Chương 6: Hôn tôi đi

Dịch Tư Nghiêm đè cô xuống bên dưới cẩn thận quan sát thật kĩ gương mặt người phụ nữ kia. Trước nay anh đều không có hứng thú với phụ nữ đến chính anh cũng cảm thấy mình có vấn đề nhưng đó đã là chuyện trước khi gặp cô. Người phụ nữ trước mắt này lại luôn làm anh bất giác nhớ đến, đặc biệt là mùi hương mà chỉ cô mới có. Rất lâu, rất lâu rồi anh mới có một thứ làm anh hứng thú, anh tuyệt đối không để con mồi dễ dàng bị bỏ đi.

"Đó chỉ là suy nghĩ của riêng anh, còn tôi thì không."

"Sự cứng đầu này của cô ngược lại càng cuốn hút tôi hơn, hôn tôi đi."

Châu Liên nhắm mắt, đưa đôi môi mọng kia chạm khẽ vào môi Dịch tư Nghiêm. Anh thuận thế cắn mút lấy đôi môi đó. Sự chiếm đoạt mạnh mẽ khiến Châu Liên có chút hoảng sợ nhưng cô đã không phản kháng lại mà đắm chìm trong đó. Dịch tư Nghiêm kiêu ngạo cười trong lòng, anh còn muốn xem rốt cuộc thì người phụ nữ này sẽ ở trong suy của anh được bao lâu.

Một lát khi cả hai không thở được nữa mới chịu buông ra, Châu Liên hít lấy hít để, cô cảm thấy mình sẽ ngạt thở nếu Dịch Tư nghiêm không chịu buông cô ra. Con ngươi của anh bây giờ rất khác, trong đó là những tia máu, một dục vọng đang ẩn nấp sau đó chỉ còn cơ hội là nó thoát ra càn cuối.

Đối diện với dục vọng kia Châu Liên sợ mình không thể chịu đựng được, cô cần chút rượu.

"Có rượu không?"

"Cô sợ sao?"

Châu Liên mặc dù muốn thừa nhận nhưng vẫn lắc đầu: "Không phải muốn tôi thỏa mãn anh sao?"

Dịch Tư Nghiêm tà mị cất từng lời khản đặc: "Bên trái là tủ rượu."

Châu Liên bật dậy chạy theo hướng ánh mắt của anh mà dừng lại trước một cái tủ rượu. Cô không hề biết những chai rượu này đáng giá thế nào, cô chỉ chọn bừa lấy một chai bật nắp và rốc vào miệng. Vị cay nồng của nó làm không không chịu được ho sặc sụa. Cô lau những vết rượu dính trên cổ. Lấy một chiếc ly rót đầy rượu rồi loạng choạng tiến về phía giường ngủ, nơi Dịch Tư Nghiêm đang nằm. Tất cả những gì cô cần làm là phải trở thành một người đàn bà lẳng lơ nhất, cô đưa ly rượu tới trước mặt Dịch Tư Nghiêm từ từ đổ từng giọt rượu vang xuống trước ngực. Dịch Tư Nghiêm vẫn chờ cô hành động.

Ngay sau đó Châu Liên ném chiếc ly xuống đất rồi trèo lên giường, áo ngủ theo đó cũng tuột xuống để lộ bờ vai trắng mịn. Cô đưa miệng liếm nhẹ từng giọt rượu trước đó, ngón tay chạm vào gương mặt đẹp không góc chết kia. Châu Liên đã ngà ngà say, cô như biến thành một con người khác táo bạo hơn.

Chiếc lưỡi nhỏ nhắn xâm chiếm lấy cơ thể anh, từ từ kích thích từng giác quan. Cả người cô như một con rắn nhỏ vụng về mà quyến rũ anh. Châu Liên không hề biết rằng cô ấy càng vụng về thì càng hấp dẫn Dịch Tư Nghiêm hơn.

Gương mặt đỏ ửng vì say rượu, hai má hồng hồng, đôi môi vẫn còn hương rượu để lại.

Dịch Tư Nghiêm cuối cùng cũng chịu hành động không để cho cô càn quấy thêm nữa. Anh nắm lấy một tay cô đè Châu Liên xuống giường. Ga giường màu trắng ngay lập tức bị những giọt rượu vang màu đỏ bắn vào.

Anh không thích Châu Liên trở thành bộ dạng này, càng không thích để cô điên dại dùng rượu đem chính mình ra trao đổi. Dục vọng dưới thân bị cô khơi dậy đành phải kìm nén.

Anh kéo lại áo ngủ giúp cô rồi bế cô vào bồn tắm xả nước.

Nước lạnh làm Châu Liên tỉnh táo hơn, cô vuốt những lọn tóc ướt, sững sờ vì hành động của người đàn ông này. Là anh ta quá chán hay là cô đã làm sai gì rồi. Mặc kệ cô ngang nhiên đứng dậy ngước mắt lên nhìn về phía Dịch Tư Nghiêm.

Chiếc áo ngủ ướt dính chặt lấy cơ thể cô tạo nên những đường cong hấp dẫn.

“Không phải nói tôi quyến rũ anh sao?”

Ánh mắt Dịch Tư Nghiêm hờ hững: “Tôi tưởng cô sẽ thanh cao thế nào, hóa ra cũng chỉ loại phụ nữ có thể đánh đổi mọi thứ ngay đến cả cơ thể mình cũng không thương tiếc.”

Nghe những lời này của Dịch Tư Nghiêm, trong lòng Châu Liên chợt đau nhói. Cô xấu hổ, thực sự rất muốn tìm chỗ trốn nhưng không còn nơi nào để cho cô trốn cả.

Cô chính là đê tiện như vậy đấy, chính là kiểu người đem mình ra trao đổi để đạt được mục đích đấy. Như vậy thì có sao, cô cũng chỉ muốn thoát khỏi đây, sống một cuộc đời của riêng mình mà thôi.

Châu Liên bước từng bước về phía Dịch Tư Nghiêm, trên miệng là một nụ cười, dù là cười nhưng trong đó chứa biết bao đau khổ, bất lực và dằn vặt.

“Còn không phải là vì Dịch gia các người ép tôi sao? Tôi không còn người thân cũng chẳng còn gia đình, bây giờ tôi phải làm gì? Ở đây chờ người của Dịch gia phán quyết số phận sao? Nực cười!”

Châu Liên đi lướt qua người Dịch Tư Nghiêm, lấy chiếc áo ngủ trong được gấp gọn trên giá cẩn thận cởi bỏ bộ đồ ướt kia ra rồi mặc vào.

Cả quá trình rất tự nhiên như không có sự xuất hiện của Dịch Tư Nghiêm.

Cô sớm đã không còn là Châu Liên của hai tuần trước rồi, cô bây giờ sống chính vì bản thân.

Dịch Tư Nghiêm không cản cô, để cô rời khỏi phòng. Cánh cửa vốn dĩ là bị khóa ngoài nhưng bằng cách nào đó Dịch Tư Nghiêm lại mở sẵn rồi chỉ chờ Châu Liên rời đi. Cô vừa khép cửa lại, nụ cười trên môi Dịch Tư Nghiêm chợt cong lên đầy hứng thú.

Người phụ nữ này thực sự có chút hấp dẫn anh rồi.

Châu Liên sau khi rời khỏi đó liền thả lỏng, vừa rồi cô chỉ là cố tình diễn. Không khí ở đó căng thẳng chết người, cô thật phải nhìn lại bản thân mình. Nói ra thì Dịch Tư Nghiêm cũng không phải là loại đàn ông cặn bã gì. Anh ta dù sao cũng là người có nhan sắc, có địa vị.

Cô nhớ lại cơ thể tuyệt mĩ ấy, trong lòng tim đập mạnh hơn, cả cơ thể đều bừng lên một ngọn lửa nóng rực muốn thiêu rụi đi mọi thứ.

Châu Liên hít thở sâu, lấy hai tay tát mạnh vào má: “Châu Liên, mày điên rồi, làm sao có thể tiếp cận người đàn ông đó, hai người tuyệt nhiên không thể.”

Chỉ câu này thôi đã làm cảm xúc trong lòng tụt sâu xuống. Cô thở dài, hôm nay suýt nữa thì cô đã đánh mất bản thân mình. Những ngày sau này cô không biết phải sống thế nào.

Là hờ hững qua lại chấp nhận sự sắp đặt trước của Dịch gia hay là cố gắng tìm cho mình một cách trốn thoát khỏi đây.

Cô biết rằng mình chỉ đang tự lừa dối chính mình mà thôi.

Thoát khỏi đây ư, không thể nào.

Hot

Comments

Phạm Hồng Phượng

Phạm Hồng Phượng

phu nhân dịch gia đọc ác như vậy nu9 làm sao chịu nỗi gọi thiệt

2023-01-26

2

Huệ Hoa

Huệ Hoa

có thật mẹ nu9 nợ Dịch gia k nhỉ..

2022-04-16

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bi kịch
2 Chương 2: Chuốc thuốc
3 Chương 3: Mê muội
4 Chương 4: Chiếm đoạt [H]
5 Chương 5: Giao dịch
6 Chương 6: Hôn tôi đi
7 Chương 7: Băng bó vết thương
8 Chương 8: Lấy lòng (1)
9 Chương 9: Lấy lòng (2)
10 Chương 10: Cô có hận tôi không?
11 Chương 11: Tôi không hề hận anh!
12 Chương 12: Cường bạo [H]
13 Chương 13: Người đàn ông lạ mặt trên tầng hai.
14 Chương 14: Mang thai
15 Chương 15: Tặng cho em
16 Chương 16: Dạo phố vào buổi đêm
17 Chương 17: Tai nạn nhỏ
18 chương 18: Cô út
19 Chương 19: Tỉnh lại
20 Chương 20: Đánh người
21 Chương 21: Dựa vào tôi là Dịch Tư Nghiêm!
22 Chương 22: Chuyện cũ(1)
23 Chương 23: Chuyện cũ (2)
24 Chương 24: Chuyện cũ (3)
25 Chương 25: Chuyện cũ (4)
26 Chương 26: Chuyện cũ (5)
27 Chương 27: Chuyện cũ
28 Chương 28: Kẻ thù
29 Chương 29: Lên kế hoạch trả thù (1)
30 Chương 30: Lên kế hoạch trả thù (2)
31 Chương 31: Lên kế hoạch trả thù (3)
32 Chương 32: Fuck!
33 Chương 33: Tình huống nguy cấp
34 Chương 34: Cấp cứu
35 Chương 35: Ăn cháo kiểu Dịch Tư Nghiêm
36 Chương 36: Truy tìm tung tích
37 Chương 37: Gặp Trình lão đại
38 Chương 38: “Em… có chút… nhớ anh…”
39 Chương 39: Trình Hướng ra tay.
40 Chương 40: Tra tấn
41 Chương 41: Bại lộ
42 Chương 42: Thời gian còn lại em dành cho anh
43 Chương 43: Thời gian còn lại em dành cho anh (2)
44 Chương 44: Thời gian còn lại em dành cho anh (3)
45 Chương 45: Giải cứu con tin
46 Chương 46: Giải cứu con tin (2)
47 Chương 47: Bỏ trốn
48 Chương 48: Thân thế bại lộ
49 Chương 49: Bị bắt
50 Chương 50: “Để cô ấy đi…”
51 Chương 51: Truy đuổi
52 Chương 52: Mất tích không dấu vết
53 Chương 53: Kẻ không ngờ tới
54 Chương 54: Mối quan hệ 3 người
55 Chương 55: Diễn kịch
56 Chương 56: Rượt đuổi
57 Chương 57: Cô đã chết rồi sao?
58 Chương 58: Dịch Tư Nghiêm cũng biết đau
59 Chương 59: Cuộc sống mới
60 Chương 60: Dịch Hoài Tự tự thú
61 Chương 61: Bản án cuối cùng
62 Chương 62: Bác sĩ Từ
63 Chương 63: Hành động khó hiểu
64 Chương 64: Vỡ lẽ
65 Chương 65: Cưỡng chế đưa về nhà.
66 Chương 66: Cuộc gọi không hồi âm
67 Chương 67: “Là em phải không?”
68 Chương 68: Cuộc điện thoại sau 5 năm
69 Chương 69: Hiểu lầm
70 Chương 70: Tổn thương lẫn nhau
71 Chương 71: Tổn thương lẫn nhau (2)
72 Chương 72: Quyết định cuối cùng
73 Chương 73: Phát hiện sự thật
74 Chương 74: Tìm tới tận cửa
75 Chương 75: Con gái không nhận cha.
76 Chương 76: Cha con nhận nhau
77 Chương 77: Lạc Thành, tôi trở lại rồi.
78 Chương 78: Đừng bao giờ bỏ anh lại một mình.
79 Chương 79: Bữa tối ngọt ngào
80 Chương 80: Em yêu anh [H]
81 Chương 81: Đối mặt
82 Chương 82: Phản đối từ gia tộc
83 Chương 83: Lễ tang
84 Chương 85: Lên sẵn kế hoạch
85 Chương 86: Bóc trần sự thật
86 Chương 87: Uy hiếp
87 Chương 88: Tìm người
88 Chương 89: Đối mặt
89 Chương 90: Kết thúc cuối cùng
90 Chương 91: Kết thúc cuối cùng (2)
91 Chương 92: Hôn lễ của anh và em
92 Ngoại truyện 1: Nếu năm đó em không gặp anh.
93 Ngoại truyện 2: Nếu như chúng ta gặp nhau sớm hơn (1)
Chapter

Updated 93 Episodes

1
Chương 1: Bi kịch
2
Chương 2: Chuốc thuốc
3
Chương 3: Mê muội
4
Chương 4: Chiếm đoạt [H]
5
Chương 5: Giao dịch
6
Chương 6: Hôn tôi đi
7
Chương 7: Băng bó vết thương
8
Chương 8: Lấy lòng (1)
9
Chương 9: Lấy lòng (2)
10
Chương 10: Cô có hận tôi không?
11
Chương 11: Tôi không hề hận anh!
12
Chương 12: Cường bạo [H]
13
Chương 13: Người đàn ông lạ mặt trên tầng hai.
14
Chương 14: Mang thai
15
Chương 15: Tặng cho em
16
Chương 16: Dạo phố vào buổi đêm
17
Chương 17: Tai nạn nhỏ
18
chương 18: Cô út
19
Chương 19: Tỉnh lại
20
Chương 20: Đánh người
21
Chương 21: Dựa vào tôi là Dịch Tư Nghiêm!
22
Chương 22: Chuyện cũ(1)
23
Chương 23: Chuyện cũ (2)
24
Chương 24: Chuyện cũ (3)
25
Chương 25: Chuyện cũ (4)
26
Chương 26: Chuyện cũ (5)
27
Chương 27: Chuyện cũ
28
Chương 28: Kẻ thù
29
Chương 29: Lên kế hoạch trả thù (1)
30
Chương 30: Lên kế hoạch trả thù (2)
31
Chương 31: Lên kế hoạch trả thù (3)
32
Chương 32: Fuck!
33
Chương 33: Tình huống nguy cấp
34
Chương 34: Cấp cứu
35
Chương 35: Ăn cháo kiểu Dịch Tư Nghiêm
36
Chương 36: Truy tìm tung tích
37
Chương 37: Gặp Trình lão đại
38
Chương 38: “Em… có chút… nhớ anh…”
39
Chương 39: Trình Hướng ra tay.
40
Chương 40: Tra tấn
41
Chương 41: Bại lộ
42
Chương 42: Thời gian còn lại em dành cho anh
43
Chương 43: Thời gian còn lại em dành cho anh (2)
44
Chương 44: Thời gian còn lại em dành cho anh (3)
45
Chương 45: Giải cứu con tin
46
Chương 46: Giải cứu con tin (2)
47
Chương 47: Bỏ trốn
48
Chương 48: Thân thế bại lộ
49
Chương 49: Bị bắt
50
Chương 50: “Để cô ấy đi…”
51
Chương 51: Truy đuổi
52
Chương 52: Mất tích không dấu vết
53
Chương 53: Kẻ không ngờ tới
54
Chương 54: Mối quan hệ 3 người
55
Chương 55: Diễn kịch
56
Chương 56: Rượt đuổi
57
Chương 57: Cô đã chết rồi sao?
58
Chương 58: Dịch Tư Nghiêm cũng biết đau
59
Chương 59: Cuộc sống mới
60
Chương 60: Dịch Hoài Tự tự thú
61
Chương 61: Bản án cuối cùng
62
Chương 62: Bác sĩ Từ
63
Chương 63: Hành động khó hiểu
64
Chương 64: Vỡ lẽ
65
Chương 65: Cưỡng chế đưa về nhà.
66
Chương 66: Cuộc gọi không hồi âm
67
Chương 67: “Là em phải không?”
68
Chương 68: Cuộc điện thoại sau 5 năm
69
Chương 69: Hiểu lầm
70
Chương 70: Tổn thương lẫn nhau
71
Chương 71: Tổn thương lẫn nhau (2)
72
Chương 72: Quyết định cuối cùng
73
Chương 73: Phát hiện sự thật
74
Chương 74: Tìm tới tận cửa
75
Chương 75: Con gái không nhận cha.
76
Chương 76: Cha con nhận nhau
77
Chương 77: Lạc Thành, tôi trở lại rồi.
78
Chương 78: Đừng bao giờ bỏ anh lại một mình.
79
Chương 79: Bữa tối ngọt ngào
80
Chương 80: Em yêu anh [H]
81
Chương 81: Đối mặt
82
Chương 82: Phản đối từ gia tộc
83
Chương 83: Lễ tang
84
Chương 85: Lên sẵn kế hoạch
85
Chương 86: Bóc trần sự thật
86
Chương 87: Uy hiếp
87
Chương 88: Tìm người
88
Chương 89: Đối mặt
89
Chương 90: Kết thúc cuối cùng
90
Chương 91: Kết thúc cuối cùng (2)
91
Chương 92: Hôn lễ của anh và em
92
Ngoại truyện 1: Nếu năm đó em không gặp anh.
93
Ngoại truyện 2: Nếu như chúng ta gặp nhau sớm hơn (1)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play