Chương 3: Chút chiêu trò này chỉ là mở đầu

(3)

Sau khi đi được một lúc, Diệp Thanh lập tức nghe thấy ở phía xa xa là tiếng cười đùa vui vẻ của mấy người phụ nữ trong nhà. Cô liền bước tới, thì ra đây là bể bơi.

Bốn cô tình nhân may mắn nhất được bước vào biệt thự Nghị gia đang vui vẻ chơi đùa. Thật ra bọn họ có thói quen là bơi vào buổi sáng ngay cả khi mùa đông, chẳng qua mỗi người một cái miệng nên mới nhộn nhịp như vậy thôi. Và người bọn họ đang bàn đến không ai khác chính là Diệp Thanh.

Mễ Diệp Thanh đứng phía xa xa, khẽ nhếch môi cười nhạt. Cô vào cái nhà này để trả thù Nghị Thừa Quân, hoàn toàn không rảnh để chơi đùa với đám phụ nữ não ngắn này. Cô chỉ nhìn bọn họ bằng ánh mắt chán ghét, lập tức quay lưng đi. Nào ngờ một cô ả tình nhân đã phát hiện ra cô, liền chạy tới kéo tay cô:

- Ơ, Diệp Thanh tới à. Sao chưa chào hỏi bọn chị câu nào đã đi thế?

Đường Lan nói với giọng điệu hống hách, vừa nói vừa kéo Diệp Thanh vào nhập hội. Tuy Diệp Thanh là vợ chính thức được Nghị Thừa Quân cưới về, nhưng hôm qua hôn lễ chú rể còn không xuất hiện, cho nên bọ họ nghĩ rằng Diệp Thanh không được sủng ái. Huống hồ cô chỉ mới 18 tuổi thôi, nhất định sẽ không dám đáp trả đâu.

Diệp Thanh không có phản ứng, chỉ mặc cho Đường Lan kéo đi. Tiểu Phùng lo lắng ngăn lại:

- Dù sao cô ấy cũng là tam phu nhân, các cô không được phép hỗn láo như vậy...

Bốp!

Ngay lập tức một cú tát mạnh giáng vào khuôn mặt Tiểu Phùng, Tiểu Phùng đau đớn ôm mặt nhưng không dám kêu ca gì. Người vừa tát Tiểu Phùng là Vương Sa:

- Chỉ một con người hầu thôi, không tới lượt mày nhiều lời.

Tiểu Phùng ấm ức nhìn sang Diệp Thanh, nhưng Diệp Thanh vốn chẳng quan tâm. Cô nghĩ Tiểu Phùng chắc chắn chính là gián điệp Nghị Thừa Quân cử tới theo dõi nhất cử nhất động của cô. Ngược lại cô lại muốn xem xem tới khi nào Tiểu Phùng chịu lộ ra vẻ mặt thật.

Nhóm bốn cô ả tình nhân thấy Diệp Thanh không nói gì, cứ tưởng là do cô sợ hãi. Bọn họ bắt đầu hống hách hơn:

- Sao chưa nói gì, câm rồi à? Tôi nói cô chào đàn chị cơ mà.

Lần này tới lượt Lưu Y nói, thậm chí cô ta còn bắt đầu muốn động tay động chân. Ba người còn lại lập tức cười nhạo Diệp Thanh, tưởng thế nào chứ, hoá ra cũng là con rùa rụt cổ.

Diệp Thanh khẽ nhếch môi cười nhạt không quan tâm, cô không cho Lưu Y chút mặt mũi vào mà lạnh lùng quay đi. Hiển nhiên hành động khinh miệt này của cô đã chọc tức bốn cô ả tình nhân không biết trời đất là gì này, bọn họ lập tức đẩy Tiểu Phùng ngã xuống bể bơi khi nước ở bể bơi đã nguội dần. Ngoài trời lúc này là mùa đông lạnh, mấy cô ả tình nhân này chỉ tắm nước ấm mà thôi. Tới khi nước nguội thì bọn họ mới lên bờ và khoác áo vào.

Diệp Thanh vô cảm nhìn Tiểu Phùng chơi vơi giữa nước, cô nghĩ Tiểu Phùng chỉ là giả vờ cho nên chỉ khoanh tay đứng nhìn. Hành động này của cô khiến cho đám tình nhân càng thêm tức giận, bộ cô không còn cảm xúc nào ngoài khuôn mặt vô cảm này sao?

Tiểu Phùng cố vùng vẫy nhưng chỉ thấy Diệp Thanh trơ mắt nhìn mình, cô ấy rất tủi thân và tuyệt vọng. Vào lúc Tiểu Phùng sắp chìm rồi Diệp Thanh mới nhảy xuống bể bơi đỡ Tiểu Phùng lên. Cô nhíu mày mắng Tiểu Phùng:

- Cô không biết bơi thật sao?

Tiểu Phùng ho sặc sụa lắc đầu ấm ức. Diệp Thanh thở dài bất lực, liền đỡ Tiểu Phùng đi nhưng bị Hạ Phi ngáng chân lại:

- Này, thái độ gì đây hả?

Diệp Thanh lúc này mới dừng lại, ánh mắt trở lạnh lẽo. Cô lập tức xoay người lại, nhìn lướt qua cả bốn người, bầu không khí bỗng chốc trở nên chết ngóc nguy hiểm. Tới lúc cô định lên tiếng thì giọng nói của Doãn Cơ vang lên từ phía xa:

- Các cô đang làm gì ở đây vậy?

Diệp Thanh lập tức buông Tiểu Phùng, tự mình nhảy xuống bể bơi. Tới giờ nước đã nguội lạnh hơn rất nhiều, vừa đúng lúc Doãn Cơ bước tới thì thấy Diệp Thanh đang chơi vơi dưới nước.

Doãn Cơ hốt hoảng liền kêu người hầu nhảy xuống cứu Diệp Thanh. Diệp Thanh giả vờ ho sặc sụa, tỏ ra ánh mắt ngây thơ vô tội. Cô ấm ức nhào vào lòng Doãn Cơ khóc:

- Chị ơi, em không biết vì sao bọn họ lại ghét em như vậy...em...em rất tủi thân.

Diệp Thanh run rẩy nói, trời lạnh nên Doãn Cơ lập tức cởi áo khoác lông của mình ra quàng lên người Diệp Thanh.

Ngay cả Tiểu Phùng và bốn cô tình nhân đều trố mắt nhìn Diệp Thanh thay đổi thái độ nhanh như lật sách. Bốn cô ả tình nhân liền tỏ ra bất mãn:

- Chị ơi, chị đừng nghe lời nó nói láo. Rõ ràng nó tự nhảy xuống, có cả bọn em làm chứng.

Đường Lan không chịu yếu thế nên đã phản bác lại, nhưng Tiểu Phùng lại phủ nhận:

- Thưa đại phu nhân, đúng là bọn họ đẩy Tiểu Phùng xuống nước, sau đó đẩy cả tam phu nhân nữa ạ. May mà đại phu nhân đến kịp.

Được Tiểu Phùng hùa theo diễn vở kịch, khoé môi Diệp Thanh khẽ cong lên cười như không. Cô lại giả bộ lau nước mắt:

- Thôi chị, chị đừng trách bọn họ. Cũng là do em khiến cho các chị ấy tức giận nên các chị ấy mới làm vậy.

Hạ Phi và Lưu Y đã tức hộc ra máu, thật không ngờ chiêu trò chuyên dụng của mình cuối cùng lại bị một cô nhóc 18 tuổi diễn lại:

- Cô đừng có ngậm máu phun người.

- Đủ rồi đừng ồn ào nữa.

Doãn Cơ tức giận quát, sau đó từ từ đỡ Diệp Thanh lên:

- Trời lạnh lắm em cứ về nghỉ ngơi trước đi nha, chị sẽ phạt bốn người họ để em hả giận.

- Vâng ạ.

Diệp Thanh gạt đi nước mắt cười vui vẻ rồi cảm ơn Doãn Cơ. Doãn Cơ xoa đầu Diệp Thanh rồi quay sang nhìn bốn cô tình nhân:

- Còn bây giờ xin lỗi Diệp Thanh đi, nếu không thì đừng có trách.

Cả bốn người họ biết chuyện này không thể đến tai Nghị Thừa Quân được, đành miễn cưỡng xin lỗi. Nhưng bọn họ không phục, dựa vào đâu mà một cô nhóc 18 tuổi còn chưa được nếm trải sự đời được làm tam phu nhân, còn bọn họ có cố gắng thế nào thì cũng chỉ mang danh tình nhân chứ? Thật không công bằng.

Mễ Diệp Thanh đứng phía sau Doãn Cơ, bên môi nở nụ cười nồng đậm. Chút chiêu trò này chỉ là mở đầu mà thôi, lần sau còn không yên phận như vậy, cô sẽ lần lượt "trừ khử" từng người một. Đúng là nhà càng có nhiều phụ nữ càng phiền phức!

Doãn Cơ liền đưa Diệp Thanh về tới phòng rồi tự tay đi pha trà gừng cho cô uống:

- Trời lạnh như vậy mà bọn họ dám bắt nạt em, thật không coi ai ra gì.

Nghĩ mà Doãn Cơ lại tức giận thay cho Diệp Thanh, Diệp Thanh chỉ cười mà không nói gì. Doãn Cơ liền nắm lấy tay cô dịu dàng nói:

- Nếu sau này còn ai dám bắt nạt em thì cứ nói với chị, chị sẽ giúp em đòi lại công bằng.

Diệp Thanh gật đầu:

- Cảm ơn chị.

"Nhưng thật ra em không yếu đuối như chị nghĩ đâu. Hy vọng là chị sẽ không hối hận khi ngày hôm nay giúp đỡ em."

Nụ cười trên môi Diệp Thanh càng nồng đậm hơn, suy nghĩ trong lòng cô không ai có thể đoán ra được. Trước giờ cô chưa bao giờ làm lộ cảm xúc của mình cả.

Doãn Cơ sau khi thấy Diệp Thanh đã uống hết trà gừng thì mới yên tâm rời đi:

- Em cứ nghỉ ngơi đi nha, đừng lo lắng gì cả, có chị đây rồi.

- Vâng, cảm ơn chị.

Diệp Thanh nở nụ cười tươi rồi kêu Tiểu Phùng tiễn Doãn Cơ ra khỏi cửa. Đợi tới khi Doãn Cơ đi khỏi, nụ cười trên môi cô nhạt dần rồi tắt hẳn. Cô không biết bản thân có nên tin tưởng Doãn Cơ hay không, nhưng trước tiên cũng phải làm thân với cô ấy đã.

Diệp Thanh không hề biết, từ đầu tới cuối mọi chuyện khi nãy đều được Mặc Hàn lặng lẽ quan sát theo mệnh lệnh của Nghị Thừa Quân. Sau đó anh ta lập tức tới công ty báo cáo lại mọi chuyện cho Nghị Thừa Quân nghe.

Nghị Thừa Quân khẽ nheo mắt lại đầy nguy hiểm, khoé môi nở nụ cười nhạt. Hắn muốn xem xem Diệp Thanh định giở trò gì.

Hot

Comments

tnhien

tnhien

giết anh đấy

2023-07-17

0

Ya 🐥

Ya 🐥

Báo thù anhh đấy

2023-04-26

1

Ya 🐥

Ya 🐥

chị hayy quá chị oiii

2023-04-26

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mối thù gia tộc
2 Chương 2: Đã tới thời khắc động phòng, nhiều lời thế để làm gì?
3 Chương 3: Chút chiêu trò này chỉ là mở đầu
4 Chương 4: Thăm dò
5 Chương 5: Tập bắn súng
6 Chương 6: Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng
7 Chương 7: Nhẫn nhịn
8 Chương 8: Lời khuyên của Doãn Cơ
9 Chương 9: Tàn nhẫn
10 Chương 10: Cầm thú
11 Chương 11: Lời nói tuyệt tình
12 Chương 12: An ủi nhau
13 Chương 13: Tiền từ trên trời rơi xuống
14 Chương 14: Ai giả vờ giỏi hơn?
15 Chương 15: Bản lĩnh của cô
16 Chương 16: Cảnh cáo
17 Chương 17: Chuyện hài ở trường
18 Chương 18: Được học sinh cá biệt theo đuổi
19 Chương 19: Hứa Tiểu Vy giở trò
20 Chương 20: Tự lực cánh sinh
21 Chương 21: Bí mật riêng của chúng ta
22 Chương 22: Cố tình khiêu khích
23 Chương 23: Bị nhốt
24 Chương 24: Thừa nhận tin đồn
25 Chương 25: Giả vờ thân thiết
26 Chương 26: Chỉ là "chuyện ngoài ý muốn"
27 Chương 27: Ai thủ đoạn hơn ai?
28 Chương 28: Đột nhiên thay đổi
29 Chương 29: Diễn kịch cùng nhau
30 Chương 30: Cái ôm có vấn đề
31 Chương 31: Chuyện thực tập ở công ty
32 Chương 32: Che mờ lí trí
33 Chương 33: Cố tình làm khó
34 Chương 34: Bất ngờ tỏ tình
35 Chương 35: Khó chịu
36 Chương 36: Ai sống lâu hơn ai vẫn còn chưa biết đâu!
37 Chương 37: Đùa với lửa
38 Chương 38: Dụ Đường Lan mắc bẫy
39 Chương 39: Cô chán sống tới mức này rồi ư?
40 Chương 40: Đừng mong có được kết quả tốt đẹp
41 Chương 41: Khiêu khích trong bữa ăn
42 Chương 42: Âm mưu
43 Chương 43: Trừng phạt
44 Chương 44: Muốn chỉnh Diệp Thanh
45 Chương 45: Là quan tâm thật lòng hay chỉ là âm mưu
46 Chương 46: Nghĩa địa lạnh lẽo
47 Chương 47: Cảnh tượng tàn nhẫn
48 Chương 48: Nghĩ thông suốt
49 Chương 49: Đau khổ dồn dập
50 Chương 50: Tình thân
51 Chương 51: Quyết định
52 Chương 52: Cảm xúc không rõ ràng
53 Chương 53: Buộc tội
54 Chương 54: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
55 Chương 55: Nghị gia vốn là địa ngục
56 Chương 56: Sự phẫn nộ của ác ma
57 Chương 57: Hoá ra là hiểu lầm
58 Chương 58: Sợ ma
59 Chương 59: Ưu ái
60 Chương 60: Vô tình hay cố tình
61 Chương 61: Ngắm hoàng hôn
62 Chương 62: Tự diễn kịch cùng nhau
63 Chương 63: Không biết nên vui hay nên buồn
64 Chương 64: Lưu luyến
65 Chương 65: Ngày đầu xa nhau
66 Chương 66: Đêm bình yên
67 Chương 67: Kết giao bạn mới
68 Chương 68: Cuộc gọi từ Mễ Dương Thành
69 Chương 69: Tâm sự
70 Chương 70: Mối quan hệ khó xử
71 Chương 71: Thấu hiểu
72 Chương 72: Đại tội
73 Chương 73: Chuyển biến tốt
74 Chương 74: Như người xa lạ
75 Chương 75: Hình như là yêu
76 Chương 76: Giá như
77 Chương 77: Nhất định sẽ quên được
78 Chương 78: Lời hứa
79 Chương 79: Không thể hạnh phúc
80 Chương 80: Kỳ tích
81 Chương 81: Vẫn luôn tìm kiếm
82 Chương 82: Bức tranh gia đình ba người
83 Chương 83: Đột ngột được tuyển
84 Chương 84: Bắt đầu lại một mối quan hệ
85 Chương 85: Thù dai
86 Chương 86: Mâu thuẫn
87 Chương 87: Bù đắp
88 Chương 88: Tội đồ lớn của công ty
89 Chương 89: Tiểu nha đầu tập đàn khó nghe
90 Chương 90: Hôn lễ của Cố Nguyệt
91 Chương 91: Em là của anh
92 Chương 92: Nghi hoặc
93 Chương 93: Tin tức động trời
94 Chương 94: Ngày cuối bên nhau
95 Chương 95: Kết thúc mọi ân oán
96 Chương 96: Di chúc
97 Chương 97: Sắp có tin vui
98 Chương 98: Cái tát
99 Chương 99: Của riêng mình em
100 Chương 100: Bữa cơm gia đình
101 Chương 101: Không để vụt mất nhau thêm lần nào nữa (Kết)
102 Ngoại truyện: Định mệnh
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Mối thù gia tộc
2
Chương 2: Đã tới thời khắc động phòng, nhiều lời thế để làm gì?
3
Chương 3: Chút chiêu trò này chỉ là mở đầu
4
Chương 4: Thăm dò
5
Chương 5: Tập bắn súng
6
Chương 6: Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng
7
Chương 7: Nhẫn nhịn
8
Chương 8: Lời khuyên của Doãn Cơ
9
Chương 9: Tàn nhẫn
10
Chương 10: Cầm thú
11
Chương 11: Lời nói tuyệt tình
12
Chương 12: An ủi nhau
13
Chương 13: Tiền từ trên trời rơi xuống
14
Chương 14: Ai giả vờ giỏi hơn?
15
Chương 15: Bản lĩnh của cô
16
Chương 16: Cảnh cáo
17
Chương 17: Chuyện hài ở trường
18
Chương 18: Được học sinh cá biệt theo đuổi
19
Chương 19: Hứa Tiểu Vy giở trò
20
Chương 20: Tự lực cánh sinh
21
Chương 21: Bí mật riêng của chúng ta
22
Chương 22: Cố tình khiêu khích
23
Chương 23: Bị nhốt
24
Chương 24: Thừa nhận tin đồn
25
Chương 25: Giả vờ thân thiết
26
Chương 26: Chỉ là "chuyện ngoài ý muốn"
27
Chương 27: Ai thủ đoạn hơn ai?
28
Chương 28: Đột nhiên thay đổi
29
Chương 29: Diễn kịch cùng nhau
30
Chương 30: Cái ôm có vấn đề
31
Chương 31: Chuyện thực tập ở công ty
32
Chương 32: Che mờ lí trí
33
Chương 33: Cố tình làm khó
34
Chương 34: Bất ngờ tỏ tình
35
Chương 35: Khó chịu
36
Chương 36: Ai sống lâu hơn ai vẫn còn chưa biết đâu!
37
Chương 37: Đùa với lửa
38
Chương 38: Dụ Đường Lan mắc bẫy
39
Chương 39: Cô chán sống tới mức này rồi ư?
40
Chương 40: Đừng mong có được kết quả tốt đẹp
41
Chương 41: Khiêu khích trong bữa ăn
42
Chương 42: Âm mưu
43
Chương 43: Trừng phạt
44
Chương 44: Muốn chỉnh Diệp Thanh
45
Chương 45: Là quan tâm thật lòng hay chỉ là âm mưu
46
Chương 46: Nghĩa địa lạnh lẽo
47
Chương 47: Cảnh tượng tàn nhẫn
48
Chương 48: Nghĩ thông suốt
49
Chương 49: Đau khổ dồn dập
50
Chương 50: Tình thân
51
Chương 51: Quyết định
52
Chương 52: Cảm xúc không rõ ràng
53
Chương 53: Buộc tội
54
Chương 54: Mọi chuyện vẫn chưa kết thúc
55
Chương 55: Nghị gia vốn là địa ngục
56
Chương 56: Sự phẫn nộ của ác ma
57
Chương 57: Hoá ra là hiểu lầm
58
Chương 58: Sợ ma
59
Chương 59: Ưu ái
60
Chương 60: Vô tình hay cố tình
61
Chương 61: Ngắm hoàng hôn
62
Chương 62: Tự diễn kịch cùng nhau
63
Chương 63: Không biết nên vui hay nên buồn
64
Chương 64: Lưu luyến
65
Chương 65: Ngày đầu xa nhau
66
Chương 66: Đêm bình yên
67
Chương 67: Kết giao bạn mới
68
Chương 68: Cuộc gọi từ Mễ Dương Thành
69
Chương 69: Tâm sự
70
Chương 70: Mối quan hệ khó xử
71
Chương 71: Thấu hiểu
72
Chương 72: Đại tội
73
Chương 73: Chuyển biến tốt
74
Chương 74: Như người xa lạ
75
Chương 75: Hình như là yêu
76
Chương 76: Giá như
77
Chương 77: Nhất định sẽ quên được
78
Chương 78: Lời hứa
79
Chương 79: Không thể hạnh phúc
80
Chương 80: Kỳ tích
81
Chương 81: Vẫn luôn tìm kiếm
82
Chương 82: Bức tranh gia đình ba người
83
Chương 83: Đột ngột được tuyển
84
Chương 84: Bắt đầu lại một mối quan hệ
85
Chương 85: Thù dai
86
Chương 86: Mâu thuẫn
87
Chương 87: Bù đắp
88
Chương 88: Tội đồ lớn của công ty
89
Chương 89: Tiểu nha đầu tập đàn khó nghe
90
Chương 90: Hôn lễ của Cố Nguyệt
91
Chương 91: Em là của anh
92
Chương 92: Nghi hoặc
93
Chương 93: Tin tức động trời
94
Chương 94: Ngày cuối bên nhau
95
Chương 95: Kết thúc mọi ân oán
96
Chương 96: Di chúc
97
Chương 97: Sắp có tin vui
98
Chương 98: Cái tát
99
Chương 99: Của riêng mình em
100
Chương 100: Bữa cơm gia đình
101
Chương 101: Không để vụt mất nhau thêm lần nào nữa (Kết)
102
Ngoại truyện: Định mệnh

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play