Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát

“Này!” Từ phía ngoài, một bàn tay đưa ra, trên đó là một chiếc khăn tay. Đỗ Hiểu Linh từ từ quay lại nhìn.

“Tư Phàm?” Cô ngạc nhiên tự hỏi chính mình.

Đỗ Hiểu Linh còn chưa kịp đón lấy cái khăn tay thì Lục Tư Phàm đã ngồi hẳn xuống, một chân chống một chân quỳ trên nền đá hoa cương, đối diện sát ngay trước Đỗ Hiểu Linh. Anh ta cầm lấy bàn tay đang rớm máu cùng một vết phỏng lớn lúc này dường như đã rộp nước lên.

“Đau không?” Lục Tư Phàm vừa thổi vừa hỏi Đỗ Hiểu Linh.

Cử chỉ bất ngờ này của anh ta khiến cho Đỗ Hiểu Linh giật mình. Cô không bao giờ nghĩ được bản thân lại có thể được đối xử dịu dàng đến vậy.

Nhưng rồi trong một khoảnh khắc cô lại cảm thấy sự dịu dàng này thật sự nguy hiểm. Cô hơi rụt tay lại.

“Đừng động. Để tôi bôi thuốc cho cô!”

Lục Tư Phàm nhẹ kéo tay Đỗ Hiểu Linh lại. Từ túi áo vest ngực, anh ta lấy ra một tuýp thuốc:

“Tình cờ tôi cũng rất hay bị phỏng, nên lúc nào cũng mang theo người.” Lục Tư Phàm cùng lúc giải thích cho việc mình có thuốc ở trên người cho Đỗ Hiểu Linh. Nhưng đáp lại anh ta là sự im lặng, ngay cả thở Đỗ Hiểu Linh cũng không dám thở mạnh.

“Thật may là không có trợt da vết phỏng, không thì sẽ lâu khỏi lắm.” Lục Tư Phàm tiếp tục độc thoại một mình. Bộ dáng chăm chú.

“Vết cắt cũng không sâu!”

Chỉ một lát, vết cắt của Đỗ Hiểu Linh đã được Lục Tư Phàm sơ cứu bằng chính chiếc khăn tay của mình. Sau khi sơ cứu xong, anh ta ngồi lại bên cạnh Đỗ Hiểu Linh, cô bất giác lùi lại một đoạn cách xa anh ta. Lục Tư Phàm không nhịn được bật cười. Chầm chầm anh ta cất tiếng:

“Hồi nhỏ, cạnh nhà tôi có một bé gái rất xinh. Mỗi ngày tôi đều ngồi ở cửa sổ ngắm nhìn cô bé nhưng cô bé lại không biết. Một hôm, cô bé thả diều, diều mắc dây vào hàng rào nhà tôi, tôi đã mang sang cho cô bé. Cô có biết cô bé đó nói gì với tôi không?”

Lục Tư Phàm bật cười quay sang nhìn Đỗ Hiểu Linh, nhưng cô đưa ánh mắt ngơ ngác đáp lại, lắc đầu tỏ vẻ không biết. Lục Tư Phàm nói tiếp:

“Cô bé nói lớn lên sẽ làm cô dâu của tôi! Cô thấy buồn cười không?”

Lục Tư Phàm lần này không nhìn về Đỗ Hiểu Linh như biết trước rằng anh ta cũng không có được một lời đáp nào từ Đỗ Hiểu Linh.

“Con người ta rất lạ. Nếu như mỗi ngày đều nhận được sự dịu dàng của ai đó họ sẽ không nhận ra nhưng lại dễ dàng cảm động với một hành động tốt bất chợt từ một người khác. Cô bé kia là như vậy. Tùy tiện nói làm cô dâu của tôi khi tôi nhặt giúp con diều. Nhưng rồi cuối cùng thì sao? Cuối cùng cô bé ấy lại đi ngay vào mùa hè năm ấy, không bao giờ quay lại nữa. Nhưng tôi lại cứ nhớ mãi lời hứa của cô bé ấy nên đã chờ.”

Đỗ Hiểu Linh trong lòng thoáng dao động. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô được người khác trải lòng trước mặt mình. Tâm tư của Đỗ Hiểu Linh đột nhiên cảm thấy bớt run rẩy sau những ngày tháng khép mình trong cái vỏ ốc mà sợ hãi với tất thảy, không giao tiếp, không trải lòng với bất cứ ai.

Lục Tư Phàm hít một hơi thật dài rồi tiếp tục nói:

“Con người ta có hàng vạn lý do để rơi nước mắt nên ngàn vạn lần đừng rơi nước mắt vì một kẻ không đáng, cô hiểu không? Chúng ta không chờ đợi sự thương hại hay hạnh phúc ban phát từ kẻ khác mãi được, Chúng ta phải tự tạo hạnh phúc cho riêng mình.”

Lục Tư Phàm nói lời này thì trao cho Đỗ Hiểu Linh một cái nhìn sâu sắc. Đỗ Hiểu Linh hơi run lên. Dường như lời của Lục Tư Phàm nói đã chạm vào trái tim cô đơn và chi chít vết thương của cô, nói với cô rằng hãy mạnh mẽ hơn mà sống, đừng tự yếu đuối giày vò bản thân nữa.

….

Lục Thiếu Quân sau khi rời khỏi thư phòng, anh lao ra chiếc xe trong ga ra. Tay anh cuộn thành nắm đấm, Anh cảm thấy như chính mình không còn là mình nữa.

“Lục Thiếu Quân! Chúng ta không phù hợp! Em đã có người mà mình thích rồi!”

Bên tai anh, câu nói của Trần Du Lan vào cái đêm định mệnh đó cất lên đau đớn như là một mũi tên tẩm độc cắm vào tim anh vậy.

“Đáng chết thật! Em bỏ anh theo hắn ta, cuối cùng… cuối cùng lại bị từ chối thê thảm đến thế sao?” Lục Thiếu Quân cầm điện thoại, nhìn đăm đăm vào bức ảnh của cô gái có nụ cười ngọt ngào, khuôn mặt ngây thơ. Điều đặc biệt nhất chính là cô gái đó lại có đôi mắt thật sự rất giống Đỗ Hiểu Linh.

“Nếu em hạnh phúc, có lẽ anh đã dễ chịu hơn. Nhưng em lại không…” Lời nói sau cuối Lục Thiếu Quân hoàn toàn không nói ra miệng nữa. Anh nhìn vào đôi mắt ấy, bất chợt nhớ đến khoảnh khắc đôi mắt ấy rơi nước mắt.

Nhưng…

Không phải đôi mắt trên khuôn mặt Trần Du Lan.

Mà là đôi mắt của Đỗ Hiểu Linh đã khóc vì tách trà đổ vỡ.

“Đáng chết thật. Cô ta… cô ta sẽ không sao chứ?” Lục Thiếu Quân tự hỏi trong lòng. Anh đập tay vào vô lăng rồi nhanh chóng mở chìa khóa lái ra khỏi khu biệt thự.

Xe dừng tại một tiệm thuốc ven đường. Lục Thiếu Quân dừng lại, vào mua bông băng và thuốc bỏng, sau đó trở về.

Anh bước trên hành lang tiến về thư phòng của chính mình, đưa tay vặn tay nắm cửa.

“Đỗ Hiểu Linh…”

“Chuyện gì thế này? Ai cho anh bước vào thư phòng của tôi?”

Lục Thiếu Quân lập tức xông đến túm lấy cổ áo của Lục Tư Phàm khi thấy anh ta đang ngồi dưới đất bên cạnh Đỗ Hiểu Linh. Những mảnh sứ vỡ vẫn còn lộn xộn, vệt nước còn đọng lại trên sàn.

“Lục Thiếu Quân! Cậu thấy mình có đáng mặt đàn ông không? Bắt nạt một phụ nữ yếu đuối?” Lục Tư Phàm chẳng những không chút sợ hãi mà còn lên mặt thách thức.

Lục Thiếu Quân thật sự muốn cho Tư Phàm một nắm đấm. Nhưng đột nhiên một cánh tay kéo anh lại.

“Đỗ Hiểu Linh! Cô tránh ra! Hay lắm! Bảo vệ nhân tình sao?” Lục Thiếu Quân gạt bàn tay Đỗ Hiểu Linh ra.

Khoảnh khắc nhìn thấy bàn tay của cô được buộc bởi khăn tay của Lục Tư Phàm thì ánh mắt anh càng thêm u tối.

“Lục Thiếu Quân, cậu có giỏi thì nói chuyện với tôi đây này, sao lại chất vấn cô ấy!” Lục Tư Phàm đưa tay gạt cánh tay đang túm lấy cổ áo của mình ra, ánh mắt dí sát vào mặt Lục Thiếu Quân lộ ý thách thức.

“Tôi không có gì để nói với anh cả. Anh mau cút khỏi đây đi!” Lục Tư Phàm nói với giọng rất lạnh lùng. Anh kéo Tư Phàm lại gần mình sau đó đột ngột đẩy về phía sau.

Lục Tư Phàm bị đẩy đột ngột suýt chút không trụ vững. Anh ta lảo đảo mấy bước rồi cười:

“Xem kìa! Cậu chủ Lục mới tham lam làm sao. Em trai, em đã quên rồi, Đỗ Tuyết Kỳ mới là vợ em! Đỗ Hiểu Linh là người tự do, cô ấy có quyền yêu ai cô ấy muốn.”

“Được! Ý anh là Đỗ Hiểu Linh có thể ở bên cạnh anh đúng không? Hay lắm. Vậy thì tôi cũng không tiễn, mau mang người anh muốn cút khỏi đây!” Lục Thiếu Quân nổi giận nói. Gân xanh trên cơ thể nổi cả lên cho thấy anh đang kìm nén cực độ.

Lục Tư Phàm lấy làm hả hê lắm, Anh ta tóm được bàn tay của Đỗ Hiểu Linh rồi nói:

“Là em nói đấy nhá. Anh sẽ đưa Đỗ Hiểu Linh về nhà chính.

Không chờ Lục Thiếu Quân nói gì, Tư Phàm đứng lên tiến về phía Đỗ Hiểu Linh cầm tay cô kéo đi.

Lục Thiếu Quân dường như thấy có một sự mất mát lớn lao cuộn lên trong lồng ngực mình, anh liếc về phía Đỗ Hiểu Linh đang run run đứng ở một bên.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hot

Comments

Thuy Lieu Doan

Thuy Lieu Doan

đúng rồi đi đi

2021-09-25

1

Trần Huế

Trần Huế

có ko giữ mất đừng tìm

2021-07-30

0

hoàng hà

hoàng hà

Lại có một người mất trí nhớ.

2021-07-05

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2 Chương 2: Bị ép uống thuốc
3 Chương 3: Bản năng làm mẹ
4 Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5 Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6 Chương 6: Ghen ăn tức ở
7 Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8 Chương 8: Giấy nhớ
9 Chương 9: Cướp công
10 Chương 10: Xuân dược
11 Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12 Chương 12: Bình yên trong viện
13 Chương 13: Đừng ảo tưởng
14 Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15 Chương 15: Quay đầu thì sao?
16 Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17 Chương 17: Anh xin lỗi
18 Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19 Chương 19: Trọng dụng người tài
20 Chương 20: Cơn giận
21 Chương 21: Lạc mất
22 Chương 22: Canh an thần
23 Chương 23: Dựng lều cắm trại
24 Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25 Chương 25: Sao băng
26 Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27 Chương 27: Đừng phá game
28 Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29 Chương 29: Không cần anh quản
30 Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31 Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32 Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33 Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34 Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35 Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36 Chương 36: Chiếm hữu
37 Chương 37: Mang con trở về
38 Chương 38: Tính kế
39 Chương 39: Kế lồng trong kế
40 Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41 Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42 Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43 Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44 Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45 Chương 45: Di chúc oái oăm
46 Chương 46: Toan tính
47 Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48 Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49 Chương 49: Kế hoạch thất bại
50 Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51 Chương 51: Anh biến thành một người khác
52 Chương 52: Bước ngoặt
53 Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54 Chương 54: Bão rừng
55 Chương 55: Tháng ngày bình yên
56 Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57 Chương 57: Trời nổi mây đen
58 Chương 58: Chết tâm
59 Chương 59: Tra tấn tâm lý
60 Chương 60: Đứa trẻ
61 Chương 61: Đó là trả giá!
62 Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63 Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64 Chương 64: Họa vô đơn chí
65 Chương 65: Chữ Tâm
66 Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67 Chương 67: Kẻ đứng sau
68 Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69 Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70 Chương 70: Trở mình
71 Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72 Chương 72: Báo ứng
73 Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74 Chương 74: Trần Du Lan trở về
75 Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76 Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77 Chương 77: Đặt cược
78 Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79 Chương 79: Âm thầm tính toán
80 Chương 80: Hóa kiếp
81 Chương 81: Trinh nữ
82 Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83 Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84 Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85 Chương 85: Hoa Phù Dung
86 Lời tác giả:
87 Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88 Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89 Chương 88: Học cách tôn trọng
90 Chương 89: Ghen tuông
91 Chương 90: Nơi cất giấu
92 Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93 Chương 92: Một trận gió lớn
94 Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95 Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96 Chương 95: Ai là hồ ly?
97 Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98 Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99 Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100 Chương 99: Bữa trưa
101 Chương 100: Cô bé thả diều
102 Chương 101: Tay không bắt giặc
103 Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104 Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105 Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106 Chương 105: Cá chết lưới rách
107 Chương 106: Tiểu Linh Linh
108 Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109 Chương 108: Trộm long tráo phụng
110 Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111 Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112 Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113 Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114 Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115 Chương 114: Cố nhân
116 Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117 Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118 Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119 Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120 Chương 119: Gặp lại ân nhân
121 Chương 120: Con chim sợ cành cong
122 Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123 Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124 Lời cảm ơn từ tác giả
125 Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày
Chapter

Updated 125 Episodes

1
Chương 1: Nỗi đau câm lặng
2
Chương 2: Bị ép uống thuốc
3
Chương 3: Bản năng làm mẹ
4
Chương 4: Sự tàn nhẫn của anh
5
Chương 5: Con là cuộc sống của mẹ
6
Chương 6: Ghen ăn tức ở
7
Chương 7: Phụ nữ là để yêu
8
Chương 8: Giấy nhớ
9
Chương 9: Cướp công
10
Chương 10: Xuân dược
11
Chương 11: Thừa nhận sự vô tâm của chính mình
12
Chương 12: Bình yên trong viện
13
Chương 13: Đừng ảo tưởng
14
Chương 14: Hạnh phúc không phải ban phát
15
Chương 15: Quay đầu thì sao?
16
Chương 16: Cái khăn của Tư Phàm
17
Chương 17: Anh xin lỗi
18
Chương 18: Dịu dàng chốc lát
19
Chương 19: Trọng dụng người tài
20
Chương 20: Cơn giận
21
Chương 21: Lạc mất
22
Chương 22: Canh an thần
23
Chương 23: Dựng lều cắm trại
24
Chương 24: Hô hấp nhân tạo
25
Chương 25: Sao băng
26
Chương 26: Chỉ là danh nghĩa
27
Chương 27: Đừng phá game
28
Chương 28: Thất bại trong tình yêu
29
Chương 29: Không cần anh quản
30
Chương 30: Tôi tôn trọng cô ấy
31
Chương 31: Giám sát thiết kế mới
32
Chương 32: Chuyện công sở phức tạp
33
Chương 33: Trở về nhà họ Đỗ
34
Chương 34: Sự đau lòng của người cha
35
Hoá ra bản thân hèn mọn như vậy
36
Chương 36: Chiếm hữu
37
Chương 37: Mang con trở về
38
Chương 38: Tính kế
39
Chương 39: Kế lồng trong kế
40
Chương 40: Bị đuổi khỏi nhà họ Lục
41
Chương 41: Tất cả đều đáng khinh
42
Chương 42: Vì Tiểu Thành, phải sống tốt
43
Chương 43: Không có lựa chọn nào khác
44
Chương 44: Nhổ được cái gai trong mắt
45
Chương 45: Di chúc oái oăm
46
Chương 46: Toan tính
47
Chương 47: Khổ nhục kế của Tiểu Thành
48
Chương 48: Tôi muốn cô phải rời đi
49
Chương 49: Kế hoạch thất bại
50
Chương 50: Đồ ăn của em do tôi phụ trách
51
Chương 51: Anh biến thành một người khác
52
Chương 52: Bước ngoặt
53
Chương 53: Bệnh nghề nghiệp
54
Chương 54: Bão rừng
55
Chương 55: Tháng ngày bình yên
56
Chương 56: Ai cũng có phần ích kỷ
57
Chương 57: Trời nổi mây đen
58
Chương 58: Chết tâm
59
Chương 59: Tra tấn tâm lý
60
Chương 60: Đứa trẻ
61
Chương 61: Đó là trả giá!
62
Chương 62: Rắn đổ nọc cho lươn
63
Chương 63: Kế hoạch hoàn hảo
64
Chương 64: Họa vô đơn chí
65
Chương 65: Chữ Tâm
66
Chương 66: Nỗi lòng người mẹ
67
Chương 67: Kẻ đứng sau
68
Chương 68: Cửa vào hào môn sâu hun hút
69
Chương 69: Hạt sen ngọt, tâm sen đắng
70
Chương 70: Trở mình
71
Chương 71: Tất cả vì cô ấy
72
Chương 72: Báo ứng
73
Chương 73: Nghiệp bà gây ra sao bắt con tôi gánh?
74
Chương 74: Trần Du Lan trở về
75
Chương 75: Muốn người không biết trừ khi mình đừng làm
76
Chương 76: Lục Thiếu Quân chẳng là cái thá gì
77
Chương 77: Đặt cược
78
Chương 78: Sự yếu đuối của người mẹ là thuốc độc với con
79
Chương 79: Âm thầm tính toán
80
Chương 80: Hóa kiếp
81
Chương 81: Trinh nữ
82
Chương 82: Tiểu Thành là con trai tôi!
83
Chương 83: Lời đề nghị của Trần Du Lan
84
Chương 84: Bắt tay với Tiểu Thành
85
Chương 85: Hoa Phù Dung
86
Lời tác giả:
87
Chương 86: Cô trông già hơn mẹ con!
88
Chương 87: Ai là thế thân của ai?
89
Chương 88: Học cách tôn trọng
90
Chương 89: Ghen tuông
91
Chương 90: Nơi cất giấu
92
Chương 91: Sự liều lĩnh của Kiều Thi Nhã
93
Chương 92: Một trận gió lớn
94
Chương 93: Cuộc họp cổ đông
95
Chương 94: Nhà đầu tư giấu mặt
96
Chương 95: Ai là hồ ly?
97
Chương 96: Sự đổ vỡ của những mối quan hệ
98
Chương 97: Nằm ngoài tính toán
99
Chương 98: Phượng hoàng thì vẫn là phượng hoàng
100
Chương 99: Bữa trưa
101
Chương 100: Cô bé thả diều
102
Chương 101: Tay không bắt giặc
103
Chương 102: Thủ đoạn của bạch liên hoa
104
Chương 103: Ngọc có mài thì mới sáng
105
Chương 104: Kiếm tiền từ Lục mặt dày
106
Chương 105: Cá chết lưới rách
107
Chương 106: Tiểu Linh Linh
108
Chương 107: Ai là người nắm thế cờ?
109
Chương 108: Trộm long tráo phụng
110
Chương 109: Đằng sau lớp mặt nạ
111
Chương 110: Sự chân thành của Lục Thiếu Quân
112
Chương 111: Thả mèo bắt chuột
113
Chương 112: Ôn hòa như từ mẫu
114
Chương 113: Vì một khoảnh khắc ấm áp
115
Chương 114: Cố nhân
116
Chương 115: Mắt cá giả minh châu
117
Chương 116: Cái nhìn ám ảnh
118
Chương 117: Nước mắt đã cạn khô
119
Chương 118: Một lần bị rắn cắn đâm sợ cả dây thừng
120
Chương 119: Gặp lại ân nhân
121
Chương 120: Con chim sợ cành cong
122
Chương 121: Tình yêu cần dũng khí, cũng cần có niềm tin
123
Chương 122: Bên hàng dương liễu (Hoàn)
124
Lời cảm ơn từ tác giả
125
Chương 123: Cuộc sống hôn nhân màu hường của Lục mặt dày

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play