CHƯƠNG 7: KHÔNG ĐỂ TÌNH THƯƠNG CHI PHỐI LÍ TRÍ

[...]

- Đêm qua sợ thật, nghĩ đến thôi tôi lại rùng mình rồi này... rừ.

- Đánh xong lại dùng nước muối tạt lên, thống đốc ác hết đường nói luôn rồi. Làm vậy với một cô gái thật nhẫn tâm mà.

Bốn giờ sáng, mọi người đã nườm nượp thức giấc, dọn dẹp lều trại và di chuyển đồ đạc.

Đến hiện tại là đã là sáu giờ, công việc đều hoàn tất. Cả Bạch Hổ cũng đã được gây mê lần hai và nằm chễm trệ trên một thùng xe nhưng vẫn chưa thấy mặt mũi của Lăng Sở Dạ đâu cả.

Tận dụng thời điểm thống đốc vắng mặt, bảy người lính túm tụm lại tám chuyện hôm qua.

Cà Lăm thấy vị thần tượng của mình bị kể xấu liền nói ra suy nghĩ trong lòng.

- Các người quên là roi cá đuối rất độc à?

- Nếu không được xử lí sẽ rất dễ bị thối thịt.

- Mà nước muối có khả năng sát trùng rất tốt. Tuy cách làm của thống đốc có chín phần ác, nhưng chung quy vẫn có một phần tốt mà.

- Cũng phải... cơ mà không phải cậu cà lăm à?

- Vừa khỏi tức thì... hehe.

Cà Lăm gãi đầu cười ngêu ngao, khó xử. Anh ta không hề lừa dối ai cả, mắc chứng nói lặp là thật.

Chỉ là giữa khuya đi vệ sinh vô tình vấp ngã đập đầu, không ngờ sáng nay lại có thể nói năng mạch lạc như người bình thường, quả là kì tích.

- Im im... thống đốc kìa.

Thoáng thấy Lăng Sở Dạ bước ra khỏi lều, ai nấy đều như thấy ma, có tật giật mình vội vã đứng lên ngay ngắn, vào hàng.

Áo vắt trên vai, người cởi trần. Vừa thay thuốc nên Lăng Sở Dạ không phiền mặc vào, tự tin khoe cơ bắp lướt qua đám người.

Đến bên cửa xe, vừa mở vừa ngoảnh đầu, nói:

- Nhớ mang theo cô ta.

Sau đó người đàn ông ấy dứt khoát ngồi vào ghế, đóng cửa một cái cạch.

Bên ngoài, những người lính nhôn nhao xử lý Tiểu Mễ Bối. Họ cởi trói cho cô rồi dùng một chiếc chăn mỏng quấn khắp người, khiêng cô như khiêng heo đưa lên thùng xe.

Xong hết thảy, một đoàn xe dài nối đuôi nhau mà rời khỏi khu rừng trở về Đô Đốc Phủ - căn cứ quân sự và cũng là nơi Lăng Sở Dạ thường hay lui đến làm việc.

[...]

- Thống đốc đã về thưa đại phu nhân.

Bà Sam người mẹ tần tảo năm nào còn bị người ta khinh chê, coi thường nay đã là một vị phu nhân quyền lực, danh giá mà ai cũng muốn tạo dựng mối quan hệ.

Tuy gia đình chỉ còn mỗi hai mẹ con, nhưng từ khi Lăng Sở Dạ trở về thì bà và con trai chỉ sống chung với nhau được vỏn vẹn năm năm, sau đó thì anh chủ động dọn ra riêng vì tính chất công việc.

Bà Sam ban đầu còn có chút lưu luyến, nhưng dần về sau lại vô cùng hài lòng vì hai căn biệt phủ cách nhau cũng không quá xa, chỉ ngồi xe đâu đó tầm mười phút là có thể đến được nơi ở của đối phương, mà bà còn có thể tự nhiên mời những người bạn già đến nhà vui chơi mà không cần hỏi ý con trai.

Biết hôm nay là ngày Lăng Sở Dạ trở về, bà Sam đã không ngại mà sang đây từ sớm đợi chờ để thăm anh, sẵn tiện có vài chuyện cũ cần bàn.

Người hầu vừa vào thông báo, bà Sam đã một mặt hớn hở. Vội bước ra tận cửa đón chào con trai.

- Sở Dạ con về rồi đấy à?

- Có mệt lắm không?

Bóng dáng Lăng Sở Dạ chỉ vừa lấp ló, bà Sam đã nhanh nhảu lao đến hỏi thăm.

- Nào nào ngồi xuống đây mẹ con ta tâm sự.

Rồi bà kéo con trai mình đến sô pha, mặc cho Lăng Sở Dạ chẳng mấy tình nguyện nhưng vẫn bị mẹ dùng lực ấn vào ghế. Sau đó bà qua ngồi đối diện với anh.

Lăng Sở Dạ ngáp ngắn ngáp dài, bày ra một dáng vẻ hết sức uể oải, thoải mái tựa người ra sô pha, mắt lim dim muốn ngủ khi vô tình nhìn thấy tập album quen thuộc trên bàn.

Biết con trai cố tình, bà bực tức chồm sang vỗ mạnh vào bắp tay Lăng Sở Dạ, la lớn:

- Cái thằng này mày dậy cho mẹ.

- Có biết năm nay bao tuổi không hả?

- Lăng Sở Dạ ơi là Lăng Sở Dạ! Con đã ba mươi bảy tuổi rồi đó, sắp đầu bốn rồi làm ơn lấy vợ, sinh cháu cho mẹ đi.

- Bằng tuổi mẹ người ta sắp có chắt luôn rồi, thế mà con vẫn trơ trơ ra, định ở vậy suốt đời à?

Mặc kệ bà Sam có kể khổ ra sao, Lăng Sở Dạ vẫn một mực cứng đầu.

Bởi trung bình cứ mười lần có dịp gặp nhau, mẹ anh lại mang theo vô số tấm ảnh về các cô gái xinh đẹp trong thành phố và hò lên bài ca muôn thuở ấy, quanh đi quẩn lại trong suốt chục năm qua, bây giờ thành ra anh đã chai lì luôn rồi.

Tức nước vỡ bờ, nhận ra lời nói của mình như gió thoảng mây bay đối với con trai, bà cúi đầu nín lặng một hồi, những giọt lệ tủi thân tràn đến khoé mi, nghẹn ngào nói:

- Mẹ biết con sợ điều gì, nhưng chuyện đấy cũng đã qua mười bảy năm rồi mà. Chẳng lẽ con vẫn còn sợ sao?

- Mẹ không kén chọn con dâu, chỉ cần là phụ nữ, có thể cùng con sinh cho mẹ một đứa cháu, dù trai hay gái gì cũng được.

Thấy mẹ khóc khổ như vậy, thâm tâm Lăng Sở Dạ cũng có chút rục rịch, nhưng rồi vẫn dứt khoát không để tình thương chi phối lí trí.

Lăng Sở Dạ ngồi lên thẳng thớm, cẩn trọng nói:

- Con mong rằng đây là lần cuối cùng mẹ con ta nói về vấn đề này.

- Những người con gái ngoài kia hầu hết chỉ nhắm đến gia tài và danh tiếng, địa vị chứ không hề yêu thương con trai của mẹ.

- Rước những hạng người như thế về để bên người chỉ thêm thiệt thân, vướng tay vướng chân con mà thôi.

Bà Sam sững người, đây là lần đầu tiên Lăng Sở Dạ nói nhiều với bà đến như thế, vậy mà mặc kệ anh đã hết nước hết cái, bà vẫn cố chấp với ý nguyện ban đầu.

- Hầu hết không phải toàn bộ, mẹ biết mắt nhìn người của con rất tốt... thế thì... con thử một lần giả làm người đàn ông bình thường, ra ngoài tìm kiếm bạn đời đi con.

Thấy mẹ vẫn đâu vào đó, Lăng Sở Dạ thở hắt, bỏ lên lầu. Đến chân cầu thang thì ngoảnh lại.

- Từ lâu con không còn biết tình yêu là gì?

Anh vừa dứt lời, bà Sam gục ngã ngay ra ghế sô pha, đôi mắt đượm buồn nhìn theo bóng lưng cô độc của con trai.

Không kiềm được nước mắt, bà ôm mặt nức nở. Trong lòng đầy lo âu cho tương lai mai sau của con trai và của cả Lăng Gia.

Rồi ai sẽ là người chăm sóc, bầu bạn với anh khi về già?

Rồi ai sẽ là người nối nghiệp Lăng Gia?

Không lẽ khi Sở Dạ nằm xuống Lăng Gia sẽ tiệt tổ tiệt tông, dần biến mất khỏi tâm trí người đời từ ấy hay sao?

Nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta não lòng...

Bà Sam mang một nỗi ưu phiền lủi thủi ra về, vẫn còn sớm nhưng nán lại thêm cũng chẳng được gì.

Thấy đại phu nhân trở ra, tài xế riêng kiêm vệ sĩ của bà nhanh nhẹn mở cửa xe, cung kính cúi người, vươn tay mời.

Bỗng khi chuẩn bị vào xe, bà Sam vô tình bắt gặp một đám người hầu túm tụm năm bảy, thì thầm to nhỏ với nhau.

Bình thường là một phu nhân cao quý, bà sẽ không quan tâm. Nhưng tự nhiên lần này thì khác, chân bà tự động chuyển hướng, rón rén đến gần, thò đầu vào hóng chuyện.

- Đại... đại phu nhân.

Còn chưa hay được việc gì, các cô hầu đã phát giác. Bị doạ họ nhảy cẩn lên mất hồn.

Bà Sam thu liễm, trở về với dáng vẻ nghiêm nghị đúng chuẩn mực, hắn giọng hỏi:

- Các cô làm gì ở đây?

- Dạ... dạ không có gì, chúng tôi xin phép ạ.

Một cô hầu lắp bắp trả lời, nhưng chưa gì đã kiếm cớ muốn chạy, bà Sam liền đe doạ:

- Đứng lại đó! Các cô nói xấu con trai tôi đúng không?

- Oan quá ạ, chúng tôi nửa lời cũng không dám.

- Vậy thì khai mau, các cô nói chuyện gì? Nếu không đừng trách tôi.

- Là hôm nay cậu chủ có mang một cô gái về giam tại Đô Đốc Phủ, chỉ có nhiêu đó thôi ạ.

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

" Đã từ lâu không còn biết mùi vị tình yêu " Vậy thì chuẩn bị đón nhận mùi vị tình yêu mới đi anh , mà lọt vào mùi này rồi là cả đời không thoát nổi đâu

2023-05-07

7

văn vy

văn vy

rồi e sẽ lại yêu thôi!

2023-04-10

1

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: ĐÊM KINH HOÀNG
2 CHƯƠNG 2: SINH TỬ
3 CHƯƠNG 3: CÔ GÁI HOANG DÃ
4 CHƯƠNG 4: THỐNG ĐỐC LĂNG SỞ DẠ
5 CHƯƠNG 5: ĐỤNG ĐỘ
6 CHƯƠNG 6: CÓ THỰC SỰ NHẪN TÂM?
7 CHƯƠNG 7: KHÔNG ĐỂ TÌNH THƯƠNG CHI PHỐI LÍ TRÍ
8 CHƯƠNG 8: TÌM ĐẾN
9 CHƯƠNG 9: RA TAY TƯƠNG TRỢ
10 CHƯƠNG 10: CHUYỂN VÀO PHÒNG THỐNG ĐỐC
11 CHƯƠNG 11: HỌC LỄ NGHĨA
12 CHƯƠNG 12: ÂM MƯU
13 CHƯƠNG 13: BJ (H+)
14 CHƯƠNG 14: ĐE DOẠ (H+)
15 CHƯƠNG 15: CHẤP NHẬN (H)
16 CHƯƠNG 16: HỐI HẬN
17 CHƯƠNG 17: LÀM GIẤY TỜ
18 CHƯƠNG 18: NGỌT NGÀO
19 CHƯƠNG 19: BÔI THUỐC (H)
20 CHƯƠNG 20: HOÀ GIẢI
21 CHƯƠNG 21: HUỀ
22 CHƯƠNG 22: HỌC BẮN SÚNG
23 CHƯƠNG 23: ĐUỐI NƯỚC
24 CHƯƠNG 24: TRỘM ÔM
25 CHƯƠNG 25: MUỐN GẶP BẠCH HỔ
26 CHƯƠNG 26: GHEN
27 CHƯƠNG 27: MƯU Ý NHẤT THỜI
28 CHƯƠNG 28: THÌ EM LO CHO ANH!
29 CHƯƠNG 29: THỔ LỘ
30 CHƯƠNG 30: CON CHUỒN CHUỒN
31 CHƯƠNG 31: ĐỐI DIỆN VỚI NGUY HIỂM
32 CHƯƠNG 32: NHẢY DÙ
33 CHƯƠNG 33: HI SINH VÌ NHAU
34 CHƯƠNG 34: USAN
35 CHƯƠNG 35: VƯỢT QUA NGUY HIỂM
36 CHƯƠNG 36: QUÊN EM ĐI!
37 CHƯƠNG 37: NHẢY VỰC
38 CHƯƠNG 38: NGƯỜI ĐÃ CHẾT CŨNG KHÔNG ĐƯỢC TOÀN THAY.
39 CHƯƠNG 39: SỞ DẠ! EM ĐAU...
40 CHƯƠNG 40: MẤT TRÍ NHỚ
41 CHƯƠNG 41: TIẾP TỤC CUỘC SỐNG KHI KHÔNG CÓ EM.
42 CHƯƠNG 42: KẸO MÚT
43 CHƯƠNG 43: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
44 CHƯƠNG 44: VẾT SON MÔI
45 CHƯƠNG 45: GIA KHIÊM RỜI ĐI
46 CHƯƠNG 46: KÍ ỨC ÙA VỀ
47 CHƯƠNG 47: MẸ CHỒNG QUỐC DÂN
48 CHƯƠNG 48: KHỈ THẬT! MẮC BẪY RỒI.
49 CHƯƠNG 49: ANH YÊU EM (H+)
50 CHƯƠNG 50: LÊN CƠN NGHIỆN
51 CHƯƠNG 51: Y TÁ NHƯ SƯƠNG
52 CHƯƠNG 52: KẾT QUẢ
53 CHƯƠNG 53: RỘ THÔNG TIN
54 CHƯƠNG 54: KẸO MÚT HAY MÔI ANH?
55 CHƯƠNG 55: KHÔNG THỂ CỨU VÃN!
56 CHƯƠNG 56: XẢY RA CHUYỆN
57 CHƯƠNG 57: BẠO ĐỘNG
58 CHƯƠNG 58: EM ĐAU QUÁ À!
59 CHƯƠNG 59: ANH TỰ CÓ TÍNH TOÁN
60 CHƯƠNG 60: BỮA ĂN LẠ KÌ
61 CHƯƠNG 61: VỢ MỚI
62 CHƯƠNG 62: TỪ CHỨC
63 CHƯƠNG 63: CHẾT MOẸ RỒI!
64 CHƯƠNG 64: RUỒI NHẶNG
65 CHƯƠNG 65: MANG THAI RỒI!!
66 CHƯƠNG 66: BABA!
67 CHƯƠNG 67: EM BÉ 456 THÁNG TUỔI
68 CHƯƠNG 68: CẦM ĐỒ MUA DÂU
69 CHƯƠNG 69: BẮT CÓC
70 CHƯƠNG 70: VÙI DẬP
71 CHƯƠNG 71: XA TẬN CHÂN TRỜI, GẦN NGAY TRƯỚC MẮT.
72 CHƯƠNG 72: BẮT GẶP
73 CHƯƠNG 73: XỬ LÝ ÊM ĐẸP
74 CHƯƠNG 74: VẠCH TRẦN
75 CHƯƠNG 75: CẦU HÔN
76 CHƯƠNG 76: HÔN LỄ
77 CHƯƠNG 77: ĐÊM TÂN HÔN (H+)
78 CHƯƠNG 78: CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC
79 CHƯƠNG 79: TAI HỌA
80 CHƯƠNG 80: BĂNG HUYẾT
81 CHƯƠNG 81: PHÉP MÀU (HOÀN)
Chapter

Updated 81 Episodes

1
CHƯƠNG 1: ĐÊM KINH HOÀNG
2
CHƯƠNG 2: SINH TỬ
3
CHƯƠNG 3: CÔ GÁI HOANG DÃ
4
CHƯƠNG 4: THỐNG ĐỐC LĂNG SỞ DẠ
5
CHƯƠNG 5: ĐỤNG ĐỘ
6
CHƯƠNG 6: CÓ THỰC SỰ NHẪN TÂM?
7
CHƯƠNG 7: KHÔNG ĐỂ TÌNH THƯƠNG CHI PHỐI LÍ TRÍ
8
CHƯƠNG 8: TÌM ĐẾN
9
CHƯƠNG 9: RA TAY TƯƠNG TRỢ
10
CHƯƠNG 10: CHUYỂN VÀO PHÒNG THỐNG ĐỐC
11
CHƯƠNG 11: HỌC LỄ NGHĨA
12
CHƯƠNG 12: ÂM MƯU
13
CHƯƠNG 13: BJ (H+)
14
CHƯƠNG 14: ĐE DOẠ (H+)
15
CHƯƠNG 15: CHẤP NHẬN (H)
16
CHƯƠNG 16: HỐI HẬN
17
CHƯƠNG 17: LÀM GIẤY TỜ
18
CHƯƠNG 18: NGỌT NGÀO
19
CHƯƠNG 19: BÔI THUỐC (H)
20
CHƯƠNG 20: HOÀ GIẢI
21
CHƯƠNG 21: HUỀ
22
CHƯƠNG 22: HỌC BẮN SÚNG
23
CHƯƠNG 23: ĐUỐI NƯỚC
24
CHƯƠNG 24: TRỘM ÔM
25
CHƯƠNG 25: MUỐN GẶP BẠCH HỔ
26
CHƯƠNG 26: GHEN
27
CHƯƠNG 27: MƯU Ý NHẤT THỜI
28
CHƯƠNG 28: THÌ EM LO CHO ANH!
29
CHƯƠNG 29: THỔ LỘ
30
CHƯƠNG 30: CON CHUỒN CHUỒN
31
CHƯƠNG 31: ĐỐI DIỆN VỚI NGUY HIỂM
32
CHƯƠNG 32: NHẢY DÙ
33
CHƯƠNG 33: HI SINH VÌ NHAU
34
CHƯƠNG 34: USAN
35
CHƯƠNG 35: VƯỢT QUA NGUY HIỂM
36
CHƯƠNG 36: QUÊN EM ĐI!
37
CHƯƠNG 37: NHẢY VỰC
38
CHƯƠNG 38: NGƯỜI ĐÃ CHẾT CŨNG KHÔNG ĐƯỢC TOÀN THAY.
39
CHƯƠNG 39: SỞ DẠ! EM ĐAU...
40
CHƯƠNG 40: MẤT TRÍ NHỚ
41
CHƯƠNG 41: TIẾP TỤC CUỘC SỐNG KHI KHÔNG CÓ EM.
42
CHƯƠNG 42: KẸO MÚT
43
CHƯƠNG 43: CUỘC GẶP GỠ BẤT NGỜ
44
CHƯƠNG 44: VẾT SON MÔI
45
CHƯƠNG 45: GIA KHIÊM RỜI ĐI
46
CHƯƠNG 46: KÍ ỨC ÙA VỀ
47
CHƯƠNG 47: MẸ CHỒNG QUỐC DÂN
48
CHƯƠNG 48: KHỈ THẬT! MẮC BẪY RỒI.
49
CHƯƠNG 49: ANH YÊU EM (H+)
50
CHƯƠNG 50: LÊN CƠN NGHIỆN
51
CHƯƠNG 51: Y TÁ NHƯ SƯƠNG
52
CHƯƠNG 52: KẾT QUẢ
53
CHƯƠNG 53: RỘ THÔNG TIN
54
CHƯƠNG 54: KẸO MÚT HAY MÔI ANH?
55
CHƯƠNG 55: KHÔNG THỂ CỨU VÃN!
56
CHƯƠNG 56: XẢY RA CHUYỆN
57
CHƯƠNG 57: BẠO ĐỘNG
58
CHƯƠNG 58: EM ĐAU QUÁ À!
59
CHƯƠNG 59: ANH TỰ CÓ TÍNH TOÁN
60
CHƯƠNG 60: BỮA ĂN LẠ KÌ
61
CHƯƠNG 61: VỢ MỚI
62
CHƯƠNG 62: TỪ CHỨC
63
CHƯƠNG 63: CHẾT MOẸ RỒI!
64
CHƯƠNG 64: RUỒI NHẶNG
65
CHƯƠNG 65: MANG THAI RỒI!!
66
CHƯƠNG 66: BABA!
67
CHƯƠNG 67: EM BÉ 456 THÁNG TUỔI
68
CHƯƠNG 68: CẦM ĐỒ MUA DÂU
69
CHƯƠNG 69: BẮT CÓC
70
CHƯƠNG 70: VÙI DẬP
71
CHƯƠNG 71: XA TẬN CHÂN TRỜI, GẦN NGAY TRƯỚC MẮT.
72
CHƯƠNG 72: BẮT GẶP
73
CHƯƠNG 73: XỬ LÝ ÊM ĐẸP
74
CHƯƠNG 74: VẠCH TRẦN
75
CHƯƠNG 75: CẦU HÔN
76
CHƯƠNG 76: HÔN LỄ
77
CHƯƠNG 77: ĐÊM TÂN HÔN (H+)
78
CHƯƠNG 78: CUỘC SỐNG HẠNH PHÚC
79
CHƯƠNG 79: TAI HỌA
80
CHƯƠNG 80: BĂNG HUYẾT
81
CHƯƠNG 81: PHÉP MÀU (HOÀN)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play