Chương 5: Một gia đình hạnh phúc

Rất nhanh hai cô gái họ Nhâm đó chọn được những món đồ mà mình thích, tuy nhiên còn hai món đồ không ai lấy, Nhâm Tư Tư vui cười nhìn tới Nhâm Phó Hạ bên cầu thang mà nói: “Em có muốn phần quà không? Bố mang về còn đây này!”

Lúc này Nhâm Đạt mới quay mặt nhìn sang phía cầu thang, nơi cô con gái ruột của mình đang đứng. Thấy Phó Hạ mặt lạnh mày lỏng không cảm xúc gì, ông ta hơi cau mày.

“Bố, em ấy nói sẽ về đây sống và cũng chia tay bạn trai rồi!” Nhâm Bích Ngọc cười tươi nói.

Nhưng Nhâm Đạt hình như không có ý cười với Phó Hạ.

“Tuỳ nó, sống ở đâu cũng được.”

Nói xong ông ta liền quay người đi. Bầu không gian cứ tĩnh lặng, không ai lên tiếng nữa, Nhâm Phó Hạ cũng lười vẽ biểu cảm lên khuôn mặt của mình.

Nơi đây, hình như lại không chào cô nữa rồi.

Vì phòng ngủ đã không còn nên Nhâm Phó Hạ có chút khó khăn dọn tầng trên nhất để tạm nghỉ, trên đây bầu không khí hơi xám xịt, đen tối có vẻ rất khó thở. Nhâm Phó Hạ chuyển vali vào, bật đèn lên dọn nhẹ một góc cho sạch rồi cũng ngủ luôn.

Buổi sáng lần mò thức dậy, Nhâm Phó Hạ đã ăn mặc gọn gàng, áo sơ mi trắng và quần giả váy rồi từ tầng ba đi xuống tầng một, ra gần tới nơi cô nghe thấy có tiếng đông vui cười nói. Trong giây phút bước chân cô dừng lại một nhịp, vẻ mặt khó xiết tả xong rồi lại đi xuống.

Hiện tầm mắt cô là "một gia đình" có vẻ rất hạnh phúc, đầm ấm. Ngay sau khi họ thấy cô người lờ đi, người vui vẻ, người nhìn mặt. Nhâm Tư Tư rất khoái vui mà vẫy tay gọi Phó Hạ ngồi vào bàn, nhưng Nhâm Đạt lại nói: “Nó biết tự lập, con ăn đi.”

Nhâm Phó Hạ nghe rất rõ, không chỉ cô mà cả ba người còn lại, mẹ cô, chị cô.

“Ôi Phó Hạ, sao con lại về đây. Chẳng phải con đã rời nhà theo thằng đó sao? Chẳng lẽ con không hạnh phúc.” Nhâm phu nhân hốt hoảng nói.

“Tụi con chia tay rồi!”

Nhâm Phó Hạ đang mong chờ, cô chờ và hi vọng mẹ sẽ... quan tâm mình.

“Vậy sao, con về mà mẹ không biết. Có muốn ăn cơm không?”

Nhâm phu nhân vừa nói nhưng mắt không nhìn, bà ta cười vui vẻ gắp đồ ăn vào bát của hai cô con gái bên cạnh, những lời nói này cứ như chỉ để cho có chứ thực chất bà không quan tâm Nhâm Phó Hạ.

Đôi mắt Nhâm Phó Hạ hơi rũ xuống: “Thôi ạ! Con phải đi làm sớm, bố mẹ chị ăn cơm vui vẻ.”

Bố và mẹ không trả lời, không nhìn Phó Hạ nữa. Cô tự khắc ra ngoài nhanh chóng, cảm xúc trong người lâng bâng khó chịu, chán ghét khiến cô không muốn nghĩ, muốn tả, Nhâm Phó Hạ nhanh chóng ra đường lớn bắt một chiếc xe vào giữa trung tâm thành phố.

Cô dừng chân tại một khu nhà sân rộng, trong sân chứa kha khá chiếc xe hơi, Nhâm Phó Hạ vào trong nói chuyện với chủ nhà một chút, hỏi về chiếc xe của mình. Nghe xong xe đã bảo dưỡng được rồi cô liền lái đi ra khỏi cổng, chiếc xe trắng khoảng trăm triệu chạy băng băng trên đường, giờ phút này trong đầu Phó Hạ chỉ toàn cơn cuồng dã chán ghét. Chiếc xe đi được một chặng đột nhiên phanh gấp.

“Hạ, cậu lái xe nhanh vậy? Bị cảnh sát đuổi hay gì.”

Diệp Thư Cát Ly mở cửa xe rồi ngồi vào. Mắt quan sát chút biểu cảm của Phó Hạ, nhưng cô ta chỉ thấy gương mặt như thường ngày, bình thường, nhưng lại ảm đạm như chứa cơn bực.

“Không có gì.”

Dứt lời Nhâm Phó Hạ đạp phanh, tốc độ dần tăng lên, Cát Ly bên cạnh há hốc mồm, tay lần mò bên trên cầm chắc, khuôn mặt thoảng thốt thét lên: “Cậu bị ấm đầu à! Đi chậm đi chậm, phóng nhanh như vậy là muốn ăn chuối nải xanh sao?”

Nhân Phó Hạ dường như không để ý tới, cô vẫn lái với tốc độ càng lên, cho tới khi phía trước xe có chút đông, cô nhận ra trong số xe trước, cạnh mình như giống xe đắt tiền nên đã đi chậm lại.

Diệp Thư Cát Ly thở dài, bàn tay xoa xoa lồng ngực mình.

“Đồ đin, làm tớ bị doạ sắp chết!”

“Ấy! Phó Hạ, Hạ, đó... đó không phải Lamborghini sao? Màu đen đẹp chưa kìa, còn có tiếng thì phải.”

Cát Ly mắt to ra nhìn lên phía trước, miệng bắt đầu lảm nhảm, nói những từ vển vông.

Nhâm Phó Hạ lười biếng nhìn, chiếc xe đúng sang nhưng lại đi chậm khiến Nhâm Phó Hạ hơi bực, chờ khi những chiếc xe kia tản dần cô mới đạp phanh chạy nhanh.

Diệp Thư Cát Ly gào lên muốn cô đi chậm lại nhưng Phó Hạ đang bực sao để tâm, Cát Ly tiếc nuối thò đầu ra nhìn lần cuối rồi mới rời mắt.

Kỹ năng lái xe của Phó Hạ không tệ, tay cô cầm chắc vô lăng, gặp chiếc xe nào cô đều cũng vượt qua hết, cho tới khi gặp vài chiếc hiếu thắng muốn vượt qua cô, đã gặp thì chơi, tâm trạng của cô rất tệ nên đã đua cùng vài chiếc qua một vài con đường vắng vẻ. Cho tới khi sắp tới giờ làm cô mới rẽ đường.

“Đồ khốn nhà cậu... cậu giết tớ luôn đi! Khốn nạn, đồ đin, đồ đáng ghét.”

Diệp Thư Cát Ly mặt sắc thái xuống, lưng không thẳng vừa đi vừa mắng rủa chửi Nhâm Phó Hạ phía trước.

“Mai mốt muốn ngủ dưới đất, ăn chuối xanh thì nhớ đừng tới tìm tớ đi cùng. Thanh xuân của con gái tuổi hai ba này chưa muốn hạ màn đâu.” Diệp Thư Cát Ly bi thương nói.

“Hừ... đồ nhạt nhẽo. Không nói với cậu nữa, tớ đi lên khu làm của tớ đây. À trưa nhớ gọi tớ đi cà phê nhe, moa moa Hạ bé bỏng của tớ.”

Dứt câu thần thái của Diệp Thư Cát Ly như bừng sống, cô ta liền chạy sang một chiếc thang máy, còn Nhâm Phó Hạ, cô chỉ nhìn liếc qua một cái rồi đi vào trong thang chen chúc lẫn đám người.

Chapter
1 Chương 1: chia tay
2 Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3 Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4 Chương 4: Dọn đồ về nhà
5 Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6 Chương 6: Đi bar chơi
7 Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8 Chương 8: Không bị bắt đền
9 Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10 Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11 Chương 11: Đồng ý hôn sự
12 Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13 Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14 Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15 Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16 Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17 Chương 17: Gà màu thóc vứt
18 Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19 Chương 19: Khao khát có được tình thương
20 Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21 Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22 Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23 Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24 Chương 24: Chung bữa ăn
25 Chương 25: Tới Chung gia ở
26 Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27 Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28 Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29 Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30 Chương 30: Bận rộn
31 Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32 Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33 Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34 Chương 34: Gặp người
35 Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36 Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37 Chương 37: Vận xui gì vậy?
38 Chương 38: Cảm ơn
39 Chương 39: Trở về Chung gia
40 Chương 40: Cơn đau gần gũi
41 Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42 Chương 42: Say quên lối về
43 Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44 Chương 44: Yêu thì yêu
45 Chương 45: Có một tên đần
46 Chương 46: Cầm tay anh
47 Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48 Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49 Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50 Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51 Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52 Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53 Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54 Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55 Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56 Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57 Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58 Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59 Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60 Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61 Chương 61: Đám tang
62 Chương 62: Gặp người yêu cũ
63 Chương 63: Quay về bên anh đi
64 Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65 Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66 Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67 Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68 Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69 Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70 Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71 Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72 Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73 Chương 73: Cơn đau giày vò
74 Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75 Chương 75: Đời này không phụ em
76 Chương 76: Về Nhâm gia
77 Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78 Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79 Chương 79: Cảm nhận tình thương
80 Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81 Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82 Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83 Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84 Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85 Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86 Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87 Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88 Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89 Chương 89: Gặp phiền không hết
90 Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91 Chương 91: Đôi môi...!
92 Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93 Chương 93: Bắt ép luyện tập
94 Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95 Chương 95: Lòng đố kị của con người
96 Chương 96: Bị trật khớp
97 Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98 Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99 Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100 Chương 100: Kết thúc
101 Hamster và Mèo
102 Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103 Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104 Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105 Ngoại truyện 4: Sinh đẻ
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: chia tay
2
Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3
Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4
Chương 4: Dọn đồ về nhà
5
Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6
Chương 6: Đi bar chơi
7
Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8
Chương 8: Không bị bắt đền
9
Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10
Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11
Chương 11: Đồng ý hôn sự
12
Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13
Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14
Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15
Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16
Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17
Chương 17: Gà màu thóc vứt
18
Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19
Chương 19: Khao khát có được tình thương
20
Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21
Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22
Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23
Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24
Chương 24: Chung bữa ăn
25
Chương 25: Tới Chung gia ở
26
Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27
Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28
Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29
Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30
Chương 30: Bận rộn
31
Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32
Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33
Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34
Chương 34: Gặp người
35
Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36
Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37
Chương 37: Vận xui gì vậy?
38
Chương 38: Cảm ơn
39
Chương 39: Trở về Chung gia
40
Chương 40: Cơn đau gần gũi
41
Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42
Chương 42: Say quên lối về
43
Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44
Chương 44: Yêu thì yêu
45
Chương 45: Có một tên đần
46
Chương 46: Cầm tay anh
47
Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48
Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49
Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50
Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51
Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52
Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53
Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54
Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55
Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56
Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57
Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58
Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59
Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60
Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61
Chương 61: Đám tang
62
Chương 62: Gặp người yêu cũ
63
Chương 63: Quay về bên anh đi
64
Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65
Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66
Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67
Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68
Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69
Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70
Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71
Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72
Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73
Chương 73: Cơn đau giày vò
74
Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75
Chương 75: Đời này không phụ em
76
Chương 76: Về Nhâm gia
77
Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78
Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79
Chương 79: Cảm nhận tình thương
80
Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81
Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82
Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83
Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84
Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85
Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86
Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87
Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88
Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89
Chương 89: Gặp phiền không hết
90
Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91
Chương 91: Đôi môi...!
92
Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93
Chương 93: Bắt ép luyện tập
94
Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95
Chương 95: Lòng đố kị của con người
96
Chương 96: Bị trật khớp
97
Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98
Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99
Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100
Chương 100: Kết thúc
101
Hamster và Mèo
102
Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103
Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104
Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105
Ngoại truyện 4: Sinh đẻ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play