Chương 4: Bị lừa

Kể từ hôm Tịch Nhiên gặp mặt nam chính tính tới nay cũng được bốn ngày, kể từ thời điểm Tịch Nhiên biết bản thân bị xuyên tới đây cũng đã một tuần. Nhưng với những gì có trên cuốn sách, cô thật sự chẳng biết những cảnh những thứ không được cuốn sách kia miêu tả sẽ như thế nào.

Đại loại như chợ đen hay gì đó, cô không biết những chỗ mình thường hay lui tới khi trước sẽ như thế nào.

Một loạt suy nghĩ hiện lên trong đầu, cô nghĩ đủ các loại khả năng, thậm chí còn cho rằng nó có thể sẽ không xuất hiện và không có thật. Vì nó đã nằm ra ngoài phạm vi của bộ truyện rồi, nếu có thì cũng chỉ qua loa đại khái, giống cho có thôi.

Nhưng cảnh trước mặt cô đây lại khiến cô cực kì bất ngờ.

Làn người tấp nập, đủ các loại mặt hàng lạ lẫm mà ngoài chợ đen không thể có, tranh chấp cãi cọ, thậm chí là đánh nhau để tranh dành một món đồ. Đây so với một cái chợ đen ở thời hiện thực, có phải là quá chân thực rồi không?

Tịch Nhiên bất giác để lộ ra ánh mắt lấp lánh, xem ra cô có thể tìm kiếm được một số món ở đây. 

Một cánh tay xấu xí đặt trên vai Tịch Nhiên, người kia dùng ánh mắt đánh giá, sau đó lại thần thần bí bí nói:

“Cô không thuộc về nơi này.”

Tịch Nhiên được một phen chấn kinh, lời nói của người này là có ý gì, sao cô lại có cảm giác giống như bị vạch trần.

Cô quay lại xác nhận, người kia ấy vậy lại là một ông lão cao tuổi chỉ có chiều cao đến hông cô, trên thái dương còn có một cục mụn lớn trông đặc biệt dị hợm. Cách ăn mặc lại như kẻ ăn xin, rất rách rưới.

“...”

“Sao ông biết?”

“Nhìn qua là thấy, sao cô có vẻ bất ngờ thế.”

“Vậy ông có phải cũng như tôi không?”

Những kẻ xuyên thư.

Chuyện chưa rõ, cô không dám nói ra chuyện này.

“Không, tôi không giống cô. Tôi chỉ là một lão già bợm rượu mà thôi.”

“Trái lại là cô, một người giàu có lại tới nơi này làm gì, một nơi rắc rối và thảm họa bao quanh?”

“Ý ông là, tôi không phải người thuộc về nơi này tức là chợ đen sao?”

“Đúng, cô rõ ràng là một cô thiếu nữ trông có phần yếu đuối… đến nơi hỗn loạn như chợ đen không phải là muốn bán thứ gì chứ? Tôi chỉ muốn nhắc cô phải cẩn thận thôi, không chừng sẽ mất đồ.”

Thì ra ý ông ta là vậy. Cô coi như cũng nghĩ quá xa rồi.

Tịch Nhiên khoác áo choàng đen cẩn thận, cô không muốn ai thấy cô là một người phụ nữ. Nếu không sẽ rất rắc rối.

“Tôi không phải vào đây để bán đồ, tôi tới để mua đồ.”

Nghe tới việc cô tới để mua đồ trong chợ đen, ông ta cười vang, có chút đểu cáng.

“Vậy cô có tiền không? Đồ ở đây khá đắt đấy.”

Tịch Nhiên không khoa trương để tránh những chuyện không đáng, nhưng cô cũng không định để bị coi thường.

“Chắc là tôi có thể mua được vài món đấy.”

“Vậy cô có mấy Sent? Một nghìn? Chục nghìn?”

Tới câu hỏi này cô ngơ ra mấy hồi. Sent là cái gì?

“Sent?”

“Ra là gà mờ. Cô chắc chưa đến đây bao giờ.”

“Tôi tới chợ đen không phải một hai lần, sao có thể gọi là gà mờ.”

Quả thật là vậy, trước khi cô xuyên vào trong cuốn sách này thì chợ đen chính là một trong số những nơi cô thường hay lui tới.

“Sent chính là đồng tiền chính ở những khu chợ đen. Tới điều này cô còn không biết thì cô có thể từng đến đây sao?”

Không muốn nói về vấn đề này nữa, Tịch Nhiên nhanh chóng chuyển chủ đề.

“Làm sao để có đồng tiền như ông nói? Quy đổi được đúng không?”

Nghe được lời này, ông lão rất nhanh lộ ra nụ cười quái dị.

“Được, nếu cô muốn tôi có thể đưa cô đi.”

Tịch Nhiên thấy ông lão đi trước, có chút chần chừ, cô không biết ông có thể là loại người gì, nhưng cô vẫn quyết định đi theo.

Cô mới không sợ, nếu ông ta có ý đồ gì khác thì tiện tay xử ông ta luôn.

Ông lão dẫn cô tới một cái cửa hàng, bên trong trông có vẻ trật tự. Dưới đèn sáng, những nhân viên đều là nam thanh nữ tú, cười chào rất nhiệt tình với những vị khách. Tịch Nhiên nhất thời cảm giác nơi đây có vẻ hơi tách biệt với cái cửa ra vào đằng sau, có vẻ an toàn và sạch sẽ hơn hẳn?

Không để cô nghĩ thêm nhiều, ông lão không biết từ khi nào luồn ra phía sau cô, đẩy lên phía trước.

“Xin chào quý khách.”

“A… xin chào.”

“Quý khách muốn đổi tiền hay là…?” - Nữ nhân viên kia vô cùng lịch sự hỏi.

“Tôi muốn quy đổi tiền sang Sent.”

“Mười nghìn bằng một Sent, quý khách muốn đổi bao nhiêu?”

Cụ thể cô cũng không rõ mình có bao nhiêu tiền, nên tùy tiện đưa cho nữ nhân viên một cái thẻ ngân hàng, tiêu sái nói:

“Trong cái thẻ này có bao nhiêu, cô vui lòng đổi hết cho tôi.”

Nữ nhân viên nhận lấy thẻ, kiểm tra số dư tài khoản. Sau khi biết được mức độ của khách hàng, nữ nhân viên liền thay đổi thái độ một cách nhanh chóng.

“Khách quý, cô có muốn làm một cái thẻ đen không?”

Nghe hai chữ thẻ đen này, cô liền nghĩ tới thứ thẻ vô giới hạn mà không phải ai cũng có kia. Rõ ràng hai chữ thẻ đen này rất dễ khiến người ta kinh sợ…

“Mau đồng ý.”

Lão già kia nhắc nhở, khuôn mặt còn hiện rõ hai chữ mong chờ.

Lúc này bỗng nhiên có thứ gì đó thôi thúc, khiến cô lắc đầu.

“Không cần, tôi có thể cầm đi được.”

“Chuyện này… cô có chắc chắn không?”

Tịch Nhiên gật đầu chắc chắn, cô không nghĩ trong thẻ có bao nhiêu, nhưng chắc chỉ tầm mấy chục triệu, không quá khó khăn trong việc mang theo bên người.

“Vậy vui lòng chờ chúng tôi một vài phút.”

Ngay sau khi cô nhân viên quay đi, lão già đã ngay lập tức trách móc cô thậm tệ.

“Sao cô lại không làm đi chứ!? Sao lại từ chối?”

Tịch Nhiên gượng cười, xem ra mục đích của ông ta chính là chuyện này.

“Có gì chứ, tôi chỉ lấy tiền thôi mà, đâu cần làm thứ thẻ đó đâu.”

“Hừ, không chịu nghe tôi, cô sớm sẽ hối hận thôi. Bởi khiến lũ nhân viên rác rưởi ở đây mời cô làm thẻ đen, thì chắc chắn số tiền của cô không hề nhỏ đâu.”

Chuyện này khiến cô hơi lo ngại, cô không dám nghĩ tới trong thẻ kia chỉ dừng lại ở mức mấy chục triệu nữa.

“Cùng lắm là mấy trăm triệu, nặng hơn một chút thôi mà.”

“Đồ ngốc! Nếu bọn nó mời cô làm thẻ, đặc biệt là thẻ đen, thì ít nhất trong thẻ của cô phải có trên mười tỷ đấy!”

Tịch Nhiên không còn dám coi nhẹ chuyện này nữa. Cô khi là Chu Nhiên có thể tiêu mấy chục tỷ trong vòng một nốt nhạc. Nhưng đó là tiền của cô. Còn đây là tiền của ba mẹ nữ phụ, nói tiêu là tiêu, cô khác nào con mọt ăn mòn tài sản gia chủ chứ. Nhưng cô đã không thể hối hận nữa rồi.

Đám nhân viên hướng mắt nhìn một rổ tiền xu có in hình bắt tay, nửa tôn sùng nửa nể phục. Bọn họ giống như chưa từng thấy ai rút ra khoản tiền lớn như vậy. Hay là có nguyên nhân khác?

“Quý khách quý mến, chúng tôi hiện không có đủ tiền để đưa đầy đủ cho cô. Nhưng ở đây chúng tôi đã có sẵn bảy trăm nghìn Sent cho quý khách, còn một nửa số tiền nữa chúng tôi sớm sẽ thanh toán đầy đủ cho quý vị.”

Tịch Nhiên nhìn mà hoảng, vậy là trong thẻ đó có 14 tỷ. Vậy mà sáng nay lúc cô hỏi mẹ, bà ấy lại chỉ thẻ này ít tiền nhất…

“Khụ, tôi có thể quy đổi lại thành tiền không? Nếu nhiều như vậy tôi sợ tiêu không hết.”

“Chắc là không thể thưa quý cô xinh đẹp. Chúng tôi e là sẽ rất tốn thời gian đấy ạ.”

Rõ ràng cô nhân viên kia lời nói rất nhẹ nhàng, nhưng ngữ khí lại rất thù địch. Mà cô vì lời yêu cầu vô thưởng vô phạt đó lại bị toàn bộ đám nhân viên kia lườm nguýt thái độ. Bọn họ giống như có thể lao vào đánh cô bất kỳ lúc nào vậy.

“Nhưng lúc đầu tôi không nghĩ rằng đổi số tiền ra có thể cồng kềnh như thế này.”

“Nếu quý khách lo lắng về khoản này thì đừng lo, chúng tôi có thể cấp tốc làm cho cô một cái thẻ đen ngay bây giờ.”

“Các người đang ép người quá đáng!”

Lão già phía sau còn giật lấy tay áo cô, lắc đầu ra hiệu không được làm lớn chuyện.

Tịch Nhiên rõ ràng rất bất bình với thái độ của đám người nhân viên này. Nhưng cô lần này lại nghe theo ông lão, đành cắt răng nhẫn nhịn.

“Vậy thì ngay lập tức chuyển đống tiền này vào cái thẻ đen chết tiệt kia đi. Trước khi tôi đổi ý.”

Cô nhân viên kia lại mặt mày hớn hở, không còn cái bộ dạng kiêu căng lúc nãy.

“Được thôi, tôi sẽ làm ngay cho quý khách thân mến.”

Chapter
1 Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2 Chương 2: Từ chối hôn ước
3 Chương 3: Cốt truyện
4 Chương 4: Bị lừa
5 Chương 5: Ông Trương
6 Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: Gặp người quen
8 Chương 8: Gia đình
9 Chương 9: Không thoát
10 Chương 10: Thay đổi ý định
11 Chương 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13 Chương 13: Thanh
14 Chương 14: Trống không
15 Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16 Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17 Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18 Chương 18: Loạn
19 Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20 Chương 20: Cảnh cáo
21 Chương 21: Kẻ thứ ba
22 Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23 Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24 Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25 Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26 Chương 26: Ngày gặp mặt
27 Chương 27: Dẹp loạn
28 Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29 Chương 29: Sách bị đốt
30 Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31 Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32 Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33 Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34 Chương 34: Chỉnh đốn
35 Chương 35: Bàn về sách
36 Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37 Chương 37: Lời tiên đoán
38 Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39 Chương 39: Giống nhưng khác
40 Chương 40: Tính kế
41 Chương 41: Say rượu
42 Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: Ám Tình
44 Chương 44: Ba là tốt nhất
45 Chương 45: Phát hiện
46 Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47 Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48 Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: Vật hoàn chủ
50 Chương 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: Hỏi
52 Chương 52: Tôi yêu em
53 Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54 Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55 Chương 55: Không nhận mặt
56 Chương 56: Thay chủ tịch
57 Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58 Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59 Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60 Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61 Chương 61: Phải chứng minh
62 Chương 62: Rất vừa lòng
63 Chương 63: Có tật giật mình
64 Chương 64: Làm điểm tựa
65 Chương 65: Người phù hợp
66 Chương 66: Những kẻ giống nhau
67 Chương 67: Mong không có biến cố gì
68 Chương 68: Đổi chỗ rồi
69 Chương 69: Chưa trở về
70 Chương 70: Không yêu
71 Chương 71: Có đáng không?
72 Chương 72: Hậu quả
73 Chương 73: Biến mất không lời
74 Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75 Chương 75: Quay ngược thời không
76 Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77 Chương 77: Đáng thương hại
78 Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79 Chương 79: Giấc mơ
80 Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81 Chương 81
82 Chương 82: Sở thích của anh
83 Chương 83
84 Chương 84: Đi chơi
85 Chương 85: Kem gặp nắng
86 Chương 86: Quấn quýt
87 Chương 87: Trở về nhà
88 Chương 88: Kế hoạch ẩn
89 Chương 89: Tin tưởng
90 Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91 Chương 91: Không dám dự đoán
92 Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93 Chương 93: Mực và giấy (1)
94 Chương 94: Mực và giấy (2)
95 Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96 Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97 Chương 97: Sách trắng
98 Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99 Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100 Chương 100: Bỏ trốn
101 Chương 101: Mộng kí ức
102 Chương 102: Quà
103 Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104 Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105 Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106 Chương 106: Điểm đến cuối cùng
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2
Chương 2: Từ chối hôn ước
3
Chương 3: Cốt truyện
4
Chương 4: Bị lừa
5
Chương 5: Ông Trương
6
Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: Gặp người quen
8
Chương 8: Gia đình
9
Chương 9: Không thoát
10
Chương 10: Thay đổi ý định
11
Chương 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13
Chương 13: Thanh
14
Chương 14: Trống không
15
Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16
Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17
Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18
Chương 18: Loạn
19
Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20
Chương 20: Cảnh cáo
21
Chương 21: Kẻ thứ ba
22
Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23
Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24
Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25
Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26
Chương 26: Ngày gặp mặt
27
Chương 27: Dẹp loạn
28
Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29
Chương 29: Sách bị đốt
30
Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31
Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32
Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33
Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34
Chương 34: Chỉnh đốn
35
Chương 35: Bàn về sách
36
Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37
Chương 37: Lời tiên đoán
38
Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39
Chương 39: Giống nhưng khác
40
Chương 40: Tính kế
41
Chương 41: Say rượu
42
Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: Ám Tình
44
Chương 44: Ba là tốt nhất
45
Chương 45: Phát hiện
46
Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47
Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48
Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: Vật hoàn chủ
50
Chương 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: Hỏi
52
Chương 52: Tôi yêu em
53
Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54
Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55
Chương 55: Không nhận mặt
56
Chương 56: Thay chủ tịch
57
Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58
Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59
Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60
Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61
Chương 61: Phải chứng minh
62
Chương 62: Rất vừa lòng
63
Chương 63: Có tật giật mình
64
Chương 64: Làm điểm tựa
65
Chương 65: Người phù hợp
66
Chương 66: Những kẻ giống nhau
67
Chương 67: Mong không có biến cố gì
68
Chương 68: Đổi chỗ rồi
69
Chương 69: Chưa trở về
70
Chương 70: Không yêu
71
Chương 71: Có đáng không?
72
Chương 72: Hậu quả
73
Chương 73: Biến mất không lời
74
Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75
Chương 75: Quay ngược thời không
76
Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77
Chương 77: Đáng thương hại
78
Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79
Chương 79: Giấc mơ
80
Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81
Chương 81
82
Chương 82: Sở thích của anh
83
Chương 83
84
Chương 84: Đi chơi
85
Chương 85: Kem gặp nắng
86
Chương 86: Quấn quýt
87
Chương 87: Trở về nhà
88
Chương 88: Kế hoạch ẩn
89
Chương 89: Tin tưởng
90
Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91
Chương 91: Không dám dự đoán
92
Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93
Chương 93: Mực và giấy (1)
94
Chương 94: Mực và giấy (2)
95
Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96
Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97
Chương 97: Sách trắng
98
Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99
Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100
Chương 100: Bỏ trốn
101
Chương 101: Mộng kí ức
102
Chương 102: Quà
103
Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104
Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105
Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106
Chương 106: Điểm đến cuối cùng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play