CHƯƠNG 3: CÔ GÁI HOANG DÃ

[...]

Ba ngày sau.

- Chúc cậu hạnh phúc nha.

- Vớ được chồng giàu nhất định không được để vụt mất nghe chưa.

- Cái bầu này chỉ có thể là con trai thì cậu mới có chỗ đứng trong nhà chồng.

Và thế là hôn lễ mà Oan Yên mong đợi nhất đã được diễn ra và hoàn thành.

Hiện giờ đã gần tan tiệc, chú rễ có chút mệt trong người nên đã rời đi được một lúc. Chỉ còn mỗi Oan Yên ngồi lại tám dóc với hội chị em thân thiết trong làng. Cũng là những người đã giúp cô ta đặt chân vào cửa hào môn.

Chiếc bụng bầu ba tháng hơn không ngần ngại mà ưỡn lên, như đang khoe một chiến lợi phẩm. Bắt gặp ánh mắt khao khát của mọi người mà Oan Yên tự hào cười không ngoác được mồm.

Bỗng dưng một người trong đấy cất tiếng hỏi:

- Này Oan Yên... nhỡ đâu sau này cái gã bạn trai lúc trước quay về thì cậu tính làm sao?

Oan Yên trề môi, nhún vai đáp:

- Thì mặc kệ, mình cũng chẳng thiết tha gì loại người nghèo kiếp xác như anh ta.

- Thế tại sao lúc trước cậu lại đồng ý làm bạn gái của gã?

Oan Yên ngay lập tức trả lời, như thể cô ta đã đợi câu hỏi này rất lâu.

- Ờ thì vì sắc đấy được chưa. Từ năm mười lăm Sở Dạ đã trổ mã, đẹp trai nhất vùng, anh ta tỏ tình thì ngại gì mà mình không hốt.

Ngừng một lát, Oan Yên lại kể:

- Nhưng yêu khác, cưới khác. Tuy Gia Kiệt chồng mình không đẹp bằng anh ta nhưng bù lại hắn giàu, không phải là thằng cù bơ cù bất chỉ được vẻ ngoài như Sở Dạ.

- Chê cho lắm vào mà vẫn đợi người ta ba năm. Vẫn sang thề thốt với mẹ người ta.

Có người mỉa mai, Oan Yên sỗ sàng đáp trả:

- Mình không đợi, chỉ là chưa tìm thấy mối ngon. Chứ mà đợi ngày Sở Dạ thành danh quay về thì mình có khi đã trở thành bà thím mất rồi.

- Chẳng qua là mình sợ mang tiếng bội bạc nên mới phải sang khóc lóc với bà già đó, làm màu một tí mà các người cũng tin.

- Mà cũng công nhận diễn xuất của mình đỉnh thật. Vài giọt nước mắt đã lấy lòng được bà ta. Đúng là vừa nghèo vừa ngu mà.

Tiếng cười ha hả từ đám đông vọng lên, Oan Yên thản nhiên đem mẹ con nhà họ Lăng ra miệt thị, làm trò mua vui.

- Xin chào, có người nhờ tôi gửi cho cô dâu.

Năm phút sau thì phục vụ chạy đến, đưa cho Oan Yên một hộp quà. Cô ta vui vẻ nhận lấy, ngay trước mặt đám đông không ngần ngại mà mở ra xem.

- Hoa hồng lụa đen?

Lòng Oan Yên bỗng bất an khi nhìn thấy món quà bên trong. Bởi theo quan niệm được tặng hoa hồng lụa đen trong ngày cưới thì cuộc hôn nhân sau này sẽ trở nên gian trung, khắc khoải.

Quá bức xúc, cô ta lớn giọng quát:

- Là kẻ nào?

Phục vụ bị gương mặt méo mó của cô ta doạ sợ, lắp bắp đáp:

- Người... người ngồi bàn sau.

Oan Yên chợt chột dạ, ngay lập tức quay ra tìm kiếm nhưng kết quả bằng không, cự li năm mét xung quanh chẳng có một ai khác.

- Anh ta về rồi, không còn việc gì tôi xin phép lui xuống dọn dẹp.

Nán lại thêm lâu thêm hại thân, phục vụ bèn kiếm cớ rời đi.

- Thôi được rồi, đừng nóng.

- Nghe bảo vùng ta có thị trưởng mới. Nhưng chưa ai biết được mặt mũi, danh tính của vị thị trưởng đấy ra sao.

- Kệ hắn ta, hết hứng rồi... tạm biệt.

[...]

- Yaaa húuuu... em chậm quá rồi.

Tiếng hét chói tai, vang vọng khắp một vùng trời, khuấy động không gian yên tĩnh vốn có.

Chẳng ai mà ngờ được tận sâu bên trong một khu rừng heo hút, đầy rẫy những mối hiểm nguy lại là nhà của nàng thiếu nữ mười bảy tuổi xuân xanh.

Người con gái ấy chẳng ai khác chính là đứa trẻ có số phận hẩm hiu năm đó - Tiểu Mễ Bối.

Sau khi Vũ Nương mất, cô được thú rừng nuôi dưỡng, uống sữa thú mà lớn lên.

Hổ trắng chính là người mẹ thứ hai của Mễ Bối, nhưng vì tuổi thọ ngắn ngủi, mẹ hổ cũng đã mất từ khi cô lên mười.

Còn "em" từ miệng Mễ Bối là một con Bạch Hổ khác được cô cưu mang được trong lúc nó bị các tay săn truy đuổi cách đây ba năm.

Cô còn nhớ lúc ấy nó chỉ bằng một con mèo, không ngờ bây giờ đã cao lớn, chụp hơn đầu cô luôn rồi.

Rừng già khắc nghiệt, Mễ Bối từ nhỏ đã phải vươn mình lên để sinh tồn, sống hoà hợp với thiên nhiên suốt mười mấy năm cũng khiến ngoại hình của cô có chút khác biệt.

Cô mang một vẻ đẹp hoang dã với đôi mắt to tròn, hai mí nhưng phần đuôi có xu hướng xếch nhẹ như mắt cáo trông vô cùng cuốn hút.

Ngoài ra môi và mũi cũng rất đẹp, rất hài hòa với khuôn mặt nhưng bộ phận khiến người ta ấn tượng nhất khi nhìn vào có lẽ là đôi mắt ấy.

Do suốt ngày đều leo trèo, chạy nhảy nên chiều cao của Mễ Bối cũng khá phát triển, cô cao tận mét bảy mươi, cùng với thân hình nở nang, khỏe khoắn vòng nào ra vòng đó thì dù cho cô chỉ mặc mỗi những tấm da thú, lá cây thô sơ vẫn không lu mờ.

Grừuu...

- Người?

Trong lúc đang đu dây trên các ngọn cây, nô đùa vui vẻ thì bỗng con hổ gầm rống lên, giác quan nhạy bén cô liền biết có biến, vội vã quan sát liền thấy một người đàn ông đang bị một đàn rắn hổ mang độc bao quanh.

Trông anh ta rất yếu ớt, hơi thở phì phò, bước chân loạng choạng, dường như đã bị cắn rồi.

- Mặc kệ đi, không phải việc của mình.

Mặc dù chỉ cần cô hắn giọng một tiếng là đàn rắn ấy liền ngoan ngoãn như những chú cún cưng, nhưng Mễ Bối chọn giả điếc giả mù, không màng ra tay cứu giúp. Nhẫn tâm đứng sừng sững trên cành cây mà xem kịch vui.

Vì cô ghét loài người, vì họ mà thú rừng luôn trong tình trạng nguy hiểm, nơm nớp lo sợ, không được yên ổn bởi các họng súng lạnh lẽo của bọn chúng.

- Ngất rồi sao? Thật yếu ớt.

Chưa được ba phút sau thì người đàn ông đấy hoàn toàn gục ngã, đàn rắn được thế sáp đến gần hơn, có mẻ còn đang há miệng sắp phập thêm một phát vào chân anh ta.

- Không được...

Mễ Bối hét lớn, nghĩ một đằng làm một nẻo, cô mang một vẻ mặt không mấy thiện chí lao xuống, vừa hay đứng bên cạnh che chắn cho anh ta.

Lũ rắn thấy bà chằn đã đến, vội vã cắp đít mà rời đi.

- Nhiêu đây đủ rồi, sống chết mặc ngươi.

Mễ Bối đứng khoanh tay, xì một phát khinh thường. Sau đó quay lưng, kênh kiệu mà bước về phía trước.

- Mày bị làm sao vậy nè?

Được một đoạn nhỏ thì Mễ Bối quay xe, trở về vị trí ban đầu. Cô bất lực thở dài, khi không hiểu vì sao bản thân mình lại sinh ra lòng thương xót hắn ta.

Chậc!

Không lâu sau, cô tặc lưỡi, cuối cùng vẫn quyết định cứu lấy mạng sống của người đàn ông xa lạ.

- Em! Đứng đó nữa... lại đây giúp chị khiêng gã về.

Mễ Bối cất tiếng gọi bạn, từ bên trong bụi rậm một con hổ nhảy ra, lao đến vồ lấy cô mà âu yếm như mèo nhỏ.

- Phiền phức thật, em nghiêm túc đi nào.

Gừ...

Con hổ ấy kêu nhẹ, đứng lại ngay ngắn, để Mễ Bối bỏ người đàn ông đấy lên lưng mình.

Hai người một hổ cùng nhau trở về một cái hang động gần đó.

Bịch.

Vừa vào đến bên trong, nó đã vứt gã xuống một cái đụi, không thèm dòm liếc lấy một lần mà chạy ra ngoài kiếm mồi, để lại một mình Mễ Bối cùng anh ta ở đó.

- Ăn cái đã.

Mặc cho anh ta đang đứng trên bờ vực của cái chết nhưng Mễ Bối vẫn chọn lo cho cái bụng mình trước, cô mang số trái cây vừa hái được ra giữa nhà ngồi ăn ngon lành.

- Nước... nước

Bỗng anh ta thều thào thu hút sự chú ý của Mễ Bối, cô dẹp đồ ăn sang một bên, lom khom bò đến cơ tai vào sát mặt hắn ta.

- Nhước nhước?

Mễ Bối nhại lại những gì anh ta nói, nhưng vấn đề là cô nghe không hiểu, bởi cô chưa từng tiếp xúc với loài người, ngôn ngữ mà cô dùng chỉ có cô và thú rừng mới hiểu được mà thôi.

- Trời đất ơi, anh ta bị rắn cắn ngay cổ sao?

Hot

Comments

Kỳ Dương

Kỳ Dương

nếu sống cùng thú từ lúc mới đẻ thì thực tế khả năng cao sẽ k biết nói chuyện, k biết truyện này nư9 thế nào

2024-07-22

2

nhuu quynhh

nhuu quynhh

mọe lúc đầu t còn thấy tộii má!!!

2024-06-27

0

Quân Quân

Quân Quân

năm anh 20 e mới sinh ra đời, khi a 40 e mới vừa đôi mươi, già dữ nha a 🤣🤣

2023-11-06

0

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: ĐÊM KINH HOÀNG
2 CHƯƠNG 2: SINH TỬ
3 CHƯƠNG 3: CÔ GÁI HOANG DÃ
4 CHƯƠNG 4: THỐNG ĐỐC LĂNG SỞ DẠ
5 CHƯƠNG 5: ĐỤNG ĐỘ
6 CHƯƠNG 6: CÓ THỰC SỰ NHẪN TÂM?
7 CHƯƠNG 7: KHÔNG ĐỂ TÌNH THƯƠNG CHI PHỐI LÍ TRÍ
8 CHƯƠNG 8: TÌM ĐẾN
9 CHƯƠNG 9: RA TAY TƯƠNG TRỢ
10 CHƯƠNG 10: CHUYỂN VÀO PHÒNG THỐNG ĐỐC
11 CHƯƠNG 11: HỌC LỄ NGHĨA
12 CHƯƠNG 12: ÂM MƯU
13 CHƯƠNG 13: BJ (H+)
14 CHƯƠNG 14: ĐE DOẠ (H+)
15 CHƯƠNG 15: CHẤP NHẬN (H)
16 CHƯƠNG 16: HỐI HẬN
17 CHƯƠNG 17: LÀM GIẤY TỜ
18 CHƯƠNG 18: NGỌT NGÀO
19 CHƯƠNG 19: BÔI THUỐC (H)
20 CHƯƠNG 20: HOÀ GIẢI
21 CHƯƠNG 21: HUỀ
22 CHƯƠNG 22: HỌC BẮN SÚNG
23 CHƯƠNG 23: ĐUỐI NƯỚC
24 CHƯƠNG 24: TRỘM ÔM
25 CHƯƠNG 25: MUỐN GẶP BẠCH HỔ
26 CHƯƠNG 26: GHEN
27 CHƯƠNG 27: MƯU Ý NHẤT THỜI
28 CHƯƠNG 28: THÌ EM LO CHO ANH!
29 CHƯƠNG 29: THỔ LỘ
30 CHƯƠNG 30: CON CHUỒN CHUỒN
31 CHƯƠNG 31: ĐỐI DIỆN VỚI NGUY HIỂM
32 CHƯƠNG 32: NHẢY DÙ
33 CHƯƠNG 33: HI SINH VÌ NHAU
34 CHƯƠNG 34: USAN
35 CHƯƠNG 35: VƯỢT QUA NGUY HIỂM
36 CHƯƠNG 36: QUÊN EM ĐI!
37 CHƯƠNG 37: NHẢY VỰC
38 CHƯƠNG 38: NGƯỜI ĐÃ CHẾT CŨNG KHÔNG ĐƯỢC TOÀN THAY.
39 CHƯƠNG 39: SỞ DẠ! EM ĐAU...
40 CHƯƠNG 40: MẤT TRÍ NHỚ
41 CHƯƠNG 41: TIẾP TỤC CUỘC SỐNG KHI KHÔNG CÓ EM.
42 CHƯƠNG 42: KẸO MÚT
43 CHƯƠNG 43: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
44 CHƯƠNG 44: VẾT SON MÔI
45 CHƯƠNG 45: GIA KHIÊM RỜI ĐI
46 CHƯƠNG 46: KÍ ỨC ÙA VỀ
47 CHƯƠNG 47: MẸ CHỒNG QUỐC DÂN
48 CHƯƠNG 48: KHỈ THẬT! MẮC BẪY RỒI.
49 CHƯƠNG 49: ANH YÊU EM (H+)
50 CHƯƠNG 50: LÊN CƠN NGHIỆN
51 CHƯƠNG 51: Y TÁ NHƯ SƯƠNG
52 CHƯƠNG 52: KẾT QUẢ
53 CHƯƠNG 53: RỘ THÔNG TIN
54 CHƯƠNG 54: KẸO MÚT HAY MÔI ANH?
55 CHƯƠNG 55: KHÔNG THỂ CỨU VÃN!
56 CHƯƠNG 56: XẢY RA CHUYỆN
57 CHƯƠNG 57: BẠO ĐỘNG
58 CHƯƠNG 58: EM ĐAU QUÁ À!
59 CHƯƠNG 59: ANH TỰ CÓ TÍNH TOÁN
60 CHƯƠNG 60: BỮA ĂN LẠ KÌ
61 CHƯƠNG 61: VỢ MỚI
62 CHƯƠNG 62: TỪ CHỨC
63 CHƯƠNG 63: CHẾT MOẸ RỒI!
64 CHƯƠNG 64: RUỒI NHẶNG
65 CHƯƠNG 65: MANG THAI RỒI!!
66 CHƯƠNG 66: BABA!
67 CHƯƠNG 67: EM BÉ 456 THÁNG TUỔI
68 CHƯƠNG 68: CẦM ĐỒ MUA DÂU
69 CHƯƠNG 69: BẮT CÓC
70 CHƯƠNG 70: VÙI DẬP
71 CHƯƠNG 71: XA TẬN CHÂN TRỜI, GẦN NGAY TRƯỚC MẮT.
72 CHƯƠNG 72: BẮT GẶP
73 CHƯƠNG 73: XỬ LÝ ÊM ĐẸP
74 CHƯƠNG 74: VẠCH TRẦN
75 CHƯƠNG 75: CẦU HÔN
76 CHƯƠNG 76: HÔN LỄ
77 CHƯƠNG 77: ĐÊM TÂN HÔN (H+)
78 CHƯƠNG 78: CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC
79 CHƯƠNG 79: TAI HỌA
80 CHƯƠNG 80: BĂNG HUYẾT
81 CHƯƠNG 81: PHÉP MÀU (HOÀN)
Chapter

Updated 81 Episodes

1
CHƯƠNG 1: ĐÊM KINH HOÀNG
2
CHƯƠNG 2: SINH TỬ
3
CHƯƠNG 3: CÔ GÁI HOANG DÃ
4
CHƯƠNG 4: THỐNG ĐỐC LĂNG SỞ DẠ
5
CHƯƠNG 5: ĐỤNG ĐỘ
6
CHƯƠNG 6: CÓ THỰC SỰ NHẪN TÂM?
7
CHƯƠNG 7: KHÔNG ĐỂ TÌNH THƯƠNG CHI PHỐI LÍ TRÍ
8
CHƯƠNG 8: TÌM ĐẾN
9
CHƯƠNG 9: RA TAY TƯƠNG TRỢ
10
CHƯƠNG 10: CHUYỂN VÀO PHÒNG THỐNG ĐỐC
11
CHƯƠNG 11: HỌC LỄ NGHĨA
12
CHƯƠNG 12: ÂM MƯU
13
CHƯƠNG 13: BJ (H+)
14
CHƯƠNG 14: ĐE DOẠ (H+)
15
CHƯƠNG 15: CHẤP NHẬN (H)
16
CHƯƠNG 16: HỐI HẬN
17
CHƯƠNG 17: LÀM GIẤY TỜ
18
CHƯƠNG 18: NGỌT NGÀO
19
CHƯƠNG 19: BÔI THUỐC (H)
20
CHƯƠNG 20: HOÀ GIẢI
21
CHƯƠNG 21: HUỀ
22
CHƯƠNG 22: HỌC BẮN SÚNG
23
CHƯƠNG 23: ĐUỐI NƯỚC
24
CHƯƠNG 24: TRỘM ÔM
25
CHƯƠNG 25: MUỐN GẶP BẠCH HỔ
26
CHƯƠNG 26: GHEN
27
CHƯƠNG 27: MƯU Ý NHẤT THỜI
28
CHƯƠNG 28: THÌ EM LO CHO ANH!
29
CHƯƠNG 29: THỔ LỘ
30
CHƯƠNG 30: CON CHUỒN CHUỒN
31
CHƯƠNG 31: ĐỐI DIỆN VỚI NGUY HIỂM
32
CHƯƠNG 32: NHẢY DÙ
33
CHƯƠNG 33: HI SINH VÌ NHAU
34
CHƯƠNG 34: USAN
35
CHƯƠNG 35: VƯỢT QUA NGUY HIỂM
36
CHƯƠNG 36: QUÊN EM ĐI!
37
CHƯƠNG 37: NHẢY VỰC
38
CHƯƠNG 38: NGƯỜI ĐÃ CHẾT CŨNG KHÔNG ĐƯỢC TOÀN THAY.
39
CHƯƠNG 39: SỞ DẠ! EM ĐAU...
40
CHƯƠNG 40: MẤT TRÍ NHỚ
41
CHƯƠNG 41: TIẾP TỤC CUỘC SỐNG KHI KHÔNG CÓ EM.
42
CHƯƠNG 42: KẸO MÚT
43
CHƯƠNG 43: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
44
CHƯƠNG 44: VẾT SON MÔI
45
CHƯƠNG 45: GIA KHIÊM RỜI ĐI
46
CHƯƠNG 46: KÍ ỨC ÙA VỀ
47
CHƯƠNG 47: MẸ CHỒNG QUỐC DÂN
48
CHƯƠNG 48: KHỈ THẬT! MẮC BẪY RỒI.
49
CHƯƠNG 49: ANH YÊU EM (H+)
50
CHƯƠNG 50: LÊN CƠN NGHIỆN
51
CHƯƠNG 51: Y TÁ NHƯ SƯƠNG
52
CHƯƠNG 52: KẾT QUẢ
53
CHƯƠNG 53: RỘ THÔNG TIN
54
CHƯƠNG 54: KẸO MÚT HAY MÔI ANH?
55
CHƯƠNG 55: KHÔNG THỂ CỨU VÃN!
56
CHƯƠNG 56: XẢY RA CHUYỆN
57
CHƯƠNG 57: BẠO ĐỘNG
58
CHƯƠNG 58: EM ĐAU QUÁ À!
59
CHƯƠNG 59: ANH TỰ CÓ TÍNH TOÁN
60
CHƯƠNG 60: BỮA ĂN LẠ KÌ
61
CHƯƠNG 61: VỢ MỚI
62
CHƯƠNG 62: TỪ CHỨC
63
CHƯƠNG 63: CHẾT MOẸ RỒI!
64
CHƯƠNG 64: RUỒI NHẶNG
65
CHƯƠNG 65: MANG THAI RỒI!!
66
CHƯƠNG 66: BABA!
67
CHƯƠNG 67: EM BÉ 456 THÁNG TUỔI
68
CHƯƠNG 68: CẦM ĐỒ MUA DÂU
69
CHƯƠNG 69: BẮT CÓC
70
CHƯƠNG 70: VÙI DẬP
71
CHƯƠNG 71: XA TẬN CHÂN TRỜI, GẦN NGAY TRƯỚC MẮT.
72
CHƯƠNG 72: BẮT GẶP
73
CHƯƠNG 73: XỬ LÝ ÊM ĐẸP
74
CHƯƠNG 74: VẠCH TRẦN
75
CHƯƠNG 75: CẦU HÔN
76
CHƯƠNG 76: HÔN LỄ
77
CHƯƠNG 77: ĐÊM TÂN HÔN (H+)
78
CHƯƠNG 78: CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC
79
CHƯƠNG 79: TAI HỌA
80
CHƯƠNG 80: BĂNG HUYẾT
81
CHƯƠNG 81: PHÉP MÀU (HOÀN)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play