Chương 6: Đi bar chơi

Một ngày mới dành thời gian chuyên tâm vào thiết kế. Nhâm Phó Hạ trong phòng làm việc cùng với các đồng nghiệp khác, họ vui vẻ hay buôn chuyện, còn Nhâm Phó Hạ thì lại dán mắt vào máy tính, tay cầm bút viết viết lại ngừng.

“Phó Hạ, em chỉnh sửa bộ trang phục xong chưa.” Nữ đồng nghiệp bên cạnh hỏi Phó Hạ.

Nhâm Phó Hạ nhìn qua rồi quay mặt lại trả lời: “Vẫn chưa!”

“Của chị xong rồi nè, chị tính ra ngoài mua đồ ăn trưa! Em có muốn ăn cùng không?” Nữ đồng nghiệp vui vẻ hoà đồng nói.

Nhâm Phó Hạ nhìn qua cô ta và cười nhẹ một cái: “Không cần ạ! Tí em sẽ đi ăn cùng bạn.”

“Vậy thì tiếc cho chị rồi ha ha, thôi chị đi đây.”

“Vâng.”

Nhâm Phó Hạ vùi đầu vào làm việc tiếp, cô muốn quên, cô không muốn nhớ gì. Một chút gì cũng chẳng muốn nhớ, nếu như chót nhớ thứ gì về quá khứ vừa rồi cô sẽ cảm thấy lồng ngực mệt khó thở.

Công việc, cho cô quên hết mọi thứ.

Tầm trưa... Nhâm Phó Hạ làm đúng như lời hẹn tới chỗ làm của Diệp Thư Cát Ly rủ cô ta xuống nhà ăn của công ty.

Ngày hôm nay chẳng có tâm trạng gì nên Phó Hạ cũng khó nuốt nổi cơm và lười biếng nói chuyện, cô chỉ nghe Cát Ly bên cạnh lải nhải vớ vẩn.

Một ngày nhạt nhẽo lại bắt đầu trôi đi, Nhâm Phó Hạ tan sở.

“Hạ, cậu muốn đi uống bia không?”

Nhâm Phó Hạ ngẩng đầu ra nhìn phía trước, tâm không toan tính gì nên liền trả lời đi cùng Diệp Thư Cát Ly.

Chiếc xe đậu một bên lề đường, cách không xa đó có một quán bar khá lớn, có người đi vào cũng không phải nhiều. Nhâm Phó Hạ vừa bước ra xe đã bị Diệp Thư Cát Ly dắt tay vui vẻ tưng bừng đi vào.

“Đi chậm chút đi!”

“Vào chỗ này tha hồ vui vẻ, chỗ này á... có nhiều trai đẹp lắm đấy Hạ.” Vừa nói Cát Ly vừa cười như chúa tà d.â.m cười khờ khờ.

Nhâm Phó Hạ bên cạnh nhếch cánh môi như có ý chút khinh bỉ biểu cảm đó rồi hỏi: “Sao cậu biết có nhiều trai? Từng đến rồi à!”

Diệp Thư Cát Ly lại cười hì hì như ngáo: “Mới biết gần đây thôi! Nào đi lẹ nhanh chơi nào.”

Bước vào trong quán mới thấy cũng không tồi, nhạc mở với tiếng không quá ồn, người ở cũng rất gọn gàng, nơi đây không có những cô gái múa cột hay bưng rượu gì cả. Khác xa so với suy nghĩ vừa rồi của Nhâm Phó Hạ.

Lần đi bar này có vẻ tốt hơn năm lần trước kia.

Nhâm Phó Hạ theo Cát Ly tới một bên bàn còn trống. Bàn ghế khá lớn và dài, sạch sẽ vẫn chưa có ai ngồi tới. Diệp Thư Cát Ly vội kéo Phó Hạ ngồi vào rồi gọi đồ.

Bầu không khí xáo trộn, tiếng nhạc nhỏ dần Phó Hạ bắt đầu nghe thấy những tiếng nói xì xào. Quán bar này thật sự không tồi, lần đầu cô thấy một quán bar sạch như vậy.

“Ok không Hạ, quán này rất tốt mà đúng không? Nếu cậu muốn có trai bên cạnh, nhìn thấy mấy người đang nhìn chúng ta không? Chỉ cần cậu vẫy tay họ sẽ tới ngay đấy.”

“Không tồi!”

“Ha ha, tớ gọi vài người tới uống cùng... nha!” Mặt của Cát Ly bỗng tối dần.

Mà cả người Nhâm Phó Hạ như bị bóng tối chiếm lấy, cô hơi nhướng mày, sống lưng hơi lạnh cô liền quay đầu lại nhìn. Đập vào tầm mắt cô là những thân thể to, dài, Nhâm Phó Hạ ngẩng đầu lên, cô nhận được những nụ cười hay một khuôn mặt ảm đạm, không cảm xúc.

“Chào hai em, có thể cho tụi anh ngồi chung được không?”

......................

Nơi lề đường đậu vài con xe, bầu không khí khá yên ổn bỗng tiếng xe đâu đó vang rất giòn dã. Con đường lớn ba chiếc xe hơi trông rất sang trọng nối hàng nhau chạy lên hàng lề, từng chiếc đậu vào vị trí.

Những kẻ đi xung quanh đó coi bộ dán mắt không rời rồi!

Ba chiếc xe màu đen hết lần lượt là Lamborghini, Bugatti, Mercedes. Sự hào nhoáng giàu có này chẳng ai có thể rời đi trước mà không ngắm, bao nhiêu con mắt trầm trồ, mồm há hốc, cửa xe mở ra họ đều thấy 2 người đàn ông mặc Âu phục.

“Thằng Thiệu nói tầm chục phút nữa mới tới, chúng ta vào trước đi.”

“Thằng đó lịch trình kín mít lần nào tụ họp nó chẳng tầm chục phút một tiếng mới đến.”

“Đi vào thôi!”

“Ừm!”

“Ờ!”

Ba đôi chân thẳng tiến bước đi.

“Chỗ ngồi đó có người rồi! Mấy chỗ khác cũng chẳng còn dư... Chung Ngụy, đi ngồi chung hay đứng uống.”

“Thần Diêu, chẳng phải bar của mày sao? Kêu phục vụ xếp chỗ ngồi khác cho họ đi, chỗ đó chúng ta mỗi lần tới là ngồi suốt nên bây giờ tớ cũng không thích chỗ khác đâu.”

“Không sao, ngồi chung cũng được! Chắc hai người đó cũng rời đi sớm thôi!”

Nói xong Chung Ngụy liền bước lên phía trước, Uông Thần Diêu, Thôi Lục cũng theo sau.

“Vâng, vâng... ba anh... cứ ngồi thoải mãi đi.”

Diệp Thư Cát Ly vui mừng đến mức lúng túng, cô ta xách túi của mình lên rồi sang chỗ Nhâm Phó Hạ ngồi, ba người đàn ông đó cũng cười thiện rồi di chuyển sang phiến sofa kia ngồi vào.

Uông Thần Diêu vừa ngồi đã vắt chéo chân lên, trông anh ta giờ quyền quý sang hẳn, khí chất có chút hàn băng. Đúng chất tổng tài lãnh hàn.

Diệp Thư Cát Ly cười như không khép được miệng. Cô ta không ngờ hôm nay lại gặp được 3 anh chàng đẹp soái tới mức như vậy, đã thế trên người một hai kẻ mang đồ hiệu rất đắt tiền. Điển hình như chàng trai vừa ngồi vắt chân đó mang chiếc đồng hồ Patek Philippe Perpetual Calendar 5204R-001, giá chắc rơi vào tỉ nhưng Diệp Thư Cát Ly không rõ giá.

Còn anh chàng bên cạnh cũng mang sợi dây tay rất lấp lánh.

Những món đồ đó không tầm thường chút nào. Còn anh chàng bên cạnh ăn mặc khá tầm thường, mặc có chiếc áo phông màu đen cùng với chiếc quần âu đen, điều đó không khiến cho Cát Ly chú ý nhiều bằng Nhâm Phó Hạ.

Nhâm Phó Hạ có liếc nhìn Chung Ngụy vài cái.

"Hai tên đó trên người toàn đồ hiệu, còn hắn lại không có gì, thời buổi này mà có người giàu chơi với người nghèo rất hiếm đấy!"

Nhâm Phó Hạ rơi vào trạng thái trầm ngâm suy tư bỗng bị lay cánh tay cô mới nhìn sang, là Cát Ly, con nhỏ mê trai có chuyển chục kiếp cũng không rửa được cái nết nhày nhụa đó.

Nó ghé gần tai Phó Hạ thì thầm mấy câu cho Phó Hạ nghe: “A, đẹp troai quá! Giàu nữa, giúp tớ xin số liên lạc đi, lẹ lẹ, tớ ngại lắm.”

Nói xong Diệp Thư Cát Ly liền rời người, cô ta thẳng lưng ánh mắt hơi e ngại nhìn lên hai người đàn ông đó rồi hỏi: “Sao các anh lại chọn chỗ này ngồi vậy! Có phải... thấy tụi em ngồi đây nên... tới không?”

Nhâm Phó Hạ hơi ngạc nhiên, mắt cô tròn to nhìn ra Cát Ly, con nhỏ vừa bảo cô xin số điện thoại, nó ngại, mà quay mặt đi chưa đầy năm giây đã bắt chuyện?

“Tụi anh lần nào tới đây cũng ngồi đây đấy em gái! Mà bây giờ chỗ nào cũng đầy người hết, chỉ còn chỗ này thôi!” Thôi Lục cười nhẹ nói rồi nhún vai một cái.

Diệp Thư Cát Ly bây giờ lộ rất rõ nụ cười cứng ngác của mình: “Vậy... à!” Cảm giác quê tới hơi xấu hổ, Cát Ly vội quay mặt sang nhìn Nhâm Phó Hạ rồi nói.

“Phó Hạ, nào uống bia đi! Chúng ta tới đây để giải toả tâm trạng mà!”

Chapter
1 Chương 1: chia tay
2 Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3 Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4 Chương 4: Dọn đồ về nhà
5 Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6 Chương 6: Đi bar chơi
7 Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8 Chương 8: Không bị bắt đền
9 Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10 Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11 Chương 11: Đồng ý hôn sự
12 Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13 Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14 Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15 Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16 Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17 Chương 17: Gà màu thóc vứt
18 Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19 Chương 19: Khao khát có được tình thương
20 Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21 Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22 Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23 Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24 Chương 24: Chung bữa ăn
25 Chương 25: Tới Chung gia ở
26 Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27 Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28 Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29 Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30 Chương 30: Bận rộn
31 Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32 Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33 Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34 Chương 34: Gặp người
35 Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36 Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37 Chương 37: Vận xui gì vậy?
38 Chương 38: Cảm ơn
39 Chương 39: Trở về Chung gia
40 Chương 40: Cơn đau gần gũi
41 Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42 Chương 42: Say quên lối về
43 Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44 Chương 44: Yêu thì yêu
45 Chương 45: Có một tên đần
46 Chương 46: Cầm tay anh
47 Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48 Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49 Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50 Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51 Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52 Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53 Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54 Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55 Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56 Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57 Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58 Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59 Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60 Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61 Chương 61: Đám tang
62 Chương 62: Gặp người yêu cũ
63 Chương 63: Quay về bên anh đi
64 Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65 Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66 Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67 Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68 Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69 Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70 Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71 Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72 Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73 Chương 73: Cơn đau giày vò
74 Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75 Chương 75: Đời này không phụ em
76 Chương 76: Về Nhâm gia
77 Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78 Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79 Chương 79: Cảm nhận tình thương
80 Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81 Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82 Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83 Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84 Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85 Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86 Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87 Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88 Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89 Chương 89: Gặp phiền không hết
90 Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91 Chương 91: Đôi môi...!
92 Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93 Chương 93: Bắt ép luyện tập
94 Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95 Chương 95: Lòng đố kị của con người
96 Chương 96: Bị trật khớp
97 Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98 Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99 Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100 Chương 100: Kết thúc
101 Hamster và Mèo
102 Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103 Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104 Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105 Ngoại truyện 4: Sinh đẻ
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: chia tay
2
Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3
Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4
Chương 4: Dọn đồ về nhà
5
Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6
Chương 6: Đi bar chơi
7
Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8
Chương 8: Không bị bắt đền
9
Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10
Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11
Chương 11: Đồng ý hôn sự
12
Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13
Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14
Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15
Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16
Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17
Chương 17: Gà màu thóc vứt
18
Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19
Chương 19: Khao khát có được tình thương
20
Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21
Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22
Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23
Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24
Chương 24: Chung bữa ăn
25
Chương 25: Tới Chung gia ở
26
Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27
Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28
Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29
Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30
Chương 30: Bận rộn
31
Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32
Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33
Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34
Chương 34: Gặp người
35
Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36
Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37
Chương 37: Vận xui gì vậy?
38
Chương 38: Cảm ơn
39
Chương 39: Trở về Chung gia
40
Chương 40: Cơn đau gần gũi
41
Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42
Chương 42: Say quên lối về
43
Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44
Chương 44: Yêu thì yêu
45
Chương 45: Có một tên đần
46
Chương 46: Cầm tay anh
47
Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48
Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49
Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50
Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51
Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52
Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53
Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54
Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55
Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56
Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57
Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58
Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59
Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60
Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61
Chương 61: Đám tang
62
Chương 62: Gặp người yêu cũ
63
Chương 63: Quay về bên anh đi
64
Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65
Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66
Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67
Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68
Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69
Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70
Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71
Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72
Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73
Chương 73: Cơn đau giày vò
74
Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75
Chương 75: Đời này không phụ em
76
Chương 76: Về Nhâm gia
77
Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78
Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79
Chương 79: Cảm nhận tình thương
80
Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81
Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82
Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83
Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84
Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85
Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86
Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87
Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88
Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89
Chương 89: Gặp phiền không hết
90
Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91
Chương 91: Đôi môi...!
92
Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93
Chương 93: Bắt ép luyện tập
94
Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95
Chương 95: Lòng đố kị của con người
96
Chương 96: Bị trật khớp
97
Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98
Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99
Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100
Chương 100: Kết thúc
101
Hamster và Mèo
102
Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103
Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104
Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105
Ngoại truyện 4: Sinh đẻ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play