Lịch Nhi nhoẻn miệng cười, cô hút cạn hộp sữa trong tay mình rồi ném vào thùng rác. Hắn bị mất trí còn hỏi khôn như vậy, có phải cô yêu hắn nhiều lắm không? Cô hít sâu một hơi, thẳng thắn trả lời:
- Đúng, ngày xưa tôi yêu anh rất nhiều, nhưng đó đã là chuyện của ngày xưa rồi. Hiện tại tôi thật sự rất ghét anh, nếu anh chỉ bằng một nắm tay, tôi nhất định sẽ bóp anh đến vỡ vụn mới thôi.
Cô đứng lên, nhặt trái bóng rổ màu cam gần đó ném một phát dành trọn ba điểm, đôi môi xinh đẹp mỉm cười, tự giễu cợt chính mình, chính vì cố chấp nên mới đẩy mình vào hoàn cảnh bị coi thường như vậy.
Dáng vẻ tuyệt mỹ ấy nhất thời khiến cho Mạc Thiên Nhật Dạ không thể rời mắt, chưa bao giờ hắn nhìn thấy Tôn Lịch Nhi lạnh lùng cao ngạo như vậy. Hắn chợt nghĩ tới câu trả lời của cô, những cô gái theo đuổi hắn nào có ai dám nói ghét hắn, Tôn Lịch Nhi đúng là gan to bằng trời, nếu biết hắn không mất trí nhớ thì cô có dám nói những lời này không?
Hắn lắc lắc đầu vài cái, tự dưng lại nghĩ về cô ta nhiều như vật, có lẽ vụ tai nạn đã làm hỏng dây thần kinh của hắn rồi.
Nhưng thật ra hắn đã không nghĩ rằng cô sẽ ký đơn ly hôn, chỉ mấy ngày không gặp cô giống như lột xác thành người khác vậy, dáng vẻ cam chịu ngày xưa đâu rồi? Tôn Lịch Nhi mà hắn biết và Tôn Lịch Nhi bây giờ như hai người hoàn toàn khác biệt.
Lịch Nhi di chuyển tới trước dãy hành lang dài, cô quay đầu lại, miễn cưỡng nhắc lại quá khứ cho Mạc Thiên Nhật Dạ nghe.
- Anh có kí ức gì về chỗ này không? Ngày xưa anh cho rằng mình giống như ngôi sao nổi tiếng lúc nào đi ngang qua đây cũng đều hất tóc một cái khiến mấy cô em ở trên kia la hét không ngừng, đúng là làm màu.
Thanh xuân là quãng thời gian tươi đẹp mà người ta luyến tiếc nhất, nó trôi qua quá nhanh khiến người ta không thể đuổi kịp. Nhưng đối với riêng Lịch Nhi thì đó chính là quãng thời gian mà cô muốn xóa đi nhất, chính những ngày tháng non nớt đó đã giết chết linh hồn của cô bây giờ.
Mạc Thiên Nhật Dạ nhìn dáng vẻ xem thường của Tôn Lịch Nhi mà sôi máu, cô cũng là một trong số những người theo đã đuổi hắn lúc đó, làm màu cái gì chứ, không phải cô bị dáng vẻ đó của hắn làm cho đổ gục, bốn năm sau gặp lại vẫn một mực muốn kết hôn với hắn đó sao? Mới có mấy ngày mà kỳ thị thấy rõ. Hắn nghiến răng nghiến lợi muốn xông vào gây chiến với cô, nhưng nghĩ tới đại cục nên đành nhịn nhục.
- Lịch Nhi à, anh không nhớ gì hết, sao em cứ nhắc chuyện xa xưa không vậy, những chuyện gần đây sao em không nhắc đến?
Lịch Nhi chớp mắt, nhìn vào đôi mắt thơ ngây giả tạo của Mạc Thiên Nhật Dạ, chậm rãi nói:
- Muốn tôi nhắc lại chuyện gần đây sao? Xin lỗi, ngoài những kí ức rời rạc thuở thanh xuân này tôi và anh chẳng còn kỷ niệm gì với nhau cả, nếu anh muốn tôi nhắc đến những thứ tươi đẹp thì tôi sẽ đưa anh tới chỗ Thẩm Quyên Ly, để anh và cô ta thoải mái ôn lại kỉ niệm đêm xuân mà hai người đã cùng nhau tạo ra cái bầu đó.
Ánh mắt cô càng lúc càng tối, càng nói càng chán ghét. Nếu có một điều ước, cô muốn hắn điên luôn càng tốt. Lịch Nhi quay lưng đi thẳng ra xe. Mạc Thiên Nhật Dạ nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn của cô, vò cằm suy nghĩ thì thấy đúng như thế thật, trước đây hắn trông thấy Tôn Lịch Nhi nếu không làm ngơ thì cũng dừng lại mắng chửi, làm gì có kỷ niệm nào với nhau mà nhắc lại, đúng là làm trò cười.
Chu quản gia đi vào dắt Mạc Thiên Nhật Dạ đi ra xe, ông ta nhìn thấy sắc mặt lạnh nhạt của Lịch Nhi thì làm ra vẻ tốt bụng nhắc nhở:
- Tôn tiểu thư, cô nên nhớ thân phận của mình là ai, nếu cô không có trách nhiệm với thiếu gia thì tôi sẽ nói lại với phu nhân, lúc đó nếu bị đuổi khỏi nhà cô cũng đừng than trách.
Lịch Nhi bật cười lơ đễnh nhìn ra cửa xe không đáp. Mạc Thiên Nhật Dạ nhìn bộ dáng bất cần của cô, không hiểu sao trước giờ cô sống cuộc sống như một người làm lại có thể nhẫn nhịn được, đúng là không có tiền đồ.
Đi cả một buổi không có kết quả gì Lịch Nhi cũng không có tâm trạng, Mạc Thiên Nhật Dạ không biết đến bao giờ mới nhớ lại mọi chuyện mà ba của cô vẫn còn bị giam giữ.
Lịch Nhi ngồi trên giường lục lại tài liệu hợp tác của Tôn Thị, chung cư Hoa Đô là do Tôn Thị cô đứng ra xây dựng nhưng lại chịu sự kiểm soát của tập đoàn Dực Phong? Tập đoàn Dực Phong là do nhà họ Thẩm làm chủ sao?
Từ khi bước chân vào nhà họ Mạc, thế giới bên ngoài xoay chuyển thế nào cô đều không hay biết, giờ mới rõ ba của cô có hợp tác với Thẩm Nghiệp Thành, chú ruột của Thẩm Quyên Ly, nhưng tại sao ba của cô bị giam giữ điều tra còn Thẩm Nghiệp Thành lại nhởn nhơ ở bên ngoài?
Lịch Nhi ném điện thoại sang một bên, gác tay lên trán suy nghĩ thật kỹ càng mọi chuyện, liệu chung cư Hoa Đô bị sập có liên quan tới tập đoàn Dực Phong hay không?
Updated 126 Episodes
Comments
NT Thảo Vyy
kkkk,, cho chừa cái mặt
2024-06-27
3
Phạm Hồng Phượng
na9 đúng là lòng dạ hẹp hòi
2023-05-12
1
nq. 🔮
Xàm lờ nữa ròi đó=))))
2023-05-03
1