Chương 19: Khao khát có được tình thương

Buổi sáng...

“Cô đi làm đây, à mà... cha mẹ gọi cháu về đấy.”

“Vâng.”

Nhâm Phó Hạ đang ăn bữa sáng, nghe cô út nói vậy cô liền trả lời cho qua loa. Cô cũng có ý định sẽ về nhà dọn đồ để ra ngoài tìm chỗ sống, nên từ tối qua đã xin phép sếp mình để nghỉ nửa buổi.

Ăn sáng xong Nhâm Phó Hạ cũng nhanh chóng đi về nhà.

Căn nhà luôn trống trải một cách nhạt nhẽo, khác với vài căn khác, nhà của Nhâm Phó Hạ chẳng bao giờ thấy có ai hay có tiếng cười.

Cô lái xe vào trong, vừa bước ra đã nghe thấy những tiếng náo nhiệt của những căn nhà khác, tiếng trẻ con, tiếng ai đó ngân nga, và tiếng người tán ngẫu. Chỉ có nhà mình là im lặng khiến cho cô thấy rất hẩm hiu.

“A, con chào mẹ.”

Nhâm phu nhân từ lúc nào đã ở bên cánh cửa nhìn cô rồi. Nhâm Phó Hạ vừa quay lại thấy cô dường như bị giật mình.

“Phó Hạ, sao con có thể sang chỗ cô út của con ở được chứ? Chỗ chúng ta vẫn còn mà, sao con lại đi làm phiền cô ấy rồi.”

Nhâm phu nhân đi tới nắm chắc tay của Phó Hạ, bà ấy vừa phàn nàn vừa không vui, sắc mặt gần như sắp khóc.

“Cha mẹ đâu đối đãi bội bạc với con đâu sao con lại cứ xa cách cha mẹ vậy, ngoan, vào nhà ở đi con. Đợi vài tháng tới ngày kết hôn là được, con đừng ra bên ngoài rêu rao để có tiếng xấu, phía nhà chồng con mà biết là họ không vui đâu.”

Thật là, mẹ quan tâm Phó Hạ quá. Nhưng cách quan tâm lại không xuất phát từ trong tâm, mẹ chỉ lo xa rằng, cô ra ngoài là để lăng loàn thôi sao? Sao mẹ cứ hay đặt những suy nghĩ dơ bẩn đó vào cô chứ? Với lại, là ai xa cách cô? Là ai không cần cô trước hả.

Nhâm Phó Hạ còn nhớ, lần trước mẹ nói cô 22 tuổi, nhưng thực chất cô đã 23 tuổi! Đến tuổi của đứa con gái ruột như cô mẹ cũng không nhớ, mẹ còn nói cô xa cách hai người? Bộ mẹ chưa từng nghĩ và xem lại bản thân mình sao? Mẹ cứ luôn muốn đặt những ý nghĩ của mẹ lên người cô, Phó Hạ đều im lặng, không trái ý, bởi vì cô biết họ có công sinh dưỡng mình. Mọi đều cô có thể nhẫn nhịn, nhẫn nhịn.

Nhưng cô có ý trí tự do mạnh mẽ, nơi không cho cô sự yêu thương, cô cũng khó dung thân.

“Mẹ, con không rêu rao. Con có công việc, chắc mẹ không biết... con là một đứa cuồng làm việc như thế nào đâu ha.”

“Không rêu rao là tốt, với cả tại con lúc trước cứ khăng khăng yêu tên Hoàng gì đó nên mẹ làm sao biết con là một đứa như thế nào. Vào nhà đi con, phải là đứa con ngoan cha và mẹ mới thương con chứ.”

Nhâm phu nhân hài lòng, bà ấy cười cười rồi dắt Phó Hạ đi vào.

Nhâm Phó Hạ có đầy tâm sự, cô thấy bất mãn trước những lời mẹ nói, nhưng cô không muốn bật lại, một hai lời đều nhịn xuống.

Cô của trước đây hay bây giờ đều rất ngoan, mười lời của họ cô nghe hết chín, cô chẳng bao giờ dám kháng lời của hai người, duy nhất... chuyện hai người bảo cô chia tay Hoàng Giả Ninh là cô không nghe. Nhưng là vì gì chứ? Vì cha mẹ hai người không cho cô một chút tình yêu thương nên cô mới muốn cần một bờ vai để tựa, một người thương yêu mình.

Cô cũng là vì muốn được một người nào đó yêu thương mà thôi. Nhưng lại thật khó.

Bây giờ mẹ trông như quan tâm cô, nhưng thực chất là mẹ chỉ đang trú trọng cô vì cô đã đính hôn được với một gia tộc lớn. Bà ta... đến giờ vẫn không cho cô tình yêu thương của một người mẹ, chỉ muốn... áp đặt cô lên để tùy ý biến cô như ý họ muốn.

“Phó Hạ, con cũng lớn rồi sao lại không tô son khi ra ngoài thế hả? Đã hai mấy rồi cơ mà, con cứ để bộ mặt như vậy người ta sẽ chán ghét con đó.”

Nhâm phu nhân ấn vai cô ngồi xuống, bà ta ngồi bên cạnh tỉ mỉ quan sát gương mặt không lớp phấn, không son chát của cô rồi lại than thở, thở dài.

“Không có ai chán ghét con trong bộ dạng này.”

Nhâm phu nhân không nói gì, bà ta bây giờ chỉ gần mặt quan sát gương mặt khả ái của Phó Hạ mà trước nay bà chưa từng chú ý đến. Hai mắt to tròn, ngũ quan đều đặn vừa nhau, không to không nhỏ, gương mặt không một vết xước, vết tàn. Đây... đây... Nhâm phu nhân bây giờ mới phát hiện ra hoá ra đứa con út này của mình là thuộc dạng nhan sắc đỉnh cao như thế nào.

Bà trầm trồ kinh ngạc trong khoảng lặng.

“Mẹ... mẹ sao vậy?” Nhâm Phó Hạ hơi hoang mang trước sự im lặng của bà ấy.

Cạch...

Âm thanh vang rõ ràng, Nhâm Phó Hạ Nhâm phụ nhân quay đầu sang nhìn, sau cánh cửa là một người quen thuộc? Nhâm Tư Tư, tay cô ta cầm vali, thấy trong nhà có người nên cô ta liền vui mừng chạy vào.

“Mẹ.”

Nhâm phu nhân lặng người khi thấy cô con gái thứ hai đang ở đây. Chưa kịp để bà thích ứng Nhâm Tư Tư liền vồ nhào vào lòng bà.

“Con nhớ mẹ lắm.”

Nhâm phu nhân phản ứng lại: “Tiểu Tư, chẳng phải con nên ở nước ngoài tham khám sức khỏe sao?”

Bà ấy ngỡ ngàng hỏi, một tay đặt lên lưng cô con gái tiếp một tay xoa nhẹ đầu Nhâm Tư Tư.

Nhâm Phó Hạ nhìn thấy, cảm giác như cô đang ao ước được mẹ làm vậy với mình, nhìn bàn tay mẹ xoa đầu Nhâm Tư Tư một cách nhẹ nhàng, khoảnh khắc đó đã khiến cô cao trào biết bao, giá như... giá như bàn tay đó là ở trên đầu cô thì tốt!

“Con xin lỗi! Qua bên đó bác sĩ khám họ nói con không có ung thư gì cả, con đã qua nhiều bệnh viện khác để kiểm tra cho chắc chắn hơn nhưng họ vẫn cho ra kết quả là con không có mắc ung thư, con mừng lắm mẹ.”

“Vậy là, trước đó bác sĩ đã chuẩn đoán nhầm sao?”

“Vâng, chắc là vậy rồi mẹ! Nhưng... con xin lỗi mẹ nhiều lắm... tại con mà... con không thể đính hôn báo ân sự nuôi dưỡng của cha mẹ được... hức... con... thấy... có lỗi nhiều lắm!”

Nhâm Tư Tư trong lòng bà ấy khóc như một đứa trẻ, thấy vậy Nhâm phu nhân liền vỗ về an ủi: “Không sao đâu con yêu, mọi chuyện đã qua rồi! Em con cũng đã đính hôn xong với gia tộc đó, con không cần cảm thấy có lỗi đâu.”

Nhâm Tư Tư nghe vậy bỗng dừng một nhịp khóc, cô ta quay mặt ra nhìn lén Phó Hạ, tự trách sao lại về muộn như vậy. Rõ ràng mới chưa tới một tuần mà họ đã đính hôn xong.

Hot

Comments

Đặng Phong

Đặng Phong

Lừa đảo

2023-06-17

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: chia tay
2 Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3 Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4 Chương 4: Dọn đồ về nhà
5 Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6 Chương 6: Đi bar chơi
7 Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8 Chương 8: Không bị bắt đền
9 Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10 Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11 Chương 11: Đồng ý hôn sự
12 Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13 Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14 Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15 Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16 Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17 Chương 17: Gà màu thóc vứt
18 Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19 Chương 19: Khao khát có được tình thương
20 Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21 Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22 Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23 Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24 Chương 24: Chung bữa ăn
25 Chương 25: Tới Chung gia ở
26 Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27 Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28 Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29 Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30 Chương 30: Bận rộn
31 Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32 Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33 Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34 Chương 34: Gặp người
35 Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36 Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37 Chương 37: Vận xui gì vậy?
38 Chương 38: Cảm ơn
39 Chương 39: Trở về Chung gia
40 Chương 40: Cơn đau gần gũi
41 Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42 Chương 42: Say quên lối về
43 Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44 Chương 44: Yêu thì yêu
45 Chương 45: Có một tên đần
46 Chương 46: Cầm tay anh
47 Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48 Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49 Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50 Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51 Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52 Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53 Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54 Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55 Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56 Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57 Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58 Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59 Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60 Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61 Chương 61: Đám tang
62 Chương 62: Gặp người yêu cũ
63 Chương 63: Quay về bên anh đi
64 Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65 Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66 Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67 Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68 Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69 Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70 Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71 Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72 Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73 Chương 73: Cơn đau giày vò
74 Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75 Chương 75: Đời này không phụ em
76 Chương 76: Về Nhâm gia
77 Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78 Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79 Chương 79: Cảm nhận tình thương
80 Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81 Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82 Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83 Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84 Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85 Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86 Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87 Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88 Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89 Chương 89: Gặp phiền không hết
90 Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91 Chương 91: Đôi môi...!
92 Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93 Chương 93: Bắt ép luyện tập
94 Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95 Chương 95: Lòng đố kị của con người
96 Chương 96: Bị trật khớp
97 Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98 Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99 Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100 Chương 100: Kết thúc
101 Hamster và Mèo
102 Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103 Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104 Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105 Ngoại truyện 4: Sinh đẻ
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: chia tay
2
Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3
Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4
Chương 4: Dọn đồ về nhà
5
Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6
Chương 6: Đi bar chơi
7
Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8
Chương 8: Không bị bắt đền
9
Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10
Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11
Chương 11: Đồng ý hôn sự
12
Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13
Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14
Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15
Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16
Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17
Chương 17: Gà màu thóc vứt
18
Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19
Chương 19: Khao khát có được tình thương
20
Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21
Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22
Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23
Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24
Chương 24: Chung bữa ăn
25
Chương 25: Tới Chung gia ở
26
Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27
Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28
Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29
Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30
Chương 30: Bận rộn
31
Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32
Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33
Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34
Chương 34: Gặp người
35
Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36
Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37
Chương 37: Vận xui gì vậy?
38
Chương 38: Cảm ơn
39
Chương 39: Trở về Chung gia
40
Chương 40: Cơn đau gần gũi
41
Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42
Chương 42: Say quên lối về
43
Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44
Chương 44: Yêu thì yêu
45
Chương 45: Có một tên đần
46
Chương 46: Cầm tay anh
47
Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48
Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49
Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50
Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51
Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52
Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53
Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54
Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55
Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56
Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57
Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58
Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59
Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60
Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61
Chương 61: Đám tang
62
Chương 62: Gặp người yêu cũ
63
Chương 63: Quay về bên anh đi
64
Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65
Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66
Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67
Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68
Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69
Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70
Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71
Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72
Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73
Chương 73: Cơn đau giày vò
74
Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75
Chương 75: Đời này không phụ em
76
Chương 76: Về Nhâm gia
77
Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78
Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79
Chương 79: Cảm nhận tình thương
80
Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81
Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82
Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83
Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84
Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85
Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86
Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87
Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88
Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89
Chương 89: Gặp phiền không hết
90
Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91
Chương 91: Đôi môi...!
92
Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93
Chương 93: Bắt ép luyện tập
94
Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95
Chương 95: Lòng đố kị của con người
96
Chương 96: Bị trật khớp
97
Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98
Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99
Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100
Chương 100: Kết thúc
101
Hamster và Mèo
102
Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103
Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104
Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105
Ngoại truyện 4: Sinh đẻ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play