Chương 9: đính hôn, kết hôn?

Gần cuối, giọng hét lớn của Nhâm Bích Ngọc cũng yếu đi kèm theo những giọt nước mắt rơi trên má. Nhâm Đạt và phu nhân của mình nhìn nhau, vẻ mặt rất đáng tiếc, rất thương cho Nhâm Bích Ngọc. Thế là họ không ép nữa, liền chuyển đổi mục tiêu sang Nhâm Tư Tư.

“Tư Tư, bố mẹ nuôi con nhiều năm, yêu thương con như vậy! Con cũng nên báo hiếu, giúp bố mẹ lần này được không?” Nhâm phu nhân nhẹ giọng cầu xin, bà ta cũng lộ ra vẻ phần tiếc nuối vì cô con gái nuôi này.

Nhâm Tư Tư buồn bã trả lời: “Vâng, con cũng rất muốn báo... hiếu cho cha mẹ... nhưng... con... con vừa biết mình mắc bệnh ung thư cha mẹ à! Con thật sự không dám... ảnh hưởng mọi người, con... lo... con cũng sợ hức... hức...”

Vừa nói Nhâm Tư Tư bắt đầu tuôn dòng nước mắt, Nhâm phu nhân vừa nghe cũng gần như bị tạch tâm, Nhâm Đạt thì bất lặng.

“Con nói... con mắc ung thư.” Nhâm Đạt hỏi lại.

“Vâng... con... con xin lỗi!”

“Lâu chưa, sao con không nói!” Nhâm Đạt hét lớn.

Nhâm Tư Tư sợ hãi trả lời: “Mới hôm qua con khám mới biết, bác sĩ nói đang trong giai đoạn hai, cần nhanh chóng ra nước ngoài điều trị mới có cơ may sống được... bố... con sợ lắm!”

Nhâm Tư Tư khóc lóc không ngừng, cô ta còn ngã quỳ dưới đất trông thảm thiết khác với gương mặt mà Nhâm Phó Hạ hay thấy trước đó, thê thảm đến đáng đáng thương.

Nhâm Đạt hoang mang dần, ông không thể dập tắt niềm ấp ủ của chính mình và con gái trong lần biểu diễn nhạc ở thủ đô nước Niên Hợp được, nhờ cô con gái thứ hai, nhưng con bé cần được điều trị gấp. Vậy... lần kết hôn với yêu cầu, lời hứa đó của bà cố nội làm sao đây?

Nhâm Phó Hạ bước vào, Nhâm Đạt thấy vậy liền lộ ra đường nét mừng rỡ. Ông ta tiến tới nhờ lấy Phó Hạ nhanh chóng.

“Phó Hạ, con phải giúp gia đình. Mọi người ai cũng đều có nỗi khổ hết, con hãy chấp nhận hôn sự này đi.”

Nhâm Phó Hạ đứng im, cô ngơ ngác nhìn lấy ba người kia một cái rồi nhìn bố mình, cô hỏi: “Cái gì chứ, làm gì có hôn sự!”

Tiếng nói của mọi người rất lớn, nhưng Nhâm Phó Hạ không nắm bắt được tình hình đầu nên cô không biết họ đang làm gì.

Nhâm Đạt nhanh liền biểu ý: “Bà cố nội của con có di nguyện hứa với một người sẽ cho con cháu hai bên kết hôn với nhau, nghe nói gia tộc đó là quân nhân có quyền, tiền thế, con đi gả cho nhà đó sẽ không cần lo gì cả. Phó Hạ, con phải gả đi biết không?”

Nhâm Phó Hạ bắt đầu cau mày, gì mà có cả hôn ước từ đời trước rồi lại di nguyện đời trước vậy.

“Con không gả!”

Điều này chẳng có gì tốt đẹp cả, Nhâm Phó Hạ tuyệt đối không được chấp thuận.

Lời nói buộc trên miệng vừa nói ra Nhâm Phó Hạ liền bị giáng cho một bạt tai, cú đánh đau điếng khiến cho cô bị choáng ngợp không kịp tiếp nhận gì đã ngã dưới đất. Cú tát vừa rồi không phải đau, mà là quá đau.

“Mày không có quyền từ chối! Ăn ở nuôi mày, ai chu cấp tiền cho hả. Không kể mày còn lấy tiền đi nuôi một thằng vô dụng, bây giờ mày nên trả ơn sinh nuôi thành công này. Rõ chưa hả.”

“Đúng rồi đấy Phó Hạ, con là con gái út! Con hãy nghe lời cha con đi, bố mẹ thật sự không phải bắt ép con gì. Nhưng chị con phải bước tiếp sự nghiệp của mình, chị hai con lại bị ung thư ngày mai nên ra nước ngoài điều trị, còn mỗi con, con cũng hai hai tuổi rồi phải hiểu chuyện đi chứ, trả ơn sinh thành đi con gái... mẹ mệt lắm hu hu.”

Nhâm Phó Hạ đứng dậy, bên má cô thấy rõ năm ngón tay in ra. Mà lúc này làn da phần tát vẫn chưa hết rát nóng, cô đưa đôi mắt kiên quyết của mình ra nhìn họ rồi đáp nhẹ một câu.

“Con không gả.”

Nói xong cô liền chạy lên trên tầng, Nhâm Đạt choáng đầu hơi lảo đảo, Nhâm phu nhân khóc cũng lu mờ cả mắt, Nhâm Bích Ngọc thấy vậy liền chạy tới đỡ cha cả mẹ đi vào trong phòng.

Dường như chẳng ai để ý tới Nhâm Tư Tư, khuôn mặt cô ta kinh ngạc, mắt trợn tròn. Rõ ràng cô đã kêu rất nhiều nhưng sao không ai nghe? Cô nói cô muốn gả mà, một gia tộc lớn, quân nhân? Sao cha mẹ lại không nói sớm, nếu Nhâm Tư Tư biết nhà đó có quyền thế như vậy thì đã không giả bộ giả thể rồi.

Ngày hôm sau...

Nhâm Tư Tư được cha đặt máy bay từ trước, mẹ sắp xếp hành lý ra sân bay cùng. Cô ta cười nhẹ hoang mang nói: “Mẹ, nếu Phó Hạ không gả đi con gả cũng được.”

Nghe xong Nhâm phu nhân gần như bật khóc ngay tức khắc, bà nói: “Con gái của mẹ, con có hiếu như vậy mẹ cảm kích vô cùng, nhưng con cần điều trị. Về việc gả đi cha và mẹ sẽ cố gắng thuyết phục Phó Hạ, con đi chỉ cần cố gắng điều trị hết bệnh khoẻ là mẹ vui rồi.”

Chuyến bay đang ở phía trước, Nhâm phu nhân nói xong liền đẩy Nhâm Tư Tư lên. Nhìn Nhâm Tư Tư vừa quay mặt lại bà đã liền bật khóc, cho tới khi Nhâm Tư Tư ngồi vào khoang, máy bay, bay rồi bà mới buồn bã rời về.

Về tới nhà hai vợ chồng họ cố khuyên Nhâm Phó Hạ, nhưng cô không màng để ý.

Sau hai ngày Nhâm Bích Ngọc cũng thu dọn hành lý mà ra sân bay bắt đầu chuyến đi tới nước Niên.

Trước ngày hôm đó, Nhâm Bích Ngọc rón rén tới phòng của Nhâm Phó Hạ.

Cốc cốc...

“Phó Hạ, em ngủ chưa!”

Đợi năm, mười giây cửa cũng mở. Căn phòng tối thui Nhâm Bích Ngọc bước vào liền mở đèn, cô nhìn sang thấy Phó Hạ lười biếng nằm xuống.

“Có chuyện gì.”

“Chị biết, em thiệt thòi. Bất kể ai bị ép hôn mà không phải với người mình yêu thì sẽ rất khó chịu, đặc biệt là không đồng ý. Nhưng bố mẹ lần này thật sự vất vả... công ty của bố hiện giờ xảy ra chút vấn đề rất khó khăn. Chị sợ công ty sắp không đứng vững nữa, nên chị mong em có thể gả để tạo sự vững chắc cho công ty.” Nhâm Bích Ngọc nhẹ nhàng nói, tuy nhiên vẫn có phần buồn cho lời nói này.

Nhâm Phó Hạ chau mày, bực tức nói: “Chị nói hay vậy sao chị không gả, chẳng phải chị là người đầu được bố mẹ đề cập tới hay sao?”

Nhâm Bích Ngọc buồn bã, cô ta rời ánh mắt nhìn xuống nền sàn.

“Nếu được, thì chị đã gả rồi! Nhưng chị không thể, em biết... chị mắc bệnh máu trắng từ nhỏ mà đúng không? May có bố mẹ yêu thương, họ thử mọi cách từ y khoa với y dược cộng với sự may mắn chị mới sống tới tận bây giờ, nhưng dạo gần đây chị thấy không khoẻ lắm, chị sợ... năm nay không ổn nổi nữa.”

“Em đừng lo bên đó, chị dò kỹ rồi! Đối tượng kết hôn đúng là một gia tộc nhiều đời làm quân nhân, người kết hôn với em là một chàng trai mới hai tám tuổi, nghe nói mới đây được thăng chức làm thiếu tướng, đời sống sạch sẽ, chưa từng rượu chè gái gú, lấy người đó không yêu thì cũng không có khổ sở. Em không cần phải lo.”

Nhâm Bích Ngọc cười nhẹ, Nhâm Phó Hạ nghe vậy không vui liền phán một câu: “Nếu tốt như vậy sao chị không khỏi hết bệnh mà lấy hắn chứ.”

Chapter
1 Chương 1: chia tay
2 Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3 Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4 Chương 4: Dọn đồ về nhà
5 Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6 Chương 6: Đi bar chơi
7 Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8 Chương 8: Không bị bắt đền
9 Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10 Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11 Chương 11: Đồng ý hôn sự
12 Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13 Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14 Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15 Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16 Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17 Chương 17: Gà màu thóc vứt
18 Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19 Chương 19: Khao khát có được tình thương
20 Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21 Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22 Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23 Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24 Chương 24: Chung bữa ăn
25 Chương 25: Tới Chung gia ở
26 Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27 Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28 Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29 Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30 Chương 30: Bận rộn
31 Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32 Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33 Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34 Chương 34: Gặp người
35 Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36 Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37 Chương 37: Vận xui gì vậy?
38 Chương 38: Cảm ơn
39 Chương 39: Trở về Chung gia
40 Chương 40: Cơn đau gần gũi
41 Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42 Chương 42: Say quên lối về
43 Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44 Chương 44: Yêu thì yêu
45 Chương 45: Có một tên đần
46 Chương 46: Cầm tay anh
47 Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48 Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49 Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50 Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51 Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52 Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53 Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54 Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55 Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56 Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57 Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58 Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59 Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60 Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61 Chương 61: Đám tang
62 Chương 62: Gặp người yêu cũ
63 Chương 63: Quay về bên anh đi
64 Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65 Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66 Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67 Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68 Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69 Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70 Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71 Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72 Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73 Chương 73: Cơn đau giày vò
74 Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75 Chương 75: Đời này không phụ em
76 Chương 76: Về Nhâm gia
77 Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78 Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79 Chương 79: Cảm nhận tình thương
80 Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81 Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82 Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83 Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84 Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85 Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86 Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87 Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88 Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89 Chương 89: Gặp phiền không hết
90 Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91 Chương 91: Đôi môi...!
92 Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93 Chương 93: Bắt ép luyện tập
94 Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95 Chương 95: Lòng đố kị của con người
96 Chương 96: Bị trật khớp
97 Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98 Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99 Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100 Chương 100: Kết thúc
101 Hamster và Mèo
102 Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103 Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104 Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105 Ngoại truyện 4: Sinh đẻ
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: chia tay
2
Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3
Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4
Chương 4: Dọn đồ về nhà
5
Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6
Chương 6: Đi bar chơi
7
Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8
Chương 8: Không bị bắt đền
9
Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10
Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11
Chương 11: Đồng ý hôn sự
12
Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13
Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14
Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15
Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16
Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17
Chương 17: Gà màu thóc vứt
18
Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19
Chương 19: Khao khát có được tình thương
20
Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21
Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22
Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23
Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24
Chương 24: Chung bữa ăn
25
Chương 25: Tới Chung gia ở
26
Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27
Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28
Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29
Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30
Chương 30: Bận rộn
31
Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32
Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33
Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34
Chương 34: Gặp người
35
Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36
Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37
Chương 37: Vận xui gì vậy?
38
Chương 38: Cảm ơn
39
Chương 39: Trở về Chung gia
40
Chương 40: Cơn đau gần gũi
41
Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42
Chương 42: Say quên lối về
43
Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44
Chương 44: Yêu thì yêu
45
Chương 45: Có một tên đần
46
Chương 46: Cầm tay anh
47
Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48
Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49
Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50
Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51
Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52
Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53
Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54
Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55
Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56
Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57
Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58
Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59
Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60
Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61
Chương 61: Đám tang
62
Chương 62: Gặp người yêu cũ
63
Chương 63: Quay về bên anh đi
64
Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65
Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66
Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67
Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68
Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69
Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70
Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71
Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72
Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73
Chương 73: Cơn đau giày vò
74
Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75
Chương 75: Đời này không phụ em
76
Chương 76: Về Nhâm gia
77
Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78
Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79
Chương 79: Cảm nhận tình thương
80
Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81
Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82
Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83
Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84
Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85
Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86
Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87
Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88
Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89
Chương 89: Gặp phiền không hết
90
Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91
Chương 91: Đôi môi...!
92
Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93
Chương 93: Bắt ép luyện tập
94
Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95
Chương 95: Lòng đố kị của con người
96
Chương 96: Bị trật khớp
97
Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98
Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99
Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100
Chương 100: Kết thúc
101
Hamster và Mèo
102
Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103
Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104
Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105
Ngoại truyện 4: Sinh đẻ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play