Chương 8: Cô ấy là ngoại lệ duy nhất

Tối hôm ấy, sau khi cơm nước xong xuôi, lên phòng học bài, Tử Yên cứ mãi nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Cảm thấy bản thân mình có chút vô dụng, không thể bảo vệ được bạn bè mình.

Đang chống cằm suy tư thì điện thoại reo lên. Cô nhìn màn hình là Bội Sam, nhanh chóng nhấc máy.

- Tao nghe đây! Tay mày sao rồi?

- Tao không sao, đã hết đau rồi. Mày cũng đừng nghĩ nhiều nữa, chuyện không phải lỗi của mày, biết chưa? – Bội Sam hiểu rõ tính Tử Yên hay tự trách mình, nên tìm cách khuyên can.

- Ừm, biết rồi, mà nè, lúc mày bị thương, tao thấy Lập Thành lo lắng lắm đó, còn kéo mày đi đến phòng y tế cho bằng được. Hay là cho người ta cơ hội đi!

- Cơ hội cái gì chứ… con nhỏ này…

Bội Sam mơ màng nghĩ đến cảnh tượng lúc đó. Lập Thành nhất quyết kéo cô đến phòng y tế băng bó mới chịu. Vừa đi còn vừa cằn nhằn, bảo cô lần sau không được như thế nữa, còn tự trách mình không bảo vệ được cô. Lúc cô sơ cứu, anh cứ đứng một bên mà suýt xoa, đến nỗi giáo viên y tế còn tưởng người bị thương là anh. Nhìn dáng vẻ đó của anh, cô nói không động lòng là gạt người.

- Alo, alo mày còn đó không Bội Sam? – Không nghe Bội Sam lên tiếng nữa, Tử Yên vội gọi.

- À… tao nè… - Bội Sam nhanh chóng quay về hiện tại trả lời Tử Yên.

- Ừ tao định nói với mày là cùng tao đi mua quà cho anh Đông Quân có được không? Từ trước đến nay anh ấy luôn tốt với tao, tao… tao muốn tặng anh ấy món gì đó!

- Chà… quan tâm anh ấy rồi? Động lòng rồi? Còn muốn tặng quà nữa cơ!

- Mày lại nữa rồi, anh ấy giúp tao bao nhiêu chuyện, tặng quà là hợp tình hợp lý thôi! Nhưng nhất định giữ bí mật với anh ấy đấy!

- Được, tuân lệnh “chị dâu”!

- Mày… mau biến cho taooooooo… - Tử Yên xấu hổ hét lên trong điện thoại.

Cúp máy Bội Sam xong, Tử Yên mở sách anh văn ra học. Cô đang chăm chú thì điện thoại báo có tin nhắn đến, mở lên xem là tin nhắn của Đông Quân.

Đông Quân: Em đang học bài à?

Yên Yên xinh đẹp: Đúng ạ! - Tử Yên nhanh chóng trả lời.

Đông Quân: Chuyện lúc chiều, đừng bận tâm đến nhé! Không phải lỗi của em, không cần thấy áy náy gì cả.

Yên Yên xinh đẹp: Em biết rồi ạ, nhưng cũng không thể nói em không liên quan được ạ! Vì em mà Bội Sam đánh nhau với người ta, anh vì đỡ cho em mà bị thương.

Đông Quân: Nếu đổi lại tình huống lúc chiều là Bội Sam bị người ta nói xấu, anh tin em cũng sẽ làm vậy. Bạn bè thân thiết nhất định phải bênh nhau rồi.

Yên Yên xinh đẹp: Vậy còn anh? Sao hết lần này đến lần khác lại giúp em thế? - Tử Yên bạo dạn hỏi.

Đông Quân: Vì em đặc biệt!

Yên Yên xinh đẹp: Hả??? (kèm icon xấu hổ), anh có ý gì?

Đông Quân: Không có gì, em đừng nghĩ nhiều, em chỉ cần biết với anh, em rất đặc biệt. Còn nữa, em đừng vì những chuyện thế này mà xa lánh anh đấy! Anh sẽ buồn lắm (kèm icon khóc).

Yên Yên xinh đẹp: Em biết, anh yên tâm, em sẽ không vì bọn người đó làm ảnh hưởng đâu. Nhưng sau này, em sẽ không để bị bắt nạt như thế nữa!

Đông Quân: Em không cần làm gì cả, mọi chuyện có anh rồi!

Yên Yên xinh đẹp: Em… em biết rồi. Vậy em học bài đây! Tạm biệt anh!

Đông Quân: Được, ngủ sớm nhé! Tạm biệt!

Đông Quân bên kia khóe miệng cứ cười cong lên, còn Tử Yên xấu hổ vội đánh bài chuồn. Cô không hiểu sao Đông Quân cứ nói những câu úp mở như vậy để làm con tim cô đập thình thịch. Cô cố gắng gạt bỏ hình ảnh anh ra khỏi đầu, tập trung xem bài tiếp. Nhưng mà càng xem càng không vô nữa, cô quyết định tắt đèn đi ngủ sớm.

Lăn qua lộn lại vài vòng, cuối cùng cô mới ngủ được. Sáng ra người uể oải vì ngủ không ngon.

Nhìn sắc mặt con gái kém, ba mẹ cô lo lắng hỏi cô có phải do mệt quá không, cô chỉ cười trừ bảo không sao, chỉ tại cô thức học bài hơi khuya. Sau đó vội vàng dắt xe ra đi học.

Đến đầu đường, Đông Quân đã đứng đợi cô. Nhìn thấy anh, không hiểu sao cô có chút xẩu hổ. Cố gắng trấn tĩnh mình lại, cô nở nụ cười vui vẻ chào anh.

- Buổi sáng vui vẻ, anh Quân! Lưng anh có bị đau không?

- Buổi sáng vui vẻ, Tử Yên! Anh không sao, nếu chỉ có chút này mà kêu ca thì ông nội sẽ mắng anh chết mất! – Anh vừa nói vừa biểu tình hài hước, cũng không quên đưa cho cô chai sữa đậu nành.

Như thường lệ, Đông Quân giúp cô đậu xe vào nhà gửi xe, sau đó cùng cô lên lớp. Đang đi trên sân trường, thì có một nữ sinh chặn hai người lại. Trong tay là hộp cơm trưa, kèm theo lá thư tỏ tình. Chính là cô gái tự xưng mình là chị đại của trường. Dù vậy, đứng trước mặt anh, cô ta vẫn bẽn lẽn, chìa đồ trong tay ra:

- Chào anh… em là Bạc Linh. Em… em thích anh… em có làm cơm trưa cho anh… cũng có viết cho anh một lá thư… anh xem…

Chưa nói hết lời đã bị Đông Quân chặn lại bằng sự lạnh lùng, vô tình:

- Thật xin lỗi, tôi không quen nhận đồ của người lạ. Hơn nữa, tôi cũng không thích cô, cảm phiền đừng quấy rầy tôi!

Anh vừa nói vừa ra hiệu cho Tử Yên bảo đi thôi. Đột nhiên, cô gái đó chạy theo nắm lấy tay anh, giọng có chút không cam tâm, nói:

- Em… em thật lòng thích anh… anh không thể cho em cơ hội sao?

- Không thể! Còn nữa, tôi không thích người khác động chạm vào mình! – Vừa nói anh vừa hất mạnh tay ra.

- Vậy còn cô gái này thì sao? Tại sao lại có thể thân thiết với anh như vậy?

Vừa nói cô ta vừa chỉ tay về phía Tử Yên. Đám đàn em phía sau cũng trừng mắt nhìn theo, nhìn kỹ Tử Yên để xem có gì hơn chị đại của bọn họ.

Tử Yên từ nãy giờ đứng bên cạnh bối rối xem cảnh vừa rồi. Đang có chút ngơ ngác, bỗng bị gọi tên làm cô giật bắn mình.

Chưa kịp để cô lên tiếng, Đông Quân đã nắm chặt tay cô rời đi, cũng chẳng thèm quay lưng lại, nói một câu đầy dứt khoát:

- Cô ấy là ngoại lệ duy nhất!

- Ơ… anh… anh…

Tử Yên có chút ngu ngốc vào lúc này. Cô cứ ú ớ miệng mà không nói được gì, chỉ biết vô lực để anh dắt đi. Trong lòng có chút dậy sóng, mặt cô thoáng chốc đỏ lên. Anh nói vậy ý là sao? Không lẽ là… anh thật sự có tình cảm với cô sao?

Tử Yên cứ ngẩn ra cho đến khi vào tận chỗ ngồi. Câu nói của anh cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. Cô chẳng dám quay người nhìn về phía anh, mặt cứ đỏ lên mãi, cứ bối rối cố định ánh nhìn ở trên bảng. Cũng may Lạc Bội Sam chưa đến, nếu không, cô sẽ bị trêu chọc chết mất.

Thiệu Minh Huy bỗng đi lại chỗ cô, thấy cô có vẻ lạ lạ, lên tiếng hỏi:

- Tử Yên, cậu bệnh à? Mặt cậu sao đỏ vậy?

- À… không sao… không sao, chắc tại trời hơi nóng… - Tử Yên giả lả giải thích.

- À… bài tập anh văn mình có chỗ này chưa hiểu, cậu có thể giúp mình được không?

- Để tôi giúp cậu!

Tử Yên chưa dứt lời, Đông Quân đã tiến đến kéo tay Minh Huy đi xuống chỗ mình, tốt bụng giúp cậu ta giải đáp thắc mắc. Sắc mặt Minh Huy càng lúc càng khó coi, cậu rõ ràng là muốn có cơ hội tiếp xúc với Tử Yên. Vậy mà rốt cuộc lại bị phá bĩnh.

Lát sau, Bội Sam cũng đến. Nhìn thấy vẻ ngượng ngùng của Tử Yên và Đông Quân, cô phát hiện ra cả hai có vấn đề, cứ nhìn về phía Tử Yên mà cười cười.

Mười lăm phút đầu giờ, cả lớp tự ôn lại bài trước khi vào tiết, bỗng cô chủ nhiệm bước vào yêu cầu Lý Nguyệt Cầm và nhóm bạn nữ của cô ta nhanh chóng đến phòng hiệu trưởng. Mọi người đều nhìn theo đầy thắc mắc, chỉ có Đông Quân là biết rõ lý do.

Đám người Lý Nguyệt Cầm run rẩy, bước từng bước nặng nề. Dù chưa biết chuyện gì nhưng bị gọi lên phòng hiệu trưởng bất ngờ thế, ắt hẳn cũng là chuyện chẳng lành.

- Thưa thầy… gọi bọn em ạ!

- Mấy người các em có đoán được tôi gọi lên đây có việc gì chưa? – Hiệu trưởng Thiệu chậm rãi nói, vừa nói vừa nhấp ngụm trà, kế bên còn có cô chủ nhiệm Đường Mỹ.

- Dạ… thưa thầy… không ạ!

- Chuyện tốt mình làm còn không dám nhận sao? – Sắc mặt thầy hiệu trưởng bắt đầu tối dần lại, giọng nghiêm khắc.

- Dạ… dạ là chuyện gì ạ? – Từ nãy đến giờ cũng chỉ có mỗi Lý Nguyệt Cầm ứng phó, còn đám nữ sinh kia thì mặt cắt không còn miếng máu, chẳng thể nói nổi một lời.

- Các em ngang nhiên nói xấu bạn mình, ngang nhiên đánh nhau. Còn ra thể thống gì nữa? Hả? – Hiệu trưởng Thiệu to tiếng quát.

- Bọn em… bọn em…

- Còn định chối sao? Hôm đó có người đã nhìn thấy tất cả, và báo lại cho tôi. Các em ở phòng thay đồ nói xấu Hạ Tử Yên, sau đó còn ẩu đả với Lạc Bội Sam. Nói xem, các em làm vậy có đáng mặt học trò của Tinh Anh này không?

- Thưa thầy, em… bọn em… - Lúc này Lý Minh Nguyệt thật sự biết sợ. Sợ hơn cả là hiệu trưởng Thiệu sẽ đem tất cả nói với con trai mình là Thiệu Minh Huy.

- Các em là học sinh, em cũng là học sinh giỏi có hạng trong lớp. Tại sao lại đặt điều nói những lời không hay về bạn mình như vậy? Lại là vì một người con trai sao? Nên nhớ các em vẫn đang tuổi ăn tuổi học, nhất là năm nay còn là cuối cấp, hành động như vậy là không đúng đắn chút nào. – Cô chủ nhiệm cũng góp lời, lại nhìn về phía hiệu trưởng chờ đưa ra quyết định xử lý.

- Được rồi, chuyện lần này, trước mắt tôi chỉ cảnh cáo nhẹ các em, chưa đến mức làm lớn chuyện. Các em về viết cho tôi bản kiểm điểm, nộp lại cho cô chủ nhiệm. Còn có lần sau, tôi sẽ mời phụ huynh đến nói chuyện, nếu nghiêm trọng sẽ đuổi học. Nhớ kỹ lời tôi! – Thầy hiệu trưởng nhấn mạnh hai chữ “đuổi học”.

Hot

Comments

Tử Yên

Tử Yên

Mình có chút sai sót nên up lại từ chương 8: Cô ấy là ngoại lệ duy nhất, chương 9: Tỏ tình, chương 10: Hình như em cũng thích anh nhé mọi người.
Chương 11 thì tối nay lên sóng nhé 😊

2022-05-22

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Bạn mới chuyển đến
2 Chương 2: Em không giống những người con gái khác
3 Chương 3: Nơi này đẹp vì có em
4 Chương 4: Khi nào em mới lớn?
5 Chương 5: Lý do này không thể nói
6 Chương 6: Đào hoa
7 Chương 7: Gây thù
8 Chương 8: Cô ấy là ngoại lệ duy nhất
9 Chương 9: Tỏ tình
10 Chương 10: Hình như em cũng thích anh
11 Chương 11: Nụ hôn đầu
12 Chương 12: Chấn chỉnh
13 Chương 13: Hóa ra em vẫn chưa tin tưởng anh!
14 Chương 14: Nhẫn cũng đã đeo, em chính thức là người của anh
15 Chương 15: Chỉ có hai chúng ta
16 Chương 16: Nam thần phải đi cùng nữ thần
17 Chương 17: Cơm chó có ở khắp mọi nơi
18 Chương 18: Ra mắt phụ huynh
19 Chương 19: Kỳ nghỉ lễ (1) – Về quê
20 Chương 20: Kỳ nghỉ lễ (2) – Bị thương
21 Chương 21: Kỳ nghỉ lễ (3) – Trong nguy có cơ
22 Chương 22: Kỳ nghỉ lễ (4) – Kỳ nghỉ lễ kết thúc
23 Chương 23: Muốn nhìn thấy anh trên sân bóng
24 Chương 24: Hội thao
25 Chương 25: Vì muốn thắng mà không từ thủ đoạn
26 Chương 26: Anh là anh hùng của mọi người, nhưng chỉ là người bình thường với em
27 Chương 27: Bị đánh lén
28 Chương 28: Thương cho cô gái nhỏ
29 Chương 29: Gieo gió thì gặt bão (1)
30 Chương 30: Gieo gió gặt bão (2)
31 Chương 31: Anh bá đạo ép người
32 Chương 32: Có anh, em không cần trưởng thành
33 Chương 33: Cố chấp để rồi tự mình làm khổ mình
34 Chương 34: Số phận của Lâm Lập Thành
35 Chương 35: Giáng sinh
36 Chương 36: Suýt thì bại lộ
37 Chương 37: Trở về
38 Chương 38: Không thể không nghi ngờ
39 Chương 39: Đi biển
40 Chương 40: Bữa tiệc bất ngờ
41 Chương 41: Không thể che giấu sự thật
42 Chương 42: Tử Yên bị hại
43 Chương 43: Tự tìm đường chết
44 Chương 44: Valentine ngọt ngào
45 Chương 45: Ra mắt
46 Chương 46: Gia sư đặc biệt
47 Chương 47: Kết thúc thời học sinh
48 Chương 48: Hành trình mới
49 Chương 49: Ngày đầu đến trường đại học
50 Chương 50: Bội Sam không có nhà
51 Chương 51: Ám ảnh tâm lý
52 Chương 52: Không nỡ để em vất vả
53 Chương 53: Mùi giấm chua
54 Chương 54: Nước mắt phụ nữ là vũ khí lợi hại nhất!
55 Chương 55: Lập Thành trở về
56 Chương 56: Chuyện gì đến cũng phải đến
57 Chương 57: Ghen
58 Chương 58: Món quà đặc biệt (H+)
59 Chương 59: Em là của anh, chỉ có thể là của anh (H+)
60 Chương 60: Đổng Nhược Vy trở về
61 Chương 61: Vạch rõ giới hạn
62 Chương 62: Anh chính là đại lưu manh (H nhẹ)
63 Chương 63: Ảo tưởng
64 Chương 64: Đập tan mộng tưởng
65 Chương 65: Đăng ký kết hôn
66 Chương 66: Lục thiếu phu nhân
67 Chương 67: Chúng ta chính thức bước vào thế giới của nhau
68 Chương 68: Cố chấp yêu, đố kỵ mù quáng
69 Chương 69: Dùng thân báo đáp
70 Chương 70: Hàn Triết biết yêu
71 Chương 71: Tiệc mừng thọ ông nội Lục
72 Chương 72: Tâm địa độc ác không thể che giấu
73 Chương 73: Ai cũng có đôi có cặp (1)
74 Chương 74: Ai cũng có đôi có cặp (2)
75 Chương 75: Tỉnh ngộ
76 Chương 76: Đại kết cục (1)
77 Chương 77: Đại kết cục (2)
78 Chương 78: Đại kết cục (3)
79 Chương 79: Đại kết cục (4)
80 Chương 80: Ngoại truyện một nhà bốn người
Chapter

Updated 80 Episodes

1
Chương 1: Bạn mới chuyển đến
2
Chương 2: Em không giống những người con gái khác
3
Chương 3: Nơi này đẹp vì có em
4
Chương 4: Khi nào em mới lớn?
5
Chương 5: Lý do này không thể nói
6
Chương 6: Đào hoa
7
Chương 7: Gây thù
8
Chương 8: Cô ấy là ngoại lệ duy nhất
9
Chương 9: Tỏ tình
10
Chương 10: Hình như em cũng thích anh
11
Chương 11: Nụ hôn đầu
12
Chương 12: Chấn chỉnh
13
Chương 13: Hóa ra em vẫn chưa tin tưởng anh!
14
Chương 14: Nhẫn cũng đã đeo, em chính thức là người của anh
15
Chương 15: Chỉ có hai chúng ta
16
Chương 16: Nam thần phải đi cùng nữ thần
17
Chương 17: Cơm chó có ở khắp mọi nơi
18
Chương 18: Ra mắt phụ huynh
19
Chương 19: Kỳ nghỉ lễ (1) – Về quê
20
Chương 20: Kỳ nghỉ lễ (2) – Bị thương
21
Chương 21: Kỳ nghỉ lễ (3) – Trong nguy có cơ
22
Chương 22: Kỳ nghỉ lễ (4) – Kỳ nghỉ lễ kết thúc
23
Chương 23: Muốn nhìn thấy anh trên sân bóng
24
Chương 24: Hội thao
25
Chương 25: Vì muốn thắng mà không từ thủ đoạn
26
Chương 26: Anh là anh hùng của mọi người, nhưng chỉ là người bình thường với em
27
Chương 27: Bị đánh lén
28
Chương 28: Thương cho cô gái nhỏ
29
Chương 29: Gieo gió thì gặt bão (1)
30
Chương 30: Gieo gió gặt bão (2)
31
Chương 31: Anh bá đạo ép người
32
Chương 32: Có anh, em không cần trưởng thành
33
Chương 33: Cố chấp để rồi tự mình làm khổ mình
34
Chương 34: Số phận của Lâm Lập Thành
35
Chương 35: Giáng sinh
36
Chương 36: Suýt thì bại lộ
37
Chương 37: Trở về
38
Chương 38: Không thể không nghi ngờ
39
Chương 39: Đi biển
40
Chương 40: Bữa tiệc bất ngờ
41
Chương 41: Không thể che giấu sự thật
42
Chương 42: Tử Yên bị hại
43
Chương 43: Tự tìm đường chết
44
Chương 44: Valentine ngọt ngào
45
Chương 45: Ra mắt
46
Chương 46: Gia sư đặc biệt
47
Chương 47: Kết thúc thời học sinh
48
Chương 48: Hành trình mới
49
Chương 49: Ngày đầu đến trường đại học
50
Chương 50: Bội Sam không có nhà
51
Chương 51: Ám ảnh tâm lý
52
Chương 52: Không nỡ để em vất vả
53
Chương 53: Mùi giấm chua
54
Chương 54: Nước mắt phụ nữ là vũ khí lợi hại nhất!
55
Chương 55: Lập Thành trở về
56
Chương 56: Chuyện gì đến cũng phải đến
57
Chương 57: Ghen
58
Chương 58: Món quà đặc biệt (H+)
59
Chương 59: Em là của anh, chỉ có thể là của anh (H+)
60
Chương 60: Đổng Nhược Vy trở về
61
Chương 61: Vạch rõ giới hạn
62
Chương 62: Anh chính là đại lưu manh (H nhẹ)
63
Chương 63: Ảo tưởng
64
Chương 64: Đập tan mộng tưởng
65
Chương 65: Đăng ký kết hôn
66
Chương 66: Lục thiếu phu nhân
67
Chương 67: Chúng ta chính thức bước vào thế giới của nhau
68
Chương 68: Cố chấp yêu, đố kỵ mù quáng
69
Chương 69: Dùng thân báo đáp
70
Chương 70: Hàn Triết biết yêu
71
Chương 71: Tiệc mừng thọ ông nội Lục
72
Chương 72: Tâm địa độc ác không thể che giấu
73
Chương 73: Ai cũng có đôi có cặp (1)
74
Chương 74: Ai cũng có đôi có cặp (2)
75
Chương 75: Tỉnh ngộ
76
Chương 76: Đại kết cục (1)
77
Chương 77: Đại kết cục (2)
78
Chương 78: Đại kết cục (3)
79
Chương 79: Đại kết cục (4)
80
Chương 80: Ngoại truyện một nhà bốn người

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play