Chap 2: Buổi sáng

Đồng hồ sinh học của Doãn Tư Ninh cực kỳ đúng giờ, cho dù ngày hôm trước thức khuya hay mệt đến mức nào thì bảy giờ ngày hôm sau cứ đúng giờ là thức giấc không chệch một giây một phút nào. Doãn Tư Ninh thức dậy cũng như mọi ngày cô đi thẳng vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt. Thậm chí giống như đã quên rằng bản thân cô là người đã thành gia rồi. Cho đến khi cô đến phòng thay đồ mở tủ quần áo ra. Trước kia quần áo của cô một mình độc chiếm căn phòng này nhưng bây giờ đã chia ra làm hai, một nửa của cô và một nửa của người vợ mới cưới kia.

Nhắc mới nhớ sáng nay hinh như cô không thấy cô ấy nhưng kệ đi. Dù sao cũng là kết hôn thương mại, không quấy rầy sự bình yên của nhau là được.

“Andy, thời tiết?” Cô cầm điện thoại lên rồi khẽ nói.

Điện thoại nhận được mệnh lệnh liền phát ra âm thanh thông báo một cách máy móc.

“Hiện tại 6 độ C, độ ẩm 45%, khả năng có mưa phùn 20%.”

“Andy, thời sự?” Doãn Tư Ninh vừa chọn quần áo vừa ra mệnh lệnh khác cho điện thoại.

Andy là trợ lý kỹ thuật số được tích hợp sẵn trên điện thoại VS được điều khiền bằng giọng nói trực tiếp mà tập đoàn Doãn thị sẵn xuất ra, với các chức năng vô cùng thông minh và hiện đại.

Andy nhanh chóng nhận lệnh sau đó trực tiếp chuyển sang kênh thời sự mới nhất.

“Tin tức thế giới: Xung đột Nga - Ukraine phủ bóng kinh tế thế giới.”

“Chính phủ Mỹ có thể hưởng lợi 4 tỷ USA nhờ lượng dầu tích trữ.”

“Tin tức trong nước: Thanh tra tài chính kiến nghị xử lý gần 73 vạn tỷ giải quyết nhiều khiếu nại phức tạp.”

“…”

“Tin tức giải trí: Hôn lễ thế kỷ khiến cả thế giới trầm trồ của hai nhà Doãn - Vũ.”

“Nhất tỷ ASX group thuộc công ty giải trí Hải Âu Vũ Yên Bằng kết hôn.”

“Vũ Yên Bằng cho mọi người biết thế nào là môn đăng hộ đối.”

Doãn Tư Ninh nghe Andy đọc một bảng dài tin tức giải trí liền xoa xoa mi tâm.

Bọn nhà báo thật phiền phức. Có cái đám cưới nhạt nhẽo thôi cũng viết ra được cả trăm bài. Mà cũng do cô vợ của cô mới cưới về thôi. Một nhân vật nổi tiếng trong giới giải trí ở Bắc Âu.

Vũ Yên Bằng sao? Bình yên và hạnh phúc. Cô không ngờ nhà họ Vũ lại đặt tên con gái với một ước muốn tầm thường như vậy. Người như bọn họ tốt nhất chỉ nên nói chuyện hạnh phúc. Bình yên của họ là yên ổn ngồi trên đóng tiền, hạnh phúc của họ cũng vậy mà thôi.

Doãn Tư Ninh tô thêm tí son, chỉnh lại bộ váy công sở sau đó liền khoác thêm chiếc măng tô màu be. Cô chọn cho mình chiếc túi màu đen rồi trực tiếp mang nó xuống lầu.

Từ phòng ăn có thể nhìn thấy bóng người từ trên lầu đi xuống. Vũ Yên Bằng thấy Doãn Tư Ninh định đi thẳng liền cau mày.

Ngày đầu tiên làm vợ người ta cô cũng không thể để vợ mình để bụng đói đi làm nha.

“Tư Ninh.” Vũ Yên Bằng nhanh chóng gọi theo.

Doãn Tư Ninh nghe có người gọi tên mình liền quay đầu nhìn. Khi cô phát hiện ra ai gọi liền chau mày.

“Cô vừa gọi cái gì?”

Vũ Yên Bằng nghe giọng lạnh tanh cùng ánh mắt đầy doạ người của Doãn Tư Ninh liền cảm thấy lạnh cả sống lưng. Cô có gọi gì sai sao mà cô ấy phản ứng ghê vậy. Quả nhiên là người khó khăn y như lời đồn.

Nhưng cũng phải, người ta hơn cô tận mười tuổi. Cô lại lôi cả tên người ta ra gọi không có chút tôn trọng lớn bé gì thì làm sao không khó chịu cơ chứ. Nhưng giờ gọi thì chẳng lẽ gọi chị Tư Ninh, không được kì cục chết. Bọn họ đã kết hôn rồi mà.

“Bà xã.” Vũ Yên Bằng suy nghĩ một hồi liền mấp máy môi gọi.

Doãn Tư Ninh nhìn khuôn mặt đỏ ửng cùng giọng điệu ngọt ngào của người đối diện không hiểu sao hai tai lại nóng cả lên. Cô sống cũng hai mươi chín năm rồi nhưng chưa ai gọi cô như vậy. Ừ thì không có kinh nghiệm ứng phó.

“Bà xã, đến ăn sáng đi. Nếm thử xem tay nghề của em thế nào?” Vũ Yên Bằng cười hì hì sau đó chạy đến nắm lấy tay Doãn Tư Ninh kéo lại bàn ăn.

Cả tối cô đã suy nghĩ đủ mọi cách rồi và quyết định cuối cùng chính là phải lấy lòng người vợ này trước đã. Dù sao cô cũng không muốn phải sống cuộc sống như chim hoàng yến. Cô còn phải đứng trên sân khấu cùng mọi người biểu diện. Không thể vì một cuộc hôn nhân thương mại mà từ bỏ ước mơ sân khấu được.

So với bạch nguyệt quang mười năm, ừ thì sân khấu quan trọng hơn.

Doãn Tư Ninh nhìn một bàn thức ăn rồi lại nhìn Vũ Yên Bằng với ánh mắt như hỏi ăn vào có chết không. Cô hiểu rõ vô công bất thụ lộc, không có gì là miễn phí cả, trừ khi thứ đó có độc.

“Muốn gì?” Doãn Tư Ninh ngồi xuống bàn sau đó trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.

Vũ Yên Bằng: “…”

Cô đứng hình mất ba giây mới tiêu hoá được câu hỏi của Doãn Tư Ninh, sau đó thì trực tiếp thả một đóng haha ở trong lòng. Quả nhiên là nhà tư bản xấu xa chỉ nói chuyện lợi ích, vừa nhìn đã biết cô muốn ra điều kiện rồi. Đỡ mất công cô phải nói dài dòng. Tốt. Like.

“Chắc chị cũng đã điều tra công việc của em. Em sẽ không giải nghệ.” Cô nói bằng giọng đầy kiên quyết.

Doãn Tư Ninh đưa đũa gắp miếng thịt cá hấp bỏ vào miệng rất thong dong nghe người đối diện nói ra điều kiện. Sau đó liền hỏi vơi ánh mắt vờ vực.

“Tôi có lợi ích gì?”

Vũ Yên Bằng: “…”

Lần này cô không thả haha nữa mà trực tiếp giơ ngón giữa ở trong lòng lên với Doãn Tư Ninh, trong lòng không khỏi diss người đối diện bảy bảy bốn mươi chín lần.

Hot

Comments

Phuong Huynh

Phuong Huynh

vũ yên bằng trên hả tác giả

2023-04-07

7

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play