Chương 18: Nắm thóp

Trạch Minh cùng vệ sĩ rời đi Mã Lợi đã hấp tấp chạy vào phòng, nhìn thấy bộ dạng của Tô Hiểu Linh, cô ta vội khóa cửa phòng vào mới chạy đến. 

"Làm sao vậy, Tần tổng đã nói gì cô?" 

Tô Hiểu Linh không trả lời, tay của cô ta nắm chặt thành đấm, nước mắt của cô ta cũng nhỏ giọt nhỏ xuống ướt cả ghế. 

Tô Hiểu Linh im lặng làm Mã Lợi càng thêm sốt sắng "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?" 

Tô Hiểu Linh lúc này lại ngẩng mặt lên, cô ta thôi khóc, tự lấy khăn giấy ra lau sạch nước mắt, cô ta nói "Chị Lợi, đi điều tra thêm về Lâm Tịch giúp tôi, tôi muốn biết tất cả về cô ta, tôi muốn biết, cô ta có điểm nào hơn tôi mà lại làm cho Trạch Minh u mê đến như vậy. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng mà, phải không?" 

Ánh mắt của Tô Hiểu Linh phát ra ý chí muốn thắng rất quyết liệt, thấy cô ta như vậy lại rất đúng ý của Mã Lợi. 

"Tinh thần tốt như vậy không uổng công là ngôi sao do tôi đích thân lăng xê."

Trước khi Mã Lợi đi làm việc Tô Hiểu Linh yêu cầu, cô ta còn cố ý dặn dò "Đừng để người bên ngoài nhìn thấy cô trong bộ dạng này, cứ để bọn họ nghĩ cô và Tần tổng đang yêu đương mặn nồng đi."

Tô Hiểu Linh khẽ gật đầu, đối với cô ta bây giờ đã không còn quan tâm người khác nghĩ gì nữa, cái cô ta muốn là đánh bại Lâm Tịch để thật sự được quay trở lại với Trạch Minh. 

Con người của Trạch Minh hiện tại lại có phân tàn bạo, nhưng khi nói đến người yêu lại hết sức bảo vệ, đó chính là kiểu người mà Tô Hiểu Linh khao khát. 

Cái khó chịu duy nhất chính là người anh bảo vệ lại là Lâm Tịch, điều này lại vô tình khiến Lâm Tịch trở thành một hòn đá cản đường mà Tô Hiểu Linh nhìn vào rất chướng mắt, bắt buộc cô ta phải vứt nó đi thật xa để có thể thuận lợi, đường đường chính chính trở thành người được anh bảo vệ, đứng bên cạnh nhận sự che chở của anh và được vô số người ngưỡng mộ thậm chí là ganh tị, đó cũng là một loại hào quang mà cô ta còn thiếu. 

….. 

Trạch Minh rời khỏi phim trường thì được biết, Hy Lâm được cho nghỉ vài ngày để tránh làm lục đục phim trường vì scandal lần này, thế là anh từ phim trường đến thẳng nhà cô. 

Anh ấn chuông vô số lần đều không thấy động tĩnh, biết là gọi điện cô cũng không nghe nên anh đã hét thật lớn. 

"Hy Lâm, em không ra mở cửa anh sẽ cho người đến phá khóa, em có muốn anh làm ầm lên cho hàng xóm biết không?" 

Đem hàng xóm ra dọa quả là cách tốt nhất vì tính cô rất sợ phải làm phiền người khác, chính là lúc anh đang nói lớn hàng xóm cũng có thể ra phàn nàn đừng nói đến việc anh dẫn người tới phá khóa sẽ ầm ĩ đến mức nào. 

Cửa nhà mở hé ra, Trạch Minh tự đẩy vào thì thấy cô đang ngồi cuộn tròn trên sofa, anh lẳng lặng đi tới ngồi bên cạnh rồi ôm hết cả người cô vào lòng, anh nhẹ xoa đầu cô, giọng nói chậm rãi nhẹ nhàng "Buồn lắm sao? Anh thay em giải quyết hết rồi, từ giờ không ai dám nói gì em nữa."

Hy Lâm đột nhiên nói "Hôm đó anh cũng cũng chứng kiến, anh có tin là em cố tình đẩy chị Hiểu Linh không?" 

"Dĩ nhiên là không. Mà cho dù em có cố ý đẩy, anh vẫn sẽ bênh vực em."

Hy Lâm nghe anh nói xong thì ngay lập tức ngẩng đầu lên nhìn anh, cô đẩy người anh ra mặt hơi nhăn lại đấm vào người anh một cái. 

"Anh nói gì vậy?" 

Trạch Minh đột nhiên lại cười với cô, anh đưa hay tay lên giữ mặt cô lại, đầu cũng thoáng hạ xuống hôn lên môi cô một cái "Cuối cùng cũng chịu nhìn anh rồi."

Hy Lâm bị anh làm cho bần thần, hai mắt chớp chớp, cô đang buồn vì chuyện gì cũng đột nhiên quên mất, ngày hôm đó cô đã tạm gạt bỏ hết mọi suy nghĩ tiêu cực trong đầu mình chỉ để giữ trọn vẹn một ngày được yên bình ở bên cạnh anh.

….. 

Mã Lợi cho người đi điều tra thì phát hiện ra một điều kỳ lạ liền cấp tốc đi nói cho Tô Hiểu Linh biết. 

Chuyện Mã Lợi muốn nói chính là căn nhà mà Lâm Tịch đang ở người đứng tên lại là Tần Hy Lâm, cậu út của nhà họ Tần, đến Mã Lợi cũng há hốc mồm khi nhận được tin. 

"Lâm Tịch này quả thật là đáng gờm, cô ta lại có mối quan hệ mờ ám với cả ba anh em Tần gia."

Tô Hiểu Linh nghe xong thì đăm chiêu suy nghĩ, cô ta hỏi "Chị còn tra ra được điều gì khác nữa không?" 

Mã Lợi lắc đầu "Tôi cũng thấy kỳ lạ, ngoài chuyện này ra, mọi thứ khác về cô ta đều không tra ra được gì? Lâm Tịch thật ra là nhân vật như thế nào vậy chứ?" 

Tô Hiểu Linh có vẻ đã đoán ra được điều gì đó mà Mã Lợi có nằm mơ cũng không nghĩ tới, nhưng chuyện này cô ta nghĩ càng ít người biết thì lúc cô ta hành động tỷ lệ sẽ càng cao. 

"Chị Lợi đừng điều tra Lâm Tịch nữa, tôi đã biết nên làm thế nào rồi."

Mã Lợi cũng rất nghi hoặc nhưng có điều tra nữa cũng chỉ mất tiền thuê thám tử mà chẳng được lợi ích gì cô ta đành nghe theo Tô Hiểu Linh, tin tưởng cô ta lần này. 

Tô Hiểu Linh dùng ngón tay trỏ xoắn lọn tóc, cô ta tựa người ra ghế nhếch môi cười xảo quyệt "Tôi nắm được thóp của cô rồi Lâm Tịch, à không, phải là… Hy Lâm mới đúng. Cậu em trai bé nhỏ của Trạch Minh mà khi xưa chị thường cho kẹo đây mà."

Tô Hiểu Linh vừa nghe đã sớm đoán ra trong đầu, Lâm Tịch trông vô cùng giống Hy Lâm, lúc đầu cô ta còn nghĩ chỉ là trùng hợp, mà giờ thì cô ta đã chắc chắn, không ngờ rằng Hy Lâm lại là con gái, thảo nào được Trạch Minh ra sức bảo vệ, cưng chiều đến thế. 

Tô Hiểu Linh về nhà, cô ta cố lục tìm trong đống đồ bám đầy bụi bẩn, cuối cùng cũng tìm thấy quyển danh bạ cũ. Quyển danh bạ này ghi lại số điện thoại của các thành viên trong nhà mà Trạch Minh đã ghi cho cô ta, khi cô ta bỏ anh thì đã tiện tay bỏ nó vào một nơi xó xỉnh, thật không ngờ có ngày cô ta lại cần nó đến vậy. 

"Số điện thoại của Tần Hy Lâm, mong rằng cô ta còn dùng số này."

Tô Hiểu Linh thử gọi tới và như lời cầu khẩn của cô ta nó đã đổ chuông, Hy Lâm không nhận ra số máy của Tô Hiểu Linh nên đã bắt máy. 

Tô Hiểu Linh muốn hẹn cô ra gặp mặt, Hy Lâm đành cải trang lại thành nam đến gặp cô ta. 

"Ô, Hy Lâm đến rồi đó à, nhiều năm rồi không gặp trông em lớn quá, nhưng vẫn khôi ngô như ngày nào."

Hy Lâm tỏ ra xa cách, kéo ghế ngồi cách cô ta một khoảng hỏi hời hợt.

"Ừm, lâu rồi không gặp, chị hẹn em ra đây có việc gì không?" 

Tô Hiểu Linh như đã uống say, hai mắt cô ta không được tỉnh táo, cô ta nhóm người qua, nhéo má cô một cái "Đừng có tỏ ra xa cách với chị, một mình anh trai của em là đủ rồi."

Cô ta nói miệng lại uống thêm rượu. Buông tay ra khỏi má của Hy Lâm, cô ta nói tiếp. 

"Chị gọi em ra đây là muốn hỏi về Trạch Minh, dẫu sao em cũng là người thân thiết nhất với anh ấy, em có thể nói cho chị biết…" 

Hy Lâm vẫn ngồi thọc hai tay vào túi áo nhìn cô ta "Chị và anh ấy đã chia tay rồi, chị còn muốn biết điều gì?"

Tô Hiểu Linh lại uống thêm rượu trước khi nói, ánh mắt cô ta nhìn ly rượu đầy tâm sự. 

"Chị muốn biết suy nghĩ thật lòng của anh ấy… Chị biết anh ấy có bạn gái rồi, nhưng mà anh ấy lại nói với chị là anh ấy nhìn thấy được hình ảnh của chị qua cô gái đó, cũng đúng, chị và anh ấy đã yêu nhau tận 6 năm trời, buồn vui đều có nhau, nắm tay, hôn, thậm chí là… à mà thôi. Đấy, em nói xem bao nhiêu đó kỷ niệm là sao nói quên là quên được. Nhưng mà anh ấy vẫn không chịu thừa nhận anh ấy còn yêu chị, anh ấy vẫn còn giận chị vì chị đã làm tổn thương anh ấy, bây giờ anh ấy cũng muốn làm tổn thương chị. Em có thể nào, giúp chị, đi nói với anh ấy rằng anh ấy thành công rồi, lòng chị bây giờ rất đau, hỏi anh ấy có thể dừng lại được chưa, có thể quay về bên chị được chưa?"

Tô Hiểu Linh đã say lắm rồi, cô ta vừa nói vừa đấm vào ngực mình khóc rất thảm. 

Người đau nhất lúc này lại là Hy Lâm, cô hít sâu một hơi vẫn cố bình tĩnh "Tại sao lại chọn em, chị cũng có thể gọi cho Tinh Diệu hay anh Trí Vũ mà."

Tô Hiểu Linh nhìn cô hai mắt híp lại cười cười nói.

"Bởi vì, em từ nhỏ đã không có ba mẹ, Trạch Minh nói em rất đáng thương nên anh ấy đã thương em hơn, vậy nên chị tin chỉ có em mới nói được với anh ấy."

Tới mức này rồi Hy Lâm cũng không chịu được nữa, ánh mắt của cô liếc qua nhìn Tô Hiểu Linh chỉ có bi thương, không phải cảm giác bi thương cho Tô Hiểu Linh mà là bi thương cho chính mình, thì ra Trạch Minh đối tốt với cô chỉ vì thương hại. 

Cô không nói gì mà đứng phắt dậy bỏ đi dứt khoát, Tô Hiểu Linh vẫn giả vờ say đến khi cô đi rồi thì lại cúi đầu xuống, gương mặt tỉnh táo cười một tràng trào phúng "Lâm Tịch à Lâm Tịch, cô… thua rồi."

Hot

Comments

Dũng Lê

Dũng Lê

sao cái con nu9 nó ngu qa zay?? đọc mà thấy bực ghê. hết lần này đên lần khác.

2021-10-04

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Hy Lâm - Lâm Tịch
2 Chương 2: Tranh cãi
3 Chương 3: Bị chuốc say
4 Chương 4: Hoảng hốt (H)
5 Chương 5: Gặp nhưng không nhận ra
6 Chương 6: Vị cứu tinh
7 Chương 7: Tô Hiểu Linh
8 Chương 8: Cự tuyệt
9 Chương 9: Thổ lộ
10 Chương 10: Trạch Minh lạnh nhạt
11 Chương 11: Bất đắc dĩ lại cùng phòng
12 Chương 12: Hy Lâm thừa nhận
13 Chương 13: Âm mưu chia rẽ
14 Chương 14: Tinh Diệu công khai theo đuổi
15 Chương 15: Cái bẫy
16 Chương 16: Tai nạn dàn xếp
17 Chương 17: Cảnh cáo
18 Chương 18: Nắm thóp
19 Chương 19: Trói buộc (H)
20 Chương 20: Biết được bộ mặt thật
21 Chương 21: Mắc kẹt
22 Chương 22: Linh cảm không lành
23 Chương 23: Oan ức
24 Chương 24: Anh em bất hòa
25 Chương 25: Tần gia náo động
26 Chương 26: Lợi dụng em gái
27 Chương 27: Trò vặt
28 Chương 28: Thiên Tuyết nhẫn tâm
29 Chương 29: Sinh lòng đề phòng
30 Chương 30: Mất kiểm soát
31 Chương 31: Cơ hội cuối cùng
32 Chương 32: Cầu xin
33 Chương 33: Bị tấn công
34 Chương 34: Người bạn mới
35 Chương 35: Giận nhau
36 Chương 36: Chiến tranh lạnh
37 Chương 37: Một chuyến du ngoạn
38 Chương 38: Chuyến du lịch của ba người
39 Chương 39: Bằng mặt không bằng lòng
40 Chương 40: Chiếm lòng thương từ Trạch Minh
41 Chương 41: Bí mật bị tiết lộ
42 Chương 42: Tình nguyện làm người thế thân
43 Chương 43: Hiểu lầm
44 Chương 44: Cố ý nương theo
45 Chương 45: Đắc ý
46 Chương 46: Anh không muốn làm bạn trai của em nữa
47 Chương 47: Màn cầu hôn bất ngờ
48 Chương 48: Khoảng lặng
49 Chương 49: Chín chắn
50 Chương 50: Nhìn nhầm
51 Chương 51: Vạch trần sự thật
52 Chương 52: Bị xa lánh
53 Chương 53: Không đồng ý quay lại
54 Chương 54: Tinh Diệu trở lại
55 Chương 55: Tính kế với Hy Lâm
56 Chương 56: Ẩu đả
57 Chương 57: Sự cố ngoài ý muốn
58 Chương 58: Chị em sinh đôi
59 Chương 59: Ý định độc ác
60 Chương 60: Miễn cưỡng chấp nhận sự thật
61 Chương 61: Ngày xuất viện
62 Chương 62: Buổi tiệc chào mừng
63 Chương 63: Hy Lâm đi lạc
64 Chương 64: Khoảng thời gian quý báu nhất
65 Chương 65: Nghi ngờ nhân cách
66 Chương 66: Bữa tiệc sinh nhật
67 Chương 67: Gạo nấu thành cơm
68 Chương 68: Nhầm lẫn
69 Chương 69: Một âm mưu khác
70 Chương 70: Thông báo mang thai
71 Chương 71: Xét nghiệm
72 Chương 72: Kết quả bất ngờ
73 Chương 73: Thú nhận
74 Chương 74: Đòi chết
75 Chương 75: Sống không bằng chết
76 Chương 76: Hóa giải hiểu lầm
77 Chương 77: Biến mất
78 Chương 78: Gấp rút đeo nhẫn
79 Chương 79: Dấu hiệu lạ
80 Chương 80: Hai lần đường đột
81 Chương 81: Ngày trọng đại
82 Chương 82: Lần đầu làm cha
83 Chương 83: Trốn con đi hưởng trăng mật
Chapter

Updated 83 Episodes

1
Chương 1: Hy Lâm - Lâm Tịch
2
Chương 2: Tranh cãi
3
Chương 3: Bị chuốc say
4
Chương 4: Hoảng hốt (H)
5
Chương 5: Gặp nhưng không nhận ra
6
Chương 6: Vị cứu tinh
7
Chương 7: Tô Hiểu Linh
8
Chương 8: Cự tuyệt
9
Chương 9: Thổ lộ
10
Chương 10: Trạch Minh lạnh nhạt
11
Chương 11: Bất đắc dĩ lại cùng phòng
12
Chương 12: Hy Lâm thừa nhận
13
Chương 13: Âm mưu chia rẽ
14
Chương 14: Tinh Diệu công khai theo đuổi
15
Chương 15: Cái bẫy
16
Chương 16: Tai nạn dàn xếp
17
Chương 17: Cảnh cáo
18
Chương 18: Nắm thóp
19
Chương 19: Trói buộc (H)
20
Chương 20: Biết được bộ mặt thật
21
Chương 21: Mắc kẹt
22
Chương 22: Linh cảm không lành
23
Chương 23: Oan ức
24
Chương 24: Anh em bất hòa
25
Chương 25: Tần gia náo động
26
Chương 26: Lợi dụng em gái
27
Chương 27: Trò vặt
28
Chương 28: Thiên Tuyết nhẫn tâm
29
Chương 29: Sinh lòng đề phòng
30
Chương 30: Mất kiểm soát
31
Chương 31: Cơ hội cuối cùng
32
Chương 32: Cầu xin
33
Chương 33: Bị tấn công
34
Chương 34: Người bạn mới
35
Chương 35: Giận nhau
36
Chương 36: Chiến tranh lạnh
37
Chương 37: Một chuyến du ngoạn
38
Chương 38: Chuyến du lịch của ba người
39
Chương 39: Bằng mặt không bằng lòng
40
Chương 40: Chiếm lòng thương từ Trạch Minh
41
Chương 41: Bí mật bị tiết lộ
42
Chương 42: Tình nguyện làm người thế thân
43
Chương 43: Hiểu lầm
44
Chương 44: Cố ý nương theo
45
Chương 45: Đắc ý
46
Chương 46: Anh không muốn làm bạn trai của em nữa
47
Chương 47: Màn cầu hôn bất ngờ
48
Chương 48: Khoảng lặng
49
Chương 49: Chín chắn
50
Chương 50: Nhìn nhầm
51
Chương 51: Vạch trần sự thật
52
Chương 52: Bị xa lánh
53
Chương 53: Không đồng ý quay lại
54
Chương 54: Tinh Diệu trở lại
55
Chương 55: Tính kế với Hy Lâm
56
Chương 56: Ẩu đả
57
Chương 57: Sự cố ngoài ý muốn
58
Chương 58: Chị em sinh đôi
59
Chương 59: Ý định độc ác
60
Chương 60: Miễn cưỡng chấp nhận sự thật
61
Chương 61: Ngày xuất viện
62
Chương 62: Buổi tiệc chào mừng
63
Chương 63: Hy Lâm đi lạc
64
Chương 64: Khoảng thời gian quý báu nhất
65
Chương 65: Nghi ngờ nhân cách
66
Chương 66: Bữa tiệc sinh nhật
67
Chương 67: Gạo nấu thành cơm
68
Chương 68: Nhầm lẫn
69
Chương 69: Một âm mưu khác
70
Chương 70: Thông báo mang thai
71
Chương 71: Xét nghiệm
72
Chương 72: Kết quả bất ngờ
73
Chương 73: Thú nhận
74
Chương 74: Đòi chết
75
Chương 75: Sống không bằng chết
76
Chương 76: Hóa giải hiểu lầm
77
Chương 77: Biến mất
78
Chương 78: Gấp rút đeo nhẫn
79
Chương 79: Dấu hiệu lạ
80
Chương 80: Hai lần đường đột
81
Chương 81: Ngày trọng đại
82
Chương 82: Lần đầu làm cha
83
Chương 83: Trốn con đi hưởng trăng mật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play