Chương 2: Từ chối hôn ước

Tưởng Tịch Nhiên vội vàng muốn chứng thực mối nghi trong lòng, nhưng cô hình như quên mất bản thân vì sao bản thân lại ở trong nhà nam chính để làm gì rồi…

“Tịch Nhiên, con còn làm gì ở đây vậy? Mau xuống nhà gặp bác Ngân để nói chuyện về hôn nhân đại sự của con với Thương Duệ thôi.” - Một người phụ nữ trung niên với dáng vẻ hiền thục đánh động cô.

Đây là mẹ ruột của cô ở thế giới này, tên Thẩm Dạ Nhu, là nhân vật mấu chốt cho giai đoạn hắc hóa cuối cùng của Tưởng Tịch Nhiên.

Theo tiểu thuyết chính phẩm, cuối trang đại kết cục có viết: “Tưởng Tịch Nhiên sẽ chết vì lập mưu giết Lục Cẩm Du.”, cũng chính là cô gái mỏng manh bị dọa ngất lúc nãy.

Nhưng nguyên nhân sâu xa lại là do cái chết của Thẩm Dạ Nhu. Bà ấy có ý định làm hại đến Lục Cẩm Du, vì thế mà bị Ngân Thương Duệ vô tình hại chết, dẫn đến chuyện Tưởng Tịch Nhiên muốn trả thù, ôm quả bom cùng Lục Cẩm Du muốn đồng quy vô tận. Nhưng nữ chính là nữ chính vốn không thể chết, nên chỉ có mình Tưởng Tịch Nhiên là vai phụ ác độc chết đi.

Đó là đại kết cục, cái mà cuốn sách không chịu xóa mà lưu lại nơi cuối trang.

“Cũng máu chó quá rồi đi.”

“Con nói gì vậy?”

Mẹ cô bị hành động kì quái của cô làm cho bất ngờ.

“Dạ không có gì, chúng ta cùng xuống thôi.”

Trong sách không nói rõ nguyên nhân mẹ cô làm hại Lục Cẩm Du, nhưng Tưởng Tịch Nhiên cũng đã biết bản thân phải làm gì để bà ấy tránh khỏi đại nạn lần này rồi.

“Thật ngại quá, lúc nãy tôi có chút chuyện, để chị Nhu và con gái chờ lâu rồi.”

Mẹ nam chính - Dụ Yên tay bắt mặt mừng chào đón thông gia tương lai, cũng là người bạn thân lâu năm của bà.

“Không không, chúng tôi tự ý đi lại mới là thất lễ rồi.”

“Nhưng anh nhà đâu rồi chị?”

“À, chồng tôi vẫn còn đang đi công tác, e là không về kịp.”

Mặc kệ hai nhà đang xã giao, Tịch Nhiên lại chỉ chú ý tới nhân vật chính đang ngồi một bên cau có kia. Ngân Thương Duệ không hề tự nguyện ngồi trước mặt cô, mọi sự gượng ép đều hiện ra mặt. Thậm chí anh ta thấy cô đang nhìn còn liếc xéo cô mấy cái.

Xem ra anh rất ghét cô thì phải.

Ghét thì ghét, Tịch Nhiên vốn cũng chẳng định làm thân với cái tên nam chính ngôn tình này.

“Chẳng qua anh đẹp trai tôi mới ngắm thôi nhé.”

Nam chính ngôn tình thì sao chứ? Chẳng qua chỉ là đẹp trai thôi mà, trai đẹp đâu phải cô chưa nhìn thấy bao giờ…

Nhưng thật sự cũng không thể phủ nhận độ đẹp trai của anh. Ánh mắt thon dài lạnh lùng, khuôn mặt góc cạnh sắc bén, đến cả cọng tóc rối cũng mê người đến thế. Đúng là nhan sắc của nam chính ngôn tình, tả ra cũng ảo quá rồi? Đã vậy cơ thể anh ta còn như phát ra một ánh sáng nhẹ, hào quang nhân vật chính à?

Tịch Nhiên nhếch môi nhẹ rồi chuyển tầm nhìn đi, cô sợ bản thân nhìn lâu một chút sẽ bị vẻ hào nhoáng của anh làm cho mù mắt.

Trong lúc các phụ huynh đang trò chuyện vui vẻ, Ngân Thương Duệ bỗng nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí:

“Con xin từ chối cuộc hôn nhân này.”

Đúng là nam chính, làm việc cũng nhanh nhẹn quá đi. Vừa hay anh lại làm đúng chuyện cô cũng đang định làm.

“Thương Duệ con nói gì vậy? Chuyện hôn ước đã được định từ lúc con chưa sinh ra, sao có thể bỏ là bỏ được? Con cũng phải nghĩ cho cảm nhận của tiểu Nhiên nữa chứ.”

“À dạ… con cũng muốn từ hôn ạ.”

Mọi người không cảm thấy kì lạ khi nghe thấy Thương Duệ nói muốn từ hôn, nhưng nghe đến cả Tịch Nhiên cũng muốn từ hôn thì mọi người thực sự rất bất ngờ.

“Tiểu Nhiên… con không sao chứ?” - Mẹ cô nghi hoặc hỏi.

“Vâng con ổn, có chuyện gì sao?”

“Có phải Thương Duệ nó làm gì con rồi không? Con nói đi bác sẽ phạt nó một trận.”

Thương Duệ thừa biết chiêu trò bẩn thỉu của cô, anh ngay lập tức vạch trần:

“Hừ, định giả vờ để lấy cớ ép tôi lấy cô sao? Có mơ cũng đừng hòng.” - Anh cười nhạt, ý cười đầy sự khinh bỉ.

“Thương Duệ!” - Mẹ anh bị ép cho tức phải hét lên.

Ai cũng đang chú ý xem cô muốn nói gì.

“Không đâu, chỉ đơn thuần là do con chán cái cảnh một người đuổi một người chạy rồi. Ừm… phải nói là tình cảm trong con đã nguội lạnh, thích người khác mất rồi đó ạ.”

Tịch Nhiên chỉ muốn đưa mình cách xa tên này ra một chút, bản thân có lẽ sẽ thay đổi được tương lai sau này, cũng chẳng có ai cần phải chết chỉ vì ngăn cản hai nhân vật chính kia yêu nhau nữa.

Cô chính là nhìn xa trông rộng, nhìn xa trông rộng đó! Vậy sao mọi người lại nhìn cô như con ngốc như thế chứ?

“Haha, con vui tính quá. Hôm qua con còn một sống hai chết đòi cướp người về đấy. Hôm nay lại nói hết yêu người ta rồi, con có phải mâu thuẫn quá rồi không.” 

Chính xác thì ngày hôm qua Tưởng Tịch Nhiên  “thật” đã tới trước cổng nhà cầu hôn anh. Nhưng anh từ chối rồi. Mọi người nghĩ cô đang xấu hổ mà nói lời đó để lấy lại danh dự, nên mới cười như vậy.

Nhưng cô đâu phải Tưởng Tịch Nhiên mù quáng đâm đầu vào nam chính chứ. Cô bây giờ rất tỉnh táo, cũng rất biết điều. Kẻ thông minh thường không lao đầu vào hố đen, cô là một người có tư tưởng hiện đại, nếu không được người ta yêu thì líu kéo gì chứ. Chạy sớm để sống sót cũng không phải lựa chọn tồi.

Ai cũng cho đó là trò đùa, nhưng Thương Duệ lại rất muốn coi đó là thật.

“Bọn con không yêu nhau, vậy thì dừng lại ở đây là hợp lý rồi. Với lại con có người con yêu rồi, nếu cô ta cứ mặt dày chen vào thì con cũng chẳng thèm nhìn mặt cô ta lấy một lần.”

Tịch Nhiên nói bọn họ cười rất vui vẻ, tới lượt anh nói thì không khí cũng trầm lại, chẳng ai còn vui vẻ nữa. Nhất là Thẩm Dạ Nhu.

“Có vẻ như chúng ta không thể nói chuyện bây giờ, tôi xin phép đưa con gái về trước. Chuyện này để hôm khác có mặt cả chồng tôi rồi nói đi.”

Nói rồi bà liền kéo tay con gái mình rời khỏi Ngân gia. Ít ra trước khi bị người ta làm cho không còn mặt mũi, bà và Tịch Nhiên có thể hiên ngang rời đi.

“Con yên tâm, mẹ sẽ không để con gái mẹ phải chịu ủy khuất đâu.”

Nói qua nói lại sao cuối cùng cô lại trở thành người chịu ủy khuất.

“Không đâu, con rất rất muốn từ bỏ mối hôn ước này. Mẹ thành toàn cho nam chính… à Thương Duệ đi.”

“Đừng suy nghĩ nhiều, chuyện này để mẹ xử lý.” Bà một mặt hiền hậu cuối cùng cũng lộ ra một mặt ác độc…

Nếu là xử lý nam chính cũng không được, nữ chính càng không thể.

“Hay là thôi, để con tự xử lý được không mẹ?”

“Nghe mẹ nói, con là tiểu thư Tưởng gia, không phải sợ bất kì ai cả. Thứ đáng thuộc về con thì cứ cướp về, không cần quan tâm bất kì ai nghĩ gì, nói gì, nghe rõ chưa?”

Tịch Nhiên nghe được câu nói có phần khác lạ này ngay lập tức nghĩ đến cuốn sách cổ. Cô nhanh chóng mở cuốn sách ra chứng minh nghi ngờ.

Quả nhiên trong sách xuất hiện câu nói quan trọng là câu nói này.

Mấu chốt là, trong bản chính gốc phần mở đầu cô nhớ rất rõ, không hề có lời khuyên này của mẹ nữ phụ trong buổi định đoạt hôn ước.

Tịch Nhiên cười tinh quái, cô cuối cùng cũng hiểu ý nghĩa của câu “Muốn sống thì tự viết tiếp đi.” là gì rồi. Chẳng phải ý nghĩa chính là, dùng hành động để thay đổi tất cả, viết lên mọi thứ sao?

Chapter
1 Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2 Chương 2: Từ chối hôn ước
3 Chương 3: Cốt truyện
4 Chương 4: Bị lừa
5 Chương 5: Ông Trương
6 Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: Gặp người quen
8 Chương 8: Gia đình
9 Chương 9: Không thoát
10 Chương 10: Thay đổi ý định
11 Chương 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13 Chương 13: Thanh
14 Chương 14: Trống không
15 Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16 Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17 Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18 Chương 18: Loạn
19 Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20 Chương 20: Cảnh cáo
21 Chương 21: Kẻ thứ ba
22 Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23 Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24 Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25 Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26 Chương 26: Ngày gặp mặt
27 Chương 27: Dẹp loạn
28 Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29 Chương 29: Sách bị đốt
30 Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31 Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32 Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33 Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34 Chương 34: Chỉnh đốn
35 Chương 35: Bàn về sách
36 Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37 Chương 37: Lời tiên đoán
38 Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39 Chương 39: Giống nhưng khác
40 Chương 40: Tính kế
41 Chương 41: Say rượu
42 Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: Ám Tình
44 Chương 44: Ba là tốt nhất
45 Chương 45: Phát hiện
46 Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47 Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48 Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: Vật hoàn chủ
50 Chương 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: Hỏi
52 Chương 52: Tôi yêu em
53 Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54 Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55 Chương 55: Không nhận mặt
56 Chương 56: Thay chủ tịch
57 Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58 Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59 Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60 Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61 Chương 61: Phải chứng minh
62 Chương 62: Rất vừa lòng
63 Chương 63: Có tật giật mình
64 Chương 64: Làm điểm tựa
65 Chương 65: Người phù hợp
66 Chương 66: Những kẻ giống nhau
67 Chương 67: Mong không có biến cố gì
68 Chương 68: Đổi chỗ rồi
69 Chương 69: Chưa trở về
70 Chương 70: Không yêu
71 Chương 71: Có đáng không?
72 Chương 72: Hậu quả
73 Chương 73: Biến mất không lời
74 Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75 Chương 75: Quay ngược thời không
76 Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77 Chương 77: Đáng thương hại
78 Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79 Chương 79: Giấc mơ
80 Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81 Chương 81
82 Chương 82: Sở thích của anh
83 Chương 83
84 Chương 84: Đi chơi
85 Chương 85: Kem gặp nắng
86 Chương 86: Quấn quýt
87 Chương 87: Trở về nhà
88 Chương 88: Kế hoạch ẩn
89 Chương 89: Tin tưởng
90 Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91 Chương 91: Không dám dự đoán
92 Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93 Chương 93: Mực và giấy (1)
94 Chương 94: Mực và giấy (2)
95 Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96 Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97 Chương 97: Sách trắng
98 Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99 Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100 Chương 100: Bỏ trốn
101 Chương 101: Mộng kí ức
102 Chương 102: Quà
103 Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104 Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105 Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106 Chương 106: Điểm đến cuối cùng
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2
Chương 2: Từ chối hôn ước
3
Chương 3: Cốt truyện
4
Chương 4: Bị lừa
5
Chương 5: Ông Trương
6
Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: Gặp người quen
8
Chương 8: Gia đình
9
Chương 9: Không thoát
10
Chương 10: Thay đổi ý định
11
Chương 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13
Chương 13: Thanh
14
Chương 14: Trống không
15
Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16
Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17
Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18
Chương 18: Loạn
19
Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20
Chương 20: Cảnh cáo
21
Chương 21: Kẻ thứ ba
22
Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23
Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24
Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25
Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26
Chương 26: Ngày gặp mặt
27
Chương 27: Dẹp loạn
28
Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29
Chương 29: Sách bị đốt
30
Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31
Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32
Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33
Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34
Chương 34: Chỉnh đốn
35
Chương 35: Bàn về sách
36
Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37
Chương 37: Lời tiên đoán
38
Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39
Chương 39: Giống nhưng khác
40
Chương 40: Tính kế
41
Chương 41: Say rượu
42
Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: Ám Tình
44
Chương 44: Ba là tốt nhất
45
Chương 45: Phát hiện
46
Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47
Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48
Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: Vật hoàn chủ
50
Chương 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: Hỏi
52
Chương 52: Tôi yêu em
53
Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54
Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55
Chương 55: Không nhận mặt
56
Chương 56: Thay chủ tịch
57
Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58
Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59
Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60
Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61
Chương 61: Phải chứng minh
62
Chương 62: Rất vừa lòng
63
Chương 63: Có tật giật mình
64
Chương 64: Làm điểm tựa
65
Chương 65: Người phù hợp
66
Chương 66: Những kẻ giống nhau
67
Chương 67: Mong không có biến cố gì
68
Chương 68: Đổi chỗ rồi
69
Chương 69: Chưa trở về
70
Chương 70: Không yêu
71
Chương 71: Có đáng không?
72
Chương 72: Hậu quả
73
Chương 73: Biến mất không lời
74
Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75
Chương 75: Quay ngược thời không
76
Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77
Chương 77: Đáng thương hại
78
Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79
Chương 79: Giấc mơ
80
Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81
Chương 81
82
Chương 82: Sở thích của anh
83
Chương 83
84
Chương 84: Đi chơi
85
Chương 85: Kem gặp nắng
86
Chương 86: Quấn quýt
87
Chương 87: Trở về nhà
88
Chương 88: Kế hoạch ẩn
89
Chương 89: Tin tưởng
90
Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91
Chương 91: Không dám dự đoán
92
Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93
Chương 93: Mực và giấy (1)
94
Chương 94: Mực và giấy (2)
95
Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96
Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97
Chương 97: Sách trắng
98
Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99
Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100
Chương 100: Bỏ trốn
101
Chương 101: Mộng kí ức
102
Chương 102: Quà
103
Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104
Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105
Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106
Chương 106: Điểm đến cuối cùng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play