Chương 8: Gia đình

Lúc Tưởng Tịch Nhiên rời khỏi nhà là buổi sáng, sau khi lăn lộn ở bên ngoài một ngày cũng chịu về nhà. Trên tay cầm theo hai cặp vali tiền, khoa trương bước vào trong cổng lớn.

Người trong nhà sốt ruột, thấy cô về tới cửa nhà liền mắng:

“Con hôm nay đi đâu? Sao chỉ vừa mới không để mắt đến con thì con đã tiêu xài hoang phí, một lần đã tiêu mất mười bốn tỷ? Tháng trước con tiêu hơn ba mươi tỷ đã hứa là tháng này không giữ thói quen hoang phí đó rồi mà?”

Người này tên Tưởng Tịch Diên, chính là ba ruột của Tưởng Tịch Nhiên. Ông ta đang rất tức giận về thông báo trừ tiền trong tài khoản, dù nó chẳng đáng bao nhiêu so với gia sản kếch xù của ông.

Ông ta chú ý tới mấy cái vali trên tay cô. Nhưng ông ta nghĩ trong đó chứa mấy cái vớ vẩn cô mua được ở bên ngoài nên càng nặng lời:

“Suốt ngày phá hoại, vô tích sự.”

Tịch Nhiên yên lặng quan sát biểu hiện, người ba này cũng thật giống với miêu tả, căm ghét con gái mình tới mức dùng thái độ thù địch đó để nói chuyện với cô.

“Con quả thật tiêu xài vô tổ chức, nhưng lúc mua đồ con lỡ tay rút ra thôi.” Sau đó cô đặt hai vali tiền lên bàn, “Đây là phần còn lại, con trả lại cho ba.”

“Một cái chưa ba tỷ, một cái chứa bốn tỷ. Còn bảy tỷ con sẽ trả dần.”

Cũng may cô kiếm thêm được vài món đồ ở chợ đen với giá rẻ, bán được kha khá tiền để bù vào số “nợ” này.

Lời này nói ra, cô khiến cho người đàn ông trung niên trước mặt phải bất ngờ. Ông ta nghi hoặc, liệu đây có còn là đứa con tiêu tiền không cần phải nghĩ hay không?

Tưởng Tịch Diên thu lại ánh mắt ngạc nhiên, điềm tĩnh nói:

“Nếu vậy thì tốt. Ba mong con thay đổi theo chiều hướng tốt hơn.”

“Nếu không có gì căn dặn, con lên phòng trước.”

Cô vừa mới rời khỏi, ba cô đã tặc lưỡi phì một cái.

“Làm bộ làm tịch.”

“Nói không biết ngượng.” - Thẩm Dạ Nhu bước ra từ phòng bếp lớn giọng nói.

Hai người bọn họ tuy là vợ chồng đã hai mấy năm, khi gặp mặt nhau lại chẳng cho nhau mặt mũi. Gia đình nữ phụ chính là ông gặp tôi cãi, bà đến tôi đi, một chút ấm cúng gia đình cũng không có.

“Tôi ra ngoài, bà muốn làm gì thì tùy.”

“Lại tới chỗ con hồ ly tinh đó chứ gì? Nói với ả ta, quản chặt bản thân mình cùng những người xung quanh đi. Cả ngày làm trò quyến rũ rất kinh tởm.”

“Ăn nói cho cẩn thận, tôi tăng ca bà không tin có thể lên thẳng công ty xem. Mở miệng lại ả này ả kia, con bà nó ảnh hưởng xấu cũng phải.”

Tưởng Tịch Diên lạnh lùng buông lời giễu cợt, ông đã thừa biết bản chất của mẹ con bọn họ giống nhau, những kẻ ác độc và bất chấp vì mưu tính của bản thân. Hai kẻ như thế là vợ và con gái, trong lòng ông đã sớm mặc định nơi đây không phải nhà mà là chốn địa ngục.

Việc có nhân tình bên ngoài cũng chẳng phải việc gì lạ.

“Tốt! Vậy ông đã chăm sóc nó được hôm nào rồi? Tôi thừa biết ông đang có ý định gì với con nhỏ ngoài giá thú kia. Ông nên nhớ 60℅ cổ phần công ty đang nằm trong tay tôi, liệu mà hành động cho phải phép. Và nhớ lấy, Tịch Nhiên là đứa con gái duy nhất của ông!”

Lời đe dọa này có lẽ đã khiến ông ta lung lay đôi chút.

“Biết rồi.”

Nhưng việc đó không thể khiến ông ta ngay bây giờ ở lại căn nhà lạnh lẽo này, vừa dứt lời ông đã bước nhanh ra khỏi nhà, trả lại sự yên tĩnh vốn có của nó.

Tịch Nhiên chưa lên phòng hẳn, cô đứng nơi khuất mắt âm thầm kiểm soát tình tiết. 

Trong sách không miêu tả quá kĩ cảnh này, chỉ nói qua gia đình Tưởng Tịch Nhiên luôn lục đục, chưa bao giờ vui vẻ ngồi xuống nói chuyện với nhau. Nữ phụ tuy có ba, nhưng ông chẳng mấy khi ở nhà chăm sóc cô như mẹ, nên cô ấy cũng coi như không có người ba này. 

Nghe có vẻ bất hiếu, nhưng Tịch Nhiên bây giờ lại cảm thấy nữ làm vậy cũng không sai. Tuy nữ phụ có cái nhìn lệch lạc với nhiều thứ, nhưng cô ta rất rõ ràng thẳng thắn, ghét ra ghét yêu ra yêu, không giả dối lừa người, đó là một điểm tốt.

Tất cả hàng động đều là 100℅ sự thật. Nhưng thật quá thì bị ghét, cô trở thành nữ phụ phản diện vì lý do này cũng khá hợp tình.

Tịch Nhiên nhìn Thẩm Dạ Nhu từ trên cao xuống, bà tuy mạnh miệng nhưng bộ dạng bây giờ lại vô cùng bi thương muốn khóc. Bà hẳn cũng giống những người phụ nữ khác, khao khát tình yêu và sự hạnh phúc. Chỉ tiếc Tưởng Tịch Diên một chút cũng không yêu thích Thẩm Dạ Nhu này.

Nhưng nếu xét đúng thì Tưởng Tịch Diên cũng giống với Thẩm Dạ Nhu, ông ta cũng khao khát hạnh phúc vậy. Chỉ là ông ta đi tìm chứ không phải ngồi khóc thầm chờ đợi như vợ của mình thôi…

Tịch Nhiên thở dài, nếu chỉ đọc qua, vốn không thể hiểu được hết nội tâm từng nhân vật. Nên cho dù là nhân vật phản diện hay chính diện ngay lúc này, đều không có lý do gì để ghét bỏ. 

Cô không phải thánh mẫu, cô chỉ cảm thấy tiếc thương cho bọn họ - những nhân vật được thiết lập sẵn sẽ phải làm những hành động được sắp đặt. Bọn họ không thể như cô được lựa chọn tính cách hay hành động, nếu để nói bọn họ chỉ là những người gỗ vô tri bị điều khiển dưới ngòi bút của người viết cũng không sai. Nếu cứ để mọi chuyện diễn ra như vậy, ắt rằng kết cục vẫn sẽ như cuốn sách kia định sẵn, kẻ ác sẽ bị tiêu diệt một cách thảm thương.

Vậy nếu như kẻ ác không làm việc ác nữa, thì kết cục của bọn họ sẽ thế nào?

Chapter
1 Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2 Chương 2: Từ chối hôn ước
3 Chương 3: Cốt truyện
4 Chương 4: Bị lừa
5 Chương 5: Ông Trương
6 Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: Gặp người quen
8 Chương 8: Gia đình
9 Chương 9: Không thoát
10 Chương 10: Thay đổi ý định
11 Chương 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13 Chương 13: Thanh
14 Chương 14: Trống không
15 Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16 Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17 Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18 Chương 18: Loạn
19 Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20 Chương 20: Cảnh cáo
21 Chương 21: Kẻ thứ ba
22 Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23 Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24 Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25 Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26 Chương 26: Ngày gặp mặt
27 Chương 27: Dẹp loạn
28 Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29 Chương 29: Sách bị đốt
30 Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31 Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32 Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33 Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34 Chương 34: Chỉnh đốn
35 Chương 35: Bàn về sách
36 Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37 Chương 37: Lời tiên đoán
38 Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39 Chương 39: Giống nhưng khác
40 Chương 40: Tính kế
41 Chương 41: Say rượu
42 Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: Ám Tình
44 Chương 44: Ba là tốt nhất
45 Chương 45: Phát hiện
46 Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47 Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48 Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: Vật hoàn chủ
50 Chương 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: Hỏi
52 Chương 52: Tôi yêu em
53 Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54 Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55 Chương 55: Không nhận mặt
56 Chương 56: Thay chủ tịch
57 Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58 Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59 Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60 Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61 Chương 61: Phải chứng minh
62 Chương 62: Rất vừa lòng
63 Chương 63: Có tật giật mình
64 Chương 64: Làm điểm tựa
65 Chương 65: Người phù hợp
66 Chương 66: Những kẻ giống nhau
67 Chương 67: Mong không có biến cố gì
68 Chương 68: Đổi chỗ rồi
69 Chương 69: Chưa trở về
70 Chương 70: Không yêu
71 Chương 71: Có đáng không?
72 Chương 72: Hậu quả
73 Chương 73: Biến mất không lời
74 Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75 Chương 75: Quay ngược thời không
76 Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77 Chương 77: Đáng thương hại
78 Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79 Chương 79: Giấc mơ
80 Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81 Chương 81
82 Chương 82: Sở thích của anh
83 Chương 83
84 Chương 84: Đi chơi
85 Chương 85: Kem gặp nắng
86 Chương 86: Quấn quýt
87 Chương 87: Trở về nhà
88 Chương 88: Kế hoạch ẩn
89 Chương 89: Tin tưởng
90 Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91 Chương 91: Không dám dự đoán
92 Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93 Chương 93: Mực và giấy (1)
94 Chương 94: Mực và giấy (2)
95 Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96 Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97 Chương 97: Sách trắng
98 Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99 Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100 Chương 100: Bỏ trốn
101 Chương 101: Mộng kí ức
102 Chương 102: Quà
103 Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104 Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105 Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106 Chương 106: Điểm đến cuối cùng
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2
Chương 2: Từ chối hôn ước
3
Chương 3: Cốt truyện
4
Chương 4: Bị lừa
5
Chương 5: Ông Trương
6
Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: Gặp người quen
8
Chương 8: Gia đình
9
Chương 9: Không thoát
10
Chương 10: Thay đổi ý định
11
Chương 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13
Chương 13: Thanh
14
Chương 14: Trống không
15
Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16
Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17
Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18
Chương 18: Loạn
19
Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20
Chương 20: Cảnh cáo
21
Chương 21: Kẻ thứ ba
22
Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23
Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24
Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25
Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26
Chương 26: Ngày gặp mặt
27
Chương 27: Dẹp loạn
28
Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29
Chương 29: Sách bị đốt
30
Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31
Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32
Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33
Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34
Chương 34: Chỉnh đốn
35
Chương 35: Bàn về sách
36
Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37
Chương 37: Lời tiên đoán
38
Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39
Chương 39: Giống nhưng khác
40
Chương 40: Tính kế
41
Chương 41: Say rượu
42
Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: Ám Tình
44
Chương 44: Ba là tốt nhất
45
Chương 45: Phát hiện
46
Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47
Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48
Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: Vật hoàn chủ
50
Chương 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: Hỏi
52
Chương 52: Tôi yêu em
53
Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54
Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55
Chương 55: Không nhận mặt
56
Chương 56: Thay chủ tịch
57
Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58
Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59
Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60
Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61
Chương 61: Phải chứng minh
62
Chương 62: Rất vừa lòng
63
Chương 63: Có tật giật mình
64
Chương 64: Làm điểm tựa
65
Chương 65: Người phù hợp
66
Chương 66: Những kẻ giống nhau
67
Chương 67: Mong không có biến cố gì
68
Chương 68: Đổi chỗ rồi
69
Chương 69: Chưa trở về
70
Chương 70: Không yêu
71
Chương 71: Có đáng không?
72
Chương 72: Hậu quả
73
Chương 73: Biến mất không lời
74
Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75
Chương 75: Quay ngược thời không
76
Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77
Chương 77: Đáng thương hại
78
Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79
Chương 79: Giấc mơ
80
Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81
Chương 81
82
Chương 82: Sở thích của anh
83
Chương 83
84
Chương 84: Đi chơi
85
Chương 85: Kem gặp nắng
86
Chương 86: Quấn quýt
87
Chương 87: Trở về nhà
88
Chương 88: Kế hoạch ẩn
89
Chương 89: Tin tưởng
90
Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91
Chương 91: Không dám dự đoán
92
Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93
Chương 93: Mực và giấy (1)
94
Chương 94: Mực và giấy (2)
95
Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96
Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97
Chương 97: Sách trắng
98
Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99
Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100
Chương 100: Bỏ trốn
101
Chương 101: Mộng kí ức
102
Chương 102: Quà
103
Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104
Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105
Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106
Chương 106: Điểm đến cuối cùng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play