không đi tìm Lục Thiếu Quân mà chậm rãi bước theo cô. Đến cuối hành lang, anh ta đột ngột bước nhanh hơn rồi ép sát cô vào trong bờ tường:

“Đỗ Hiểu Linh, cô tránh tôi sao?”

Bị đối phương đột nhiên ép sát vào tường, Đỗ Hiểu Linh theo bản năng co rúm người lại. Trên khuôn mặt ẩn hiện sự sợ hãi.

“Thật xin lỗi!” Lục Tư Phàm vừa thấy đôi mắt mỏng manh yếu ớt ấy thì vội buông cô ra, lùi lại hai bước, đồng thời thấp giọng nói.

Đỗ Hiểu Linh sắc mặt tái nhợt, vai vẫn hơi run lên. Một bên này Lục Tư Phàm hắng giọng nói:

“Thật ra tôi đến đây tìm cô có việc. Có thể người khác không biết, nhưng tôi biết rất rõ ràng, bản thiết kế đó là do cô sửa phải không?”

Đỗ Hiểu Linh vừa nghe đến đây lập tức hoảng hồn, cô vội vã đưa tay bịt kín miệng Lục Tư Phàm lại, cả người vô tình cũng tiến gần anh ta thêm mấy bước, hương hoa từ cơ thể cứ thế len vào khứu giác Lục Tư Phàm, anh ta cũng bất giác bối rối.

“Các người làm gì vậy?” Tiếng quát lớn phía sau vang lên khiến cho tim của Đỗ Hiểu Linh như muốn rơi ra ngoài.

“O…” Không tự chủ, Đỗ Hiểu Linh kêu lên một tiếng, chân lùi mấy bước, suýt không đứng vững.

“Ồ, em trai!” Lục Tư Phàm cất tiếng nói.

Ở bên này Lục Thiếu Quân hai mắt rực lửa nhìn chằm chằm đối phương, yết hầu chuyển động mạnh mẽ như đang cố kiềm chế cơn giận. Anh phớt lờ câu chào hỏi của Lục Tư Phàm, thậm chí đến cái liếc mắt cũng lười biếng hướng về phía ấy. Mọi sự tập trung của anh lúc này dồn cả trên người Đỗ Hiểu Linh.

“Cô… Cô cũng giỏi đó!” Lục Thiếu Quân rít lên qua kẽ răng, anh nắm chặt bàn tay lại rồi bất ngờ túm chặt lấy vai Đỗ Hiểu Linh lôi đi.

“A…” Bị đau bất ngờ, Đỗ Hiểu Linh không kìm được lại phát ra âm thanh.

Lục Tư Phàm đưa tay kéo lại nhưng anh ta bắt hụt, cuối cùng tự cười giễu chính mình một cái rồi cũng bỏ đi ngay sau đó.

Đỗ Hiểu Linh nhanh chóng bị Lục Thiếu Quân ném vào một căn phòng. Anh khóa chặt cửa lại. Ánh mắt như thiêu như đốt nhìn cô nạt nộ:

“Cô thiếu đàn ông đến thế ư? Cô đúng là loại đàn bà không biết xấu hổ. Sao hả, mấy tháng nay không có ai động đến nên không chịu được sao?”

Lục Thiếu Quân vừa nói, vừa đưa tay tìm kiếm thứ gì đó từ trong ngăn kéo.

Đỗ Hiểu Linh là lần thứ ba thấy anh tức giận như vậy. Lần đầu chính là cái lần phát sinh quan hệ với cô trước khi cưới Đỗ Tuyết Kỳ. Sau liền mấy năm, anh hoàn toàn thờ ơ, chỉ coi cô là công cụ tình dục chứ chưa từng bận tâm tới bất cứ biểu hiện gì của cô cả. Lần thứ hai là vào hơn một tháng trước, trong bữa tiệc trở về của Lục Tư Phàm. Và hôm nay là lần thứ ba.

“Năm đó cô dùng cách nào leo lên giường tôi? Cô leo lên giường tôi là có mục đích phải không? Không phải tình cờ. Hoàn toàn không phải tình cờ!

Lục Thiếu Quân hét lên trong giận giữ. Anh đưa tay đập mạnh xuống bàn.

“Đáng chết! Đáng chết! Phụ nữ của Lục Thiếu Quân này lại có thể đi câu dẫn đàn ông ngay dưới mí mắt. Cô đúng là gan to bằng trời.”

Đỗ Hiểu Linh sợ hãi nhìn về phía anh, cả người run lên bần bật. Cô đã bị đánh đập rất nhiều lần từ Đỗ Tuyết Kỳ hay Tô Tố Như nhưng đối diện với sự phẫn nộ của Lục Thiếu Quân lúc này cô vẫn rất hoảng sợ. Cô không ngừng lắc đầu qua lại, biểu thị mình không hề như anh nói.

“Cô còn chối sao? Chối? Khi mà chính mắt tôi nhìn thấy? Nếu tôi không nhìn thấy thì cô và hắn còn làm cái trò gì hả? Trò gì hả?”

Lục Thiếu Quân nhanh chóng quay lại, bàn tay của anh túm lấy gương mặt nhỏ của cô, bóp chặt quai hàm, tay còn lại nhét vào miệng cô một viên thuốc. Liền sau đó, anh đổ nước vào đó.

Đỗ Hiểu Linh bị ép uống nước sặc cả lên, cô ho sặc sụa nhưng Lục Thiếu Quân vẫn chẳng buông tha.

Anh lấy một chiếc còng số tám khóa kín một bàn tay cô lên trên chiếc thành giường còn bản thân tức giận quay ra ngồi xuống chiếc ghế xoay gần đó.

“Thèm đàn ông? Ha Ha. Đã là đàn bà của Lục Thiếu Quân còn có thể thèm đàn ông?” Lục Thiếu Quân vừa nói vừa cười, nụ cười vừa cay đắng lại vừa chế giễu.

Đỗ Hiểu Linh nuốt viên thuốc xuống một lúc sau đó liền biết ngay anh đã cho mình uống thứ gì. Cả cơ thể cô nóng lên nhanh chóng. Chính là xuân dược.

Đúng! Anh đã cho cô uống xuân dược!

Hot

Comments

Thuy Lieu Doan

Thuy Lieu Doan

bỉ ổi

2021-09-25

2

bông

bông

khốn nạn

2021-07-03

1

Hiep Chau

Hiep Chau

ko nên tha thứ cho nam 9

2021-07-03

3

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2 Chương 2: Bị ép uống thuốc
3 Chương 3: Bản năng làm mẹ
4 Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5 Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6 Chương 6: Ghen ăn tức ở
7 Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8 Chương 8: Giấy nhớ
9 Chương 9: Cướp công
10 Chương 10: Xuân dược
11 Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12 Chương 12: Bình yên trong viện
13 Chương 13: Đừng ảo tưởng
14 Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15 Chương 15: Quay đầu thì sao?
16 Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17 Chương 17: Anh xin lỗi
18 Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19 Chương 19: Trọng dụng người tài
20 Chương 20: Cơn giận
21 Chương 21: Lạc mất
22 Chương 22: Canh an thần
23 Chương 23: Dựng lều cắm trại
24 Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25 Chương 25: Sao băng
26 Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27 Chương 27: Đừng phá game
28 Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29 Chương 29: Không cần anh quản
30 Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31 Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32 Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33 Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34 Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35 Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36 Chương 36: Chiếm hữu
37 Chương 37: Mang con trở về
38 Chương 38: Tính kế
39 Chương 39: Kế lồng trong kế
40 Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41 Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42 Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43 Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44 Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45 Chương 45: Di chúc oái oăm
46 Chương 46: Toan tính
47 Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48 Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49 Chương 49: Kế hoạch thất bại
50 Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51 Chương 51: Anh biến thành một người khác
52 Chương 52: Bước ngoặt
53 Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54 Chương 54: Bão rừng
55 Chương 55: Tháng ngày bình yên
56 Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57 Chương 57: Trời nổi mây đen
58 Chương 58: Chết tâm
59 Chương 59: Tra tấn tâm lý
60 Chương 60: Đứa trẻ
61 Chương 61: Đó là trả giá!
62 Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63 Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64 Chương 64: Họa vô đơn chí
65 Chương 65: Chữ Tâm
66 Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67 Chương 67: Kẻ đứng sau
68 Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69 Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70 Chương 70: Trở mình
71 Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72 Chương 72: Báo ứng
73 Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74 Chương 74: Trần Du Lan trở về
75 Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76 Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77 Chương 77: Đặt cược
78 Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79 Chương 79: Âm thầm tính toán
80 Chương 80: Hóa kiếp
81 Chương 81: Trinh nữ
82 Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83 Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84 Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85 Chương 85: Hoa Phù Dung
86 Lời tác giả:
87 Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88 Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89 Chương 88: Học cách tôn trọng
90 Chương 89: Ghen tuông
91 Chương 90: Nơi cất giấu
92 Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93 Chương 92: Một trận gió lớn
94 Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95 Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96 Chương 95: Ai là hồ ly?
97 Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98 Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99 Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100 Chương 99: Bữa trưa
101 Chương 100: Cô bé thả diều
102 Chương 101: Tay không bắt giặc
103 Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104 Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105 Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106 Chương 105: Cá chết lưới rách
107 Chương 106: Tiểu Linh Linh
108 Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109 Chương 108: Trộm long tráo phụng
110 Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111 Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112 Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113 Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114 Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115 Chương 114: Cố nhân
116 Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117 Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118 Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119 Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120 Chương 119: Gặp lại ân nhân
121 Chương 120: Con chim sợ cành cong
122 Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123 Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124 Lời cảm ơn từ tác giả
125 Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày
Chapter

Updated 125 Episodes

1
Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2
Chương 2: Bị ép uống thuốc
3
Chương 3: Bản năng làm mẹ
4
Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5
Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6
Chương 6: Ghen ăn tức ở
7
Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8
Chương 8: Giấy nhớ
9
Chương 9: Cướp công
10
Chương 10: Xuân dược
11
Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12
Chương 12: Bình yên trong viện
13
Chương 13: Đừng ảo tưởng
14
Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15
Chương 15: Quay đầu thì sao?
16
Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17
Chương 17: Anh xin lỗi
18
Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19
Chương 19: Trọng dụng người tài
20
Chương 20: Cơn giận
21
Chương 21: Lạc mất
22
Chương 22: Canh an thần
23
Chương 23: Dựng lều cắm trại
24
Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25
Chương 25: Sao băng
26
Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27
Chương 27: Đừng phá game
28
Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29
Chương 29: Không cần anh quản
30
Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31
Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32
Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33
Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34
Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35
Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36
Chương 36: Chiếm hữu
37
Chương 37: Mang con trở về
38
Chương 38: Tính kế
39
Chương 39: Kế lồng trong kế
40
Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41
Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42
Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43
Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44
Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45
Chương 45: Di chúc oái oăm
46
Chương 46: Toan tính
47
Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48
Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49
Chương 49: Kế hoạch thất bại
50
Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51
Chương 51: Anh biến thành một người khác
52
Chương 52: Bước ngoặt
53
Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54
Chương 54: Bão rừng
55
Chương 55: Tháng ngày bình yên
56
Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57
Chương 57: Trời nổi mây đen
58
Chương 58: Chết tâm
59
Chương 59: Tra tấn tâm lý
60
Chương 60: Đứa trẻ
61
Chương 61: Đó là trả giá!
62
Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63
Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64
Chương 64: Họa vô đơn chí
65
Chương 65: Chữ Tâm
66
Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67
Chương 67: Kẻ đứng sau
68
Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69
Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70
Chương 70: Trở mình
71
Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72
Chương 72: Báo ứng
73
Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74
Chương 74: Trần Du Lan trở về
75
Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76
Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77
Chương 77: Đặt cược
78
Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79
Chương 79: Âm thầm tính toán
80
Chương 80: Hóa kiếp
81
Chương 81: Trinh nữ
82
Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83
Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84
Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85
Chương 85: Hoa Phù Dung
86
Lời tác giả:
87
Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88
Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89
Chương 88: Học cách tôn trọng
90
Chương 89: Ghen tuông
91
Chương 90: Nơi cất giấu
92
Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93
Chương 92: Một trận gió lớn
94
Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95
Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96
Chương 95: Ai là hồ ly?
97
Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98
Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99
Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100
Chương 99: Bữa trưa
101
Chương 100: Cô bé thả diều
102
Chương 101: Tay không bắt giặc
103
Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104
Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105
Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106
Chương 105: Cá chết lưới rách
107
Chương 106: Tiểu Linh Linh
108
Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109
Chương 108: Trộm long tráo phụng
110
Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111
Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112
Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113
Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114
Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115
Chương 114: Cố nhân
116
Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117
Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118
Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119
Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120
Chương 119: Gặp lại ân nhân
121
Chương 120: Con chim sợ cành cong
122
Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123
Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124
Lời cảm ơn từ tác giả
125
Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play