"Ôi Hải mày về rồi" Bảo vui mừng
"Sao thế?" Hải hỏi
Hân đột nhiên lại khóc lên như một đứa trẻ lên ba.
"Thằng Nam nó...nó"
"Nó như nào?" Hải hối thúc
"Nó chết rồi, chết rất thảm"
Hải chết lặng một lúc, cậu ngẩng người ra.
"Vậy nó là thật"
"Cái gì thật?" Thiên khó hiểu
"Hôm bữa sau khi chơi cầu cơ về, tao mơ thấy một người phụ nữ đứng trước cửa nhà tao, đôi mắt bà ta đỏ như máu trợn trừng nhìn tao, tao sợ quá hét lên làm cho ba mẹ tỉnh giấc. Ba mẹ hỏi mãi nên tao cũng kể lại từ vụ trò chơi đến giấc mơ, nghe xong ba mẹ tao ngây người nhìn nhau rồi họ bắt tao soạn đồ xong dắt tao đi tới nhà một ông thầy nào đó"
"Ông thầy nào?" Thiên hỏi
"Tao cũng không biết ông ta, ông ấy bảo tụi mình gọi nhầm phải quỷ rồi, mình gọi lên xong không mời họ đi nên họ theo tụi mình."
Cả đám bất động một lúc, thời gian lúc này như ngừng lại với đám bạn trẻ...
"Rồi ông ta có chỉ cách cứu không?" Bảo hỏi
"Ông ấy bảo chỉ có cách mời họ đi thôi, mà nếu muốn mời đi thì tụi mình phải chơi cầu cơ ngay chỗ lúc trước tụi mình chơi."
"Rồi lỡ mời nó không lên mà con khác lên thì sao, thêm một con ám tụi mình à?" Thiên hoang mang
"Một ăn cả hai ngả về không, chỉ còn cách đó không thì từng đứa hiến mạng ra cho nó" Hải thở dài nói
Bảo im lặng nghe các bạn bàn tán, cậu suy nghĩ cách để thoát khỏi kiếp nạn này nhưng có lẽ cách duy nhất là cách mà Hải nói.
"Thế có làm không?" Hải hỏi cả đám
"Thôi thì xem chúng mình đỏ hay đen vậy" Thiên chán nản
"Ừ" Hân bảo xong quay qua Bảo
Bảo cũng gật đầu
"Thế tối nay 9h ngay chỗ cũ nhé!"
"Được"
"Ối trời ơi, nó bắt con tui rồi, nó không cho con tui đi siêu thoát, ai đó làm ơn cứu con tui với!!!" mẹ Nam vừa khóc như một đứa trẻ vừa chạy khắp làng cầu xin sự giúp đỡ. Ai thấy cũng lắc đầu ngán ngẫm...
"Tội thím ấy, mất con nên thành ra như vậy, mấy ngày nay cứ chạy khắp nơi rồi nói như vậy..."
"Bác ấy chắc mất trí rồi"
"Thương con quá nên thành ra như này"
...
Những lời bàn tán xôn xao đổ dồn về người phụ nữ đáng thương vừa mất đi cậu con trai mình hết lòng yêu thương. Bà ấy cứ chạy khắp nơi cầu xin, bố Nam chạy theo đỡ mẹ Nam, ông hiện cũng đã cạn hết nước mắt rồi...
...
Thắp nén nhang tạm biệt bạn, Hải đôi mắt đã đỏ ửng ngồi nhìn tấm di ảnh cậu bạn thân mà mấy hôm trước còn chơi đùa với cậu.
"Tao...mày..."
Tối hôm đó, bốn đứa trẻ tụ tập tại cái nơi khiến chúng ám ảnh đến hiện tại.
"Ai sẽ đọc bài thơ?" Thiên nói
"Tao đọc cho" Hải cầm lấy tờ giấy
Đám bạn lần lượt đặt ngón tay lên đồng xu, Hải giọng run run bắt đầu đọc:
"Hồn nào ở chốn non bồng
Qua đây hồn cũng vui lòng ghé chơi
Dầu hồn dạo khắp mọi nơi
Ghé đây đàm đạo chuyện đời trần gian
Cảnh tiên hạc nội mây ngàn
Làm cho hồn cũng ngỡ ngàng kém vui
Cảnh tiên xa lạ bùi ngùi
Sao bằng cảnh tục hồn vui với người
Đờn ca múa hát vui cười
Trà thơm bánh ngọt trái tươi đãi hồn."
Lời vừa dứt, một cơn gió lạnh ùa đến làm cả đám giật mình.
"Nó lên chưa?" Hân run run
"Ai mà biết" Thiên nói
"Cho hỏi đã có ai ghé chơi với chúng tôi không ạ?" Hải hỏi vào hư không
Mọi thứ im lặng
"Thất bại rồi à?" Bảo hỏi
Cậu vừa nói xong bỗng đồng xu chậm rãi chạy đến ô "CÓ"
Cả đám rùng mình, khuôn mặt đứa nào cũng đã tái xanh
"Là mày kéo phải không Hải?" Hân nói
"Không"
"Vậy là mày hả Thiên, hay là Bảo"
"Không phải tao" Thiên và Bảo đồng thanh
"Cho hỏi vong này là ma hay quỷ?" Hải bạo gan
Đồng xu đứng im một lúc, xong cũng từ từ di chuyển đến các chữ cái ..."Q"..."U"..."Y"...
"Quy? Là quỷ à?" Thiên nói
Bảo lấp bấp:"Đ...đúng rồi!"
"Cho hỏi vị đây là nam hay nữ?" Hải hỏi tiếp
Đồng xu chậm rãi chạy đến hai chữ ..."N"..."U"...
"Nu??Là vong nữ?" Thiên nói
"Không biết có dễ nói chuyện không?" Bảo nói
Nhận thấy hình như đã gặp đúng mục tiêu cần tìm rồi, Hải liền nói:
"Chúng ta chơi đủ rồi, mời vị đây đi cho"
Hải dự định rút tay khỏi đồng xu nhưng giống như có một lực vô hình nào đó kéo giữ tay cậu lại, quay qua thấy đám bạn mặt đã xanh tái vì sợ, Hân ứa nước mắt nói:
"Nó không cho tao rút tay ra..."
Đồng xu chậm rãi, chậm rãi chạy đến các ô chữ ..."C"..."H"..."E"..."T"...
Cả đám sợ phát khiếp, bỗng một lực như ở nơi xa xăm hất bay bàn cầu cơ khiến đám trẻ kinh hãi chạy thục mạng về nhà.
"Xong rồi, kì này chơi ngu cộng dồn ngu rồi" Thiên vừa chạy vừa nói...
Đêm đó, một ông lão đầu đội nón mây tay cầm quạt trắng phe phẩy đứng một góc nhìn đám trẻ, ông ta đã hất bàn cơ cứu những đứa trẻ ấy...Hết phần 3
Updated 34 Episodes
Comments
Huỳnh Muội
đoạn cuối ht hồn nha má:)))
2023-11-29
0
𝐃𝐞𝐯𝐚𝐬 𝐓𝐨̂́
khoái truyện này thật sự
2023-06-30
1
Minh Phương
ông lão tốt,chuyện hay,10đ
2023-02-19
2