Chương 10: Câu chuyện đính hôn!

Nhâm Bích Ngọc cười khổ, nếu được sống tiếp thực sự. Cô thật sự muốn được gả đi, gả cho ai cũng được miễn là hoàn thành sứ mệnh của đời gái là có chồng là được. Chỉ tiếc là, cô thấy sức khoẻ của mình không ổn nữa rồi, lần đi diễn này cô định cư lại bên nước Niên để điều trị, nếu lại may mắn thì về, không còn thì ngủ thôi.

Nhâm Bích Ngọc không có ý định nói cho ai hết, cha mẹ cô cũng không nói. Gần trước mặt cô em gái, cô thật sự muốn kể khổ với nó, nhưng tư cách cô có sao? Hai người từ lúc sinh ra vốn đã bị đối xử khác một trời một vực, cô được cha mẹ coi trọng yêu thương "cực kỳ" hết mực, còn Phó Hạ lại bị khinh ghẻ tới nỗi chẳng khác gì một người lạ.

Những lần em gái bị cha mẹ chửi, đánh, cô chỉ nhìn chứ không có giúp. Hai chị em vốn không có từ điển "thân" nên làm sao cô dám khó khé môi để kể chứ.

“Chị vô tình biết được một chuyện rất thú vị từ lâu, em muốn nghe không?”

Nhâm Phó Hạ nhìn, rồi cô di chuyển người gần hơn tới chỗ mép giường chị gái ngồi, Nhâm Bích Ngọc cười tươi nói: “Em biết vì sao lại có hôn sự này trong khi gia đình chúng ta dường như không biết tới gia tộc đó không?”

Nhâm Phó Hạ chau mày lắc đầu, Nhâm Bích Ngọc lại tiếp lời.

“Chị từng nghe ông nội kể, bà cố cố nội của chúng ta đấy! Bà từng là một mỹ nhân thời cách mạng, trai đẹp hàng dài theo đuổi, các công tử giàu có cầu hôn xếp hàng dài phải từ thành phố Quy Nâu tới thành phố Thiết Trang cơ, nhan sắc của bà được đồn qua mấy tỉnh thành khác, bà xinh đẹp, có tài hoạt hoạ, nhưng bà lại yêu một người quân nhân thời đó. Hai người vốn rất đẹp đôi, nam tú nữ sắc, nam tài gái tài, mối lương duyên hai người tưởng chừng như dành cho nhau, thế nhưng lại bị cắt đứt bởi ông cố cố nội của chúng ta, ông cố cố chúng ta thời đó là một công tử rất đào hoa, cũng nam tú nhưng bà cố cố chỉ thích người đàn ông đó! Biết không thể có được trái tim của bà nên ông đã dùng hôn ước của hai bên để ép bà, ỷ vào hai bên gia đình có giao ước thân thiết, bà vì bị người lớn ép quá nên buộc phải lấy ông. Tuy hai người đã bị xa cách, mỗi người một gia đình nhưng vẫn chơi chung với nhau rồi còn viết giấy lập lời hứa hẹn, muốn hai bên sau này mà có một nam một nữ thì sẽ kết đôi.”

“Đâu đó chị nghe rằng, khi nào hai bên nhà có mà lấy nhau thì chính thức sẽ là hai người tái sinh trở về để hoàn thành lời hứa hẹn bên nhau một đời!”

Nhâm Phó Hạ nằm lười, cô nói: “Một câu chuyện thú vị, bà cố cố của chúng ta cũng tội thật, nhưng nếu không lấy ông cố cố thì sẽ chẳng có chúng ta bây giờ.”

Nhâm Bích Ngọc cười nhẹ, đúng vậy! Nếu bà cố cố mà lấy người đàn ông chính chắn trưởng thành đó làm chồng thì gia đình này sẽ không phải những khuôn mặt sắc như vậy nữa, nên may đúng chứ nhỉ.

“À mà, câu chuyện đó có liên quan gì tới hôn sự này hả chị.”

Nhâm Phó Hạ bất ngờ nhớ lại câu vừa rồi nên quay phắt lại hỏi, Nhâm Bích Ngọc mỉm cười trả lời: “Hôn sự này được thành bởi vì, người đó là chắt của người đàn ông quân nhân đó, nói cách khác, là thế hệ sau của người đàn ông bà cố cố yêu!”

Nhâm Phó Hạ vừa nghe được một câu chuyện thú vị, thật sự rất thú vị và đáng nghe... về bà cố cố.

Chuyện ngày xưa của bà cố cố cũng thật thảm thiết, bà có tài có sắc nhưng lại không kết hôn được cùng với người mình yêu. Hẳn là cái giá trả cho trời vì có xinh đẹp và tài năng chăng, nghĩ tới đây Nhâm Phó Hạ bớt chợt ngừng lại, hai người tái sinh về lấy nhau? Phó Hạ ngồi bật dậy tỉ mỉ quan sát chị gái, chị ấy có sắc đẹp, có tài, không lẽ chị ấy là bà cố cố nội chuyển sinh về để lấy gã đàn ông đó?

“Chị, chị có thấy mình giống y như miêu tả về bà cố cố không? Chị có sắc đẹp này, có tài, không phải chị là bà cố cố chuyển sinh về chứ?”

Nhâm Bích Ngọc nghe xong cười bật tiếng, cô xoa nhẹ tay lên đầu của Phó Hạ rồi nói: “Không phải, chị chỉ gần giống như bản sao thôi! Nhưng gần giống tới đâu cũng chỉ là gần, mà người giống nhất thực chất là một người khác, không phải chị.”

“Vậy là ai, là ai? Để em bắt người đó về kết hôn với người đàn ông chuyển sinh đó nào.”

Nhâm Bích Ngọc phì nhẹ: “Là chính em đó, em tự bắt mình đi đi.”

Nhâm Phó Hạ lặng thinh nhìn đểu sang Nhâm Bích Ngọc.

“Em á, chị nhầm to rồi không? Em không có nhan sắc, không có tài làm sao là bà cố cố chuyển sinh được, ha... ha... chị đùa em quá chớn rồi đấy! À mà chị nói vậy để em có ý định kết hôn phải không? Chị đừng hòng, có muốn chị tự khỏi bệnh mà đi đi.”

“Chỉ là em không công nhận mình thôi! Chứ thật ra xung quanh em bao nhiêu người công nhận em kìa.” Nhâm Bích Ngọc lí nhí nhỏ miệng.

Còn Nhâm Phó Hạ cô căn bản không nghe thấy.

Một buổi tối không thấy Nhâm Bích Ngọc ra khỏi phòng của Phó Hạ, mà đèn trong phòng cũng sáng mãi không tắt cho tới ngày hôm sau.

Trước chuyến bay, Nhâm phu nhân tiễn cô con gái lớn. Chỉ có mỗi bà, bên cạnh chẳng còn ai cả, tất cả mọi thứ đều trống vắng đối với Nhâm Bích Ngọc, cô ước... có nhiều người tới hơn nhỉ. Có bạn, người thân bên cạnh, tiếc là chuyến bay còn mười phút nữa cất cánh, cô phải lên rồi.

Lộ ra nụ cười mến màng, Nhâm Bích Ngọc nói lời tạm biệt rồi đi lên.

Chapter
1 Chương 1: chia tay
2 Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3 Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4 Chương 4: Dọn đồ về nhà
5 Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6 Chương 6: Đi bar chơi
7 Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8 Chương 8: Không bị bắt đền
9 Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10 Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11 Chương 11: Đồng ý hôn sự
12 Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13 Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14 Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15 Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16 Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17 Chương 17: Gà màu thóc vứt
18 Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19 Chương 19: Khao khát có được tình thương
20 Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21 Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22 Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23 Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24 Chương 24: Chung bữa ăn
25 Chương 25: Tới Chung gia ở
26 Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27 Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28 Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29 Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30 Chương 30: Bận rộn
31 Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32 Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33 Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34 Chương 34: Gặp người
35 Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36 Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37 Chương 37: Vận xui gì vậy?
38 Chương 38: Cảm ơn
39 Chương 39: Trở về Chung gia
40 Chương 40: Cơn đau gần gũi
41 Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42 Chương 42: Say quên lối về
43 Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44 Chương 44: Yêu thì yêu
45 Chương 45: Có một tên đần
46 Chương 46: Cầm tay anh
47 Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48 Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49 Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50 Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51 Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52 Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53 Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54 Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55 Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56 Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57 Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58 Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59 Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60 Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61 Chương 61: Đám tang
62 Chương 62: Gặp người yêu cũ
63 Chương 63: Quay về bên anh đi
64 Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65 Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66 Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67 Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68 Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69 Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70 Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71 Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72 Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73 Chương 73: Cơn đau giày vò
74 Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75 Chương 75: Đời này không phụ em
76 Chương 76: Về Nhâm gia
77 Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78 Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79 Chương 79: Cảm nhận tình thương
80 Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81 Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82 Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83 Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84 Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85 Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86 Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87 Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88 Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89 Chương 89: Gặp phiền không hết
90 Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91 Chương 91: Đôi môi...!
92 Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93 Chương 93: Bắt ép luyện tập
94 Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95 Chương 95: Lòng đố kị của con người
96 Chương 96: Bị trật khớp
97 Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98 Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99 Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100 Chương 100: Kết thúc
101 Hamster và Mèo
102 Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103 Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104 Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105 Ngoại truyện 4: Sinh đẻ
Chapter

Updated 105 Episodes

1
Chương 1: chia tay
2
Chương 2: Buổi chụp hình của đội
3
Chương 3: Chia tay mới ba ngày
4
Chương 4: Dọn đồ về nhà
5
Chương 5: Một gia đình hạnh phúc
6
Chương 6: Đi bar chơi
7
Chương 7: Cần phương thức liên lạc
8
Chương 8: Không bị bắt đền
9
Chương 9: đính hôn, kết hôn?
10
Chương 10: Câu chuyện đính hôn!
11
Chương 11: Đồng ý hôn sự
12
Chương 12: Qua đêm bên ngoài
13
Chương 13: Buổi hẹn được sắp xếp
14
Chương 14: Đính hôn không có chú rể
15
Chương 15: Kết thúc lễ đính hôn
16
Chương 16: Sang ở ké nhà cô
17
Chương 17: Gà màu thóc vứt
18
Chương 18: Chia tay với tên người yêu trên mạng
19
Chương 19: Khao khát có được tình thương
20
Chương 20: Không cần tình gì nữa.
21
Chương 21: Ngôi sao nổi tiếng họ Lục
22
Chương 22: Chung thiếu tướng biết chờ?
23
Chương 23: Anh muốn hẹn hò với em
24
Chương 24: Chung bữa ăn
25
Chương 25: Tới Chung gia ở
26
Chương 26: Anh muốn kết hôn với em
27
Chương 27: Bữa sáng cùng Chung thiếu tướng
28
Chương 28: Hợp tác với ngôi sao
29
Chương 29: Trái tim không muốn bỏ cuộc
30
Chương 30: Bận rộn
31
Chương 31: Tội phạm bắt cóc trẻ em
32
Chương 32: Bữa tối đã 11 giờ
33
Chương 33: Show diễn thời trang quốc tế
34
Chương 34: Gặp người
35
Chương 35: Bữa tối hơi lạnh của Chung thiếu tướng
36
Chương 36: Chung thiếu tướng thả thính
37
Chương 37: Vận xui gì vậy?
38
Chương 38: Cảm ơn
39
Chương 39: Trở về Chung gia
40
Chương 40: Cơn đau gần gũi
41
Chương 41: Bản thiết kế bị mất
42
Chương 42: Say quên lối về
43
Chương 43: Lời yêu là thật lòng
44
Chương 44: Yêu thì yêu
45
Chương 45: Có một tên đần
46
Chương 46: Cầm tay anh
47
Chương 47: Gặp gỡ không như mong đợi
48
Chương 48: Sự thật đau lòng đã biết
49
Chương 49: Tôi không phải người yếu đuối
50
Chương 50: Khám xét tình hình nơi khu vực rộng
51
Chương 51: Đêm đêm ở một khu vực
52
Chương 52: Vụ án mãi chưa kết thúc
53
Chương 53: Buổi sáng ở Chung gia
54
Chương 54: Năm không lành sẽ không kết hôn
55
Chương 55: Khu vườn của Chung gia
56
Chương 56: Chị đồng nghiệp châm biếm Phó Hạ
57
Chương 57: Phó Hạ mở cửa trái tim chào đón một người
58
Chương 58: Cô gái trong màn hình tivi
59
Chương 59: Lý trí vẫn thua tham vọng
60
Chương 60: Đón người không còn mạng về nhà.
61
Chương 61: Đám tang
62
Chương 62: Gặp người yêu cũ
63
Chương 63: Quay về bên anh đi
64
Chương 64: Chiến tranh dành em gái
65
Chương 65: Các chàng trai ăn phở
66
Chương 66: Ghẹo Chung thiếu tướng
67
Chương 67: Lùi bước, chịu nhường
68
Chương 68: Tình yêu khó mà cầu
69
Chương 69: Mở đóng cửa trái tim...
70
Chương 70: Cuộc sống trưởng thành
71
Chương 71: Quên mãi không nhớ ra
72
Chương 72: Tối nay gió nổi lạnh
73
Chương 73: Cơn đau giày vò
74
Chương 74: Cuối tuần dính nhau
75
Chương 75: Đời này không phụ em
76
Chương 76: Về Nhâm gia
77
Chương 77: Công việc hèn bẩn?
78
Chương 78: Lời kể khác với quá khứ trải qua
79
Chương 79: Cảm nhận tình thương
80
Chương 80: Mài rũa cái nết lại
81
Chương 81: Hẹn hò chóng vánh
82
Chương 82: Không chia tay, không chia lìa
83
Chương 83: Trẻ con thích chơi đồ cổ?
84
Chương 84: Dã tâm một đứa trẻ
85
Chương 85: Nào ngờ có bệnh tâm lý nặng
86
Chương 86: Phúc phần cưng chiều
87
Chương 87: Có là chó thì chỉ có một chủ
88
Chương 88: Anh và em như có liên kết từ lâu
89
Chương 89: Gặp phiền không hết
90
Chương 90: Sự kiện thảm đỏ
91
Chương 91: Đôi môi...!
92
Chương 92: Đứa con nhạt nhẽo
93
Chương 93: Bắt ép luyện tập
94
Chương 94: Anh đúng là không biết xấu hổ
95
Chương 95: Lòng đố kị của con người
96
Chương 96: Bị trật khớp
97
Chương 97: Thân xác xa, tâm cũng xa
98
Chương 98: Đừng cửu biệt, mà hãy tương phùng
99
Chương 99: Ngày em ra nước ngoài chinh chiến, anh cận lực bảo vệ đất nước.
100
Chương 100: Kết thúc
101
Hamster và Mèo
102
Ngoại truyện 1: Vợ ngủ, chồng khóc, chồng tìm
103
Ngoại truyện 2: Chồng dỗi, vợ dỗ
104
Ngoại truyện 3: Tiệc sinh nhận và nồi cháo hành
105
Ngoại truyện 4: Sinh đẻ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play