Chương 20: Cảnh cáo

Người được thông suốt đã đi đúng đường.

Tịch Nhiên sau khi nói chuyện với Phương Thiết, cô đã quay lại chỗ Hoắc Thuần Du, lấy được toàn bộ thông tin về Lục Cẩm Du và người cha thân yêu của mình.

Nếu việc điều tra Phương Thiết là một điều cần thiết, thì hai người này cũng không phải để cho không. 

Thật sự mà nói, đọc gần nửa cuốn sách cô cũng chưa hiểu được rõ nữ chính này, rõ ràng nói cô ta là một người tốt tính, nhưng nghĩ lại những lần chạm mặt, cô nhớ rất kĩ ánh mắt cô ta đều âm thầm đố kỵ, lời nói luôn cố ý châm ngòi vụ nổ.

Tịch Nhiên cảm thấy nữ chính này dường như không đơn thuần như cô nghĩ. Thế nên cô thực sự muốn biết kỹ hơn về gia cảnh thật sự của cô ta, nhất là người mẹ đã bán cô ta vào Ngân gia. 

Còn người ba tệ bạc của Tịch Nhiên, cô muốn giúp mẹ của nữ phụ thượng vị, vì bà là người duy nhất ở thế giới này thật tâm với cô. Cô không muốn mỗi ngày bà ấy lấy nước mắt rửa mặt chỉ vì hai người đã đối xử tệ bạc với bà. Tình nhân kia của Tưởng Tịch Diên, cô nhất định giúp bà xử lý.

Nhưng chỉ tiếc, Hoắc Thuần Du chỉ có thể tra ra thông tin của Tưởng Tịch Diên và Phương Thiết.

“Xin lỗi cậu, Lục Cẩm Du này… tôi không thể tra.”

Anh ta không thể nói rằng lão Thanh kia không cho cậu tra…

“Chuyện này anh không nói với ai chứ?”

Hoắc Thuần Du lắc đầu, khẳng định:

“Tôi không nói với ai cả. Chỉ là trước đó có vài người cảnh cáo tôi không được điều tra cô ta...”

Hẳn trong số đó có lão Thanh nhà anh nhỉ?

Lời này Tịch Nhiên không nói, nhưng đã định sẵn trong lòng. Anh ta đương nhiên không cho người khác tra Lục Cẩm Du rồi, nhưng “vài người” này, còn có ai nữa chứ?

Tịch Nhiên bước vào trong nhà từng bước nặng nề, không một ai không thấy sự phẫn nộ của cô. Đám nữ hầu gặp cô đều sợ chạy hết, bọn họ nhìn cô đi về phía hồ bơi, chỉ chỉ chỏ chỏ rồi len lén đi theo.

Nhà họ Ngân giàu có, trong biệt thự cũng có riêng một phòng có cái hồ bơi rộng rãi để thư giãn. Nơi này hầu như chẳng ai lui tới, nên rất thích hợp để kẻ gian làm chuyện không thể để cho ai biết…

Đám nữ hầu ngóng chuyện, bọn họ đứng ngoài cửa dõi theo bước chân của Tịch Nhiên theo vào, hướng tới Lục Cẩm Du mà nổi cơn thịnh nộ.

Tịch Nhiên răng nghiến chặt, thấy cuốn sách của mình trong tay người đang ngồi trên cái giường xếp, rất tức giận hét lớn ba chữ: “Lục Cẩm Du!”

Cô ta giật mình quay người nhìn Tịch Nhiên đang phẫn nộ bước tới, thấy mọi chuyện bại lộ, cô ta cuống cuồng định giấu cuốn sách đi, lại không cẩn thận khiến cuốn sách rơi xuống hồ.

Lục Cẩm Du mặt mày tím tái nhìn cuốn sách đang chìm xuống, sợ tới mức không biết làm gì.

Còn Tịch Nhiên rất nhanh phản ứng, những gì Phương Thiết đã nói với cô trước đó, khiến cô lo sợ không màng thân mình nhảy xuống hồ. Tới lúc vớt lên được, cuốn sách đã ướt sũng ngâm trong nước. Còn Tịch Nhiên cùng cuốn sách trong hồ nước lạnh, lại như khiến sự vật gay gắt sôi sục, cô rời khỏi hồ bơi, tát mạnh vào mặt Lục Cẩm Du.

“Ai cho cô đụng vào đồ của tôi?”

Khi cô trở lại bệnh viện không thấy túi xách đã lo sợ biết bao nhiêu, nếu không có cô y tá nói cho cô biết Lục Cẩm Du đã mang về, cô thật sự sẽ lục tung cả bệnh viện ấy lên để tìm đồ.

Lục Cẩm Du ôm cái mặt mếu máo, giọng run run nói:

“Tôi… tôi tưởng cuốn sách là của anh Duệ…”

Tang chứng vật chứng đều có cả, túi xách của cô còn đang nằm trên cái giường gấp kia, cô ta vậy mà lại lôi Ngân Thương Duệ vào chuyện này để biện hộ?

“Đừng có lôi Ngân Thương Duệ vào chuyện này! Trả lời câu hỏi đi, tôi cho cô đụng vào đồ của tôi à?”

Vừa nói cô lại định đánh cô ta, nhưng lúc này Ngân Thương Duệ đã nghe tiếng ồn chạy tới, thấy cô đang bắt nạt Lục Cẩm Du thì đẩy cô xuống bể bơi một lần nữa.

Tịch Nhiên chìm xuống, dưới nước cô thấy đôi cẩu nam nữ kia, dường như thấy cả nụ cười mãn nguyện của Lục Cẩm Du, không cam tâm mà lại ngoi lên.

Khi này cô đã thấy rõ khẩu hình miệng của Lục Cẩm Du, cô ta thách thức: “Có giỏi, tới đây!”

Cô ta núp sau Ngân Thương Duệ đắc ý trêu chọc, anh ta không biết lại ra mặt giúp cô ta:

“Cô đang dám làm gì tiểu Du xem?”

Nghe Ngân Thương Duệ kia bất chấp thể hiện cái tình cảm chó má với Lục Cẩm Du, cô bước lên bờ, cầm chặt cuốn sách trong tay không nuốt trôi cục tức.

“Tôi làm gì? Tôi uống nước hai lần đều do các người hại, cô ta một chút nước cũng chưa dính, tôi đánh cô ta đến lượt anh quản à?”

Vừa dứt lời, Tịch Nhiên đã đi tới trước dùng tay chỉ vào ngực anh, đẩy anh ngồi xuống cái giường xếp. 

Cô gác một chân trắng trẻo lên cạnh giường, khí thế áp đảo: “Tên ngu ngốc anh không thấy cô ta động vào đồ của tôi, lại mắng tôi bắt nạt cô ta? Mắt kém thì lo mà chữa đi, mù quáng hết thuốc chữa người đời lại khinh chủ nhân tương lai của nhà họ Ngân là một tên đần độn không thấu tình đạt lý.”

Tịch Nhiên chửi xong, sảng khoái cười một tràng.

“Nếu vậy tôi cho anh biết thế nào mới là bắt nạt thật sự!”

Nói xong Tịch Nhiên cho Ngân Thương Duệ đang nằm trên giường kia tận mắt chứng kiến cảnh Lục Cẩm Du rơi xuống uống nước, cô đạp cô ta ngã, tiếng nước động cũng không to bằng tiếng khóc nháo của cô ả nữ chính giả tạo này.

Ngân Thương Duệ đơ ra không hành động, Lục Cẩm Du dưới nước lại nháo nhào kêu cứu:

“Anh Duệ! Cứu em!”

Tịch Nhiên cười ha hả nâng cằm Lục Cẩm Du lên, ánh mắt đay nghiến khiến đồng tử của Lục Cẩm Du thu nhỏ, cô ta giãy ra không được, nước mắt không ngừng tuôn ra sợ sệt.

Kẻ gây ra nỗi sợ ấy lại không ngại cảnh cáo: 

“Tịch Nhiên tôi không thích kẻ động tới mình, lại thù dai, cô động tới tôi một lần, có mười Ngân Thương Duệ cũng không cản nổi tôi hành sự đâu. Về sau tránh xa tôi ra, đừng tiếp tục ngu ngốc tính kế tôi. Đồ của tôi cũng đừng hòng động, cuốn sách này dù chỉ hỏng một góc, tôi sẽ nghiền cô thành cám rồi vứt cho chó ăn đấy!”

Cô vẫn luôn cho rằng bản thân nếu không nhắm tới nữ chính thì mọi chuyện sẽ yên ổn. Nhưng Lục Cẩm Du này hết lần này tới lần khác đều dám cả gan núp sau lưng Ngân Thương Duệ, cố tình tính kế để cô phải ra tay đánh cô ta.

Một người xảo quyệt như thế, sao có thể là tiểu bạch thỏ dễ bắt nạt?

“Nhớ cho kỹ những gì tôi đã nói, nếu không lần kế tiếp, tôi nhất định như ý cô muốn, đánh cho cô lộ nguyên hình!”

Tịch Nhiên rời đi, đám nữ hầu rất thích cảnh đánh người vừa rồi nên đều chạy theo cô cười nói nịnh nọt.

Còn Lục Cẩm Du dưới bể bơi lại tức giận nghiến răng ken két, cô ta rõ ràng đã thực hiện được mục đích, nhưng lại không có gì vui vẻ khi bị sỉ nhục như thế. Ánh mắt cô ta dần trở nên tối tăm, không khí xung quanh cô ta cũng trở nên bí hiểm.

Lục Cẩm Du dường như đã quên mất sự hiện diện của Ngân Thương Duệ. Một lúc sau cô ta mới sực nhớ mà điều chỉnh thái độ:

“Anh Duệ, đừng trách cô ấy, lỗi của em cả đấy huhu!”

Anh ta dù thấy tất cả, cũng hiểu tất cả, nhưng lại không hề bất ngờ về con người thật của Lục Cẩm Du. Trái lại anh lại cảm thấy Tịch Nhiên kia thú vị hơn nhiều.

Ngân Thương Duệ kiềm chế cơn buồn nôn, ôm Lục Cẩm Du vào trong lòng dỗ dành:

“Đừng khóc nữa, anh nhất định sẽ xử lý cô ta.”

Ôm người này trong lòng, ánh mắt anh lại hướng về người khác. Anh nở một nụ cười quái gở: “Tưởng Tịch Nhiên, người thú vị như cô, nhất định phải chơi với tôi đấy!”

Hot

Comments

Thảo Uyên Thái

Thảo Uyên Thái

chắc lại chị em cũng cha khác mẹ

2024-07-16

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2 Chương 2: Từ chối hôn ước
3 Chương 3: Cốt truyện
4 Chương 4: Bị lừa
5 Chương 5: Ông Trương
6 Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7 Chương 7: Gặp người quen
8 Chương 8: Gia đình
9 Chương 9: Không thoát
10 Chương 10: Thay đổi ý định
11 Chương 11: Hoắc Thuần Du
12 Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13 Chương 13: Thanh
14 Chương 14: Trống không
15 Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16 Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17 Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18 Chương 18: Loạn
19 Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20 Chương 20: Cảnh cáo
21 Chương 21: Kẻ thứ ba
22 Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23 Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24 Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25 Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26 Chương 26: Ngày gặp mặt
27 Chương 27: Dẹp loạn
28 Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29 Chương 29: Sách bị đốt
30 Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31 Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32 Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33 Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34 Chương 34: Chỉnh đốn
35 Chương 35: Bàn về sách
36 Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37 Chương 37: Lời tiên đoán
38 Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39 Chương 39: Giống nhưng khác
40 Chương 40: Tính kế
41 Chương 41: Say rượu
42 Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43 Chương 43: Ám Tình
44 Chương 44: Ba là tốt nhất
45 Chương 45: Phát hiện
46 Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47 Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48 Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49 Chương 49: Vật hoàn chủ
50 Chương 50: Tìm Phương Thiết
51 Chương 51: Hỏi
52 Chương 52: Tôi yêu em
53 Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54 Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55 Chương 55: Không nhận mặt
56 Chương 56: Thay chủ tịch
57 Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58 Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59 Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60 Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61 Chương 61: Phải chứng minh
62 Chương 62: Rất vừa lòng
63 Chương 63: Có tật giật mình
64 Chương 64: Làm điểm tựa
65 Chương 65: Người phù hợp
66 Chương 66: Những kẻ giống nhau
67 Chương 67: Mong không có biến cố gì
68 Chương 68: Đổi chỗ rồi
69 Chương 69: Chưa trở về
70 Chương 70: Không yêu
71 Chương 71: Có đáng không?
72 Chương 72: Hậu quả
73 Chương 73: Biến mất không lời
74 Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75 Chương 75: Quay ngược thời không
76 Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77 Chương 77: Đáng thương hại
78 Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79 Chương 79: Giấc mơ
80 Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81 Chương 81
82 Chương 82: Sở thích của anh
83 Chương 83
84 Chương 84: Đi chơi
85 Chương 85: Kem gặp nắng
86 Chương 86: Quấn quýt
87 Chương 87: Trở về nhà
88 Chương 88: Kế hoạch ẩn
89 Chương 89: Tin tưởng
90 Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91 Chương 91: Không dám dự đoán
92 Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93 Chương 93: Mực và giấy (1)
94 Chương 94: Mực và giấy (2)
95 Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96 Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97 Chương 97: Sách trắng
98 Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99 Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100 Chương 100: Bỏ trốn
101 Chương 101: Mộng kí ức
102 Chương 102: Quà
103 Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104 Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105 Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106 Chương 106: Điểm đến cuối cùng
Chapter

Updated 106 Episodes

1
Chương 1: Muốn sống thì tự viết tiếp đi
2
Chương 2: Từ chối hôn ước
3
Chương 3: Cốt truyện
4
Chương 4: Bị lừa
5
Chương 5: Ông Trương
6
Chương 6: Nguyệt Tinh Hi
7
Chương 7: Gặp người quen
8
Chương 8: Gia đình
9
Chương 9: Không thoát
10
Chương 10: Thay đổi ý định
11
Chương 11: Hoắc Thuần Du
12
Chương 12: Lợi dụng đi, tôi sẵn lòng
13
Chương 13: Thanh
14
Chương 14: Trống không
15
Chương 15: Sẽ làm ra được vị bánh gì?
16
Chương 16: Hồi tưởng: Hẻm tối cũng không bằng nơi ấy.
17
Chương 17: Trước mặt cũng không thấy
18
Chương 18: Loạn
19
Chương 19: Không sợ chết mới là Chu Nhiên
20
Chương 20: Cảnh cáo
21
Chương 21: Kẻ thứ ba
22
Chương 22: Một điệu khiêu vũ
23
Chương 23: Mong muốn của mẹ - vai chính của cô
24
Chương 24: Vô tình giúp đỡ
25
Chương 25: Ngày tháng sinh của cô
26
Chương 26: Ngày gặp mặt
27
Chương 27: Dẹp loạn
28
Chương 28: Kẻ mù mắt, còn mù cả tâm.
29
Chương 29: Sách bị đốt
30
Chương 30: Có được hay không cũng không quan trọng
31
Chương 31: Đau khổ hơn cả chết
32
Chương 32: Bọn họ đều tìm cô
33
Chương 33: Mèo xù lông rất đáng yêu
34
Chương 34: Chỉnh đốn
35
Chương 35: Bàn về sách
36
Chương 36: Đi xem náo nhiệt
37
Chương 37: Lời tiên đoán
38
Chương 38: Lục Cẩm Du quả thật không tầm thường
39
Chương 39: Giống nhưng khác
40
Chương 40: Tính kế
41
Chương 41: Say rượu
42
Chương 42: Toan tính của Thẩm Dạ Nhu
43
Chương 43: Ám Tình
44
Chương 44: Ba là tốt nhất
45
Chương 45: Phát hiện
46
Chương 46: Vừa tắm xong đã đạp phải phân
47
Chương 47: Để tôi đếm ngược 5 phút
48
Chương 48: Tôi thật sự là Diệp Thanh Duệ
49
Chương 49: Vật hoàn chủ
50
Chương 50: Tìm Phương Thiết
51
Chương 51: Hỏi
52
Chương 52: Tôi yêu em
53
Chương 53: Chịu thiệt thòi thêm một lần
54
Chương 54: Ghi nhớ ngày hôm nay
55
Chương 55: Không nhận mặt
56
Chương 56: Thay chủ tịch
57
Chương 57: Phương pháp đền bù thôi
58
Chương 58: Kích thích tính háo thắng
59
Chương 59: Một trong hai phải ở lại
60
Chương 60: Tịch Nhiên của bây giờ
61
Chương 61: Phải chứng minh
62
Chương 62: Rất vừa lòng
63
Chương 63: Có tật giật mình
64
Chương 64: Làm điểm tựa
65
Chương 65: Người phù hợp
66
Chương 66: Những kẻ giống nhau
67
Chương 67: Mong không có biến cố gì
68
Chương 68: Đổi chỗ rồi
69
Chương 69: Chưa trở về
70
Chương 70: Không yêu
71
Chương 71: Có đáng không?
72
Chương 72: Hậu quả
73
Chương 73: Biến mất không lời
74
Chương 74: Chủ nhân của cuốn sách bây giờ chính là tôi
75
Chương 75: Quay ngược thời không
76
Chương 76: Tôi là Tịch Nhiên, còn cô mới là Lục Cẩm Du
77
Chương 77: Đáng thương hại
78
Chương 78: Gọi là Chu Nhiên
79
Chương 79: Giấc mơ
80
Chương 80: Cuốn sách trong thư viện
81
Chương 81
82
Chương 82: Sở thích của anh
83
Chương 83
84
Chương 84: Đi chơi
85
Chương 85: Kem gặp nắng
86
Chương 86: Quấn quýt
87
Chương 87: Trở về nhà
88
Chương 88: Kế hoạch ẩn
89
Chương 89: Tin tưởng
90
Chương 90: Cô thật đáng thương! Lục Cẩm Du
91
Chương 91: Không dám dự đoán
92
Chương 92: Không hạnh phúc thì chính là bất hạnh
93
Chương 93: Mực và giấy (1)
94
Chương 94: Mực và giấy (2)
95
Chương 95: Tôi không phải nói với cô
96
Chương 96: Tôi không phải nhìn anh
97
Chương 97: Sách trắng
98
Chương 98: Ký khế ước và kế thừa
99
Chương 98: Chuẩn bị cho hôn lễ
100
Chương 100: Bỏ trốn
101
Chương 101: Mộng kí ức
102
Chương 102: Quà
103
Chương 103: Khung cảnh lễ đường
104
Chương 104: Lục Cẩm Du và nụ hôn của cô ta
105
Chương 105: Thiếu một trăm triệu nụ hôn
106
Chương 106: Điểm đến cuối cùng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play