Ánh nắng tình khôi buổi sáng xuyên qua cửa sổ chiếu rọi vào phòng, mang theo hơi ẩm man mát ngọt ngào của buổi sáng. Trong căn phòng nhỏ bày biện đơn giản, gọn gàng như nói lên tính cách của chủ nhân căn phòng. Trên chiếc giường êm ái, Nghiên Dương nằm đó, giấc ngủ không an ổn, như gặp giấc mơ đáng sợ nhưng chẳng thể thoát ra. Mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt khủng hoảng, cả người lăn qua lăn lại như tìm một nơi an toàn để trốn. Nhưng khi cả người cô rơi xuống giường, đau đớn lan đến khiến cô bừng tỉnh. Mắt nhập nhoè một lúc mới có thể nhìn rõ, Nghiên Dương đè nén cơn đau mà chống người ngồi dậy, nhìn những đồ vật xung quanh, khung cảnh quen thuộc khiến cô sững sờ.
Đây là phòng của cô trước khi mạt thế đến, cô có chút nghi ngờ liệu cuộc sống trước kia có phải là giấc mơ hay cô đã thực sự sống lại. Đứng dậy đi một vòng, lại nhìn thấy bức ảnh chụp một gia đình bốn người hạnh phúc trước mắt, nước mắt liền không kìm được mà trào ra.
Tiến vào nhà vệ sinh, nhìn thấy chính bản thân mình khi chỉ mới 18 tuổi, Nghiên Dương không giống Nghiên Hoa có gương mặt xinh đẹp quyến rũ, Nghiên Dương mang nét thanh tú trẻ trung. Nhìn gương mặt chưa bị thời gian bào mòn, cô cảm thấy thật may mắn, ông trời đã thương xót cho cô, để cô sống lại một đời, vậy thì cô không thể phụ lòng ông trời được.
Mở điện thoại ra, hôm nay là ngày mười tháng sáu đúng lúc cô trở về nhà nghỉ hè đã được năm ngày, cô nhớ ngày tận thế đến là ngày mười lăm tháng sáu, là ngày cả nhà cô đến công viên chơi, đột nhiên bầu trời tối xầm lại, mây đen kéo đến sấm chớp đùng đùng. Gia đình cô liền mất hứng mà trở về nhưng vừa đi đến cổng thì bỗng mọi người trở nên rất kì lạ, nhiều người đột ngột ngã xuống, sủi bọt mép rồi ngất đi, cả khu vui chơi rơi vào khủng hoảng.
Cả nhà cô lập tức rời đi, khi trở về nhà sau khi những người ở khu vui chơi được đưa vào bệnh viện, mấy ngày sau cành nhiều người có triệu chứng sốt cao, hôn mê. Càng ngày càng nhiều người bị ảnh hưởng, ngay cả cô cũng lâm vào hôn mê, khi tỉnh lại thì cả thế giới đều lâm vào khủng hoảng, quái vật ăn thịt nơi nào cũng có, khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
Đang mơ màng suy nghĩ thì tiếng gõ cửa vang lên, cùng lúc đó là giọng nói của người khiến cô cảm thấy ghê tởm cùng căm hận - Nghiên Hoa.
- Dương Dương, sao em tỉnh rồi lại không trả lời chị.
Nhìn gương mặt tươi cười tiến, nụ cười kia nếu là trước kia có thể cô sẽ chẳng nghĩ gì nhưng giờ nhìn thấy lại khiến cô ghê tởm không thôi.
Nhưng cũng không thể để chị ta nghi ngờ, đành quay đầu nhìn vào phòng tắm mà trả lời.
- Không có gì, chỉ là mới ngủ dậy chưa tỉnh ngủ mà thôi.
- Vậy em nhanh rửa mặt đi, rồi xuống ăn sáng.
- Được, chị xuống trước đi.
- Được.
Nghiên Hoa vừa đóng cửa, nụ cười trên mặt liền biến mất, cả gương mặt liền âm trầm, có dự cảm không tốt, rõ ràng hôm qua Nghiên Dương còn vui vẻ thân thiết với cô, sáng nay lại có cảm giác rất xa cách, dù nhìn cô cũng chẳng khác bao nhiêu nhưng trong lòng cô ta lại thấy khó chịu. Có lẽ đã quen việc em gái xem cô ta như nữa thần, mặc cô ta sai khiến giờ hơi xa cách làm cô ta không quen. Nhưng lập tức cô ta lại nhanh chóng quên đi, có lẽ cô ta nghĩ nhiều chắc Nghiên Dương chỉ vì chưa tỉnh ngủ nên mới vậy.
Nghiên Dương trở lại phòng vệ sinh, mở vòi nước, tạt nước lạnh lên mặt, cả người tỉnh táo hẳn. Lại thấy cả người nhơn nhớt mồ hôi liền tắm rửa cho sạch sẽ.
Lúc cô xuống nhà, cả nhà đã đông đủ, nhìn ba cô đang đọc báo nhìn thấy cô xuống liền cười tươi, vẫy cô lại gần.
- Dương Dương nhanh lại đây ăn sáng nào con.
- Đúng vậy, đã trễ lắm rồi, nào nhanh lên.
Mẹ cô bưng nồi cháo thơm phức từ trong bếp ra, mùi hương thơm ngát, khiến tâm cô mềm hẳn đi, đây đúng là mùi hương mà cô nhớ mong đã lâu. Bất tri bất giác liền vui vẻ hăng hái chạy xuống, hạnh phúc mà như thường lệ ôm lấy ba mẹ cô làm nũng rồi mới ngồi xuống ghế.
Nghiên Hoa thấy cô vẫn như bình thường liền không suy nghĩ nữa, chắc cô ta nhìn nhầm thôi. Chẳng thèm quản nữa mà tập trung vào ăn cháo.
Nghiên Dương nếm thử cháo, hạt gạo mềm, mướt, thịt gà tươi ngon, nước cháo thì đậm đà, ăn một miếng liền thoả mãn. Nhìn con gái ăn ngon miệng ba mẹ Nghiên cũng vui vẻ ra mặt.
Ăn uống xong, khi cả nhà đang ngồi ăn hoa quả, mẹ Nghiên liền nhớ ra một việc liền chạy nhanh lên phòng, khi bà trở lại trên tay là hai hộp gỗ. Hộp nào cũng được làm rất tinh xảo, trên hộp còn khác cả tên của cô và Nghiên Hoa. Bà đưa hộp màu đỏ với tên Nghiêm Dương cho cô và hộp màu xanh ngọc bích cho Nghiên Hoa.
- Đây là quà sinh nhật cho hai chị em, ba mẹ đã dành khá lâu để chọn đấy. Hai đứa mau mở ra xem đi.
- Cảm ơn ba mẹ.
Ngày này kiếp trước mẹ cũng tặng quà cho cô nhưng khi lưu lạc trong mạt thế, nó đã mất tích mà cô cũng không thể tìm lại được. Bây giờ nhìn cô càng thêm đau lòng.
Mở hộp quà ra, bên trong là một vòng ngọc màu đỏ được thiết kế vô cùng tinh xảo, màu sắc trong trẻo, bề mặt lại được tỉ mỉ khắc lên hoạ tiết xinh đẹp. Nhìn vào cô cũng không biết nó là gì nhưng nó lại rất hợp với cái vòng ngọc. Đeo lên tay, màu đỏ xinh đẹp lại càng thêm nổi bật trên cổ tay trắng nõn của cô.
- Đẹp quá cảm ơn ba mẹ.
Nghiên Hoa cũng nhận được chiếc vòng tay nhưng màu xanh ngọc bích, hoa văn đơn giản hơn nhưng nó lại tôn lên màu xanh trong trẻo xinh đẹp để nhìn thấy cả những hạt lấp lánh bên trong. Nhìn vẻ mặt thoả mãn của cô ta, cô biết món quà này cô ta rất vừa ý.
Ba mẹ Nghiên yêu thương mà nhìn hai người, liền thoả mãn mà ôm nhau cười.
Updated 83 Episodes
Comments
✾❖︵★M๏๏ภ Cยtє קђô ๓คเ➻❥💎
╔══╗♥
╚╗╔╝♥
╔╝╚╗♥
╚══╝♥
╔╗ ♥ღ♥ღ♥ღ♥
║║╔═╦╦╦╔╗
║╚╣║║║║╔╣
╚═╩═╩═╩═╝
╔╗╔╗♥
║║║║♥
║╚╝║♥
╚══╝♥
2021-09-02
9
Phanh Phanh
tg dùng ngôn từ hay ghê
2021-08-30
1
Densetsu
ánh nắng tình khôi là j ????
2021-08-30
0