Chương 12: Kích thích bản năng đàn ông

_ Bác sĩ! Tiểu thư nhà chúng tôi sao rồi ạ?

Khi vừa thấy vị nữ bác sĩ từ trong phòng của Thiên Ân bước ra, Dung quản gia lập tức gấp gáp hỏi thăm. Cách đây ba mươi phút, bà đã bị đánh thức bởi một tiếng gọi lớn, vừa bước ra cửa thì bà kinh hãi khi nhìn thấy Tề tổng không biết từ bao giờ đột nhiên trở về! Và lại càng kinh hãi hơn khi trên tay hắn bế Thiên Ân mê man sốt nóng, máu chảy thành dòng giữa hai chân cô, nhỏ thành từng giọt trên nền gạch trắng đỏ thẫm, chiếc váy ngủ màu be cũng bị ướt một mảng đỏ.

Hắn gấp gáp bế thẳng Thiên Ân về giường, ra lệnh gọi bác sĩ tư đến gấp trong đêm, cả biệt thự Bạch trà được một phen náo loạn, mọi người ai cũng thất kinh khi thấy gương mặt tuấn mỹ của Tề tổng đột nhiên trở nên căng thẳng cực độ, những lọn tóc xõa tung trước trán, dáng vẻ tùy tiện khác hẳn sự chỉn chu thường ngày thế nào lại càng khiến hắn mang vẻ phong trần quyến rũ.

Vị nữ bác sĩ đó đột nhiên trong đêm bị gọi gấp gáp, tóc tai còn chưa kịp búi gọn cẩn thận, mặc vội một bộ quần áo chưa kịp là đã bị áp tải lên xe riêng. Nhìn tay vệ sĩ vội vàng đến mức nóng giận khiến bà cũng lờ mờ đoán được thân thế của người bà sắp chữa trị tầm cỡ đến thế nào!

Chỉ không ngờ rằng nơi bà được đưa đến lại là Bạch trà thành, nơi mà tất cả mọi người đều biết là tư gia của Tổng giám đốc tập đoàn Tề thị - Tề Yến Thanh. Một nhân vật tầm cỡ đến mức không nói đến ngài thị trưởng, ngay cả những quan chức cấp cao nhất khi nghe thấy tên cũng phải kính sợ vài phần! Hắn chính là kẻ vừa có tiền, vừa có quyền, hô mưa gọi gió, đổi trắng thay đen, thậm chí có lời đồn rằng, nếu như hắn muốn người nào chết, thì người đó nhất định không thể sống qua nổi một ngày!

Vì thế khi cánh cổng nặng nề của Bạch trà thành vừa mở ra, cơ ngơi xa hoa diễm lệ khiến cho vị nữ bác sĩ kinh ngạc, trong lòng vừa ái mộ, vừa thầm cầu khẩn người bà sắp chữa chạy sẽ không có vấn đề gì nguy hiểm, nếu không cái mạng của bà chắc chắn sẽ không qua khỏi đêm nay!

Vừa đến nơi bà đã bị Dung quản gia đưa ngay lên phòng Thiên Ân, nhìn thấy Tề tổng một cỗ tây trang đầy sát khí, trên tay hắn còn dính máu khô, gương mặt căng thẳng khó coi đến cực điểm khiến cho bà tim đập chân run, mặt mũi tái mét, cứ nghĩ rằng cảnh trong phòng không phải đầu rơi thì nhất định là máu chảy!

Nào ngờ, vừa bước vào trong, cảnh tượng máu chảy đầu rơi bà tưởng tượng kia không thấy đâu, chỉ nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn, gương mặt đoan trang thùy mị, mái tóc đen dài xõa tung, hàng my rợp bóng run run nhắm nghiền, đôi môi mọng hồng hồng hé mở, miên man sốt nóng.

Thiên Ân đã được hầu gái lau rửa sạch sẽ, còn thay bộ váy ngủ khác, bộ váy dính máu kia đã được đem đi, nằm trên giường lớn vô lực thiêm thiếp.

_ Tiểu thư nhà chúng tôi bị chảy máu, xin bác sĩ kiểm tra xem....có phải tiểu thư nhà tôi đã....dậy thì không?

Dung quản gia nhẹ giọng hỏi vị nữ bác sĩ, lúc này mới len lén thở phào nhẹ nhõm. Bà yêu cầu mọi người ở bên ngoài, sau đó tiến đến cẩn thận kiểm tra cơ thể của cô thật tỉ mỉ, thật chu đáo. Sau khi xác định đúng là lần đầu tiên dậy thì của Thiên Ân, bà mới dịu dàng đắp lại chăn cho cô, bước ra ngoài.

Vừa bước ra ngoài, quản gia Phương Dung đã vội vàng lao đến hỏi.

_ Tiểu thư nhà chúng tôi sao rồi ạ?

_ Không sao! Thân thể của Tề tiểu thư hoàn toàn khỏe mạnh! Đây là dậy thì lần đầu, khi dậy thì lần đầu thì sẽ sốt nóng như vậy, nghỉ ngơi một đêm sáng mai là sẽ không sao hết!

_ Tuổi mười ba đã dậy thì....không phải là hơi sớm sao ạ?

Dung quản gia cẩn thận hỏi lại.....Bà vốn coi Thiên Ân như con gái mình, sự trưởng thành này của cô bé, đối với bà thật sự là một dấu mốc quan trọng, vì thế không tránh khỏi quá mức khẩn trương.

_ Không sớm! Do tiểu thư được ăn uống đầy đủ dinh dưỡng, chăm sóc rất tốt nên dậy thì như vậy là bình thường! Xin mọi người đừng quá lo lắng!

Vị nữ bác sĩ mỉm cười dịu dàng.....đúng là tiểu thư hào môn, việc dậy thì thôi cũng làm cho mọi người được một phen náo động!

_ Dung quản gia! Thay tôi cám ơn bác sĩ thật chu đáo!

Giọng Tề Yến Thanh đột ngột vang lên. Từ nãy đến giờ hắn đứng tại một góc, yên lặng như một pho tượng. Vị bác sĩ kia bị Dung quản gia thu hút hoàn toàn sự chú ý, căn bản nhất thời không nhớ ra hắn cũng có mặt ở đây.

Gương mặt tuấn lãng lạnh lùng cao ngạo, một vài lọn tóc xổ tung loạn xạ trước trán, ánh mắt sâu hút như hồ nước, lạnh lẽo nhìn thấu nội tâm đối phương, chiếc mũi cao thẳng tắp, đôi môi mỏng khắc nghiệt, cỗ tây trang không được cài cúc ngay ngắn và bàn tay dính máu, nhìn hắn bây giờ không khác gì ác quỷ bước ra từ địa ngục.

Vị nữ bác sĩ kia bị khí chất của hắn khiến cho tim đập chân run, vội vàng cúi đầu chào hắn và bước ngay theo Dung quản gia.

Bây giờ Tề Yến Thanh mới thở ra một hơi, sau khi nghe toàn bộ lời nói của vị bác sĩ kia, khẳng định Thiên Ân đúng là sốt nóng do dậy thì, mi tâm hắn mới được kéo dãn ra một chút.

Hắn nhìn cánh cửa phòng Thiên Ân đóng im, lại đưa mắt xuống nhìn những vệt máu đã khô dính trên tay mình, nhớ đến dáng vẻ như đóa bạch trà dính máu của Thiên Ân, đôi mắt hoảng hốt và bàn tay bám chặt lấy áo hắn của cô, tia mắt hắn lập tức lộ ra phức tạp.

Hắn móc điện thoại ra, bấm một dãy số, thanh âm mê luyến lại một lần nữa vang lên, không cao, không thấp, mang theo sự suy tính thâm sâu:

_ Kính Hàm! Cậu giúp tôi làm một chuyện!

***

Thiên Ân thiêm thiếp mê man, trong cơn mộng mị, cô đột nhiên cảm thấy gương mặt nóng rẫy của mình được một bàn tay mát lạnh áp vào, cảm giác dễ chịu khoan khoái khiến cô bé không ngừng được khẽ " ưm " lên vô thức.

Những ngón tay thon dài của Tề Yến Thanh khẽ khàng vuốt ve gò má xinh đẹp ửng đỏ của Thiên Ân. Hắn đã thay trang phục, cũng đã rửa sạch những vết máu khô trên tay, dáng vẻ quý tộc cao ngạo khôi phục vững vàng.

Hắn ngồi trên gường, đôi chân thon dài đặt vuông góc với sàn nhà, khí thế anh tuấn quyến rũ. Một bàn tay đặt hờ hững trên gối, tay còn lại hắn ẩn nhẫn vuốt ve gương mặt nhu mì dễ thương đang thiêm thiếp ngủ của Thiên Ân.

Dưới bàn tay ram ráp của mình, Tề Yến Thanh cảm nhận được một sự non mềm mơn mởn căng tràn sức sống, sự nữ tính như đóa hoa hé nụ thơm ngát gợi cảm.

Chưa khi nào Tề Yến Thanh cảm thấy tim mình đập mạnh như vậy!

Hắn lăn lộn ngang dọc giữa hai giới hắc - bạch đã rất nhiều năm, đàn bà đủ loại đã qua tay hắn, đủ loại tư vị hắn đều đã nếm thử, đủ loại quyến rũ đam mê hắn đã được thưởng lãm, nhưng...chưa bao giờ trong hắn, khoái cảm chinh phục và khao khát đàn ông nguyên thủy lại bị đốt cháy đến khô nóng như hôm nay, khi hắn nhìn thấy Thiên Ân bám chặt tay vào áo hắn, gương mặt ngây ngô và đôi mắt trong veo hốt hoảng mở to, run rẩy trước sự thay đổi khác lạ của bản thân....và khi hắn thấy máu chảy ra từ giữa hai chân cô, tim hắn đột nhiên đập rất mạnh, liên hồi....đập đến đau đớn lồng ngực!

Sự tinh khôi và thuần khiết của Thiên Ân đã giáng một đòn chí mạng vào bản năng gốc trong hắn, vào cảm xúc tăm tối nhất của hắn. Vẻ đẹp như đóa bạch trà dính máu, vừa ngây thơ tươi trẻ, vừa gợi cảm chết người của cô thật sự khiến tên đàn ông trong hắn bị khiêu khích đến độ điên cuồng.

Dáng vẻ ngượng ngùng bối rối, xấu hổ run run....và Thiên Ân cứ thế ngây ngô ngất đi trong vòng tay hắn, vừa kín đáo e ấp, vừa quyến rũ gọi mời...

Tề Yến Thanh ngắm nhìn vẻ đẹp dịu dàng trong sáng hắn một tay nuôi nấng vẫn áp trong lòng bàn tay mình ngủ say sưa, dáng vẻ ngây thơ không chút phòng bị, hơi thở đều đặn dịu dàng.....đôi mắt Tề Yến Thanh như tăm tối hơn, giống như một miệng hố không đáy, hun hút, thâm trầm.

Hắn vươn người, cúi thấp xuống, sát gần hơn với gương mặt đang say ngủ dịu dàng kia.

Hơi thở trong khiết của cô hòa với hơi thở nam tính của hắn, đôi môi mỏng kiêu bạc sát gần hơn với nét mềm mại hồng phớt ngây thơ....

_ Tề tổng!

Tiếng Kính Hàm đột ngột vang lên ở phía sau khiến động tác của hắn dừng phắt lại. Tề Yến Thanh nhìn gương mặt người con gái dịu dàng khép mắt him him trước mặt, bàn tay đặt trên đầu gối của hắn siết lại...

Rất lâu sau, bàn tay áp trên gò má Thiên Ân mới được buông ra, những ngón tay lạnh buốt thon dài xoa nhẹ vào nhau như tiếc nuốt sự mềm mại ấy. Tề Yến Thanh đứng dậy, quay người bước về phía kính hàm, nét mắt hắn kín bưng, không cảm xúc, ánh mắt sắc lạnh như dao nhìn Kính Hàm cung kính cúi đầu ở bên ngoài.

_ Việc của Tề tổng giao thuộc hạ đã hoàn thành!

_ Tốt!

Thanh âm giọng nói hắn trầm thấp hơn thường lệ, với người không biết thì thấy bình thường, nhưng đối với người đã đi theo hắn nhiều năm như Kính Hàm, thanh âm này anh biết, mang theo rất nhiều tức giận dồn nén.

Tề Yến Thanh lướt qua Kính Hàm, trong mùi hương gỗ tuyết tùng đặc trưng của riêng hắn còn phảng phất hương hoa lan Nam phi thơm ngát của Thiên Ân.

Kính Hàm nhìn theo bóng lưng mạnh mẽ, bờ vai rộng lớn vững chãi, dáng người chuẩn mực như tài tử Tây phương của hắn....đôi mắt anh chợt nhen lên một tia buồn bã.

***

_ Đi du học?

Thiên Ân hét lên nho nhỏ, thanh âm trong vắt hoàn toàn bị sự bất ngờ xâm chiếm. Đúng như lời nữ bác sĩ đã nói, ngủ qua một đêm cô lập tức khỏe lại, sắc mặt hồng hào tươi tắn, xinh đẹp rạng rỡ.

Hôm nay sau khi tỉnh dậy, Thiên Ân được Dung quản gia giải thích cặn kẽ về những chuyện đã xảy ra hôm qua, cũng nói cẩn thận cho cô biết tất cả những gì cô nên và phải biết về cơ thể mình, khiến cho cô bé bị một phen xấu hổ đỏ bừng cả mặt mũi!

Thiên Ân nhớ lại chuyện đêm qua khi mình chảy máu, chính cha nuôi là người bế cô về phòng, máu của cô còn dính đầy trên người hắn thì chỉ mong có một cái lỗ nào trên đất để cô chui xuống đó mà trốn đi cho rồi!

Cô thiếu nữ nhát gan ngượng ngùng nhất định sống chết không chịu xuống phòng ăn dùng bữa sáng với Tề Yến Thanh. Cô chẳng còn mặt mũi nào để đối diện với hắn sau chuyện tối qua, làm cho Dung quản gia phải một phen chật vật mới nhổ được cái củ cải mặt mũi đỏ lựng này ra khỏi giường, líu ríu xuống phòng ăn.

Biệt thự Bạch trà buổi sáng nay náo nhiệt hẳn. Nguyên cớ chính là do vị chủ nhân cao cao tại thượng bảy năm biệt tích đột nhiên trở về trong đêm, khiến cho các cô hầu gái được một phen rúng động, đi lại như mắc cửi, xôn xao nhộn nhạo cả lên.

Khi Thiên Ân xuống đến nơi thì Tề Yến Thanh đã trang phục chỉnh tề, rượu vang uống dở, tờ báo buổi sáng sẵn trong tay, nhàn nhã phong thái ngồi đợi cô cùng dùng bữa.

Ngược lại hoàn toàn với Thiên Ân xấu hổ ngại ngùng, Tề Yến Thanh giống như chuyện tối hôm qua chẳng mảy may tác động gì đến hắn, giống như chuyện nước chảy mây trôi, căn bản không đáng bận tâm. Thiên Ân thấy biểu tình của hắn như vậy, cũng biết rằng cha nuôi đối với bất kì chuyện gì cũng đều bàng bạc lạnh nhạt như thế, cô cũng cảm thấy thoải mái hơn chút...

Nhưng khi cô vừa mới dùng gần hết điểm tâm sáng, thì cha nuôi thuận miệng lại nói cho cô một tin như sét đánh, ngay tuần sau cô bé sẽ lên đường đi du học!

Đôi tay cô buông rơi dao nĩa đang cầm, mở to mắt nhìn cha nuôi đang nhàn nhã đọc báo bên cạnh.

Tề Yến Thanh đưa đôi mắt sâu hút nhìn cô, cái nhìn đánh giá rất sắc bén như nhìn thấu trong đầu cô đang nghĩ gì, khiến cho Thiên Ân bất giác ngậm miệng lại.

_ Lẽ nào con không thích?

_ Con....

Thiên Ân ấp úng......đúng là cái gì cô nghĩ đều không thể lọt qua được đôi mắt như chim ưng của hắn....Cô đúng là....không phải là không thích!

Nhưng đột ngột như vậy khiến Thiên Ân có chút khẩn trương, cô đã ở trong Bạch trà thanh bảy năm, rất nhiều kỉ niệm. Bây giờ một lời nói đi là đi luôn, kể cả là người vô tâm nhất thì trong lòng cũng phải có vương vấn, huống hồ là người đa sầu đa cảm như Thiên Ân...hơn nữa còn có bác Dung....cô thật sự không nỡ rời xa bà!

_ Ta thấy giáo sư dậy vĩ cầm đánh giá con rất cao! Ra nước ngoài học tập sẽ là cơ hội cho con phát triển năng khiếu! Nên đi!

Tề Yến Thanh nói đơn giản, giống như chuyện đi ra nước ngoài học tập với hắn đơn giản như chuyện đi siêu thị mua đồ vậy.

_ Nhưng....con...có chút không nỡ rời xa Bạch trà...Còn có bác Dung nữa!

Thiên Ân ấp úng nói với hắn, nào ngờ hắn lại đơn giản lật trang báo, nói mà không nhìn cô.

_ Đi rồi sẽ về!

Thiên Ân mím môi lại, cúi đầu nhìn xuống phần ăn sáng của mình. Cha nuôi chính là như vậy, khi đã đưa ra quyết định gì thì người bên cạnh nhất quyết phải làm theo, một lời cũng không được trái, người làm con gái như cô cũng không phải là ngoại lệ!

Tề Yến Thanh nhìn Thiên Ân cứ ngồi im như tượng, đầu mi tâm hắn cau lại. Ngón tay tinh tế gập đôi tờ báo trong tay, giọng nói vang lên, mạnh mẽ uy quyền.

_ Ăn nốt đi!

Thiên Ân nghe tiếng hắn vang lên, lập tức cầm dao nĩa như một cái máy, cúi đầu ngoan ngoãn ăn nốt phần ăn.

Đến khi chiếc đĩa trước mặt trắng trơn, Thiên Ân mới bỏ dao nĩa xuống, người hầu tiến đến dọn đi giúp cô, lại nghe tiếng hắn vang lên bên tai.

_ Uống nước cam đi!

_ Con...

Thiên Ân vốn định phản đối rằng " con no rồi! ", nhưng nhìn ánh mắt sắc lạnh đến thấu xương tủy của hắn, cô khôn hồn im miệng mang nước cam trong cốc uống sạch.

Tề Yến Thanh dường như rất hài lòng cách " nuôi dưỡng " của mình với cô, tâm tình đột nhiên dễ chịu hẳn. Đợi cô uống xong ly nước, nhàn nhạt hỏi cô.

_ Muốn đi du học ở nước nào?

Hả???

Câu nói bất ngờ của hắn khiến cho Thiên Ân ho húng hắng. Chỗ nước cam sót lại trong cổ họng sộc lên mũi cay xè.

_ Sao vậy?

Tề Yến Thanh vươn bàn tay vỗ nhẹ nhẹ vào lưng cô, lực vỗ nhẹ nhàng, mang theo sự yêu chiều lạ lẫm.

Thiên Ân quay người bám lấy tay cha nuôi, gương mặt rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh.

_ Con....cha nuôi....người cho con...được lựa chọn sao?

_ Tạo sao không?

Tề Yến Thanh nhìn bàn tay nhỏ bé của cô bám lấy bàn tay mình, ánh mắt sắc bén chiêm ngưỡng nét hạnh phúc ánh lên từ nụ cười của Thiên Ân.

_ Con muốn đến nước nào ta đều sẽ đáp ứng!

Lời nói cưng chiều quá bất ngờ này khiến Thiên Ân không dám tin vào tai mình. Cô thực sự hồ nghi người trước mặt có phải là cha nuôi lúc nào cũng đáng sợ của cô hay không?

_ Con muốn tới Pháp!

Thiên Ân reo lên như trẻ nhỏ. Từ lâu cô bé đã mơ ước một lần được đặt chân đến nước Pháp hoa lệ, cái nôi ánh sáng. Qua những trang tiểu thuyết cổ điển, qua phim ảnh, qua sách báo, nước Pháp hoà hoa mĩ lệ đã từ bao giờ chiếm trọn tình yêu của cô. Cô muốn ngắm dòng sông Sein thơ mộng, muốn nhìn Khải Hoàn Môn, Tháp Eiffel.....muốn tới những cánh đồng hoa rực rỡ, những làng quê yên ả êm đềm.

_ Đã có trường yêu thích chưa?

Tề Yến Thanh nhẹ giọng hỏi, cũng không ngạc nhiên khi Thiên Ân lập tức gật đầu. Cô bé reo lên khe khẽ.

_ Con lên lấy cho cha nuôi coi.

Thiên Ân vội vã cuống cuồng chạy lên trên phòng, bộ dạng trẻ con mừng rỡ. Tề Yến Thanh ngả người vào ghế nhàn nhã nhìn theo, đôi môi khắc nghiệt ẩn hiện một nét cười.

Cô bé hầu như đã đem tất cả chuyện đáng sợ lẫn xấu hổ tối qua một mực quên sạch sẽ.....Tề Yến Thanh nở nụ cười tà mị...

Trẻ con thì vẫn chỉ là trẻ con mà thôi!

*****

Nhớ ấn like và VOTE cho mình để mình có động lực viết truyện mỗi ngày nhé.

Đứng quên ấn Follow mình để nhận chap mới và truyện mới hàng ngày sớm nhất nha ❤️

Yêu thương \~ Thư Kỳ 🍀

Hot

Comments

Min 💓

Min 💓

Tăc giả diễn tả nhân vật hơi lố thì phải😅 đọc tưởng nam9 là con ác quỷ ko á .Tính ra ổng mới mở miệng nch chưa làm gì mà ai cũg run cầm cập là sao??

2022-11-03

0

설하

설하

Đây là một ông chú 31 tuổi đang rung động với một cô bé 13 tủi shao :))

2022-07-23

0

Bảo Liên Tiên Tử

Bảo Liên Tiên Tử

Mình vừa đi về nè

2022-07-23

1

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Biến cố trong đêm
2 Chương 2: Cha nuôi
3 Chương 3: Áp lực của cha nuôi
4 Chương 4: Kính Hàm
5 Chương 5: Muốn nghe con cầu xin
6 Chương 6: Năm đó máu chảy thành sông
7 Chương 7: Sự dịu dàng tại Toà thành Bạch trà
8 Chương 8: Quái dị phát sinh
9 Chương 9: Là đồ sở hữu của cha nuôi?
10 Chap 10: Tính toán quỷ quyệt
11 Chương 11: Mười ba tuổi hé nụ
12 Chương 12: Kích thích bản năng đàn ông
13 Chương 13: Quỳ xuống cầu xin ta!
14 Chương 14: Không muốn cậu ta chết...thì quỳ xuống hôn chân ta!
15 Chương 15: Lời cầu xin của Kính Hàm
16 Chương 16: Người cha nuôi âm hiểm đáng sợ !
17 Chap 17: Cảm giác săn mồi
18 Chap 18: Nơi đẹp đẽ mà thối nát
19 Chương 19 : Người đàn ông khát máu tàn độc
20 Chương 20: Tự tay ta tắm cho con ( * )
21 Chương 21: Cha nuôi đe doạ (*)
22 Chương 22: Dùng môi con kính rượu ta
23 Chương 23: Thừa thời cơ bỏ trốn
24 Chương 24: Cô nhi viện hoá tro tàn
25 Chương 25: Kính Hàm chuốc thuốc mê
26 Chương 26: Lời hứa của Kính Hàm
27 Chương 27: Chặt tay!
28 Chương 28: Cái giá của sự bỏ trốn
29 Chương 29: Hé lộ kinh hoàng
30 Chương 30: Thanh âm cố nhân xưa
31 Chương 31: Dọn vào phòng cha nuôi
32 Chap 32: Uyển Yên ( H )
33 Chương 33: Tình bằng hữu thâm sâu
34 Chương 34: Lời ong tiếng ve
35 Chương 35: Ai là tình nhân của ai ?
36 Chương 36: Thiên Ân tự sát
37 Chương 37: Xuân dược kích tình ( H )
38 Chương 38: Sự kiện cái tát
39 Chương 39 : Căm hận đến chết! (*)
40 Chương 40: Quá khứ của Thiên Ân ( Thượng )
41 Chương 41:Quá khứ của Thiên Ân ( Hạ )
42 Chương 42: Xổ lồng
43 Chương 43: Anh và em...là duyên kỳ ngộ!
44 Chương 44: Em là mối tình đầu của anh!
45 Chương 45: Kẻ giả dối
46 Chương 46: Chủ nhân mới của CHARM
47 Chương 47: Thiên Ân trừng trị Trà xanh!
48 Chương 48: Con chỉ cần thoả mãn Ta!
49 Chương 49: Trong cơn cuồng ghen ( H+ ) ( SM )
50 Chương 50: Mưu mô quỷ quyệt
51 Chương 51: Cha nuôi lĩnh một nhát đâm
52 Chương 52: Thân là bố nuôi, lại xâm hại con gái như cầm thú!
53 Chương 53: Ta cần con xoa dịu cho ta (*)
54 Chương 54: Ta...không cho vào là được!
55 Chương 55: Con đã ra....mấy lần? ( H )
56 Chương 56: Suy tính riêng (*)
57 Chương 57: " Trà xanh " bẽ mặt
58 Chương 58: Người đàn ông...không nên quen
59 Chương 59: Nói " Con là của ra " ( H )
60 Chương 60: Cuộc đấu một mất một còn
61 Chương 61: Nốt nhạc gợi cảm
62 Chương 62: Màn kịch ngậm máu phun người
63 Chương 63: Mời trà độc
64 Chương 64: " Em của anh "
65 Chương 65: Bí mật vị chua xót
66 Chương 66 : Ly trà pha thuốc
67 Chương 67: Trái tim của Tề Yến Thanh
68 Chương 68: Pandora đã mở
69 Chương 69: Trang nhật kí từ quá khứ
70 Chương 70: Quá khứ không thể vãn hồi
71 Chương 71: Nỗi đau đời đời kiếp kiếp
72 Chương 72: Tột cùng bi thương
73 Chương 73: Người đàn ông suy sụp
74 Chương 74: Phát đạn trượt
75 Chương 75: Tàn nhẫn...tàn nhẫn hơn
76 Chương 76: Có lẽ chỉ là " Giá như "...
77 Chương 77: Yêu....rút cuộc là thế nào?
78 Chương 78: Tề Yến Thanh tự sát
79 Chương 79: Đi qua thương nhớ
80 Chương 80: Em còn trốn anh đến bao giờ ?
81 Chương 81: Gặp lại sau ba năm xa cách
82 Chương 82: Ghen!
83 Chương 83: Tề Yến Thanh tìm tới tận nhà
84 Chương 84: Tôi chờ em nhớ tôi
85 Chương 85: Quay về bên anh
86 Chương 86: Nguy hiểm xuất hiện
87 Chương 87: Nói em yêu tôi....
88 Chương 88: Nữa...cơ! ( H )
89 Chương 89: Ám sát ( H )
90 Chương 90: Diệt cỏ tận gốc
91 Chương 91: Quay trở lại Bạch trà thành
92 Chương 92: Nụ hôn kiểu Pháp
93 Chương 93: Đêm đồ mị ( H )
94 Chương 94: Dẫn em đến nơi này
95 Chương 95: Trớ trêu ( H nhẹ )
96 Chương 96: Vợ chưa cưới
97 Chương 97: Phát súng từ kẻ lạ mặt
98 Chương 98: Là người phụ nữ của anh ấy!
99 Chương 99: Kính Hàm chết
100 Chương 100: Kẻ chủ mưu lộ mặt
101 Chương 101: Hiểm độc
102 Chương 102: Người về từ cõi chết
103 Chương 103: Ni Ni chủ động xa cách
104 Chương 104: Anh chưa từng rời xa em
105 Chương 105: Rung động
106 Chương 106: Thân phận thật sự của Thiên Ân
107 Chương 107: Cay nghiệt sự thật sau cùng
108 Chương 108: Ván bài lật ngửa
109 Chương 109: Nỗi đau chồng chất nỗi đau
110 Chương 110: Tề Yến Thanh tới đón Ân nhi
111 Chương 111: Hổ mượn da chó
112 Chương 112: Phát đạn oan nghiệt
113 Chương 113: Vĩnh viễn là yêu ( End )
114 Ngoại truyện 01 : 1 năm sau
115 Ngoại truyện 02: Những lời cầu hôn
116 Ngoại truyện 03: Cưỡng hôn
117 Ngoại truyện 04: Chờ em anh nhé
118 Ngoại truyện 05: Kế hoạch tác hợp
119 Ngoại truyện 06: Mặt " phản diện " của Kính Hàm
120 Ngoại truyện 07: Nhật ký sinh con của Thiên Ân ( Đại kết cục )
121 Lời cảm ơn - Thông báo truyện mới
122 THÔNG BÁO ~^^~
Chapter

Updated 122 Episodes

1
Chương 1: Biến cố trong đêm
2
Chương 2: Cha nuôi
3
Chương 3: Áp lực của cha nuôi
4
Chương 4: Kính Hàm
5
Chương 5: Muốn nghe con cầu xin
6
Chương 6: Năm đó máu chảy thành sông
7
Chương 7: Sự dịu dàng tại Toà thành Bạch trà
8
Chương 8: Quái dị phát sinh
9
Chương 9: Là đồ sở hữu của cha nuôi?
10
Chap 10: Tính toán quỷ quyệt
11
Chương 11: Mười ba tuổi hé nụ
12
Chương 12: Kích thích bản năng đàn ông
13
Chương 13: Quỳ xuống cầu xin ta!
14
Chương 14: Không muốn cậu ta chết...thì quỳ xuống hôn chân ta!
15
Chương 15: Lời cầu xin của Kính Hàm
16
Chương 16: Người cha nuôi âm hiểm đáng sợ !
17
Chap 17: Cảm giác săn mồi
18
Chap 18: Nơi đẹp đẽ mà thối nát
19
Chương 19 : Người đàn ông khát máu tàn độc
20
Chương 20: Tự tay ta tắm cho con ( * )
21
Chương 21: Cha nuôi đe doạ (*)
22
Chương 22: Dùng môi con kính rượu ta
23
Chương 23: Thừa thời cơ bỏ trốn
24
Chương 24: Cô nhi viện hoá tro tàn
25
Chương 25: Kính Hàm chuốc thuốc mê
26
Chương 26: Lời hứa của Kính Hàm
27
Chương 27: Chặt tay!
28
Chương 28: Cái giá của sự bỏ trốn
29
Chương 29: Hé lộ kinh hoàng
30
Chương 30: Thanh âm cố nhân xưa
31
Chương 31: Dọn vào phòng cha nuôi
32
Chap 32: Uyển Yên ( H )
33
Chương 33: Tình bằng hữu thâm sâu
34
Chương 34: Lời ong tiếng ve
35
Chương 35: Ai là tình nhân của ai ?
36
Chương 36: Thiên Ân tự sát
37
Chương 37: Xuân dược kích tình ( H )
38
Chương 38: Sự kiện cái tát
39
Chương 39 : Căm hận đến chết! (*)
40
Chương 40: Quá khứ của Thiên Ân ( Thượng )
41
Chương 41:Quá khứ của Thiên Ân ( Hạ )
42
Chương 42: Xổ lồng
43
Chương 43: Anh và em...là duyên kỳ ngộ!
44
Chương 44: Em là mối tình đầu của anh!
45
Chương 45: Kẻ giả dối
46
Chương 46: Chủ nhân mới của CHARM
47
Chương 47: Thiên Ân trừng trị Trà xanh!
48
Chương 48: Con chỉ cần thoả mãn Ta!
49
Chương 49: Trong cơn cuồng ghen ( H+ ) ( SM )
50
Chương 50: Mưu mô quỷ quyệt
51
Chương 51: Cha nuôi lĩnh một nhát đâm
52
Chương 52: Thân là bố nuôi, lại xâm hại con gái như cầm thú!
53
Chương 53: Ta cần con xoa dịu cho ta (*)
54
Chương 54: Ta...không cho vào là được!
55
Chương 55: Con đã ra....mấy lần? ( H )
56
Chương 56: Suy tính riêng (*)
57
Chương 57: " Trà xanh " bẽ mặt
58
Chương 58: Người đàn ông...không nên quen
59
Chương 59: Nói " Con là của ra " ( H )
60
Chương 60: Cuộc đấu một mất một còn
61
Chương 61: Nốt nhạc gợi cảm
62
Chương 62: Màn kịch ngậm máu phun người
63
Chương 63: Mời trà độc
64
Chương 64: " Em của anh "
65
Chương 65: Bí mật vị chua xót
66
Chương 66 : Ly trà pha thuốc
67
Chương 67: Trái tim của Tề Yến Thanh
68
Chương 68: Pandora đã mở
69
Chương 69: Trang nhật kí từ quá khứ
70
Chương 70: Quá khứ không thể vãn hồi
71
Chương 71: Nỗi đau đời đời kiếp kiếp
72
Chương 72: Tột cùng bi thương
73
Chương 73: Người đàn ông suy sụp
74
Chương 74: Phát đạn trượt
75
Chương 75: Tàn nhẫn...tàn nhẫn hơn
76
Chương 76: Có lẽ chỉ là " Giá như "...
77
Chương 77: Yêu....rút cuộc là thế nào?
78
Chương 78: Tề Yến Thanh tự sát
79
Chương 79: Đi qua thương nhớ
80
Chương 80: Em còn trốn anh đến bao giờ ?
81
Chương 81: Gặp lại sau ba năm xa cách
82
Chương 82: Ghen!
83
Chương 83: Tề Yến Thanh tìm tới tận nhà
84
Chương 84: Tôi chờ em nhớ tôi
85
Chương 85: Quay về bên anh
86
Chương 86: Nguy hiểm xuất hiện
87
Chương 87: Nói em yêu tôi....
88
Chương 88: Nữa...cơ! ( H )
89
Chương 89: Ám sát ( H )
90
Chương 90: Diệt cỏ tận gốc
91
Chương 91: Quay trở lại Bạch trà thành
92
Chương 92: Nụ hôn kiểu Pháp
93
Chương 93: Đêm đồ mị ( H )
94
Chương 94: Dẫn em đến nơi này
95
Chương 95: Trớ trêu ( H nhẹ )
96
Chương 96: Vợ chưa cưới
97
Chương 97: Phát súng từ kẻ lạ mặt
98
Chương 98: Là người phụ nữ của anh ấy!
99
Chương 99: Kính Hàm chết
100
Chương 100: Kẻ chủ mưu lộ mặt
101
Chương 101: Hiểm độc
102
Chương 102: Người về từ cõi chết
103
Chương 103: Ni Ni chủ động xa cách
104
Chương 104: Anh chưa từng rời xa em
105
Chương 105: Rung động
106
Chương 106: Thân phận thật sự của Thiên Ân
107
Chương 107: Cay nghiệt sự thật sau cùng
108
Chương 108: Ván bài lật ngửa
109
Chương 109: Nỗi đau chồng chất nỗi đau
110
Chương 110: Tề Yến Thanh tới đón Ân nhi
111
Chương 111: Hổ mượn da chó
112
Chương 112: Phát đạn oan nghiệt
113
Chương 113: Vĩnh viễn là yêu ( End )
114
Ngoại truyện 01 : 1 năm sau
115
Ngoại truyện 02: Những lời cầu hôn
116
Ngoại truyện 03: Cưỡng hôn
117
Ngoại truyện 04: Chờ em anh nhé
118
Ngoại truyện 05: Kế hoạch tác hợp
119
Ngoại truyện 06: Mặt " phản diện " của Kính Hàm
120
Ngoại truyện 07: Nhật ký sinh con của Thiên Ân ( Đại kết cục )
121
Lời cảm ơn - Thông báo truyện mới
122
THÔNG BÁO ~^^~

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play