Vũ Yên Bằng mặc dù rất muốn đưa ngón giữa lên với Doãn Tư Ninh nhưng cô không dám. Vì vậy cô chỉ có thể nở nụ cười đầy nịnh bợ, chỉ thiếu đều ôm lấy đùi Doãn Tư Ninh và phe phẩy đuôi nữa thôi.
"Bà xã muốn có lợi ích gì?"
Doãn Tư Ninh nhếch môi đầy xấu xa.
"Tuần trăng mặt ba ngày, nếu em làm tôi hài lòng. Tôi sẽ suy xét việc này." Cô nói xong liền cầm lấy túi xách rồi đứng dậy.
Trước khi đi còn không quên dặn dò.
"Ở nhà sắp xếp đi, ngày mai xuất phát. Có muốn ra ngoài thì bảo bác Lâm lái xe cho đi, không được đi một mình."
Vũ Yên Bằng nghe xong liền có chút mơ mơ hồ sơ. Thật ra là không tiêu hoá được thông tin. Chuyện đàm phán có thể dễ dàng như vậy sao. Ba ngày phải làm cho Doãn Tư Ninh hài lòng. Nhưng mà làm gì mới được đây.
Vừa nghĩ tới vợ mới cưới của mình trên mạng viết có tính cách như thế nào cô liền cảm thấy đau đầu. Trên mạng viết Doãn Tư Ninh chính là kiểu khó chiều, vừa ích kỷ lại độc đoán đúng chất của một nhà tư bản chỉ biết hút máu.
Cô phải làm gì bây giờ?
Trong đầu cô hàng vạn câu hỏi vì sao chạy qua. Cuối cùng cô quyết định đi tìm quân sư. Bạn bè nhiều chính là để sử dụng vào lúc này.
Trong khi đó Doãn Tư Ninh vừa bước vào phòng làm việc của mình liền trừng mắt với người ung dung nằm trên sofa kia.
"Cô cút được rồi đấy?"
"Không thích." Người đó lấy quyển sách trên mặt xuống rồi lạnh nhạt trả lời.
"Tôi sẽ gọi Diệp Khả Khả đến đón cô. Không cần cảm ơn." Doãn Tư Ninh lạnh mặt lấy điện thoại từ trong túi ra bấm vào một dãy số điện thoại nào đó.
Người nằm trên sofa thấy vậy liền giựt bắn người ngồi dậy cướp lấy điện thoại trên tay Doãn Tư Ninh.
"Này, tôi hết tác dụng rồi cô liền vứt bỏ sao? Vũ Âm gia gia đây nếu theo vai vế bây giờ đã là chị vợ của cô rồi đấy."
Người đó nhìn Doãn Tư Ninh bằng ánh mắt đầy trăn trối.
Đúng chính xác, cô là Vũ Âm chị hai cùng cha khác mẹ với Vũ Yên Bằng đấy và cũng là bạn học đại học chung với cái kẻ không biết điều trước mặt.
Mặc dù người bên ngoài luôn nói cô bán em gái cho Doãn Tư Ninh vì lợi ích gia tộc. Nhưng cô biết rõ, em gái cô chỉ có thể lấy Doãn Tư Ninh mới thật sự hạnh phúc mà thôi.
Một Doãn Tư Ninh xinh đẹp, quyến rũ lại tài giỏi, đặc biệt lý lịch vô cùng sạch sẽ chưa từng trải qua mối tình nào.
Lấy một người như vậy mới đáng lấy chứ ai lại muốn lấy phải một kẻ không khác gì giẻ rách.
"Alo, Diệp tổng đúng không?" Vũ Âm chưa kịp nói xong đã bị Doãn Tư Ninh cướp lại điện thoại rồi trực tiếp bấm gọi.
Vũ Âm: "..." Bạn bè cái quần q**. Có em gái cô cũng hối lộ cho rồi. Có cần bán đứng bạn bè vậy không.
"Cô...cô...dám gọi." Vũ Âm tức đến nói lắp.
"Lừa đấy." Doãn Tư Ninh đưa màn hình điện thoại đã tối đen ra chứng thực bản thân không nói dối.
Vũ Âm tuy rất muốn chửi nhưng chỉ có thể lấy hơn lên mà thở ra một hơi. Ai bảo điểm yếu của cô lại rơi vào tay kẻ ác độc như Doãn Tư Ninh chứ.
"Đêm qua thế nào?"
Doãn Tư Ninh suy nghĩ một lúc liền đáp.
"Người ta không quan tâm tôi."
Vũ Âm: "..." Cho xin đi, người ta mới hai mươi thì làm quái gì có kinh nghiệm. Huống hồ chuyện này phải là cô khơi màu mới được chứ.
Nếu Vũ Âm mà biết sự tình Doãn Tư Ninh vừa leo lên giường đã ngủ như chết chắc sẽ ói máu. Đứng trước một người xa lạ chỉ có cầm thú trong cầm thú mới có thể làm cái trò mất nết đó thôi. Em gái nhỏ của cô là người có học thức, có giáo dưỡng đàng hoàng đấy được không.
Vũ Âm ngồi trên sofa khoanh tay nhìn Doãn Tư Ninh có chút đâm chiêu. Cô thật có chút tò mò không hiểu sao con người âm hiểm này lại có thể yêu cầu muốn cưới em gái nhỏ cùng cha khác mẹ với cô, làm cô mang tiếng ác. Quen nhau từ thời đại học, cô chưa từng giới thiệu em gái nhỏ cho cô ta nhưng cô ta lại trực tiếp đánh chủ ý với em gái nhỏ. Quả nhiên Doãn Tư Ninh quá âm hiểm rồi.
"Cô với Diệp Khả Khả cứ chơi đuổi bắt như vậy không thấy mệt sao?" Doãn Tư Ninh vừa làm việc trên máy tính vừa nói.
Vũ Âm nghe xong liền thở dài. Cô cũng đâu có muốn. Nhưng cái câu tình cũ không rủ cũng tới quả nhiên đã ứng nhiệm lên người cô, cô chỉ biết chạy trốn chứ làm sao được.
Mà lí do chia tay của cô và Diệp Khả Khả năm đó chính là nhu cầu của cô ấy quá lớn, cả ngày lẫn đêm đều muốn, chỗ nào cũng muốn không hề có tiết chế. Cô làm sao chịu nổi chứ. Nhưng chuyện này không thể nói ra ngoài, cô hiện tại rất rất cần mặt mũi.
"Đừng nhắc đến cô ta nữa, nghe thôi đã phiền."
Doãn Tư Ninh nhếch môi không bình luận gì thêm. Trước khi đi tuần trăng mặt cô phải sắp xếp ổn thoả các công việc sắp tới. Nếu không đến lúc về cô sẽ bị công việc dồn ứ đè chết.
Doãn Tư Ninh sắp xếp công việc đến trưa cũng đứng dậy. Cô nhìn người nằm dài trên sofa rồi nở nụ cười nham hiểm.
"Rảnh vậy thì làm việc đi, tôi không thích dung nạp kẻ không có giá trị."
Có một người đầy kinh nghiệm ở đây, cô dại gì không sử dụng cơ chứ.
Vũ Âm: "..." Quả nhiên là nhà tư bản xấu xa.
Updated 34 Episodes
Comments